Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3397 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 115
joyce

Xin lỗi, tôi đã không viết gì trong một khoảng thời gian, ở đây đang rất bận. Nhưng tôi đang nướng dở một chiếc bánh làm từ quả lý gai và tôi nghĩ có thể bạn muốn biết một vài điều.

Họ đã chôn Penny và John vào thứ Ba cách đây hai tuần. Một buổi lễ yên ắng, và trời mưa, có vẻ hợp hoàn cảnh. Có một vài đồng nghiệp cũ của Penny đã đến. Thực tế là nhiều hơn tưởng tượng của bạn. Họ đã lên báo, Penny và John. Người ta không hiểu rõ toàn bộ câu chuyện, nhưng cũng gần đủ. Tin tức bóng gió rằng Penny cũng là bạn của Ron. Ông ấy đã được phỏng vấn trên bản tin Kent Today và người ta thậm chí còn chiếu lại sau đó. Ai đấy từ tờ Sun đã tìm đến ông để nói chuyện, nhưng Ron không tiếp. Ông bảo họ đậu xe bên ngoài Khu Larkin và sau đó mặc kệ họ.

Elizabeth không có mặt tại đám tang. Chúng tôi chưa nói về chuyện đó, vì vậy tôi e là mình chỉ có thể kể đến vậy. Tôi tự hỏi liệu bà ấy đã kịp nói lời tạm biệt chưa? Hẳn là rồi, phải không?

Tôi thậm chí không biết liệu Elizabeth có tha thứ cho Penny hay không. Tôi e rằng mình theo quan điểm của Kinh Cựu Ước, rằng những gì Penny đã làm là đúng. Chỉ là tôi nghĩ vậy thôi, và tôi không muốn nói công khai, nhưng tôi mừng vì những gì bà ấy đã làm. Tôi hy vọng Peter Mercer đã hấp hối đủ lâu để biết điều gì đang xảy ra với hắn ta.

Elizabeth là một người thông minh hơn tôi nhiều, và sẽ suy nghĩ về câu chuyện nhiều hơn tôi, nhưng tôi không nghĩ bà ấy lại thực sự có thể đổ lỗi cho Penny về những gì Penny đã làm. Liệu Elizabeth có làm điều tương tự không? Tôi nghĩ có. Nhưng tôi nghĩ Elizabeth sẽ thoát.

Dù vậy, tôi nghĩ Elizabeth hẳn rất buồn vì bí mật này. Có hai người phụ nữ, Elizabeth và Penny, và những bí ẩn của họ, và trong suốt quãng thời gian họ ở bên nhau, Penny lại là bí ẩn lớn nhất. Điều đó hẳn đã tổn thương Elizabeth. Có lẽ một ngày nào đó chúng ta sẽ nói về nó.

Penny đã giết Peter Mercer và bà ấy đã giấu John bí mật ấy cả đời. Cho đến khi chứng mất trí nhớ phá hủy bà. Và một khi John biết, ông ấy phải bảo vệ bà. Đó là tình yêu, phải không? Đó là những gì Gerry sẽ làm cho tôi. Vì Peter Mercer đã sát hại Annie Madeley nên Penny đã sát hại Peter Mercer. Vì Penny đã sát hại Peter Mercer, nên John đã sát hại Ian Ventham. Vậy đấy. Và ít nhất bây giờ mọi chuyện đã kết thúc. Tôi cầu chúc cho Penny và John thanh thản, và tôi cầu chúc Annie Madeley tội nghiệp thanh thản. Về phần Peter Mercer, và tất cả những gì hắn ta đã gây ra, tôi không cầu chúc gì ngoài những đau khổ dằn vặt.

