Vương Tiểu Phi nhìn thấy Trì Hoàn trong phòng bệnh, cảm giác gần như không nhận ra cô nữa. Nhìn thoáng qua, trong mắt Trì Hoàn vẫn còn đọng lại nỗi sợ hãi sâu sắc, đôi mắt đờ đẫn vô hồn.
"Trì tỷ, chị không sao chứ?" Trong lòng Vương Tiểu Phi ít nhiều cũng có chút áy náy, dù sao đây cũng là chuyện do anh gây ra.
Thực lòng Vương Tiểu Phi không hề muốn làm lớn chuyện, chỉ là muốn dọa họ một chút, không ngờ sự việc lại hoàn toàn vượt quá dự tính của anh.
"Chị nói thật đấy, thật sự có quỷ."
Vừa thấy Vương Tiểu Phi, Trì Hoàn liền lớn tiếng nói với anh.
"Chị nghỉ ngơi cho tốt đi, không sao rồi."
Vương Tiểu Phi an ủi một câu.
"Thật mà, đáng sợ quá, trong phòng đó thực sự có quỷ." Thần trí của Trì Hoàn rõ ràng vẫn còn bị ảnh hưởng.
Sau khi an ủi một hồi, mọi người liền đi ra ngoài.
"Bác sĩ, tình hình của cô ấy bây giờ thế nào rồi?" Lư Tuấn Minh nhìn một bác sĩ hỏi.
"Không sao, chỉ là bị hoảng sợ quá độ, hồi phục vài ngày là ổn thôi. Chỉ có điều chân bị gãy nên cần tĩnh dưỡng một thời gian, không thể đi làm được."
"Chỉ cần người không sao là tốt rồi, làm phiền bác sĩ quá."
Lúc này Vương Tiểu Phi cũng nhìn thấy một người đàn ông và một người phụ nữ trung niên. Người phụ nữ trông khá giống Trì Hoàn, hai người rõ ràng đã biết tình hình, trên mặt lộ vẻ ảm đạm, người đàn ông trung niên thậm chí còn có vẻ không ngẩng đầu lên nổi.
"Bác trai, bác gái, Trì tỷ chắc không sao đâu ạ, chỉ cần dưỡng thương là được."
Vương Tiểu Phi lên tiếng an ủi.
"Cậu là?"
"Cháu làm cùng văn phòng với Trì Hoàn, cháu tên Vương Tiểu Phi."
"Ồ, ta biết rồi, cậu chính là cái tên công nhân nông dân đó sao?"
Mẹ của Trì Hoàn không mấy thiện cảm với Vương Tiểu Phi.
Trong thoáng chốc, Vương Tiểu Phi hiểu ngay Trì Hoàn không ít lần kể chuyện cơ quan cho mẹ nghe, chắc hẳn chuyện của anh cũng bị cô nhắc đến không ít.
Vương Tiểu Phi cũng không lấy làm khó chịu, dù sao chuyện của Trì Hoàn cũng do anh gây ra, người ta không ưa mình thì thôi vậy.
Tuy nhiên, đối với vị lãnh đạo là Lư Tuấn Minh, mẹ của Trì Hoàn lại tỏ ra khách sáo, thậm chí có ý lấy lòng.
Nhìn cách hành xử của mẹ Trì Hoàn, Vương Tiểu Phi chỉ biết lắc đầu. Nhớ có lần đọc trong một cuốn sách về chuyện di truyền, người ta nói trí tuệ của con cái di truyền từ mẹ, còn tính cách di truyền từ cha. Chắc hẳn cặp vợ chồng này đã di truyền những gien không tốt lắm cho Trì Hoàn, nếu không thì người phụ nữ này đã chẳng đi vào con đường tà đạo.
Đang mải suy nghĩ, Lư Tuấn Minh cũng đã trò chuyện xong với người nhà họ Trì, dẫn vài người đi tới phòng cấp cứu.
Đến nơi, Vương Tiểu Phi phát hiện ngoài cửa đang có một người đàn ông hơn ba mươi tuổi trông khá giống Khổng Duy Càn cùng một người phụ nữ, cả hai đều đang sốt sắng canh chừng ở đó.
Thái Triều Sơn nói: "Người nhà của giám đốc Khổng đã tới rồi."
Lư Tuấn Minh đã tiến lên phía trước, tự giới thiệu bản thân.
Nhìn lướt qua Lư Tuấn Minh, người phụ nữ kia hừ một tiếng: "Đã bảo đừng đến cái đơn vị rách nát này rồi mà cứ cố chấp, giờ thì hay rồi, gây ra chuyện lớn. Công ty các người làm ăn kiểu gì vậy, để cho đàn bà tùy tiện quyến rũ đàn ông à?"
Sắc mặt Lư Tuấn Minh thay đổi hẳn, ông không ngờ người nhà này lại có thái độ hung hăng như vậy, khiến ông cảm thấy vô cùng lúng túng.
Vương Tiểu Phi biết thân phận của mình, xuất thân là công nhân nông dân, không cùng đẳng cấp với người nhà họ Khổng, nên anh dứt khoát đứng sang một bên, giả vờ như không nghe thấy gì.
