Thế giới trò chơi có người chơi được chứng nhận, đồng nghĩa với việc nó không hề bài xích người từ thế giới khác gia nhập.
Vậy nên, cớ gì Trần Dật lại không bán chút ân tình cho vị khách này?
Tuy Ngưng Quang không mạnh về chiến lực, nhưng tài năng kiếm tiền của nàng lại vô song.
Biết đâu một ngày Ngưng Quang thật sự xuất hiện trong thế giới trò chơi, Trần Dật còn cần đến sự giúp đỡ của nàng.
"Đa tạ Trần Dật tiên sinh."
Ngưng Quang không khách khí, nhận lấy đồng tệ rồi bỏ vào Thần Chi Nhãn.
Sau đó, cả hai không còn trao đổi gì thêm.
...
Trong lúc người chơi chuẩn bị, một thiếu niên tóc vàng óng dẫn theo hướng dẫn viên du lịch của mình đến nơi này.
Không ai khác, chính là Lữ Khách nổi tiếng của thế giới này, cùng Paimon.
Thân hình nhỏ nhắn của Paimon lơ lửng giữa không trung, tò mò quan sát xung quanh: "Mấy người này hóa trang kỳ quái thật, chẳng giống phong tục của quốc gia nào ở Teyvat cả.”
"Nhắc đến mới tức á!"
"Bọn họ định dùng gà nấu hoa ngọt để mua chuộc Paimon này đó, bộ Paimon dễ dụ vậy sao!"
Paimon giận dỗi dậm chân.
Không thở dài: "Nhưng cuối cùng cậu vẫn đến."
Paimon ngượng ngùng gãi đầu: "Thì tại người ta bảo sẽ đãi mình một bữa nữa mà.”
"Nhìn kìa, ba người kia là người dẫn đầu... Ơ?"
"Sao trên đầu họ lại có dấu chấm than thiệt vậy nè trời!"
Mặc kệ Paimon lảm nhảm, Gia Cát Thông Minh thản nhiên, thậm chí còn đắc ý liếc nhìn Qassim.
Hiệu quả quá rõ ràng, trong đám đông này, Gia Cát Thông Minh ta mới là người nổi bật nhất.
Chỉ là Qassim giả vờ như không quen biết hắn mà thôi.
Không, hay còn gọi là Lữ Khách.
Trên hành trình du hành qua vô số thế giới cùng em gái, họ đã ghé ngang thế giới này, rồi bị Kẻ Duy Trì Thiên Lý tấn công, khiến hai người lạc mất nhau.
Sau hàng trăm năm, Không tỉnh lại từ giấc ngủ sâu, bắt đầu hành trình tìm kiếm em gái qua bảy quốc gia.
Chiến lực của Không khó đoán, gặp mạnh thì mạnh.
Lúc yếu thì có thể so găng với cường đạo, lúc mạnh lại dám đối đầu với thần.
Mỗi khi tương tác với tượng Thất Thiên Thần ở một quốc gia, Không sẽ có thêm một loại sức mạnh nguyên tố, và thực lực cũng tăng lên đáng kể.
Vì là người chính trực, nên trên đường du hành, Không kết giao được rất nhiều bạn bè.
Đồng thời, Không còn sở hữu năng lực thanh tẩy đặc biệt.
Đó là lý do người chơi nhất quyết muốn kéo Lữ Khách xuống nước.
Tang Thắng Nam dịu dàng cười với Paimon, cô không thể cưỡng lại sự đáng yêu này: "Chào Paimon, gà nấu hoa ngọt cậu thích đã chuẩn bị xong rồi, còn có rất nhiều món ngon khác nữa, cứ ăn no bụng nhé."
"Thật á?!"
Mắt Paimon sáng rực, nước miếng chảy ra khóe miệng.
Không ngại ngùng kéo Paimon lại, muốn giữ chút lịch sự trước người mới quen.
Paimon hoàn hồn, giả bộ điềm đạm: "Vậy, đa tạ nha."
Bị bơ đẹp, Gia Cát Thông Minh bước lên trước, hắng giọng.
Paimon nghiêng đầu: "Vị này là..."
"Ta là Gia Cát..."
Qassim vội ra hiệu cho thành viên Thiết Quyền Công Hội kéo hắn đi: "Không sao đâu, đầu óc cậu ta không được tốt lắm, xin đừng để ý."
Không và Paimon đều tin sái cổ.
“Mời đi lối này."
Tang Thắng Nam dẫn đường: "Lần này mời hai vị đến, nghe danh hai vị là Lữ Khách nổi tiếng, nên có một ủy thác muốn nhờ vả."
Nghe Tang Thắng Nam khen ngợi, Paimon lập tức đắc ý.
"Yên tâm đi, cứ giao cho Lữ Khách là chuẩn!"
"Ừm ừm..." Nhìn vẻ mặt của Paimon, mặt Tang Thắng Nam hơi ửng hồng, chỉ muốn ôm lấy nhéo một cái.
...
"Chắc hai vị không lạ gì Tầng Nham Thâm Uyên nhỉ?"
"Gần đây, phía dưới lại xuất hiện lời nguyền quái dị, người bình thường vào đó không lâu sẽ trở nên điên dại, mất kiểm soát, nước bùn đen và khí tức hắc ám lan tràn, các loại ma vật cũng từ đó sinh ra."
"Ngay trước đó, chúng tôi vừa giao chiến với một con ma vật trốn thoát."
