Tìm: theo:  
25 Phiếu
Tìm theo Tựa Truyện

Tìm theo tên Tác Giả

Tiểu Thuyết
Tình Cát
Số lần đọc: 41702
Mục Lục

Cùng một Tác giả
10 Tác phẩm

 
128377
 

Nguyễn Quang Lập


Tình Cát



CHƯƠNG 1




B ắt đầu từ ngày 5-6-1995.
Ngày thứ nhất về quê Hoàng. Lần đầu biết thế nào là gió Lào cát trắng. Biết cả nắng cực, một kiểu nắng... rất miền Trung.
Dù làm tình trên cát thật thích, trai xứ này cũng hay nhưng mình thề sẽ không bao giờ làm dâu xứ này.
Phát hiện thứ nhất: Hoàng không yêu quê, không nhớ quê. Hắn chỉ nhớ cái xóm vu vơ nào đó có tên là Xóm Cát mà thôi. Phát hiện thứ hai: Hoàng đeo lấy mình vì mình giống một bà tên là Thùy Linh. Đúng ra Hoàng đã mượn mình để yêu bà Thùy Linh nào đó mà thôi.
Cả hai phát hiện đều không quan trọng, mình không chấp.

*

Cát chạy từ làng Yên Khê tới làng Mắm ngót nghét mười sáu cây số, tỏa rộng từ chân núi Ngậm Ngùi tới biển Củ Từ cũng mười sáu cây số. Chỉ có cát trắng phau và những đám cây phi lao còi cọc mọc vống ngược xuống, bò lây lan như rau muống từng đám xanh nhợt nhạt, vàng úa.
Thỉnh thoảng một vài con chôông xanh lét vọt ra từ một bụi phi lao, chạy như bơi trên trảng cát, chui tọt vào bụi phi lao khác. Còn lại là hoạt động khá tấp nập của cỏ lông chông. Những đám cỏ lông chông khô khốc túa ra từng chùm lá nhọn hoắt, chạy loong toong từng đàn trông thật dễ thương, nhờ chúng mà trảng cát sinh động hẳn lên.
Thật khó tin người ta có thể sống được ở nơi đây. sống làm sao giữa trắng phau và bỏng rát? Những con chôông và đám cỏ lông chông cũng còn khó sống, chúng ngày mỗi vợi bớt đi, con người sống thế nào sống ra sao?
Vậy mà Xóm Cát đã từng sống gần trọn một thế kỷ.
Chỉ cần đào xuống chừng vài chục vốc cát, Hoàng đã bắt gặp những thanh củi cháy dở. Đào sâu xuống chừng dăm mười nhát xẻng thấy những cọng rơm lẫn với vỏ trứng gà, và tha hồ những mảnh sành vỡ. Nếu tiếp tục đào nữa, khoảng chừng bốn năm mét, thế nào Hoàng cũng gặp lại một vài mảnh, mà biết đâu là tất cả cái Xóm Cát, nơi anh đã sống trọn vẹn mùa hè năm 1972, cách đây đã hai mươi ba năm...
Mười một nóc nhà dính nhau, bếp nhà nọ xọ bếp nhà kia quây thành một vòng elip, nằm lọt thỏm giữa trảng cát mênh mông, ở giữa xóm là suối Mật rộng chừng hai mét, bắt nguồn từ vô số mạch nước ngầm chảy ra từ gốc của một cây đa già.
Không hiểu sao giữa trảng cát mênh mông này lại mọc lên cây đa cao lớn lạ thường. Nó đã quá già. Thân và cành cũ kỹ mốc meo, nếu không có dăm bảy chục chiếc lá cũng đã úa vàng phất phơ trên ngọn người ta dễ nhầm nó là thứ cây chết đứng đã lâu ngày.
Tất cả chỉ có vậy và đã chết, đã chết vùi trong cát.
Hoàng nằm trên cát. Nền trời xanh ngắt đang sẫm dần, sao trời đang dần ló ra, nhấp nháy nhấp nháy...
Chuyện gì đã xảy ra với Xóm Cát dẫn đến cái chết điêu đứng của nó?
Nghe nói một trận B52 đã làm đảo ngược mười một nóc nhà, cây đa và suối Mật xuống đáy cát trong vòng mười lăm phút. Lại nghe nói chính là bom Napan đã đốt cháy rụi Xóm Cát chứ không phải bom B52.
Những người dân ở chân núi Ngậm Ngùi kể lại: Vào một ngày nào đó cuối năm 1972, Xóm Cát bỗng nhiên bốc cháy, từng đụn khói với thẳng lên trời suốt mấy tiếng đồng hồ.
Không phải vậy.
Nghe đâu chính những người dân Xóm Cát còn sống sót sau trận B52 đã phát hỏa đốt nhà mình, đốt luôn cây đa và lấy cát vùi lấp tất cả trước khi tha phương cầu thực một nơi khác.

