Charlie và tôi lên thuyền trở về đất liền. Hầu hết khách khứa đã rời đi trước chúng tôi, chỉ gia đình ở lại. Tôi ngoái nhìn hòn đảo. Lúc này trời đã quang, ánh nắng chiếu trên nước, nhưng hòn đảo chìm trong bóng của một đám mây vắt ngang. Tựa như nó núp ở đó, chẳng khác nào một con quái vật khổng lồ đen đúa, chờ đợi bữa ăn tiếp theo. Tôi quay người lại.
Lần này, tôi không bị ảnh hưởng mấy bởi chuyển động của con tàu. Chút nôn nao vì say sóng không là gì so với cảm giác phát bệnh sâu thẳm trong tâm hồn khi tôi phát hiện ra đêm qua, rằng Will chính là kẻ gần như đã giết em gái mình.
Tôi nhớ đến cách mình ôm lấy Charlie trên thuyền đi đến hòn đảo trong chưa đầy bốn tám giờ trước, chúng tôi đã cùng nhau cười nói thế nào dù khi ấy tôi cảm thấy thật sự kinh khủng. Ký ức về nó làm tôi đau nhói.
Charlie và tôi hầu như không nói chuyện gì. Chúng tôi thậm chí còn không buồn nhìn nhau. Tôi nghĩ cả hai đều chìm trong những suy nghĩ riêng khi nhớ đến lần cuối cùng chúng tôi nói chuyện trước khi mọi chuyện xảy ra. Tôi không nghĩ mình có đủ sức để nói gì đó vào lúc này, dù có muốn đi nữa. Tôi cảm thấy kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần… quá mệt mỏi để có thể sắp xếp những suy nghĩ của mình, hiểu được tôi đang cảm thấy thế nào. Rõ ràng là đêm qua không ai ngủ được chút nào, nhưng không chỉ có thế.
Chúng tôi sẽ phải đối diện với mọi thứ khi về nhà, dĩ nhiên là thế. Chúng tôi sẽ phải xem, khi trở lại với thực tại, chúng tôi có thể hàn gắn những gì đã vỡ nát vào cuối tuần vừa qua không. Quá nhiều thứ đã vỡ vụn.
Nhưng một điều đã lộ diện hoàn toàn từ đống hỗn độn này. Một mảnh ghép mất tích nay đã được tìm thấy. Tôi sẽ không gọi đó là kết thúc, vì vết thương ấy sẽ không bao giờ lành hoàn toàn. Tôi tức giận vì tôi đã không có cơ hội đối chất với hắn ta. Nhưng tôi đã có cho mình đáp án của câu hỏi tôi vẫn luôn đặt ra từ sau cái chết của Alice. Và khi giết hắn, có thể nói người giết Will cũng báo thù cho em gái tôi. Tôi chỉ thấy tiếc nuối vì tôi đã không có cơ hội tự mình đâm con dao.