Nhân tiện, cảnh sát vẫn chưa tìm thấy Gianni Thổ Nhĩ Kỳ, nhưng họ đang tìm kiếm. Chris và Donna đã tới đây vài lần. Chris mới có một người bạn nữ, nhưng hiện tại vẫn ngại nói về chuyện đó và chúng tôi không thể khiến Donna tiết lộ. Chris nói rằng cuối cùng họ cũng sẽ bắt được Gianni, nhưng Bogdan vừa đến sửa vòi sen tăng áp của tôi vào hôm trước và cậu ấy nghĩ rằng Gianni quá thông minh để có thể bị bắt.

Nếu bạn thực sự muốn nghe quan điểm của tôi, đáp án là Gianni thì quá dễ. Gianni đến và giết Tony vì đã chỉ điểm hắn ta từ nhiều năm trước ư? Tại sao Tony lại chỉ điểm hắn ta? Khi mà hắn tham gia dọn dẹp một vụ giết người mà Tony đã thực hiện? Tôi thấy điều đó thật phi lý.

Không, người duy nhất ở đây quá thông minh để bị bắt là Bogdan.

Bạn có nghĩ rằng cậu ta đã giết Tony Curran không? Tôi thì có. Tôi chắc chắn rằng cậu ta có lý do chính đáng và tôi mong có thể hỏi cậu ấy. Nhưng tôi sẽ không hỏi chừng nào cậu ấy còn chưa lắp cửa sổ mới cho tôi, vì lỡ tôi làm cậu ta mất lòng thì sao? Không biết Elizabeth có nghi ngờ Bogdan không? Bà ấy gần đây rõ ràng không đề cập đến chuyện tìm kiếm Gianni nữa, vì vậy có lẽ bà ấy có nghi ngờ.

Tôi sắp phải kiểm tra cái bánh một chút. Chúng ta sẽ tiếp tục với những tin tức dễ chịu hơn chứ?

Dự án Hillcrest đã bắt đầu đi vào triển khai, cần cẩu và máy đào đã lên trên đồi. Người ta nói rằng Gordon Playfair đã nhận được 4,2 triệu bảng Anh cho mảnh đất của mình, và người ta ở đây tôi muốn nói là Elizabeth, vì vậy bạn có thể coi đó là thông tin chuẩn. Ông tạm biệt ngôi nhà mình đã sống bảy mươi năm và cho đồ đạc lên một chiếc Land Rover và một xe kéo. Sau đó, ông đi khoảng 400 thước xuống đồi và dỡ tất cả đồ đạc tại một căn hộ hai phòng ngủ xinh xắn mà Tập đoàn Bramley đã dành cho ông ấy ở Khu Larkin.

Tập đoàn Bramley đã tặng ông ấy căn hộ, đó là một phần của thỏa thuận.

Điều này đưa chúng ta đến một chút thông tin khác.

Cái tên Bramley ấy mà? Rốt cuộc, đó không phải là tên một giống táo. Tuy nhiên, tôi từng nói với bạn rằng cái tên đó làm rung lên một hồi chuông? Chà, sau đây là lý do tại sao. Khi còn rất nhỏ, Joanna có một con voi đồ chơi nhỏ, màu hồng với đôi tai màu trắng, và con bé sẽ không bao giờ để tôi giặt nó. Tôi không thể tưởng tượng nổi nó đang mang theo bao nhiêu vi trùng, nhưng tôi nghĩ đó chưa hẳn đã là một điều xấu với trẻ em. Và tên của con voi đó? Bramley. Tôi đã quên béng. Con bé có rất nhiều đồ chơi và tôi là một người mẹ kinh khủng.

Dù vậy, có lẽ bạn đã nhận ra phần tiếp theo của câu chuyện rồi chứ?

Bạn có nhớ rằng chúng tôi từng chuyển thông tin tài khoản của Ventham cho Joanna không, khi Elizabeth phân vân liệu Ian Ventham có sát hại Tony Curran?

Dù sao, Joanna và Cornelius đã xem qua các tài khoản đó và họ đã thông báo lại, đó là kết thúc của vấn đề.

Nhưng đối với Joanna, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Không hề.