*

Tối rồi anh ạ. Ly Ly sà xuống cạnh Hoàng. Cô nằm sấp, tì cằm lên ngực anh. Tụi mình chỉ ở đây có năm ngày thôi. Hôm nay mất hẳn một buổi chiều, còn bao nhiêu là việc... Hoàng nhắm nghiền mắt không nói. Sao? Anh tính nằm đây tới khi nào thì bảo! Sao chỉ có năm ngày? Hoàng hỏi. Thế ở lâu để làm gì? Hoàng lấy thuốc hút, trầm ngâm nhìn theo khói thuốc, ừ nhỉ, ở lâu làm gì nhỉ...
Ly Ly về đây làm báo, năm ngày là quá đủ để cô có một phóng sự bốn kì. Hoàng bám theo cô chỉ để về thăm Xóm Cát, anh không định viết lách gì. Xóm Cát đây rồi. Còn gì nữa đâu? Giá có ở thêm chục ngày nữa anh cũng không hy vọng gặp được ai. Ở lâu để làm gì, Ly Ly nói quá đúng. Có điều khi đã về đây rồi tự nhiên Hoàng hết muốn đi đâu.
Em biết không, ngày xưa cứ vào giờ này anh lại ra nằm trên cát, có khi ngủ cho tới sáng... Vậy ha anh? Ừ. Món ký ức nhạt phèo Hoàng có thể nhâm nhi cho đến sáng mai. Ly Ly không muốn làm Hoàng cụt hứng, cô trườn lên nằm úp lên Hoàng. Nằm một mình hay nằm với ai? Khai ra mau!
Tóc Ly Ly xõa xuống trùm lên mặt Hoàng, thơm thơm mùi hoa bưởi. Tóc Thủy Linh cũng dài cũng mượt cũng thơm thơm mùi hoa bưởi. Cả nước da nữa. Nước da trắng ngần ngời lên giữa đêm trăng. Nhưng Thùy Linh dịu dàng đằm thắm hơn. Ai dịu dàng đằm thắm hơn? Ủa, anh vừa nói vậy à? Hoàng dướn mày kêu khẽ. Ly Ly nguýt ngang, dẩu môi. "Anh vừa nói vậy à!"... Ghét anh lắm!
Hoàng biết anh vừa nói to ý nghĩ của mình, điều tệ hại thỉnh thoảng vẫn xảy ra. Thường khi như vậy Hoàng không hề nghe được những gì mình vừa nói, cứ như các ý nghĩ vừa văng ra khỏi mồm Hoàng và chui ngược vào não, không hề lọt vào tai anh. Đây có phải là triệu chứng bệnh tâm thần hay không? Chưa khi nào Hoàng chịu đi khám để nghe bác sĩ nói thế nào.
Ly Ly tuột khỏi Hoàng, cô xoay lưng ngồi bó gối nhìn xa xăm về phía đỉnh Chóp Chài. Lúc này Ly Ly giống Thùy Linh như tạc. Mỗi khi giận dỗi Hoàng một điều gì Thùy Linh cũng "ghét anh lắm" và xoay lưng ngồi bó gối hệt như thế. Mắt hờn nhìn xa xăm, cái mũi hếch lên, cặp môi dày chun lại. Và những sợi tóc xanh bay phất phơ trước mặt. Giống không thể tả! Chỉ khác Thùy Linh có lúm đồng tiền chấm phẩy, Ly Ly thì không.

