Sau khi đón Vương Tiểu Phi, Khưu sảnh trưởng liền lái xe hướng về phía vùng ngoại ô của tỉnh. Không bao lâu sau, một doanh trại quân đội đã hiện ra trước mắt Vương Tiểu Phi.
"Tôi vốn xuất thân từ quân đội, người ở đây chính là thủ trưởng cũ của tôi." Khưu sảnh trưởng giới thiệu một câu.
Vương Tiểu Phi cũng không hỏi han gì thêm về tình hình của ông ta, những chuyện này đối với Vương Tiểu Phi mà nói chẳng có ý nghĩa gì.
Sau khi xe được kiểm tra và lái vào bên trong, Vương Tiểu Phi phát hiện ra một vài điểm khác biệt, ở đây thỉnh thoảng lại có một tia tiên năng lướt qua.
Nhìn thấy tình cảnh này, Vương Tiểu Phi biết chắc nơi đây là một vùng đất có phong thủy tốt. Chẳng trách thủ trưởng cũ của Khưu sảnh trưởng lại ở đây, chỉ cần thỉnh thoảng nhận được một tia tiên năng, toàn thân sẽ được gột rửa một lần.
Đang mải suy nghĩ, xe đã dừng trước một tòa nhà nhỏ. Đây là một tòa nhà có vẻ ngoài trông khá bình thường.
Theo chân Khưu sảnh trưởng đi vào, Vương Tiểu Phi thấy một vài quân nhân đang đi lại với vẻ vô cùng lo lắng.
Khưu sảnh trưởng hỏi thăm mới biết thủ trưởng cũ đã lâm vào tình trạng nguy kịch, hiện đang hôn mê bất tỉnh.
"Đại sư, xin hãy ra tay cứu giúp." Bây giờ mọi người đều bắt đầu học cách gọi Vương Tiểu Phi là đại sư, ngay cả Khưu sảnh trưởng lúc này cũng đổi cách xưng hô như vậy.
"Cậu chính là Vương Tiểu Phi?" Một người đàn ông trung niên bước ra, cứ thế nhìn chằm chằm Vương Tiểu Phi.
Liếc nhìn đối phương một cái, Vương Tiểu Phi thầm gật đầu, người này cũng đã đạt đến cấp bậc Binh Vương, trong quân đội chắc hẳn cũng là một cường giả.
"Không sai."
"Tôi đã xem qua các ca bệnh cậu chữa trị, hy vọng cậu có thể chữa khỏi cho cha tôi."
"Để tôi xem tình hình thế nào đã rồi tính sau." Người đàn ông trung niên kia cũng không ngăn cản, khẽ gật đầu rồi dẫn Vương Tiểu Phi đi vào bên trong.
Bước vào một căn phòng, Vương Tiểu Phi thấy không ít quân y đang hội chẩn về tình trạng của bệnh nhân. Nhìn qua các thiết bị y tế, Vương Tiểu Phi nhận ra bệnh nhân quả thực đã sắp không qua khỏi.
"Nếu không chữa ngay thì không kịp nữa rồi." Thấy tình cảnh này, Vương Tiểu Phi đành phải lên tiếng.
"Cậu chính là Vương Tiểu Phi?" Một quân y trung niên đứng đầu trầm giọng hỏi Vương Tiểu Phi.
Vương Tiểu Phi không thèm để ý đến ông ta, trực tiếp tiến lên phía trước, nhìn con trai của bệnh nhân nói: "Nếu ông tin tôi, bây giờ tôi sẽ chữa. Nếu không tin, tôi lập tức rời đi."
Lời nói của Vương Tiểu Phi vô cùng trực diện.
"Dựa vào cái gì mà cậu khẳng định mình có thể chữa được?" Một mỹ nữ mặc quân phục lên tiếng hỏi.
"Không chữa nữa là chết thật đấy." Vương Tiểu Phi không chút khách khí, có thể thấy rõ sinh cơ của bệnh nhân này đã sắp tan biến hết rồi.
"Xin hãy ra tay cứu giúp." Người đàn ông trung niên cũng không hề do dự nữa. Ông ta biết các bác sĩ ở đây dù có giỏi đến đâu cũng không chữa nổi, đưa đến bệnh viện nào cũng vô ích. Hơn nữa, Khưu sảnh trưởng đã kể cho ông nghe về Vương Tiểu Phi, ông cũng đã xem qua các ca bệnh của cậu, đặc biệt là khi nhìn thấy vẻ tự tin của Vương Tiểu Phi, người đàn ông trung niên đã quyết định.
"Cha..." Người mỹ nữ kia nhìn về phía người đàn ông trung niên.
"Đừng làm phiền đại sư chữa trị, toàn lực phối hợp!" Người đàn ông trung niên quả là người quyết đoán, lập tức ra lệnh.
Đều là quân nhân cả, dù mọi người có ý kiến riêng nhưng vẫn lần lượt phối hợp.
Vương Tiểu Phi lấy bộ châm bạc vẫn luôn mang theo bên người ra, nhắm thẳng vào người ông lão mà châm một mũi.
Mọi người nhìn thấy mà mí mắt giật liên hồi, Vương Tiểu Phi đang châm vào đỉnh đầu, rất nhanh đã tạo thành hình hoa mai.