Thái Triều Sơn vội nói: "Hai vị là người nhà của giám đốc Khổng phải không? Bây giờ mọi chuyện tạm gác lại đã, việc cứu chữa cho giám đốc Khổng mới là quan trọng nhất."
Anh trai của Khổng Duy Càn nói: "Được rồi, giờ tình trạng vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm, đừng nói nữa."
Đúng lúc này, viện trưởng vội vã chạy tới, vừa đến nơi đã nắm chặt tay người đàn ông trông giống Khổng Duy Càn: "Chào chủ nhiệm Khổng."
"Tình hình em trai tôi thế nào rồi?"
"Đã thoát khỏi nguy hiểm tính mạng, sẽ sớm hồi phục thôi."
Nghe vậy, cả hai người mới thở phào nhẹ nhõm.
"Vậy thì làm phiền các vị rồi."
"Không sao, cục trưởng Lư vì chuyện này mà đích thân gọi điện tới, ông ấy đang trên đường tới đây."
Có thể thấy, nhà họ Khổng quả nhiên có chút quyền thế.
Lư Tuấn Minh dù là phó giám đốc chi nhánh, nhưng trước mặt những người này lại chẳng có cơ hội lên tiếng, chỉ đành đứng đó một cách gượng gạo.
Vương Tiểu Phi thấy vậy, trong lòng khẽ động, liền bước tới nói: "Giám đốc Lư, ông chủ từ tỉnh lên hẹn ông bàn công việc, ông thấy sao?"
Lư Tuấn Minh ngẩn ra một chút, rồi gật đầu: "Ừ, xử lý tốt chuyện ở đây đã, đó mới là việc lớn."
Vương Tiểu Phi nói: "Chuyện của giám đốc Khổng là việc lớn, chúng tôi sẽ ở lại đây canh chừng."
Vỗ vỗ vai Vương Tiểu Phi, Lư Tuấn Minh nhìn người nhà của Khổng Duy Càn nói: "Chuyện của giám đốc Khổng tập đoàn đã biết rồi, không biết các vị có yêu cầu gì không, để tôi còn báo cáo lên cấp trên."
"Thôi đi, chuyện này không cần các người quản. Hôm nay tôi sẽ đưa em trai tôi về bệnh viện tỉnh, cái nơi rách nát này thì chữa trị được cái gì."
Lư Tuấn Minh đành nói với Vương Tiểu Phi: "Các cậu ở lại đây canh chừng, có tình hình gì lập tức báo cáo cho tôi."
Vương Tiểu Phi vội đáp lời.
Nhìn lướt qua Vương Tiểu Phi, anh trai của Khổng Duy Càn không hề nói chuyện với anh, như thể Vương Tiểu Phi không cùng đẳng cấp với hắn, nói chuyện với anh chỉ làm hạ thấp giá trị của hắn mà thôi.
Ngược lại, người phụ nữ kia nhìn Vương Tiểu Phi rồi hỏi: "Cậu tên gì?"
Vương Tiểu Phi đáp: "Tôi tên Vương Tiểu Phi, phó chủ nhiệm văn phòng chi nhánh. Lần này giám đốc Khổng tới đây còn đích thân khen ngợi tôi trong đại hội đấy ạ."
"Ồ." Nghe Vương Tiểu Phi nói vậy, người phụ nữ tưởng rằng anh là người của Khổng Duy Càn, trên mặt liền nở nụ cười: "Giám đốc Khổng của các người xảy ra chuyện như vậy, phải làm phiền các cậu rồi."
"Chị nói gì vậy, đây là việc chúng tôi nên làm. Không biết các vị có yêu cầu gì không, cứ việc đưa ra. Tôi không làm được việc lớn thì việc vặt vẫn có thể đảm đương."
Trên mặt người phụ nữ lộ thêm vài phần tươi cười: "Được, cứ vậy đi."
Vương Tiểu Phi tiễn Lư Tuấn Minh ra ngoài, nhìn ông nói: "Giám đốc Lư, không cần bận tâm chuyện của họ đâu, ông cứ đi làm việc của mình đi, ở đây để tôi canh là được, có chuyện gì tôi sẽ báo cáo kịp thời cho ông."
Lúc này Lư Tuấn Minh cũng nảy sinh vài ý nghĩ, nghĩ đến việc Khổng Duy Càn xảy ra chuyện lớn thế này, khả năng cao sẽ không quay lại làm việc được nữa, ông cũng cần bắt đầu xây dựng thế lực riêng cho mình. Vương Tiểu Phi lại là người biết nhìn sắc mặt, cũng có thể lôi kéo, ông liền vỗ vai anh: "Được, cậu để ý một chút."
Tiễn Lư Tuấn Minh đi rồi, Vương Tiểu Phi lắc đầu. Anh phát hiện ra mình bây giờ đã học được một vài thủ đoạn chốn quan trường, không còn kiểu làm việc cứng đối cứng như trước nữa.
Đối với cách hành xử này, Vương Tiểu Phi cũng thấy vui vẻ. Chuyện này thực sự thú vị, thú vị hơn cả việc kiếm tiền nhiều.
Tất nhiên, không phải là Vương Tiểu Phi thực sự chịu thua. Bây giờ anh cũng có nguyên tắc của mình, đó là nước sông không phạm nước giếng, ai dám đụng đến mình, thì cứ nhắm vào chỗ chết mà chỉnh.