Từ trong ảo cảnh đi ra, Vương Tiểu Phi cũng không có vẻ quá suy nhược, dù sao hắn vốn cũng là một Luyện Thể giả.
"Tiểu Phi?"
"Tiểu Phi ca?"
Người nhà đều lo lắng nhìn về Vương Tiểu Phi.
Cười cười, Vương Tiểu Phi nói: "Ta đã đem toàn bộ Đan Hải tách ra, rồi huyễn hóa thành một bí cảnh, sau này hậu đại của ta đều có thể tiến vào bí cảnh. Ta đã thiết lập một phương thức xác thực huyết mạch thông hành, người không phải hậu duệ của Vương gia ta thì không thể vào được."
Khương Cầu Nhi đỡ Vương Tiểu Phi nói: "Tiểu Phi ca, huynh không sao chứ?"
Nhìn thấy bộ dạng lo lắng của nàng, Vương Tiểu Phi cười nói: "Ta còn chưa yếu đến mức đó, ta vốn cũng là một Luyện Thể giả, yên tâm đi, chỉ cần qua ngày mai, ta sẽ trùng tu luyện, thế nào cũng có thể tu luyện lên được."
Mọi người lại nhìn Vương Tiểu Phi một hồi.
Trên mặt Vương Hùng Sơn liền lộ ra nụ cười nói: "Chỉ cần không sao là tốt rồi, chuyện tu luyện từ từ tính."
Lục Hương Liên cũng tán đồng: "Nhiều người bảo vệ con như vậy, sau này con cứ ở trong Động Thiên tu luyện thôi, cũng nên ở bên các nàng nhiều hơn."
Đang lúc này, sắc mặt Vương Tiểu Phi biến đổi, cười khổ một tiếng nói: "Lão đầu kia lại tới rồi!"
Vừa dứt lời, Vương Tiểu Phi đã bị một cỗ đại lực kẹp lấy bay lên không trung.
Trong hư không, lão đầu nhìn Vương Tiểu Phi nói: "Ngươi thực sự cho rằng tách Đan Hải ra là có thể không rời đi sao? Chuyện cười! Chỉ cần là người đạt tới tu vi, không một ai ở lại, tất cả đều phải rời đi."
Còn phải rời đi sao?
Vương Tiểu Phi giờ đã xác nhận chuyện này là thật.
Lão đầu cũng bày ra một cái bàn, pha một ấm trà, bảo Vương Tiểu Phi ngồi xuống nói: "Bất quá, đầu óc tiểu tử ngươi cũng xoay chuyển nhanh thật, đem Đan Hải huyễn hóa, để lại bí cảnh cho hậu nhân của ngươi. Chuyện này ngươi làm rất đúng, khi thoát ly khỏi nơi này, tất cả đồ vật quả thật đều không thể mang đi, đến lúc đó sẽ bị hủy diệt, để lại thì cứ để lại đi."
"Tiền bối, hiện tại tình trạng của ta căn bản không mở được Thiên Môn, ta cũng không thể phi thăng, làm sao ta rời đi?"
Lão đầu nói: "Chuyện này ngươi không cần lo lắng. Lần này chỉ cần là người đạt tới Đại Thừa đều sẽ rời đi, hẳn là đang thiếu người."
Vương Tiểu Phi muốn hỏi lão đầu về chuyện thiếu tiên nhân mà ông ta từng nói đến rốt cuộc là tình huống gì, nhưng lão đầu lại lắc đầu nói: "Chuyện này ngươi ra ngoài rồi tự khắc biết."
"Tiền bối, tình trạng của ta như vậy có thể rời đi sao?"
"Không vấn đề gì, hiện tại ngươi còn có yêu cầu gì cũng có thể nói ra."
Vương Tiểu Phi suy nghĩ một chút rồi nói: "Ta đây có tính là phi thăng không?"
"Đúng vậy, thuộc về phi thăng."
"Vậy, khi phi thăng có phải sẽ mở Thiên Môn không?"
Lão đầu nhìn Vương Tiểu Phi nói: "Hoàn toàn không vấn đề."
Vương Tiểu Phi liền nói: "Tốt, ta có một yêu cầu, chính là muốn phát sóng trực tiếp một lần phi thăng của ta ra toàn cầu, không biết có được không."
"Tùy ngươi muốn làm gì thì làm, ta chỉ phụ trách việc để ngươi rời đi là được."
Lão đầu tỏ ra khá thoải mái.
"Vậy, không bằng khiến khí thế phi thăng của ta hùng mạnh một chút, tiền bối có thể giúp ta đem chuyện này làm cho người ta xúc động không?"
Lão đầu cười nói: "Yêu cầu của ngươi cũng thật nhiều! Thôi, ta dù sao cũng rảnh rỗi, chơi với ngươi một phen vậy."
Lần nữa trở về Trái Đất, Vương Tiểu Phi nhìn thấy ánh mắt mọi người nhìn mình, cười khổ một tiếng nói: "Xem ra đây quả thực là một ảo giới, tất cả chúng ta đều ở trong ảo giới, muốn thoát ly chỉ có thành tiên. Lão đầu nói, ngày mai ta vẫn sẽ phi thăng."
