Vừa đặt chân đến tầng thứ nhất này, Vương Tiểu Phi đã phát hiện phía trước đang có một nhóm người chạy như điên về phía mình.
"Người của Thú Tông sao?" Vương Tiểu Phi tự nhủ.
Chẳng mấy chốc, những kẻ đó đã chạy đến chỗ Vương Tiểu Phi. Vừa nhìn thấy Vương Tiểu Phi đang đứng đó, kẻ cầm đầu lập tức mừng rỡ, lớn tiếng kêu lên: "Vương đạo hữu, cứu mạng với!"
Bách Lâm Vĩ?
Vương Tiểu Phi cũng nhận ra kẻ cầm đầu này, không ngờ lại là Bách Lâm Vĩ của Thú Tông. Trước kia hắn chỉ là cao thủ Ngũ Thập Tinh Vị, nhưng hiện tại có thể thấy rõ, hắn đã đạt tới Nhất Bách Linh Bát Tinh Vị.
Nhìn sang những kẻ chạy trốn cùng hắn, Vương Tiểu Phi phát hiện tất cả đều là người trên Nhất Bách Tinh Vị.
Dường như chỉ cần có Vương Tiểu Phi ở đây, mọi người đều có thể thở phào nhẹ nhõm.
Khi đến đây vì muốn về nước nên Vương Tiểu Phi không hề cải trang, thậm chí còn đeo cả chứng chỉ tư cách trên người, thế nên mọi người vừa nhìn đã nhận ra anh.
Bách Lâm Vĩ dường như rất tin tưởng vào năng lực của Vương Tiểu Phi, hắn đặt mông ngồi xuống, không chạy nữa.
Mấy kẻ kia đứng đó thở hổn hển, vẻ mặt vẫn còn đầy hoảng sợ.
"Có Vương đạo hữu ở đây, chắc không sao rồi, mọi người nghỉ lấy hơi đi." Bách Lâm Vĩ nói với mọi người.
Đang lúc trò chuyện, những kẻ truy đuổi đã ập tới.
Vương Tiểu Phi liếc mắt nhìn qua, kẻ đến có mười hai người, mỗi một tên đều là cao thủ Nhất Bách Linh Bát Tinh Vị, chẳng trách Bách Lâm Vĩ và đồng bọn chỉ có thể bỏ chạy.
Ánh mắt những kẻ này đều đổ dồn về phía Vương Tiểu Phi. Chúng chưa nắm rõ tình hình nên chỉ đứng đó nhìn anh.
"Ngươi là kẻ nào?" Kẻ cầm đầu hỏi một câu.
Bách Lâm Vĩ nói với Vương Tiểu Phi: "Vương đạo hữu, bọn chúng là người của Hỏa Diễm Tinh Vực. Ngươi không biết đâu, hiện tại người của Hỏa Diễm Tinh Vực cứ thấy người của tinh vực chúng ta là ra tay tàn sát, đã có quá nhiều người chết trong tay bọn chúng rồi."
Vương Tiểu Phi cũng không rõ tại sao người Hỏa Diễm Tinh Vực lại tàn sát tu luyện giả của Tử Hà Tinh Vực. Anh nhìn kỹ bọn chúng, phát hiện có hai kẻ trên tay đang đeo chứng chỉ tư cách.
Nhìn lại nhóm năm người của Bách Lâm Vĩ, anh thấy có một thanh niên cũng đang đeo chứng chỉ trên tay.
Thấy Vương Tiểu Phi đang nhìn người đó, Bách Lâm Vĩ nói: "Đây là con trai của chưởng môn Thú Tông, tên là Khâu Chí."
"Chưởng môn đâu?" Vương Tiểu Phi không bận tâm đến những người khác, trực tiếp hỏi.
Bách Lâm Vĩ đáp: "Chưởng môn đã dẫn theo một số người có chứng chỉ tư cách rời đi rồi, hiện tại Khâu Chí là người chịu trách nhiệm công việc của môn phái."
Vương Tiểu Phi sớm đã nhìn ra, Khâu Chí này cũng là cao thủ Nhất Bách Linh Bát Tinh Vị.
Vương Tiểu Phi không muốn quản chuyện môn phái, nhưng dù sao anh cũng từng mượn danh nghĩa của Thú Tông, ân tình này vẫn còn đó. Đối mặt với đám người đang ập tới, Vương Tiểu Phi nghĩ hôm nay có thể trả lại món nợ ân tình này.
Lúc này Khâu Chí nhìn Vương Tiểu Phi hỏi: "Ngươi chính là Vương Tiểu Phi?"
Có thể nghe ra, tên thanh niên này rất ngạo mạn, chẳng có chút lễ phép nào.
Thấy bộ dạng đó, Vương Tiểu Phi không còn ý định nói chuyện thêm với hắn, ánh mắt hướng về phía những kẻ vừa đến: "Nếu các ngươi rút lui, ta có thể không giết các ngươi."
Sau khi đã sát hại quá nhiều người, Vương Tiểu Phi tự nhiên vẫn mang theo sát khí rất mạnh.
"Giết!"
Người của Hỏa Diễm Tinh Vực căn bản không muốn nói nhiều với Vương Tiểu Phi, gầm lên một tiếng, mười hai tên lao thẳng về phía Vương Tiểu Phi và đồng bọn.
Vương Tiểu Phi không ngờ đối phương nói đánh là đánh, lao tới nhanh như vậy.
Tuy nhiên, Vương Tiểu Phi đã có kinh nghiệm trong chuyện này, hai quả Oanh Thiên Lôi trong tay lập tức được đánh ra.
Ngay khi Oanh Thiên Lôi vừa ném đi, Vương Tiểu Phi lại lấy thêm hai quả nữa, ném về phía hai bên đối phương.
Tốc độ của mọi người đều rất nhanh, đối phương lao tới nhanh, Vương Tiểu Phi ra tay cũng nhanh không kém.
Tiếng nổ vang lên, bốn kẻ lao tới đã ngã xuống.
Không phải bọn chúng không đề phòng, nhưng đối mặt với Oanh Thiên Lôi chứa năng lượng của Nhất Bách Nhị Thập Tinh Vị, bọn chúng thật sự không có khả năng chống cự.
Bốn người ngã xuống, ba kẻ khác cũng bị thương, trong chớp mắt đã mất đi bảy sức chiến đấu.
Đến lúc này, Bách Lâm Vĩ và đồng bọn cũng đã giao chiến với đối phương.
Đối phương vốn có mười hai người, giờ chỉ còn năm kẻ có thể chiến đấu.
Bách Lâm Vĩ đối đầu một tên, hai người khác trong môn phái đối đầu một tên, Khâu Chí đối đầu một tên, hai tên còn lại đã bị Vương Tiểu Phi chặn đứng.
Tuy nhiên, Vương Tiểu Phi không trực tiếp giao chiến với chúng, mà sử dụng Ẩn Phù, thân hình ẩn hiện. Anh thỉnh thoảng lại lóe lên, mỗi một quyền là một tên bị đánh gục, anh còn tiện tay lấy luôn chứng chỉ tư cách của bọn chúng.
Hai kẻ đang đuổi theo Vương Tiểu Phi thực sự nổi giận, không ngờ dưới sự truy kích của chúng, Vương Tiểu Phi vẫn giết chết ba tên, thậm chí còn lấy đi cả nhẫn trữ vật.
Thế nhưng, dù chúng có tức giận cũng chẳng làm gì được. Vương Tiểu Phi tận dụng lúc hai tên không để ý, trực tiếp ném hai quả Oanh Thiên Lôi về phía chúng.
Một tên bị nổ chết tại chỗ, tên còn lại dù tránh được nhưng cũng bị thương.
Lúc này Vương Tiểu Phi mới lao về phía tên bị thương đó.
Sau một hồi oanh kích, tên này cũng bị Vương Tiểu Phi tiêu diệt.
Làm xong mọi việc, Vương Tiểu Phi lại thu thêm một tấm chứng chỉ nữa.
Lúc này Vương Tiểu Phi mới nhìn sang, thấy ba cặp đang giao chiến bất phân thắng bại. Nhìn thấy hai tên Nhất Bách Linh Nhất Tinh Vị đối đầu với cao thủ Nhất Bách Linh Bát Tinh Vị mà còn rơi vào thế hạ phong, Vương Tiểu Phi chỉ biết lắc đầu.
Anh bước lên trước, tung một quyền về phía kẻ đang giao chiến với Bách Lâm Vĩ.
Sau đó, dưới sự giáp công của hai người, tên đó đã ngã xuống.
"Ngươi đi giúp bọn họ đi." Vương Tiểu Phi nói với Bách Lâm Vĩ, bản thân anh đi thu lấy chiếc nhẫn kia.
Rất nhanh, dưới sự giúp đỡ của Bách Lâm Vĩ, hai tên còn lại cũng bị tiêu diệt.
Chứng kiến chiến tích này, Khâu Chí và những người khác đều chấn động, bọn họ thật sự không ngờ Vương Tiểu Phi lại lợi hại đến thế.
Từng ánh mắt đổ dồn vào tay Vương Tiểu Phi, trên tay anh đang cầm hai tấm chứng chỉ tư cách tỏa ánh sáng xanh lam.
Nhìn Bách Lâm Vĩ, Vương Tiểu Phi đưa một tấm cho hắn: "Ta nợ Thú Tông chút ân tình, hôm nay dùng việc này cùng với tấm chứng chỉ này trả lại cho các ngươi."
Nói xong, Vương Tiểu Phi đã xoay người rời đi.
Trả xong ân tình, cả người Vương Tiểu Phi cảm thấy nhẹ nhõm.
Khâu Chí đứng đó nhìn Vương Tiểu Phi không chỉ cầm một tấm chứng chỉ rời đi mà còn lấy đi cả mười chiếc nhẫn, hắn có ý muốn đòi thêm chút lợi ích. Nhưng khi mở miệng ra, nghĩ đến sức chiến đấu của Vương Tiểu Phi, cuối cùng hắn không nói gì nữa. Lúc này hắn mới hiểu ra, trước mặt Vương Tiểu Phi, hắn thực sự chẳng là gì cả.