Joanna và Cornelius thích thú với những gì họ nhìn thấy trong các tài khoản. Và họ thích thú với những gì họ đọc về Hillcrest. Vì vậy, Joanna đã thuyết trình với các thành viên khác của hội đồng quản trị—cảnh tượng này, trong đầu tôi, diễn ra xung quanh chiếc bàn làm bằng cánh máy bay—và sau đó họ mua lại công ty. Con bé đã định mua lại từ Ian Ventham, nhưng tất nhiên, cuối cùng lại mua từ Gemma Ventham.

Joanna sở hữu toàn bộ nơi này. Hay đúng hơn là công ty của Joanna sở hữu, nhưng cũng tương tự, phải không?

Bây giờ, điều này dẫn tôi đến với Bernard, và bạn sẽ hiểu tại sao.

Joanna và tôi chưa bao giờ nói về Bernard, nhưng con bé đã đến dự đám tang với tôi, vậy có lẽ là Elizabeth đã nói với nó? Hay là nó tự biết thôi? Tôi nghĩ là nó tự biết. Vì vậy, con gái tôi đã đến và nắm tay tôi, và trong một khoảnh khắc yếu đuối, tôi đã gục đầu vào vai nó, thật dễ chịu. Sau đám tang, con bé kể cho tôi về Tập đoàn Bramley. Tôi giả vờ rằng tôi đã biết tất cả từ lâu, bởi tôi cảm thấy tội lỗi khi quên mất con voi, nhưng Joanna có thể nhìn thấu tôi.

Nhưng chúng tôi đã nói chuyện, và tôi nói với nó rằng tôi không nghĩ đây lại là loại hình kinh doanh mà công ty nó muốn mua về, và con bé đồng ý, nhưng nói rằng đó là một lĩnh vực mà bọn con muốn thử nghiệm , nhưng tôi cũng có thể nhìn thấu nó và con bé thừa nhận đó là một lời nói dối. Joanna nói rằng có thể kiếm được rất nhiều tiền, nhưng nó cũng nói với tôi rằng nó có một lý do khác. Lý do mà tôi sẽ nói với bạn bây giờ.

Joanna ngồi trên chiếc ghế dài mà nó đã mua cho tôi, với giá bằng một phần mười giá ở IKEA, ngay bên cạnh chiếc máy tính xách tay mà con bé mua cho tôi, cái máy tính sẽ không bao giờ được xách tay đi đâu, và đây là những gì nó nói.

“Còn nhớ khi mẹ chuyển đến đây, và con nói với mẹ rằng đó là một sai lầm chứ? Con đã nói rằng lựa chọn này sẽ là kết thúc của mẹ? Ngồi trên ghế, bao quanh bởi những người chỉ chờ đợi ngày tàn của mình? Con đã sai. Đó là sự khởi đầu của mẹ, mẹ à. Con từng nghĩ rằng con sẽ không bao giờ nhìn thấy mẹ hạnh phúc nữa sau khi bố mất.”

(Chúng tôi chưa bao giờ nói về điều này. Lỗi của cả hai chúng tôi.)

“Đôi mắt của mẹ đầy sức sống, tiếng cười của mẹ đã trở lại và đó là nhờ Coopers Chase, Elizabeth, Ron, Ibrahim và cả Bernard, cầu Chúa cho linh hồn ông ấy yên nghỉ. Và vì vậy con đã mua lại, công ty, đất đai, toàn bộ dự án phát triển. Và con đã mua lại nơi này để nói lời cảm ơn với mẹ. Mặc dù con biết mẹ sẽ nói gì tiếp theo và con hứa mình cũng sẽ kiếm được hàng triệu bảng từ nơi này, vì vậy mẹ đừng hoảng.”

Chà, tôi không hoảng, nhưng đó đúng là điều tôi định sẽ nói tiếp theo.

