Vào buổi chiều Chủ nhật, Vương Tiểu Phi nhận được điện thoại từ Khổng Duy Càn gọi tới.
Khổng Duy Càn tỏ ra vô cùng thân thiết: "Tiểu Vương, cậu có bận gì không?"
"Thưa Khổng quản lý, tôi không có việc gì ạ, có chuyện gì cần tôi xử lý sao?"
Vương Tiểu Phi đang đọc sách, vừa nghe thấy giọng Khổng Duy Càn là biết ngay có lẽ ông ta sắp quay lại làm việc.
Quả nhiên, Khổng Duy Càn nói: "Cậu giúp tôi đặt lại một bộ phòng, tôi đã xuất phát rồi, rất nhanh sẽ về đến huyện."
"Có cần phải vào bệnh viện không ạ?"
"Bệnh viện thì thôi, về là để làm việc, dù sao cũng phải có một căn phòng mới được. Cậu xem giúp tôi đặt hai phòng loại tốt một chút, ngay tại khách sạn Hoa Thịnh gần công trường ở trong huyện ấy."
"Vâng, tôi đi đặt phòng ngay đây, loại thuê dài hạn ạ."
"Ừm, việc này làm phiền cậu rồi."
Cúp điện thoại, trên mặt Vương Tiểu Phi hiện lên nụ cười. Từ chuyện này có thể thấy được, Khổng Duy Càn đã coi mình là người có thể sử dụng, còn về phần có phải tâm phúc hay không thì vẫn chưa tới mức đó.
Vương Tiểu Phi nhanh chóng chạy tới nơi đó, lấy danh nghĩa chi nhánh công ty để đặt phòng, là loại phòng tốt nhất. Sau đó, Vương Tiểu Phi tới căn phòng cũ, chuyển hết đồ đạc của Khổng Duy Càn về đặt trong phòng mới.
Vương Tiểu Phi đoán rằng người tới chăm sóc Khổng Duy Càn lần này cũng sẽ ở một phòng, nên cũng dọn dẹp rất chu đáo.
Mất một tiếng đồng hồ cuối cùng cũng xong xuôi mọi việc.
Vừa làm xong thì xe của Khổng Duy Càn cũng tới nơi.
Lần này chị gái của Khổng Duy Càn và một người bảo mẫu cùng đi theo.
Nhìn thấy căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ, chị gái Khổng Duy Càn rất hài lòng: "Tiểu Vương, làm tốt lắm."
"Đó là việc tôi nên làm ạ."
Thấy bảo mẫu cũng đi cùng, Vương Tiểu Phi vội nói: "Khổng quản lý, tôi chỉ đặt hai phòng, không ngờ Khổng xử trưởng cũng tới, hay là tôi đi đặt thêm một phòng nữa ạ?"
Khổng Duy Càn mỉm cười: "Được, cậu cứ đi làm đi."
Vương Tiểu Phi lại đi đặt thêm một phòng ở ngay bên cạnh.
Khổng Duy Càn ngồi trên xe lăn nhìn quanh phòng một lượt, rồi nhìn Vương Tiểu Phi nói: "Cậu vất vả rồi."
"Quản lý, ngài xem còn cần gì nữa thì cứ bảo tôi đi làm."
"Được rồi, chuyện này cứ thế đi. Sáng mai tôi sẽ đi làm, nhưng có lẽ cũng không ở lì tại đó, phần lớn thời gian tôi vẫn sẽ ở bệnh viện, có việc gì cậu cứ báo cáo cho tôi là được."
Vương Tiểu Phi vâng dạ, sau đó lại sắp xếp ổn thỏa chuyện ăn uống mới rời đi.
Nhìn bóng lưng Vương Tiểu Phi khuất dần, chị gái Khổng Duy Càn nói: "Thực ra Tiểu Vương làm việc rất tỉ mỉ, em cũng cần một nhân tài như vậy."
Khổng Duy Càn mỉm cười gật đầu: "Thằng nhóc này lanh lợi, cũng tinh ranh, nếu dùng tốt đúng là một trợ thủ đắc lực."
"Ừm, công ty này chỉ là nơi quá độ của em thôi, nếu cậu ta được việc thì cứ bồi dưỡng một chút, sau này ở đây chúng ta cũng có một người của nhà họ Khổng, đó cũng là chuyện tốt."
"Được rồi, em hiểu rồi. Ngày mai đi làm em sẽ để cậu ta phụ trách công việc của văn phòng tổng hợp, em thấy trực tiếp cất nhắc lên làm chủ nhiệm luôn cũng được."
"Dù sao cũng chỉ là một chi nhánh, không có gì to tát cả."
Hai chị em bàn bạc về chuyện của Vương Tiểu Phi, đối với cậu càng lúc càng hài lòng.
Lúc này, Vương Tiểu Phi đã về tới chỗ ở.
Tắm rửa xong, Vương Tiểu Phi ngồi xuống tiếp tục đọc sách.
