Khi họ về đến nhà ở quảng trường Chester thì trời vừa nhập nhoạng. Một buổi tối mùa đông u ám, Jill bật đèn, rồi cởi những dải đăng ten. Cô ra hiệu về phía lò sưởi, nơi củi đã được xếp sẵn sàng.
“Em thấy là bà Thing đã đến làm và đã đi rồi,” cô nói. “Anh cởi áo khoác ra nào, châm lửa hộ em và tìm vài đĩa nhạc trong khi em đi cứu mấy bông hoa tội nghiệp dễ thương ra khỏi cái nhà tù đáng sợ của chúng. Cái máy quay đĩa trên nóc tủ ấy. Nó là một trong những loại máy đơn giản nhất. Anh biết cách vận hành nó đấy chứ?”
“Anh nghĩ thế.”
Jill đi về phía sảnh. Khi đến chân cầu thang, cô quay lại.
“Ngoài kia trời đường xá quá đi mất, anh không phiền khi ăn một bữa cơm rau nữa ở đây chứ? Có lẽ chỉ có vài quả trứng bác và mấy miếng trứng cá Giáng sinh của anh thôi? Em sẽ ướp champagne vào đá ngay bây giờ.”
“Anh thích như thế lắm. Anh không thể nghĩ ra điều gì dễ chịu hơn việc không phải nhìn thấy thêm một người nào nữa vào hôm nay. Mọi người làm anh căng thẳng. Em có lẽ đã để ý thấy trong bữa trưa nay. Những mẩu đối thoại nhạt nhẽo cho đến khi cả hai chúng ta đều phát mệt và tự cảm thấy xấu hổ...”
“Đừng bận tâm đến chuyện ấy nữa. Em ước gì em có vài đôi dép rơm, nhưng em không có. Tuy nhiên, em không phản đối việc đi tất trong nhà. Em định sẽ cởi bộ áo giáp này ra và nghỉ ngơi một chút trước khi cắm lại bình hoa. Anh cứ tự nhiên nhé. Nhóm lửa và nổi nhạc lên.” Cô đi khỏi.
Alex cởi áo khoác và sung sướng thấy rằng ngày nay ở Mỹ người ta hầu hết dùng thắt lưng thay cho dây đeo quần. Anh nhóm lửa trong lò sưởi và thầm nghĩ: Chúa ơi, mình đang khiếp đảm. Mình có cảm giác như một chú rể mới vậy. Tất cả sẽ rất dễ dàng, đêm đã khuya và rượu làm bạn chếnh choáng, bạn chỉ cần ngả vào vòng tay nhau và ngã vào giường. Rồi sau đó bạn chẳng cần quan tâm đến việc mình có xấu hay không, và nói chung bạn là ai. Mình tự hỏi liệu phụ nữ có nhận thức được rằng gánh nặng thử thách thực sự đè lên vai người đàn ông, và gã đàn ông đáng thương sẽ khiếp đảm chừng nào khi thấy gã sẽ là miếng mồi ngon ngay trong phát súng thứ nhất và không thể làm gì để tự bảo vệ mình tránh khỏi phát súng thứ hai.
Lửa trong lò sưởi đã cháy bùng bùng. Alex tắt đèn chùm và bật mấy bóng đèn nhỏ. Ánh sáng dịu mắt khiến anh thấy can đảm hơn đôi chút. Ở đây, và mình biết là ở đây, anh nghĩ. Nhưng quỉ bắt mình đi nếu mình biết bắt đầu chuyện ấy như thế nào. Mình không thể vồ lấy cô ấy hoặc lạnh lùng gợi ý rằng cách hay nhất để qua đi một tối mùa đông là hãy cởi quần áo ra và để mình đưa vào giường. Chắc hẳn, anh thầm nghĩ, những cám dỗ mãnh liệt nhất luôn xảy ra vào buổi tối, khi bạn đã ngấm men say của rượu, thức ăn, âm nhạc, và phấn hứng, còn trời thì đã muộn và bạn sẽ gạt sang bên những lý lẽ đúng đắn nếu cô ấy lại mời bạn một ly rượu đêm. Nhưng bây giờ chiều mới đang tàn, tất cả còn tỉnh như sáo và thậm chí còn chưa ăn được mấy trong bữa trưa, mới chỉ lót dạ qua loa vài miếng trong khi còn thăm dò nhau bằng những câu nói sáo rỗng.