*

Hoàng nhớ một ngày cách đây năm năm, ngày Ly Ly lần đầu bước chân đến tòa soạn. Vừa nom thấy cô, Hoàng đã lặng người, suýt nữa anh đã buột miệng kêu lên. May là Ly Ly nói giọng Bắc và là con một gia đình quyền quí vào hạng nhất nhì Hà Thành, nếu không Hoàng nhất định nói với Ly Ly: cô chính là Thủy Dương, con gái của Thùy Linh, không Ly Ly Liếc Liếc gì sất.
Em đáng để ngắm lâu thế cơ à? Cái mũi hếch hất lên rõ đáng ghét. Bị tấn công bất ngờ Hoàng chỉ biết cười trừ. À không... Em nhận việc mấy ngày rồi? Ngày thứ nhất. Ban nào? Em không biết, hình như là ban kinh tế. Thế a? Ban ấy khó gặm nhưng dễ giàu. Miễn là giàu, khó mấy em cũng gặm được. Hoàng bật cười, anh ném cái nhìn giễu cợt về phía cô phóng viên chip hôi.
Ly Ly không chấp, cô có vẻ thích thú là đằng khác. Túc tắc đi lên phòng Tổng Biên Tập, Ly Ly đàng hoàng gõ cửa, đàng hoàng nói chuyện tay đôi với sếp, nhanh chóng gọi sếp bằng anh dù bố cô còn thua Tổng Biên Tập mấy tuổi. Đôi khi Ly Ly còn gọi trống không tên cúng cơm Tổng Biên Tập với vẻ dịu dàng pha chút nũng nịu làm lão sướng đỏ mặt.
Hoàng phục Ly Ly quá. Anh nhìn như soi vào căn phòng chỉ có hai người vào lúc sâm sẩm tối. Phòng có máy điều hòa, Tổng Biên Tập tất nhiên không muốn khép cửa, Ly Ly chắc cũng vậy. Nhưng luôn bắt gặp cái nhìn xoi mói của Hoàng rất khó chịu, Ly Ly ung dung ra khép cửa. Cô liếc xéo về phía anh, nhếch mép cười tươi như muốn nói: "'Đây nha, tha hồ mà tuởng tuợng!“
Mười lăm phút sau Ly Ly ra khỏi phòng, cô quay lại cố tình chĩa mông vào mặt Hoàng, nhô đầu vào cửa tươi cười với Tổng Biên Tập. Huy còn nợ Ly Ly một bữa cơm tối nhá. Chiều mai Ly Ly tới đòi đấy, nghe chửa! Hoàng rụt cổ thè lưỡi. Để xem thái độ sếp thế nào.
Tai Tổng Biên Tập đỏ tía, lão xòe răng cười ngẩn. Con người sành sỏi cả ngàn mối quan hệ lại rất ngớ ngẩn với phụ nữ. Thâm tâm Tổng Biên Tập muốn ăn thịt hết lượt đàn bà con gái thuộc quyền, khốn thay lão không biết phải làm thế nào để động đến một sợi lông chân của họ. Lão đành đóng vai uy nghiêm, đi lại nói năng nghiêm ngắn giữa dập dìu mông vú.
Đám nữ phóng viên là lũ quỉ cái khát máu, họ biết tỏng sếp muốn gì và không phải không muốn xỏ mũi sếp hòng kiếm chác chút lợi riêng, tuy chẳng ai mê Tổng Biên Tập - một gã đàn ông dài ngoẵng, khô đét và nhạt hoét. Hết thảy đều không dám tấn công vỗ mặt, ném cái nhìn "'khát máu" ngay phút gặp gỡ đầu tiên như Ly Ly. Những nữ phóng viên gạo cội của Tòa soạn, vừa có công vừa có duyên, cũng Chưa bao giờ dám ăn nói với sếp như thế.
Hoàng mắt tròn mắt dẹt với Ly Ly. Cô túc tắc đi tới búng nhẹ mũi anh, cái mặt vênh vênh cái mũi hênh hếch. Anh thích em, đúng không? Đó không phải lối khiêu khích táo tợn của đám gái quê uống nước tiểu thị dân sống mòn ở Phố cổ, thái độ của Ly Ly cho thấy cô đang đối xử độ luợng với loại đàn ông dâm đãng nhưng nhút nhát vụng về. Hoàng để mặc Ly Ly khoác tay lôi ra quán cà phê. Anh nổi tiếng từ thủa em còn để tóc đuôi sam cơ. Thủa đó thằng nào em cũng gọi bằng chú.
Quả thật Hoàng chưa gặp nữ nhà báo nào như Ly Ly.