Và còn một vài điều bạn sẽ muốn biết. Khu vườn của Sự An nghỉ Vĩnh Hằng vẫn ở chính xác vị trí của nó. Joanna nói rằng công ty sẽ kiếm được kha khá tiền từ Khu Hillcrest, vì vậy Khu Woodlands bị xếp xó trong lặng lẽ. Nghĩa địa hiện đã được bảo vệ, ngay cả khi Coopers Chase được bán lại (Joanna nói rằng công ty sẽ lại bán nơi này đi một lần nữa, vào một ngày nào đó, đó là công việc của họ). Nhưng chỉ cần có người thử mua lại, người ấy sẽ thấy nơi đây có đủ kiểu giao ước ràng buộc. Sẽ chẳng đi đến đâu cả.

Nhân tiện. Vừa rồi, tôi nói rằng đó là lỗi của cả hai chúng tôi khi chúng tôi không nói chuyện về Gerry? Tất nhiên đó không phải lỗi của cả hai chúng tôi. Là lỗi của tôi thôi. Xin lỗi, Joanna.

Chúng tôi đã có một buổi lễ kỷ niệm vào hôm trước. Elizabeth mời Matthew Mackie đi ăn trưa và khi ông ấy tới, ông không đeo cổ cồn linh mục. Chúng tôi báo cho ông ấy rằng Maggie đã an toàn và tôi nghĩ ông ấy sẽ khóc, nhưng ông không khóc, ông chỉ đề nghị được đến thăm mộ. Chúng tôi đi bộ lên đồi với nhau, sau đó chúng tôi ngồi trên băng ghế của Bernard và Asima trong khi ông ấy mở cánh cổng sắt và quỳ xuống bên cạnh ngôi mộ. Đây là lúc những giọt nước mắt tuôn rơi, như chúng tôi biết chuyện sẽ phải vậy khi ông ấy nhìn vào tấm bia đá.

Vài ngày trước tôi đã chứng kiến Bogdan dành ra một buổi sáng để nhẹ nhàng lau chùi dòng chữ Margaret Farrell, 1948–1971 , trước khi khắc thêm bên dưới một dòng khác, Patrick, 1971 . Thực sự không có gì mà Bogdan không thể làm.

Khi Cha Mackie nức nở bên tấm bia, chúng tôi đã để Ron đến ôm ông ấy và hai người họ ở đó khá lâu. Elizabeth, Ibrahim và tôi ngồi lại trên băng ghế và ngắm nhìn. Tôi thích nhìn đàn ông khóc. Không quá mức, thế này là vừa đủ.

Giờ đây trên mộ của Maggie luôn có rất nhiều hoa. Tôi đã thêm một vài bông hoa của riêng mình và tôi chắc chắn bạn có thể đoán được tôi lấy hoa từ đâu.

Bạn cũng sẽ muốn biết về băng ghế. Chà, Bogdan bận rộn đã mang một cái khoan khí nén đến để khoan lớp bê tông, sau đó đào xuống cho đến khi anh ta tìm thấy hộp đựng trà con hổ, anh ta đã đưa nó cho tôi.

Trong bức thư cuối cùng của Bernard, có một đoạn tái bút khá xúc động, trong đó ông ấy yêu cầu tro của mình được rải ra cầu tàu ở Fairhaven. Tôi đang để lá thư ở đây.

Một phần của tôi và một phần của Asima sẽ luôn ở bên nhau, ngay tại đây. Nhưng bà ấy đang trôi tự do trong vùng nước thánh, vì vậy, hãy để tôi trôi theo thủy triều cho đến một ngày tôi tìm thấy bà ấy một lần nữa.

Ông ấy viết thế đấy. Tôi chắc chắn là Bernard rất thơ mộng.

Quá thơ mộng.

Bạn và tôi biết Bernard đủ rõ để hiểu rằng thứ này ủy mị quá đáng. Đây là một lời nhắn cho tôi và nó không hẳn là mã Enigma. Tôi tự hỏi liệu Bernard có nghĩ tôi hơi quá mạnh bạo không, nhưng tôi cho rằng ông ấy muốn viết rõ ra, để đề phòng. Dù sao, tôi biết Bernard đã đưa cho tôi một chỉ dẫn.