Châm xong, Vương Tiểu Phi nói: "Đây là Mai Hoa Tụ Khí Châm, sinh cơ của bệnh nhân đã mất hơn nửa, bây giờ là để bổ sung sinh cơ và sức sống cho ông ấy."
Trong lúc nói chuyện, cậu lại cầm bộ châm bạc đã chuẩn bị sẵn trong quân đội châm vào vùng tim của bệnh nhân, lần này là tạo thành hình tròn.
"Đây là Tiết Độc Châm Pháp, dùng để bài trừ độc tố trong tim bệnh nhân ra ngoài."
Vương Tiểu Phi vừa dứt lời, mọi người liền thấy từ những cây kim rỉ ra máu đen. Những dòng máu đen này còn mang theo mùi tanh hôi nồng nặc, khiến những người trong phòng đều muốn nôn mửa.
"Độc khí quá nặng, ai không chịu nổi thì tự mình ra ngoài."
Sau khi châm xong hai bộ kim, Vương Tiểu Phi ngồi đó quan sát.
Rất nhanh, máu đen ở vùng tim đã chuyển thành màu đỏ tươi.
Lúc này Vương Tiểu Phi mới rút từng cây kim ở vùng tim ra, sau đó rắc một ít bột thuốc lên đó.
Ngay lúc này, ông lão vốn dĩ không còn chút động tĩnh nào đột nhiên mở mắt.
Á!
Những người vẫn luôn quan sát ông lão lúc này đều phát hiện ra sự thay đổi của ông.
"Chẳng lẽ là hồi quang phản chiếu?" Các bác sĩ trong lòng đều dấy lên nghi vấn.
Tuy nhiên, quan sát tình trạng của ông lão, mọi người lại nhận ra không phải như những gì họ nghĩ.
"Cha!" Người đàn ông trung niên lúc này ánh mắt tràn đầy vui mừng. Bây giờ là thời điểm then chốt của gia tộc, nếu ông cụ còn sống, đó sẽ là đóng góp vô cùng to lớn cho gia tộc.
Người mỹ nữ kia lúc này cũng kinh ngạc nhìn Vương Tiểu Phi, cô cũng không ngờ Vương Tiểu Phi thực sự có thủ đoạn như vậy.
Thời gian này mọi người đều túc trực bên cạnh ông cụ, nên không biết chuyện Vương Tiểu Phi đang làm mưa làm gió bên ngoài.
Vương Tiểu Phi lấy ra một viên thuốc đút vào miệng ông lão. Mấy bác sĩ định ngăn cản hành động cho uống thuốc bừa bãi này, nhưng thấy thuốc đã trôi xuống, họ đều cau mày nhìn Vương Tiểu Phi.
Vương Tiểu Phi lúc này không hề để tâm đến họ, sau khi làm sạch bộ châm bạc, cậu lại tiếp tục châm lần nữa. Lần này là châm vào đan điền của ông lão.
Thấy Vương Tiểu Phi châm vào đan điền, người đàn ông trung niên định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Lúc này Vương Tiểu Phi mới lên tiếng: "Nội lực của ông ấy tuy vẫn còn, nhưng do hai loại nội lực tranh đấu lẫn nhau đã tiêu hao hết tinh lực của ông ấy. Bây giờ cần làm là triệt tiêu một luồng nội lực ngoại lai kia đi, chỉ cần diệt được nó, ông ấy tự khắc sẽ khỏe lại."
"Cậu!" Cả nhà họ đều kinh ngạc nhìn Vương Tiểu Phi. Người trong nhà đều biết ông cụ là một cao thủ nội kình, nhưng không ai biết trong cơ thể ông còn có một luồng nội lực khác.
Vương Tiểu Phi rốt cuộc là người thế nào?
Vương Tiểu Phi lúc này tay cầm châm bạc không ngừng vê xoay. Người ngoài không biết rằng Vương Tiểu Phi lúc này cũng có chút hưng phấn. Ông lão này vậy mà đã đạt đến cấp độ Tụ Năng tầng, trong thế tục cũng coi là một cao thủ. Chỉ là luồng năng lượng kia cũng là năng lượng Tụ Năng tầng, hơn nữa nó vẫn luôn tranh đấu với nội lực của ông trong đan điền, đây mới là nguyên nhân khiến sinh cơ của ông lão suy tàn.
Dù Vương Tiểu Phi không thể hấp thụ hoàn toàn luồng nội lực Tụ Năng tầng đó, nhưng cậu tin rằng mình có thể hấp thụ được một nửa. Có được một nửa nội lực này, Vương Tiểu Phi có thể tiến vào Linh Động tầng, toàn bộ kinh mạch trong cơ thể có thể được đả thông hoàn toàn.
Ngón tay không ngừng vê xoay, mọi người chỉ thấy mồ hôi trên đầu Vương Tiểu Phi túa ra liên tục, nhưng lại không biết rằng nguồn năng lượng khổng lồ đang tràn vào cơ thể Vương Tiểu Phi, đang giúp cậu đả thông từng đường kinh mạch một.
Nhìn lại ông lão, mọi người phát hiện tình trạng của ông đang dần chuyển biến tốt lên.