*

Lần đầu hoan hỉ với Ly Ly, sau giấc ngủ mê mệt Hoàng tỉnh dậy nhìn sang cô và giật mình thảng thốt. Giấc ngủ Ly Ly giống hệt Thủy Linh: Gối chỉ kê dưới hõm gáy. Mặt ngửa về phía sau. Hai tay duỗi thẳng. Môi hơi hở, chót lưỡi đỏ hồng hơi nhô ra. hơi thở phập phồng từ bộ ngực tươi hồng, rắn chắc đang chảy nguợc lên vai. Đấy là giấc ngủ bé con, của những đứa bé chưa đầy tuổi tôi khi đã no sữa mẹ.
Năm mười bảy tuổi cùng Thủy Linh phá phách vườn cấm, Hoàng đã ngồi ngắm giấc ngủ bé con ấy hàng giờ liền. Họ nằm gác chân lên nhau trên hòn đá Trịnh-Nguyễn phân tranh mép bờ sông Ninh những đêm trăng sáng. Hòn đá hai trăm năm, bao nhiêu cặp tình nhân đã nằm gác chân lên nhau trong những đêm trăng sáng như thế này, giờ đến luợt Hoàng và Thùy Linh...
ước chi nầu? Lái xe! ước chi nữa nầu? Phi công! Chi nữa? Hết rồi. Rứa không ước làm chồng em à? À... quên quên! Hì hì.... Còn cười nữa, vô duyên! Ghét anh lắm. Thùy Linh xoay lưng ngồi bó gối, mắt hờn nhìn xa xăm. Cái mũi vếch lên. Cặp môi dày chun lại. Sao giống thế nhỉ, bố khỉ!
Đấy, lại nói! Nói gì? Anh hay nói một mình lắm cơ, như thằng hâm! Ly Ly dẩu môi. Nói một mình thì sao nào? Hoàng kéo tóc Ly Ly. Chẳng sao cả nhưng em sợ. Ly Ly biết mình lỡ lời, không dưng lại giở giọng khó chịu. Cô ẩn nhẹ ngực mình lên ngực Hoàng tự nhủ khâu mồm lại không được nói, lỡ buột mồm nói ra điều gì đó, mất vui.
trời đã chuyển sang màu tím than, li ti những ngôi sao mờ. Gió từ bến Yên Khê bắt đầu chuyển mình, thoạt tiên phơ phất như có như không có, sau dần cuộn lên từng đợt ngòm ngợp, cứ vài ba phút dừng lại như để lấy hơi, rồi lại cuộn lên ngờm ngợp...
Mát lạnh râm ran. Ly Ly mân mê vành tai Hoàng. Cô cắn nhẹ mũi Hoàng day day. Hoàng hiểu Ly Ly muốn gì. Anh kéo mặt cô úp vào mặt mình, và hôn. Những chiếc hôn ngọt và nhẹ lướt trên mặt nhau, đủ kéo nhau vào nóng lạnh. Ly Ly khéo léo kéo tuột những gì vướng víu của cả hai người. Những chiếc hôn trôi dần về phía dưới, nong nóng và ươn ướt. Hoàng vùng dậy quật Ly Ly rơi xuống cát. Anh chồm lên.
Trận tình ướt cát mù mịt cát. Không tiếng ô tô bất chợt chói tai. Không tiếng dép ngớ ngẩn loẹt quẹt ngoài hành lang. Không chuông điện thoại réo lên vô duyên giữa lúc đang lên cơn. Cả tiếng gõ cửa xin lửa ngu xuẩn cũng không. Những chiếc hôn bỗng gợi cảm lạ thường. Cả cái quờ tay rậm cát vào da thịt cũng rên xiết một cảm giác khó tả. Hoàng rướn lên, rướn lên nữa và rơi xuống. Rười rượi gió, mát đến tận từng chân tóc.
Tuyệt quá anh ạ! Ly Ly nằm sấp rồi lật ngửa, miệng chóp chép mắt long lanh. Bao nhiêu năm em mới khám phá ra anh. Thế à? ừ. Chúi đầu vào nách Hoàng, Ly Ly nằm ngoan lành như một chú mèo con. Để em bảo xếp dời tòa soạn đến đây, nhá?
Ý tưởng thật ngộ nghĩnh. Ly Ly cười hé he hé he, tiếng cười vừa khả ố vừa dễ thương.