Âm nhạc. Người bạn của những kẻ gạ gẫm nhút nhát. Sự trợ giúp thuận tiện cho hoan lạc. Ve vuốt ngay vào vùng nhạy cảm. Hal Kemp, Ray Noble, Glen Gray và cây kim ngân trên mái vòm hội trường Hội sinh viên. Ý định thực sự của em. Lời trò chuyện của thành phố. Trái tim đá. Không biết ở Anh người ta thường chơi thứ nhạc gì khi Jill bước đi? Chắc là Noble. AI Bowlly, xin là bạn của tôi. Hãy gợi lên cho tôi mối thương cảm đã mất. Sinatra, xin hãy giúp tôi. Bạn đâu rồi, hả Kenny Sargen? Và, trời ơi, Kern và Gershwin, Mercer và Arlen, Burke và Van Heusen, Matt Dennis và Sammy Cahn, Weill và Loesser, hãy là bạn của tôi đêm nay. Giống như một bài hát của Loesser trong Người đẹp và Quái vật.
Anh giở lướt qua danh mục đĩa nhạc, ơn Chúa là cô ấy lại có khẩu vị của người Công giáo. Có khá nhiều đĩa cổ điển và bán cổ điển, nhưng cũng có một số của Lena, Ella, Frank, Louis, Sarah và Pearl. Cô ấy thích piano, rõ ràng là thế, ngoài Debussy, ở đây còn có Bushkin, Sutton, Short, Tatum và Garner. Chơi đi nào, Sam, như Bogey đã nói trong Casablanca.
Hãy thử Sinatra, ông vua của niềm luyến tiếc xưa cũ xem nào. Cái này. May rủi sẽ là bà chủ của đêm nay. Alex mỉm cười. Anh có cảm giác như hồi mười tám tuổi, hy vọng vào điều tốt đẹp nhất trong cuộc hẹn hò đầu tiên và lo sợ bị vỡ mộng. Vì họ đã rất tâm đầu ý hợp. Cô đã lắng nghe chuyện về những chú voi của anh, và họ đã cùng cười khi thấy sự ngượng ngùng biến cuộc trò chuyện trong bữa trưa trở thành cuộc luận bàn về du lịch thám hiểm. Nhưng người ta không thể nuốt mãi món động vật học được.
Cái này. Sinatra. Không biết có những gì trong đĩa nhạc được chọn hú họa này nhỉ. Những đĩa hát của mọi thời. Khi thế giới còn trẻ. Anh sẽ nhớ tháng Tư. Bài ca Tháng Chín. Trúng số rồi, không còn nghi ngờ gì nữa. Triệu giấc mơ đã đi qua. Anh sẽ gặp lại em. Sẽ không bao giờ là ai khác ngoài em. Ở đâu đó trên đường. Những điều dại dột. Khi thời gian trôi qua (chơi đi, Sam, hợp với Bergman đấy). Anh sẽ được ngắm em. Hoài niệm về em.
Barr, mi thật là phi thường. Mi và cái đĩa Bài ca Tháng Chín này sẽ đánh bại cuốn sổ ký tên. Cảm ơn Frank Sinatra. Cảm ơn hãng ghi âm Capitol. Và cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn tất cả những nhạc sĩ tuyệt vời với những ngón tay dạo đàn hơi cổ lỗ của các bạn. Chúa phù hộ cho ASCAP.
Alex vặn mấy cái nút. “Mình sẽ bắt đầu bằng bài hát cũ Khi thế giới còn trẻ, và hy vọng ở trong bếp hoặc ở đâu đó cô ấy sẽ nghe thấy, và có thể cùng với bó hoa nó sẽ khiến cô ấy mê mẩn,” anh lẩm bẩm và vặn to chiếc Axel Stordahl. Tiếng nhạc êm dịu khơi dậy ký ức trong anh, như những ngày xưa cũ đẹp đẽ vẫn thường làm vậy, anh ngồi xuống và sung sướng thả hồn trước ngọn lửa. Những ý nghĩ lan man khiến anh thấy thèm một ly rượu, và anh đi tới chỗ tủ đựng whisky. Anh để ý thấy đá đã được được thay mới trong chiếc xô bằng đồng, một việc khá bất thường trong nhà của người Anh. Bà Thing rõ ràng là đã được đào tạo khá tốt.
Cô ấy quả thật là xinh đẹp; một cựu binh của những cuộc chiến tranh, thành thạo chuyện gối chăn nếu chưa mệt mỏi vì chăn gối, và simpatica[47] trên mọi phương diện mà anh tìm kiếm. Hình như lòng thành thực chân thật đang lôi cuốn anh, không hề có dấu hiệu ghen tuông, mà chỉ có sự hiểu biết và cảm thông trực giác về tình trạng hôn nhân của anh. Họ không hề nhắc nhở gì đến Amelia, nhưng việc cô bình thản chấp nhận sự có mặt của anh chứng tỏ cô biết cực kỳ rõ rằng anh và Amelia chỉ là vợ chồng về hình thức trong một vũ hội hôn nhân buồn thảm.
Bài Thế giới đã hết, với âm vuốt mượt mà của Frankie, và lúc này bài Anh sẽ nhớ tháng Tư bắt đầu. Alex đứng lên và vặn âm thanh to lên đôi chút. Đây cũng thực sự là một kẻ non nớt, nếu người ta đã đủ chín chắn. Mà cô ấy thì đủ chín chắn. Mi chẳng phải giải thích cho cô ấy về nỗi buồn và chiến tranh.
Alex thở dài. Cái thế hệ hiện đại này, anh thầm nghĩ, và lắc đầu thừa nhận rằng anh chẳng hiểu gì về những người đang cùng thời với anh. Anh không, chắc chắn là không biết họ nghĩ gì, cảm thấy gì và làm gì. Họ không biết về nghèo đói, không biết đến chiến tranh, không biết đến mối lo sợ thực sự. Họ tôn thờ tốc độ, xe đời mới và xe máy, mặc lẫn quần áo của nhau một cách luộm thuộm, dán mắt vào tivi, đính hôn ở tuổi mười hai và kết hôn khi lên mười bốn, nghe thứ nhạc giọng mũi có thể làm súc vật chạy tán loạn, và hình như không thể đọc hoặc nói được chuyện gì cho ra hồn. Bé Penny - bé Penny - lạy Chúa, là một ngoại lệ dễ thương, nhưng rồi bé Penny cũng đủ lớn để học đại học, để lấy chồng và bỏ chồng, và bé Penny được một bà mẹ thông tuệ nuôi dưỡng. Lúc này mới thích hợp làm sao để nghĩ đến những người đàn bà khác, Alex thầm nghĩ. Đây rồi, Bài ca Tháng Chín quen thuộc. Jill đang ở chỗ quái nào thế không biết?
Giọng hát của Sinatra tràn ngập khắp căn phòng, nhẹ nhàng ve vuốt từng lời ca. Không thật thà lắm khi nói rằng ông già nhà John, Walter, đã ghi bài này vào Kỳ nghỉ của người dân New York, nhưng Walter Huston đã già và đã đọc nhiều bài thơ bằng âm điệu nức nở đầy cảm xúc. Sinatra chỉ bằng tuổi của Alex, và cách diễn đạt của ông nhẹ nhàng hơn hết thảy, Sinatra đang cố thử làm điều này. Những ca từ chậm rãi và đẹp đẽ:
Trong một thời gian dài
Từ tháng Năm đến tháng Mười hai
Nhưng ngày dần thêm ngắn lại
Khi em chạm vào tháng Chín
Tháng Chín tháng Mười một
Và những ngày ít ỏi quí báu đó
Anh sẽ ở bên em
Cô bước vào phòng trước đoạn điệp khúc.
Cô mặc chiếc áo khoác trong nhà bằng nhung màu trắng ngà bó sát lấy hông và rủ nhẹ xuống sàn. Khuôn mặt cô duyên dáng như đóa hoa vươn lên từ chiếc cổ áo cao có cài chiếc khuy lớn.
Tay cô giang rộng, những ngón tay hơi khum lại.
“Em đến để được chiếm giữ,” cô nói.
[47] Đồng cảm.