Đối với chuyện ở chi nhánh này, Vương Tiểu Phi gần như không còn bận tâm nữa. Theo suy nghĩ của cậu, chỉ cần không đắc tội Khổng Duy Càn quá nặng, ông ta sẽ không hoàn toàn loại bỏ mình. Nếu cứ ở lại đây, trước tiên cứ lấy bằng cấp, chứng chỉ cho xong xuôi, có những thứ này trong tay, đi đâu cũng có thể sống sót. Chưa kể, nếu thật sự không ổn thì cứ chuyên tâm làm việc của mình là được.
Đúng lúc Vương Tiểu Phi đang suy nghĩ, điện thoại của Ninh Hồng Lệ gọi tới.
Vừa thông máy, Ninh Hồng Lệ đã lo lắng nói: "Tiểu Phi, tôi nghe nói Khổng Duy Càn quay lại làm việc rồi, bên cậu thế nào rồi?"
"Sao chị biết được?"
"Dù tôi đã rời đi nhưng vẫn còn chút quan hệ, tôi nghe người ta nói, thứ Hai tuần sau ông ta sẽ đi làm."
"Yên tâm đi, chuyện này không có gì to tát cả, mọi thứ tôi đều xử lý xong rồi, sẽ không sao đâu."
Ninh Hồng Lệ nói: "Việc bên tôi cũng sắp xong rồi, nếu thật sự không ổn, cậu cứ tới đây chủ trì công việc đi."
"Không sao đâu, chuyện game di động đó tôi đã giao hết cho chị rồi, dù tôi có muốn khởi nghiệp thì cũng có không ít dự án, chị đừng lo cho tôi."
Ninh Hồng Lệ nói: "Cậu vẫn nên cẩn thận một chút, Khổng Duy Càn đó là người có lai lịch đấy, nghe nói nhà họ Khổng rất mạnh."
Trò chuyện một lúc, vừa cúp máy thì Mạnh Giang lại gọi tới, cũng nói về chuyện này.
Vương Tiểu Phi nói: "Lão lãnh đạo, lần trước sau khi tới chỗ ngài, ngài bảo tôi đi thăm Khổng quản lý, tôi nghe lời ngài đi thăm rồi, nói chuyện cũng khá vui vẻ."
Mạnh Giang cười ha hả: "Tốt, tốt lắm. Dù sao nhà họ Khổng cũng không phải thế lực nhỏ, ý của tôi là nếu cậu có thể không kết oán với ông ta là tốt nhất. Có thể tạo dựng quan hệ tốt đối với cậu cũng là chuyện tốt, chỉ cần ông ta không dồn cậu vào đường cùng thì vẫn còn nhiều khả năng. Cứ lấy bằng cấp cho tốt, cầm được chứng chỉ kiến trúc sư trong tay, dù chi nhánh đó có không làm nổi nữa thì tôi cũng có thể giúp cậu điều chỉnh. Nghe cậu nói vậy tôi cũng yên tâm rồi."
"Đa tạ Mạnh ca." Vương Tiểu Phi vẫn rất cảm kích thái độ này của Mạnh Giang, Mạnh Giang đối với việc của mình thực sự không tệ.
Nghĩ tới đây, Vương Tiểu Phi lại suy nghĩ xem có nên giúp Mạnh Giang việc gì không.
Tuy nhiên, nghĩ một hồi cũng không biết giúp thế nào, dù sao tầng lớp của họ cao hơn mình một chút, mình hiện tại thật sự chưa tiếp xúc tới, muốn giúp cũng không giúp được.
Thôi vậy, cứ tự mình phát triển trước đã.
Gọi điện xong, Vương Tiểu Phi ngồi đó suy ngẫm về những chuyện có thể xảy ra. Ngày mai chắc thái độ của mọi người đối với mình lại thay đổi rồi đây.
Đối với sự thay đổi thái độ của đủ loại người trong đơn vị, Vương Tiểu Phi càng nghĩ càng thấy thú vị. Sở dĩ ở lại đây, phần lớn là vì cậu muốn xem bộ mặt của mọi người thay đổi ra sao.
Thực ra, trong lòng Vương Tiểu Phi lúc này vô cùng bình thản, mình tới đây là để rèn luyện, càng phức tạp càng tốt cho mình, Vương Tiểu Phi nhất định phải vượt qua ải này.
Vương Tiểu Phi biết, dù chỉ dựa vào kiến thức máy tính của mình, tới một số công ty chuyên nghiệp làm kỹ thuật thì ít nhất mỗi năm cũng kiếm được vài trăm nghìn đến cả triệu, thậm chí còn có thể được chia cổ phần. Thế nhưng, Vương Tiểu Phi lại không muốn làm việc đó, dù sao cuộc sống như vậy không phải điều cậu mong muốn. Suy nghĩ hiện tại của Vương Tiểu Phi là rèn luyện toàn diện trong những công ty tầng thấp như thế này, môi trường này thực sự rất hiếm có, sẽ giúp ích rất lớn cho sự thăng tiến về mọi mặt của bản thân.
Mọi thứ vẫn là phải dựa vào chính mình!
Vương Tiểu Phi cầm sách lên đọc lại lần nữa, giờ đây đối chiếu với nội dung bài giảng video, Vương Tiểu Phi học rất nhanh.