*

Có vẻ Ly Ly chẳng quan tâm đến những kỉ niệm của Hoàng. Nhiều lần cô đã cười vào mũi Hoàng về những dằn vặt tiểu thuyết "sến and nhạt" của anh. Không trách được Ly Ly. Mới hai sáu tuổi, ba năm làm báo, chạy ngược ngước xuôi vào Nam ra Bắc, ca ngợi nơi này chống tiêu cực nơi nọ. Viết rồi quên, cô chỉ lo gom góp thật nhiều tiền để kéo cổ Hoàng hú hí hết trận này sang trận khác.
Cũng như việc viết lách, Ly Ly yêu Hoàng trong từng thời khắc cô chợt nhớ và thích, xong rồi quên. Nhớ để làm gì? Ly Ly búng mũi Hoàng nhân một lần Hoàng buột miệng hỏi có khi nào cô nhớ anh không? Thời này chỉ có anh là dở hơi nhất hạng. Lúc nào cũng nhớ nhớ nhéo nhéo... Cứ làm như không nhớ là không thể thành người được hay sao!
Thế à?
Chứ sao!...
Chiều hôm trước cũng vậy. Ly Ly đến. Thấy Hoàng nằm trùm chăn, cô liền kéo tuột chăn, đẩy Hoàng lật ngửa, ốm hả? Giời ạ!... Có phải phí công em bốc phét với sếp, trốn họp tới đây không chứ! Hoàng không buồn mở mắt. Ốm iếc gì đâu. Thấy chan chán vậy thôi... Ly Ly áp tai vào ngực Hoàng, cô vờ nghe nhịp tim anh, nghe rất nghiêm túc và ngẩng lên mồm miệng méo xẹo. Biết ngay mà! Bố mẹ ơi, anh tôi đang thổn thức!...
Hoàng với tay tìm gói thuốc, xòe lửa châm thuốc. Ly Ly nhảy lên ngồi trên bụng anh nhún nhún, cúi xuống cắn tai Hoàng rõ đau, nhét vào tai anh từng tiếng một. Tóm lại, nếu còn vướng víu với kỉ niệm thì anh chẳng bơi kịp thiên hạ đâu! Bộ cô không có kỉ niệm chắc? Cũng có. Nhưng em vứt béng đi rồi. Nếu không, làm sao thỉnh thoảng em đến đây rủ anh làm vài trận mây mưa được?
Ly Ly nhảy ra khỏi giường, tụt váy ném vào mặt Hoàng. Cô nhún nhẩy trước tấm gương lớn, nỉ non một bài hát tiếng Anh không rõ là bài gì. Vừa hát vừa ve vuốt kĩ lưỡng thân thể mình, Ly Ly hiện nguyên hình một ả dâm đãng và hiếu thắng.
Phải thừa nhận Ly Ly khá đẹp, một vẻ đẹp không hề gia cố. Mọi đường cong đều sáng mềm nóng rẫy, lúc nào cũng sẵn sàng chuyển động nhịp nhàng. Ngực và mông vống lên khiêu khích.
Anh thấy em có được không? Ly Ly nheo mắt hất hàm. Cũng được. Hoàng cũng nheo mắt đáp trả.
Trường túc bất chi lao đấy, đừng đùa! Thế à? Thôi đi ông mãnh ơi!
Thoắt cái, Ly Ly đã chồm tới, đè nghiến lấy Hoàng.
Hoàng nằm thả lỏng toàn thân, nhắm nghiền mắt tận hưởng cảm giác đê mê Ly Ly kì công thực hiện từ gót chân đến đỉnh đầu. Không biết học ở đâu từ lúc nào, Ly Ly thành thục kĩ thuật ái ân đến phát sợ. Khinh bỉ lối thụ động đạo đức giả, cô luôn chủ động tấn công người tình. ''Đàn bà làm thế đỡ nhục hơn", có lần cô đã rủ rỉ bên tai Hoàng như thế. Không vờ vịt đùn đẩy, không hấp tấp vội vàng, mềm mại và hung hãn, như con rắn khôn ngoan trước con mồi ngờ nghệch, Ly Ly chủ động tấn công con mồi bằng bản năng giống cái cùng kinh nghiệm tình trường cô luôn luôn đầy ắp.
Hoàng nóng lên từng giây, anh lật mình vồ lấy Ly Ly. Chỉ cần có thế, Ly Ly liền cuốn theo anh, lúc bám lúc buông, lúc dấn lên lúc lẩn tránh, dẫn dụ Hoàng theo cô cho hết trận tình.
Thú quá anh nhỉ? Hoàng tủm tỉm cười, nụ cười đắc thắng của con đực trước giống cái. Châm cho anh điếu thuốc, nhanh lên. Tuân lệnh hot boy. Ly Ly bò dậy, lại leo lên ngồi trên bụng Hoàng. Cô nhét điếu thuốc vào miệng anh, tự tay châm lửa. Ly Ly cũng hút. Khói thuốc tỏa vào mặt nhau.
Bây giờ kỉ niệm của anh đã tan thành mây khói rồi nhé! Một câu đùa nhạt thếch. Còn lâu! Hoàng muốn văng tục. Vậy thì bao giờ tiêu diệt hết kỉ niệm của anh, em mới chịu buông tha anh đấy nhá! Ly Ly ngoáy ngoáy mũi Hoàng. Hoàng thấy khó chịu. Anh nhăn mặt hất nhẹ tay cô. Đấy là góc riêng của anh, em buồn cười...
Ly Ly sững lại. Thôi không nói nữa, cô ngồi bó gối nhìn Hoàng. Hoàng nằm yên đăm chiêu nhìn khói thuốc. Thực sự lúc này anh chỉ muốn được một mình. Em nói chơi vậy, anh đừng giận. Ly Ly vuốt nhẹ ngực Hoàng. Thao thức với kỉ niệm thì có lỗi gì đâu. Tốt là đằng khác. Tại em hay dị ứng với bọn ma cô, chúng làm ra vẻ lương thiện với quá vãng sau khi đã làm nhục nó. Em đừng nói chuyện này nữa, được không? Vâng.
Ly Ly ngoan ngoãn nằm duỗi lên Hoàng, búng nhẹ mũi anh. One more thêm? Hoàng giơ hai tay đầu hàng. Ly Ly nhảy xuống đất, vơ vội áo quần tấp vào người. Cô ném cho Hoàng một nắm tiền, cầm lấy mà tiêu xài với kỉ niệm. Ba giờ chiều mai em vẫn chỗ này nhé! Lỡ hẹn em cho mấy cái tát.
Ly Ly kéo cửa đánh rầm, mất hút trong nhốn nháo đời thường, để lại cho Hoàng một khoảng không rỉ sét hoen ố câm lặng.