Sufi và Majid đã ở lại một khách sạn tại sân bay, vì đó là kiểu của bọn họ, và tôi nhận bảo quản tro của Bernard cho đến khi họ tới Fairhaven. Khi nào thì hai người này mới rút ra được bài học?

Tôi đựng tro của Asima trong hộp trà và tôi để tro của Bernard trong một chiếc bình gỗ đơn giản. Tôi lấy ra cân của mình. Những cái cân tiêu chuẩn, vì tôi không tin cân điện tử.

Tôi đã rất cẩn thận dọn tro, bởi vì dù thích Bernard, tôi không muốn ông rải rác khắp nơi quanh bàn bếp của tôi. Trong vòng vài phút, với sự trợ giúp của một vài món đồ hiệu Tupperware (tôi cảm thấy hơi tội lỗi về điều đó), mọi việc đã xong xuôi.

Trong hộp trà hình hổ mà cả hai người họ đều muốn mua cho người còn lại trong dịp Giáng sinh, có một nửa là Bernard và một nửa là Asima. Ngày hôm sau, chúng tôi chôn hộp trà lại dưới băng ghế nơi nó thuộc về. Chúng tôi nhờ Matthew Mackie tới cầu nguyện tôi nghĩ ông ấy đã rất xúc động khi được nhờ. Ông hoàn thành công việc một cách tuyệt vời.

Trong cái bình, một nửa là Asima và một nửa là Bernard. Và không hay biết gì, Sufi và Majid mang cái bình đến Fairhaven vào ngày hôm sau, để Asima cuối cùng có thể tự do trôi trên đại dương, nhưng vẫn trong vòng tay của người đàn ông mà bà yêu. Chúng tôi không đi cùng vì chúng tôi thực sự không muốn xen vào.

Thực lòng, tôi không biết phải làm gì với những món Tupperware mà tôi đã sử dụng. Nếu bạn sử dụng hai hộp đựng Tupperware để trộn tro của một người bạn thân thiết và người phụ nữ mà ông ấy yêu thương, mà không cho con cái họ biết, thì điều gì sẽ bị tính là thiếu tôn trọng—giữ chúng lại hay vứt chúng đi? Thành thật mà nói, đây không phải là điều tôi phải lo lắng trước khi chuyển đến Coopers Chase. Elizabeth sẽ biết phải làm gì.

Nhắc tới Elizabeth, lúc nãy bà ấy đã gọi cho tôi để kể với tôi rằng ai đó đã nhét một ghi chú rất thú vị dưới cửa nhà bà ấy. Bà không nói ghi chú viết gì, nhưng bà có báo rằng bà phải đến thăm ai đó một chút và sau đó bà mới có thể kể cho tôi. Trêu người quá!

Chà, hôm nay là thứ Năm, nên tôi phải lên đường thôi. Tôi lo rằng sau vụ Penny, chúng tôi có thể không gặp nhau nữa, hoặc có lẽ cảm giác sẽ khác. Nhưng đó không thực sự là cách mọi thứ vận hành ở đây. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, cho đến khi nó không còn tiếp diễn. Câu lạc bộ Án mạng ngày thứ Năm tiếp tục họp, các ghi chú bí ẩn được đẩy qua khe cửa ra vào và những kẻ sát nhân đi lắp những cửa sổ mới. Mong chuyện cứ tiếp tục như vậy mãi.

Sau cuộc họp, tôi sẽ ghé qua xem Gordon Playfair đang sống ra sao. Chỉ là làm việc của một người hàng xóm tốt bụng thôi, trước khi bạn hỏi.

Và, vừa đúng lúc, chiếc bánh của tôi đã xong. Tôi sẽ kể cho bạn biết mọi chuyện sau đó diễn ra như thế nào.

part-mono-hidden
chap1-mono-hidden
chap2-mono-hidden

1980Novel (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »