Cô Gái Bắt Gió

Lượt đọc: 1609 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 82
ngoại truyện 3 - "a tuần, tặng hoa cho anh."

Sự kiện lớn thường niên của Thanh Phong TV sẽ được tổ chức vào tháng 12 tại thành phố Thượng Kinh, Trình Thủy là một trong những streamer được mời, cô ấy là "Streamer đột phá của năm" trong mảng game và hiện đang cực kỳ nổi tiếng.

Trình Thủy có thiên phú trong chuyện chơi game, nắm bắt nhanh, thao tác mượt mà, khiến người xem cảm thấy mãn nhãn. Quan trọng nhất là cô ấy có thể khám phá ra những lối chơi mà người khác không ngờ tới.

Sau khi nhận được tin nhắn của nhân viên Thanh Phong TV, Trình Thủy không quyết định ngay, cô ấy hỏi Triệu Thương Thương: "Thương Thương, cuối tuần sau cậu có muốn đến Thượng Kinh chơi không?"

"Bao cả vé máy bay và chỗ ở."

Trình Thủy hơi lo lắng, đây là lần đầu tiên cô ấy tham gia hoạt động thế này, có Triệu Thương Thương đi cùng cô ấy sẽ an tâm hơn nhiều.

Cô ấy nói với Triệu Thương Thương băn khoăn của mình, Triệu Thương Thương quyết định đi cùng cô ấy.

Hai ngày trước khi Triệu Thương Thương xuất phát đến Thượng Kinh, Giang Tuần phải đến Thượng Hải công tác, Cổ Khâu Thành đi cùng anh. Hôm đó Giang Tuần dậy rất sớm, vào phòng tắm tắm rửa.

Ánh sáng ban mai ngoài cửa sổ mờ ảo, bầu trời mang một sắc thái dịu dàng và mông lung.

Triệu Thương Thương bị tiếng nước nhỏ giọt đánh thức, không mở mắt ra, duỗi tay sờ soạng xung quanh nhưng không sờ được gì, ga giường và gối đầu vẫn còn hơi ấm.

Cô vùng vẫy hai lần nhưng không ngồi dậy nổi, đành chìm sâu vào chăn ấm.

Tiếng nước dưới vòi sen ngừng lại, cửa phòng tắm mở ra, Giang Tuần bước ra. Anh đặt quần áo đã chọn lên cuối giường, đầu tiên là quần tây, rồi áo sơ mi, áo vest, cuối cùng là chiếc áo khoác dài màu đen.

Anh thay từng thứ một.

Lúc thắt cà vạt, anh nhìn thoáng qua người trên giường, mái tóc rối trên chiếc gối trắng khẽ nhúc nhích, vài giây sau phát ra tiếng sột soạt.

Triệu Thương Thương nằm nghiêng, khó khăn mở mắt ra, từ nãy đến giờ vẫn luôn nhìn anh thay quần áo.

Giang Tuần xoay người lại, quỳ một gối xuống giường, khiến cho chăn trên người Triệu Thương Thương trũng xuống. Cà vạt vẫn chưa thắt, đeo lỏng lẻo trên cổ, trông vô cùng phóng đãng.

Căn phòng không có đèn, tối tăm và yên tĩnh, không có tiếng gió tuyết ồn ào, không khí lạnh đã bị cản lại bên ngoài, căn phòng rất ấm áp.

Triệu Thương Thương vừa tỉnh dậy, vẫn còn lười biếng, chẳng buồn mở miệng nói chuyện. Cô chỉ thò tay ra khỏi chăn, khẽ kéo lấy cà vạt của anh.

Cô không dùng nhiều lực, theo lý thuyết thì không thể kéo được anh. Đầu anh dễ dàng được kéo xuống, vùi vào mái tóc dài, đè trên người cô.

"Anh nặng quá."

Triệu Thương Thương không thể không lên tiếng, giống như một con cá đang giãy dụa trên bờ cát.

Giang Tuần chống khuỷu tay sang hai bên, chạm vào đoạn cánh tay trơn mịn lộ ra từ ống tay áo của cô. "Em có thể ngủ thêm nửa tiếng nữa, rồi phải đến bệnh viện báo cáo đấy."

"Vậy anh còn không mau để em ngủ?" Triệu Thương Thương bị hơi thở của anh bao phủ, mí mắt lại cụp xuống, mơ màng thì thầm, "Thời gian quý giá."

Giang Tuần hôn hai má trái phải của cô, "Anh đặt báo thức cho em rồi, nửa tiếng nữa phải dậy, đừng nằm trên giường nữa."

"Ừm." Cô không mở miệng, chỉ phát ra một âm thanh khe khẽ từ cổ họng coi như trả lời.

"Nếu không em sẽ không có thời gian ăn sáng." "Ừm."

"Ngủ đi, anh đi nhé, đến Thượng Hải sẽ gửi tin nhắn cho em." "... Ừm."

Giang Tuần thắt lại cà vạt, cài lại dây đồng hồ, cầm áo khoác, đi ra ngoài vài bước thì đột nhiên chăn trên giường bị xốc lên mang theo một trận gió, Triệu Thương Thương lảo đảo chạy về phía anh.

Anh quay người đón cô bằng một tay, mặt đối mặt ôm cô như ôm một đứa bé.

Triệu Thương Thương đi chân đất kẹp lấy eo anh, cánh tay dài nhỏ treo trên cổ anh, gương mặt đầy vẻ u oán, như thể cơn buồn ngủ vừa tan cô mới nhận ra anh sắp rời đi.

"Lúc nào anh về?"

Giang Tuần xốc cô lên, "Thứ bảy xong việc sẽ đi tìm em, em đi chơi vui vẻ với Trình Thủy đi."

"Không cần gấp gáp vậy đâu." Triệu Thương Thương thân mật vùi đầu vào cổ áo anh, "Anh nên nghỉ ngơi nhiều vào, trên đường chú ý an toàn."

"Được."

Giang Tuần ôm cô đi vài vòng trong phòng. Ánh đèn ngoài sân hắt lên ngọn cây và bậu cửa sổ, lấp lánh như những bông tuyết vụn rơi vãi. Mãi đến khi điện thoại rung lên, có cuộc gọi đến.

Triệu Thương Thương nghe thấy Cổ Khâu Thành ở đầu kia thúc giục, nói anh ấy đến cửa rồi.

Giang Tuần cúp máy, đặt cô vào lại chăn, "Anh phải đi rồi, bé yêu, hẹn gặp em sau nhé."

Triệu Thương Thương: "Lúc này anh giống một tên đàn ông tồi thật." "Giống chỗ nào?"

"Lúc gọi bé yêu rất giống."

"Bé yêu." Anh tựa lên trán cô khẽ cười, gọi lần nữa.

Sắc trời dần sáng, Cổ Khâu Thành bắt đầu gọi cuộc gọi thứ hai, Giang Tuần vừa nghe vừa ra khỏi phòng ngủ, nhẹ nhàng khép cửa lại. Tối qua anh đã xếp vali xong để trong phòng khách dưới lầu, lúc mang đồ đi gần như không có tiếng động.

Căn phòng càng yên tĩnh, vắng vẻ hơn, Triệu Thương Thương không còn buồn ngủ nữa.

Cô ôm chăn ngẩn ngơ mấy phút rồi đánh răng rửa mặt chuẩn bị đến bệnh viện báo cáo.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Tiến »