*

Ngay khi Ly Ly kéo cửa đánh rầm, lối ra thực tại của Hoàng liền đóng sập. Vụt hiện trước mắt anh chiếc xe gát tả tơi trên đường 15 đang lao sầm sập xuống dốc. Nó không có phanh, hoặc không có người giữ phanh, như một con bò điên cứ nhắm thẳng Hoàng mà lao tới. Hoàng nhảy đại sang một bên. Chiếc xe gát bất ngờ tạt ngang, đổ kềnh, lăn không biết mấy vòng xuống khe cạn.
Hoàng chạy tới, ngó quanh quất chẳng có ai. Anh đứng phân vân trước chiếc xe lật ngửa, bẹp dúm đang phun xì xì một thứ khói khét rẹt. Chuồi ra từ một lỗ thủng cabin một cánh tay đen thui, đầy máu. Ngay sau đó, qua tấm kính cabin, Hoàng trông thấy một cái mặt rách nát, nhầy nhụa máu. Lần trong máu và rách nát là đôi mắt sống mở to nhìn Hoàng cầu khẩn.
Hoàng ngó ngược ngước xuôi. Nhác thấy một cây gỗ dài bằng bắp chân cách đấy không xa, anh chạy đến ôm lấy cây gỗ quay trở lại đập tan tành tấm kính. Chui vào cabin kéo người lái xe ra, Hoàng phát hiện ra người lái xe đã bị kẹt cứng trong sắt thép. Hoàng dùng cây gỗ nậy đống sắt thép đang kẹp chặt người lái xe. Cây gỗ gãy đôi. Người lái xe thình lình lật sấp, toàn thân nhầy nhụa máu đè lên Hoàng. Hai chân người lái xe đã bị cưa đứt, một chân đang nằm dưới tấm sắt nặng nóng rực, một chân không biết ở chỗ nào. Từ hai ống chân cụt ngang bẹn máu phun như xối.
Hoàng lôi người lái xe nhoài ra khỏi cabin. Chiếc xe nổ tung, đây anh và người lái xe ngã dúi dụi, rơi xuống một hố sâu. Lửa khói đá sỏi trùm lên hết thảy. Hoàng khiếp đảm nằm đè lên người lái xe, tự hỏi không biết mình đã chết chưa. Im lặng rợn người. Hoàng như đang nằm trong nấm mồ đã vùi lấp.
Có khi mình chết thật rồi.

*

Một người túm cổ áo lôi Hoàng dậy. Đấy là một nữ Thanh niên xung phong to lớn phốp pháp lạ thường. Hoàng Chưa bao giờ thấy một cô gái nào to lớn như thế. Chưa chết. Tiếng nữ Thanh niên xung phong lạnh tanh, như thể cô đang kiểm tra việc sống chết của hai con bò hoang.
Hoàng bám chặt tay nữ Thanh niên xung phong leo lên hố. cô này nhảy xuống hố kiểm tra người lái xe, túm tóc người lái xe day qua day lại. Anh này chết rồi! Khổ, chân cẳng chẳng còn. Chắc là kẹt cứng trong xe. Cô xốc người lái xe đẩy lên miệng hố.
Trên miệng hố còn có hai nữ Thanh niên xung phong nữa. Họ ngồi xổm bên người lái xe, lật túi anh lôi ra một vài giấy tờ rồi hè nhau ném anh xuống hố cái bịch. Nấm mộ dã chiến làm xong trong chốc lát. Họ cắm lên nấm mộ một thanh gỗ, một hòn đá.
Anh là phụ xe à? Một nữ Thanh niên xung phong quay lại hỏi Hoàng trong khi chờ hai người kia đi rửa ráy hay đi vệ sinh dưới khe cạn. Không ạ. Em chỉ tình cờ thấy thôi. Cô gái mím môi nhịn cười khi nghe Hoàng xưng em. Cô chừng hai mươi tuổi, đôi mắt lươn quệt qua dưới mày như hai nét mực đen.
Anh ở đơn vị nào? Hoàng đực mặt, anh nghĩ mãi không ra nên nói thế nào. Hoàng đi tới đây không phải vì muốn tới đây, thực ra anh cũng chẳng biết mình đi đâu nữa. Cuộc chạy trốn quê nhà đã đem Hoàng đến đây, giá tìm được đơn vị bộ đội nào để xin đi theo thì anh chẳng đứng đây làm gì. Nhưng nếu nói thật người ta sẽ tống cổ anh trở về quê nhà ngay lập tức.
Cuộc bỏ trốn khỏi quê nhà xảy ra trong chốc lát sau con điên bột phát. Buổi chiều cãi cọ giận dữ với Thủy Linh, Hoàng thấy chán ghét tất cả. Buổi tối quay về nhà, ba Hoàng vẫn ngồi ngoảnh mặt vào vách thì thầm vào cái bóng của mình. Thật không gì ngán ngẩm hơn.
Cuộc trò chuyện kì quặc diễn ra ngày này qua ngày khác từ khi ba Hoàng về hưu non. Nghe nói ông bị mất chức. Hoàng cũng chỉ nghe người ta nói thế chứ chưa khi nào ba Hoàng nói với anh vì sao bỗng dưng ông rời văn phòng Bí Thư Huyện úy về ngồi im lìm trong bóng tối.
Suốt ngày dính chặt vào cái ghế hình lục lăng, ông cứ nhìn vào bóng mình mà nói, nói miết. Cả khi ngủ ông cũng ngủ ngồi. Tay quờ lấy cái bóng trên tường như cố ý giữ chặt lây, sợ bỗng nhiên cái bóng biến mất. Thi thoảng ông lại giật mình bừng tỉnh, dụi mắt mấy cái và nói, nói liên miên với cái bóng.
Thảm thương cái bóng của ba Hoàng ngày mỗi hom hem méo mó, hiu hắt trên bức tường ám khói, bụi bặm.
Lật lồng bàn, mâm cơm trống trơn. Chạy xuống bếp, nồi niêu ngổn ngang rỗng không. Hoàng văng một tiếng tục tĩu. Ba Hoàng nhìn Hoàng như nhìn cái bóng của ông, cái nhìn lạnh lẽo vô hồn. Hình như ông không còn biết anh là ai.
Hoàng xách gói ra đi. Anh đã hết khả năng chịu đựng những gì lạnh lẽo ma quái trong căn nhà một thời là chốn vào ra tấp nập đám công bộc dưới trướng của ba anh.
Qua đò ngang, vượt một cánh đồng, một cánh đồng nữa, cứ hướng dãy núi Phượng Hoàng mà đi. Đi miết cho đến tận nơi đây.
Hoàng hình dung trên những đoạn đường Trường Sơn là những đoàn quân rùng rùng tiến về Nam, áo quần mũ mão xanh rờn, vòng lá ngụy trang rung rinh, súng ống nai nịt gọn gàng. Hóa ra trống trơn những quả đồi trọc cháy sém. Đường 15 đỏ quạch nham nhở đất đá, loăng quăng vòng vèo quanh những cánh rừng hoang tàn không một bóng người.
Đứng ngồi giữa trống trơn từ sáng sớm đến xế chiều Hoàng nghe tiếng xe chạy, anh mừng rỡ chạy ra đường đứng ngóng. Chiếc xe gát bị trọng thương ở đâu không biết lao sầm sập xuống dốc, chết tang thương trước mắt anh.
Chiến tranh là thế này a?

*

Anh về đâu? Nữ Thanh niên xung phong bỏ đi đâu vừa quay lại. Hoàng lấm lét nhìn, cô gái có khuôn mặt trắng hồng, rực lên những thèm khát vu vơ. về đâu? Đẹp trai thế mà không có miệng. Hoàng vẫn không biết trả lời thế nào. về hay đi? về đâu và đi đâu? Chịu.
Nữ Thanh niên xung phong, sau này Hoàng biết cô tên là Lý, lững thững đi xuống khe cạn. Được vài bước, cô quay lại lừ mắt với Hoàng. Không biết về đâu thì về chỗ chúng tôi nghỉ, rồi tính. Hoàng vẫn ngồi đực mặt, anh chẳng biết tính sao.
Bốn chiếc F4H từ mé tây dãy núi Phượng Hoàng sầm sập lao ra. Chúng bay theo hình tam giác, từ tốn vượt núi rừng đi ra biển. Hoàng không để ý đến Lý, anh mải miết nhìn bốn chiếc F4H. Chúng đang chui vào đám mây xám xịt phía Đông.
Mau về, chúng quay lại đấy! Lý lật đật vác cuốc chạy về phía khe cạn. Mau lên anh kia, sao còn ngồi đó! Giọng Lý chua loét, đôi mắt lươn nhọn lên. Hoàng vẫn ngồi không nhúc nhích. Lý bỏ mặc Hoàng phăm phăm bỏ đi, lẩn nhanh vào đám cây lúp xúp dưới chân đồi.
Chúng quay lại thật. Từ trong đám mây xám xịt bốn chiếc F4H lao ra, lần lượt bổ nhào dúi dụi về phía Hoàng. Một loạt bom sát thương kéo rê dọc đường 15. Tiếng bom nổ chát chúa lẫn với tiếng rú rít điên cuồng hết đợt này đến đợt khác.
Không một tiếng súng bắn trả. Con đường nằm trơ ra hứng bom, nó rung lên bần bật, thỉnh thoảng bật cong, giãy nảy. Hoàng nằm sấp bịt chặt tai. Đất đá vùi dập tha hồ. Khí nóng quật hùn hụt khét rẹt. Nghẹt thở, nghẹt thở quá!
Một khối lửa hất tung Hoàng lên cao, tiếp liền một cú va đập cực mạnh. Không còn biết gì nữa. Hoàng cảm thấy mình đang tụt xuống một hố sâu hun hút, mát lạnh.
Sống rồi! Tiếng reo của một đám đàn bà con gái. Hoàng mở mắt. Mắt lươn, mắt trâu, mắt sáo, mắt bồ câu... Mắt lươn, mắt trâu, mắt sáo, mắt bồ câu... Mắt lươn, mắt trâu, mắt sáo, mắt bồ câu... Và những cái miệng đàn bà: cái ướt rượt, cái khô cong, cái mỏng dính, cái dày xộp bay lượn mơ hồ trước mắt anh.
Thằng này lính tráng mà ngu, đã bảo chạy đi, cứ ngơ ngơ như bò đội nón. Hoàng mặc nhiên trở thành người lính kể từ sau câu nói ấy.
Cuộc nhập ngũ nhớ đời.