Paimon bừng tỉnh: "Ra là vậy, thảo nào mặt đất lại lồi lõm thế, tớ còn tưởng là Tiểu Bảo Thiết Giáp khổng lồ đào bới gây ra chứ."
"Về chuyện mặt đất."
Tang Thắng Nam đổi chủ đề: "Trước khi xuống đó, hai vị ăn no bụng đã nhé."
Paimon nhìn cả bàn ăn, quên luôn câu hỏi trước đó.
"Sau đó là về thù lao, 800 Nguyên Thạch và 50 vạn Mora, hai vị thấy sao?"
"Tớ nhận!"
"5. 50 vạn?!”
Đây là lời của Không và Paimon, rõ ràng điểm chú ý của cả hai không giống nhau.
Mora thì dễ kiếm, bán mấy món đồ kỳ lạ cho mấy phú thương là có ngay.
Nhưng Nguyên Thạch mới là vấn đề, với cư dân Teyvat, nó chỉ là một loại đá đẹp mà thôi.
Ai cũng nhặt được ít nhiều, nhưng không nhiều lắm.
Để đảm bảo Lữ Khách nhận nhiệm vụ này, họ đã phải tốn không ít công sức thu mua 800 Nguyên Thạch từ tay cư dân khác.
Xem ra hiệu quả rất rõ rệt.
Nếu không có Zhongli tìm đến, cái giá này có lẽ còn phải thương lượng dài dài, cho đến khi Không chắc chắn đồng ý mới thôi.
"Mời hai vị..."
Tang Thắng Nam mời Paimon, người đang ăn ngấu nghiến, dùng bữa tiệc đã chuẩn bị kỹ lưỡng.
Bữa ăn này có hiệu quả rõ rệt, cộng thêm việc không có Gia Cát Thông Minh quấy rầy, có thể thấy rõ Không và Paimon đã thân thiện hơn rất nhiều.
"Chúng ta sắp sửa lên đường, không biết hai vị có cần chuẩn bị gì không?"
Paimon lập tức hóa thành fan cuồng của Lữ Khách: "Không cần đâu, cứ giao hết cho Lữ Khách là được, trước mặt cậu ấy, mọi kẻ địch chỉ là mấy nhát kiếm thôi."
"Vô Phong Kiếm này chỉ chém kẻ có số má!"
Không nghe xong thấy hơi ngại.
Lúc này, một tiếng bước chân vang lên.
Trần Dật dẫn Ngưng Quang bước vào phòng.
Chỉ thoáng nhìn nhau, Không đã rút Vô Phong Kiếm che chắn cho Paimon.
"Ủa? Sao vậy?"
Paimon ôm bụng no căng, bay không nổi.
Không cầm Võ Phong Kiếm, thận trọng quan sát Trần Dật.
Trong mắt người đàn ông này, Không thấy ngọn lửa, và những tiếng kêu gào thống khổ trong biển lửa.
Tuyệt đối không phải người tốt!
Đó là ấn tượng đầu tiên của Không về Trần Dật.
Chỉ mới hai ngày sau trận chiến với người chơi, Trần Dật ít nhiều vẫn còn vương mùi máu tươi.
Điều đó khiến khí chất của Trần Dật càng thêm nổi bật.
Đây cũng là một trong những lý do khiến Không phản ứng dữ dội như vậy.
May mà Ngưng Quang kịp thời hòa giải.
Sự phòng bị của Không với Trần Dật dịu đi phần nào.
Paimon ngại ngùng bước lên xin lỗi thay Không: "Xin lỗi nha, tại bọn tớ hơi kích động."
Trần Dật không để bụng hành động của Lữ Khách, dường như từ sau Phù Văn Chi Địa, khí chất tà ác trên người hắn ngày càng rõ rệt.
Việc khiến những người chính phái cảnh giác là điều bình thường.
...
Sau vài câu trao đổi ngắn gọn, mọi người bắt đầu chuẩn bị tiến vào Tầng Nham Thâm Uyên.
Paimon có vẻ ghét bỏ nhìn xuống: "Sao chỗ này cứ gặp chuyện hoài vậy nè."
Ngưng Quang cũng ghét bỏ nói: "Đúng đó, từ khi chỗ này hết sản xuất ngọc thạch, năm nào cũng phải đổ một đống Mora vào.”
Ngưng Quang và Lữ Khách có mối quan hệ khá tốt, nếu không thì nàng đã không đùa như vậy.
"Tốt rồi, mọi chuyện sau đó nhờ cả vào các vị."
Phong ấn khổng lồ ngăn cách Tầng Nham Thâm Uyên mờ đi.
Hơn 2300 người chơi bám vào xích sắt trên vách hố, từng bước một đi xuống, người chơi của Vĩnh Pháp Công Hội thì thi triển Đằng Không Thuật.
Trần Dật cũng biết thuật này, nhưng hiếm khi dùng đến.
Tốn pháp lực không nói, tốc độ và độ linh hoạt đều kém xa Charizard.
Không thì giương Phong Chi Dực, Paimon đi theo bên cạnh.
Khi tất cả người chơi đã xuống, phong ấn lại xuất hiện.
Ngưng Quang không nán lại lâu, nàng còn rất nhiều việc phải làm.
Chỉ có thể hy vọng mọi chuyện phía dưới diễn ra suôn sẻ, nếu không nàng lại phải bỏ ra rất nhiều Mora.