"Sao lại như vậy!"
Mấy người nữ đều giậm chân.
Lê Hoa nói: "Tiểu Phi ca, đan hải của huynh đã tách rời rồi, làm sao huynh chịu nổi năng lượng phi hành?"
Vương Tiểu Phi cười nói: "Lão đầu nói, chuyện này không ảnh hưởng. Ta chỉ tách năng lượng trong Đan Hải ra, chứ Đan Điền không bị tổn thương, đến lúc đó vẫn có thể hấp thu tiên năng, yên tâm. Hơn nữa ta là Luyện Thể giả, dựa vào song quyền của ta đã đủ đập vỡ hết thảy, đừng lo."
Lục Hương Liên thở dài một tiếng nói: "Cái ảo giới quái quỷ này, sao lại như thế!"
Vương Tiểu Phi nói: "Ta sẽ phát trực tiếp lần phi thăng này, cũng để mọi người kiên định tín niệm. Xem ra biện pháp thoát ly chỉ có một, đó là phi thăng. Các ngươi cũng phải cố gắng, ta sẽ sống tốt ở bên kia, đến lúc đó đón các ngươi."
Lục Hương Liên kéo Vương Hùng Sơn và Vương Thái Hà nói: "Để bọn họ nói chuyện với nhau đi."
Thấy Lục Hương Liên đám người rời đi, các lão bà của Vương Tiểu Phi đương nhiên biết đây là lần cuối cùng để bọn họ tận hứng.
Không ai do dự, cả đám kéo Vương Tiểu Phi tiến vào một cái ao lớn bên trong, rồi cởi bỏ quần áo của Vương Tiểu Phi, mọi người đều nhảy vào trong ao.
Hơi nóng bốc lên, bên trong tràn đầy xuân ý.
Vương Tiểu Phi biết đây cũng là lần cuối cùng trên Trái Đất cuồng hoan với nữ nhân, ôm lấy các nàng liền đại chiến.
Mọi người không còn quản chuyện bên ngoài, toàn bộ tâm thần hoàn toàn đắm chìm vào trong kích tình.
"Tiểu Phi ca, lần này muội cũng muốn mang thai con của huynh, cho muội!"
Mọi người tranh nhau nói ra những lời như vậy.
Ngoại trừ mấy người đã mang thai, những nữ nhân khác đều bất chấp tất cả cầu xin.
May mà Vương Tiểu Phi vốn là Luyện Thể giả Đại Thành, hạ thể cũng cường đại, lại có đan dược bổ sung, không tồn tại tình trạng xả ra là suy nhược, càng đánh càng hăng, cùng các nữ nhân tận tình cuồng hoan.
Từ trong ao giết tới trong phòng, trên giường đầy những nữ nhân nằm la liệt.
Vương Tiểu Phi nhìn các nữ nhân bị mình giết đến toàn thân không còn chút sức lực, trong lòng cũng khó chịu. Ai cũng muốn thành tiên, ai biết thành tiên lại là bộ dạng này! Vương Tiểu Phi căn bản không có cái loại kích động trước phi thăng như người khác, chỉ có sự hối hận sâu sắc, sớm biết vậy đã không tu luyện nhanh như thế.
Lại nghĩ đến khi mình tu chân mới chỉ có Nguyên Anh tu vi, Vương Tiểu Phi thực sự không biết nói gì. Phương thức tu luyện của mình lộn xộn, vậy mà lại thành tiên được!
Thành tiên?
Vừa nghĩ tới thành tiên, Vương Tiểu Phi liền oán thầm không thôi. Từ những gì hiểu được từ lão đầu, thành tiên cũng không phải chuyện tốt lành gì, đặc biệt là lão đầu đã lộ ra một cái miệng gió, hình như Tiên Giới có nhu cầu rất lớn về nhân lực. Rốt cuộc là tình huống gì đây?
Càng nghĩ càng cảm thấy Tiên Giới cũng không phải một nơi thái bình.
Nhìn về phía Đan Điền, Vương Tiểu Phi liền phát hiện mặc dù đã tách năng lượng ra, nhưng hiện tại trong cơ thể mình lại có thêm nhiều loại năng lượng khác nhau, những năng lượng đó đang từ bốn phương tám hướng hội tụ về phía mình.
Nếu như không rời đi, quả nhiên mình tu luyện sẽ rất nhanh!
Nhìn thấy tình hình trong Đan Điền, Vương Tiểu Phi đã hiểu nguyên nhân lão đầu nhất định phải đưa mình đi. Bản thân mình ở trong này thu hoạch năng lượng quá dễ dàng.
Một canh giờ sau, người nhà lại tụ họp cùng nhau. Nhìn những ánh mắt lo lắng của người nhà, Vương Tiểu Phi cười cười nói: "Ta là thành tiên, chứ có phải chuyện nguy hiểm gì đâu, các ngươi sao thế này."
Lục Hương Liên nói: "Tự mình bảo trọng, hết thảy đều cẩn thận."
Mọi người từng người một tiến lên nói chuyện với Vương Tiểu Phi, đều hiểu, thời gian Vương Tiểu Phi rời đi đã càng ngày càng gần.