Nhưng chỉ còn một chút nữa là anh sẽ thành công! Chỉ cần không đến thì cô sẽ trở về bên Paul, dù đau đớn nhưng chắc chắn cô sẽ không còn nhiều vướng bận… cô ấy sẽ quên được anh nhanh hơn! Duy không nhìn ra bên ngoài nữa, cố quên đi cái lạnh đang ùa vào trong phòng, quên đi những cơn gió … vẩn vơ ngoài kia! Anh tập trung vào câu chuyện của hai tên bạn, mệt mỏi nhận ra rằng mình là một thằng con trai mềm yếu… Anh không thể làm gì nổi ngòai việc nghĩ đến hình dáng mong manh yếu đuối của Phương giữa vườn hồng đầy gió…
8h…8h30…9h… Lòng Duy như có lửa đốt… Nhưng cần phải cứng rắn! Chờ mãi mà anh không tới thì cô ấy sẽ đi thôi!
10h… Ngoài trời đã tối thẫm. Bảo Quốc chuẩn bị về, ra đến cửa, kêu oai oái vì cơn gió lạnh ập vào người.
_ Trời đất! Còn mưa nhỏ nữa này… Thời tiết quái quỷ thật!
Duy bật người dậy… Anh nhìn đồng hồ… Có lẽ… Anh nhắm mắt nghĩ, Phương có còn ở đấy nữa hay không? Em chờ đời mãi ư? Em có biết sống trong chờ đợi là như thế nào không nhỉ? Tôi đã từng sống như thế suốt năm năm qua… Lúc nào cũng như có đá đè ngang ngực, và buổi sáng nào cũng là cực hình khi phải thức giấc khỏi những giấc mơ… Đấy là tôi biết em còn ở đâu đó trên trái đất này, chứ sẽ không như em… em biết tôi đang … nằm dưới đất lạnh… Không được đâu Phương ơi!
11h… Quốc Bảo giục Duy đi ngủ. Anh với tay tắt đèn. Anh sẽ không còn vướng bận gì trên cõi đời này nữa… Duy nhắm mắt lại, tưởng như mình đã được thanh thản… Nhưng không, ngực anh vẫn có cái gì nằng nặng… Anh đã mất Phương, thật sự mất rồi ư?
Duy bật dậy, cuống quít lên vì ý nghĩ đó… Ở giường bên cạnh, Quốc Bảo bật điện lên, ngơ ngác:
_ Sao thế Duy? Cậu quên gì à?
_ Không… Không có gì!
Duy lại nằm xuống… Chua chát vì ý nghĩ của mình, anh đã muốn quên mà không thể được. Tám tháng… còn lại dù cho anh có dồn hết sức để cho gia đình thì cũng chỉ là một sự cố gắng thất bại…Nhưng ít ra… anh cũng phải biết cô đã chờ anh như thế nào, cô đã đứng ở đâu… cô ấy có khóc không… Đó là kỷ niệm cuối cùng trong cuộc đời của anh về mối tình duy nhất này… Duy vùng dậy, với tay bật đèn. Anh bước xuống giường, tìm cây nạng gỗ, bước thật nhanh ra khỏi cửa. Quốc Bảo cũng lao ra khỏi phòng, đuổi theo Duy:
_ Có chuyện gì thế?
_ Tao có chuyện cần làm… Không cần lo lắng vậy đâu!
Quốc Bảo đứng lại. Nhìn theo cái dáng gấp gáp của Duy trên các bậc cầu thang, Quốc Bảo biết là mình không cần phải lo lắng… Có lẽ Duy đã suy nghĩ nhiều trong suốt cả buổi tối nay…Mà điều gì đã khiến Duy như bừng tỉnh như thế? Bảo nghĩ tới Tố Phương, anh khẽ mỉm cười… Tình yêu là một điều kỳ lạ trên thế giới này!
May mà trời đã hết mưa và còn một gã xe ôm đang gật gù bên cạnh cổng bệnh viện. Duy không còn ngần ngại gì nữa. Tất cả trôi qua trong đầu anh vùn vụt… Duy chỉ còn biết là phải đến đó… dù chỉ để lòng mình thêm đau chăng nữa!
Trời sâu thăm thẳm, gió thôi vi vút và đượm hơi sương lạnh lẽo… Con đường ra ngoại ô càng lúc càng xấu và tối mù mịt… Gã xe ôm cố gắng giảm thiểu những cú xóc liểng xiểng cho Duy vì nghĩ đến cái chân còn bó bột trắng xóa của anh. Duy ngước mắt nhìn lên trời, mãi mà anh không tìm thấy ngôi sao quen thuộc đâu… Trong bóng tối dày đặt này, con người như không tồn tại… Còn tình yêu?