*

Quên! Quên! Quên!
Ly Ly nháo trở lại. Cô dựng Hoàng dậy. Suýt nữa thì em quên. Có một vụ rất hay ở một tỉnh Khu Bốn. Tiêu cực hả? Hoàng ngáp. Chứ còn gì nữa. Ly Ly nhét vào túi Hoàng một gói Dunhill cô vừa mua khi quay lại đây. Vụ này hay lắm. Hôm qua có thằng nhà quê ra tòa soạn báo cáo, cung cấp ít tư liệu nhưng chưa đủ. Khui ra được vụ này, báo mình tia-ra tăng thêm hai vạn là cái chắc. Sáng mai tụi mình đi anh nhé?
Hoàng lại ngáp, anh nằm xuống, lấy gói thuốc Ly Ly vừa đưa, bóc ra một điếu. Chà... anh ớn ba vụ tiêu cực tiêu keo của em lắm rồi. Không. Nhưng vụ này cực đặc biệt: tham ô hài cốt mộ liệt sĩ! Thế a? ở đâu thế? Như điện giật, Hoàng ngồi ngay dậy. Ly Ly vỗ vỗ bụng Hoàng. Biết ngay mà, trúng quả kỉ niệm của anh rồi!
Đi nhé, mai... Nhưng mà ở đâu mới được chứ? Quên, lại quên! Ly Ly cười toe. Không hiểu vì sao dạo này cứ gặp giống đực là em như con mất hồn! Hoàng cốc nhẹ vào trán Ly Ly. Nào, quên cái gì thì nói đi! Ly Ly kéo banh tai Hoàng, thủng thẳng rót thẳng vào đấy từng tiếng một. ở huyện Tuy, cách cái xóm khốn khổ khốn nạn của anh có bảy cây số đường chim bay thôi! Em đã hỏi kĩ rồi.
Thì ra Ly Ly lại biết đến cái Xóm Cát của Hoàng. Có khi nào anh kể cho cô đâu nhỉ? Mấy món kỉ niệm cũ rích ấy thường vẫn bị Ly Ly gạt phăng ngay khi anh vừa mở miệng. Rất có thể Hoàng lại để tuột ý nghĩ của mình ra miệng. Có thể lắm.
Hoàng biết Ly Ly muốn nhổ anh ra khỏi bốn bức tường ám khói, đẩy cuộc tình của họ ra một không gian rộng hơn. Khi người ta không thể thay đổi được người tình, việc chuyển dịch không gian cũng là cách làm mới cuộc tình. Dỗ được Hoàng đi đâu là việc rất khó, kể cả một chuyến đi Đông Âu hay nước Mỹ. Hoàng thuộc tip người ghét xê dịch. Đời lính lang thang rày đây mai đó đã làm anh ớn đến tận cổ cái sự đi. Ly Ly biết vậy, cô đã tìm đúng địa chỉ mà Hoàng không thể thoái thác. Cô ả khôn thật.
Đi anh nhé?
Ừ, thì đi.
hết: CHƯƠNG 1 , xem tiếp: CHƯƠNG 2
 
Nhóm quản trị: Ct.Ly, Cumusic, Easyman, Huyền Băng, KeDangGhet, Mercury, Mars, Mọt Sách
Nhóm điều hành: Băng Nguyệt, Canary, Ct.Ly, Cumusic, Diên Vỹ, Donation, Easyman, Hoàng Dung, HongYen, Huyền Băng, James Jee, KeDangGhet, Khánh Quỳnh, Kim_Bang_2, Lang Thang, Mars, Mickey, n.trang, NCD, nguyen.bamboo, Nguyên Đỗ, NKT, Phongvans, QV, Saomai1268, Sunflower, Thanh Vân, Tommyboy, Viet Duong Nhan

Bài viết và sách tại vnthuquan.net, thuộc quyền sở hữu của người viết và của vnthuquan.net.

Copyright by Thu vien Online © 2002 - 2017 - designed by Phạm Huy Hùng
Trang Sách Truyện hiện có 2559 người đang online

BoDau mViet