Hương hoa hồng lại lan lan trong gió… Duy nghe lòng mệt nhoài. Đó là mùi hương mê hồn, nhưng cũng không đủ sức níu giữ được bước chân của cô ấy… ngày xưa đã thế… và giờ cũng thế…
Đến trước cổng biệt thự, gã xe ôm dừng lại. Gã hơi băn khoăn khi thấy đã khuya mà tòa biệt thự vẫn bừng sáng, cổng mở như đang chờ đợi ai đó. Gã quay sang Duy, mỉm cười:
_ Có lẽ mọi điều vẫn còn đang ở phía trước?
Duy gật đầu, không đợi được tiền trả lại, anh hấp tấp chống nạng đi vào… Do quá vội vàng Duy đã không để ý đến những điều lạ lùng mà gã xe ôm đã thấy… Anh dừng lại trước vườn hồng, thở dốc… Vườn hồng trải dài ngút mắt… nhưng chỉ có gió, có những nụ hoa he hé cố vươn lên đón ánh sáng… Không có Phương đứng ở giữa những luống hoa, bảng lảng mơ hồ dưới những dải ánh sáng như lụa… Duy không còn muốn đứng nổi nữa. Trong anh là một nỗi trống rỗng vô hồn mịt mờ trải rộng… “ Không phải câu trả lời của anh là như thế… Anh muốn có em ở bên cạnh… kể cả lúc anh nhắm mắt đi chăng nữa…” Duy nhắm mắt lại, anh thật mong mình có thể quay ngược thời gian để có thể lại trở thành cậu bé 16 lơ ngơ trước cô bạn gái mình yêu thương… giữa vườn hồng này, giữa mùi hương này… Tình cảm đó không phải là những rung động đầu đời thuần túy… đó còn là những rung cảm sâu xa của quá khứ, của hiện tại và của mãi ngàn năm sau này… Làm sao mà có thể được sống trong cảm xúc đó một lần nữa? Duy không biết được nữa… Anh mở mắt ra, hét lên như thể mọi cảm xúc trong anh cùng ùa ra, bùng nổ:
_ Phương ơi… Phương ơi…Hãy quay trở lại… quay trở lại đi… Anh cần em… Anh yêu em…AAAAaaaaaaaaaaaaaaaaa… ANH YÊU EM!
Duy gục xuống… Thế là hết! Không cần gì đến tám tháng kia nữa…
_ Em cũng yêu anh!
Duy ngẩng lên… Trước mắt anh là một thiên thần tuyệt đẹp với những giọt nước mắt long lanh, với nụ cười bừng nở như hoa hồng buổi sớm… Nước mắt Duy trào ra… Anh đã quay trở lại điểm xuất phát… Phương và anh đã ở đây… và ở đây mãi mãi…
Duy buông rơi cái nạng, giang hai tay dang ra để đón Phương vào lòng… Phương ôm thật chặt anh trong vòng tay bé nhỏ, nức nở như một đứa trẻ… Hạnh phúc là khi tận tay ta nắm được nó! Phương thì thầm giữa những tiếng nấc:
_ Sao lại bắt em chờ lâu thế? Sao lại thế hả? Anh cũng yêu em mà?
_ Anh xin lỗi! _ Duy đẩy đầu Phương ra ra hơn một chút để có thể nhìn rõ cô hơn, niềm hạnh phúc ngời lên trong mắt_ Em lạnh lắm phải không?
_ Không! _ Phương dịu dàng_ Hoa hồng đã che chở cho em khỏi những cơn gió…. truyền cho em sức mạnh để có thể chờ anh quay lại, để nghe anh nói… anh cần em biết bao!
_ Ừm… anh yêu em!
Duy cúi xuống, hôn nhẹ lên viền môi hồng hồng của Phương… Hương hoa hồng vướng vít xung quanh, tạo thành một vòng nguyệt quế rồng bao bọc hai người… Trên bầu trời đã tan hết mây mù… Chỉ còn hai ngôi sao rất sáng đứng bên nhau… Gió và lá hân hoan bài ca tình yêu vĩnh cửu… Và trên bậc thềm nhà, người quản lý cùng với vợ mỉm cười vì hạnh phúc của đôi trẻ… Tình yêu chân thành đã vượt qua cả những lo âu, những hy sinh riêng lẻ, những hiểu lầm, những khổ đau… Hạnh phúc là được yêu ngay cả khi người ta chết đi rồi!