Mọi chuyện xảy ra vô cùng quỷ dị, nhìn cảnh tượng trước mắt, Vương Tiểu Phi hồi lâu vẫn chưa thể bình tĩnh lại. Rõ ràng, dù là chiến hạm kia hay vị cường giả đang ngồi xếp bằng trên đó đều vô cùng mạnh mẽ, căn bản không phải thứ mà Vương Tiểu Phi có thể chống lại. Đến cả lúc chết mà còn uy thế nhường ấy, nếu như còn sống, chẳng phải sẽ mạnh đến mức không biên giới hay sao?
Hiện tại, Vương Tiểu Phi thậm chí còn có một cảm giác, người kia vẫn chưa hề chết.
"Chủ nhân, nơi này thay đổi rồi!"
Tiếng của Tầm Bảo Thỏ truyền đến.
Theo lời Tầm Bảo Thỏ, Vương Tiểu Phi nhìn quanh bốn phía, quả nhiên nơi này đang xảy ra biến đổi. Rừng cây ban nãy đã biến mất, núi cao cũng chẳng còn, nơi đây hoàn toàn chỉ là một vùng đất đỏ quạch.
Lại cảm nhận tình hình linh khí, linh khí nơi này cũng đã tan biến sạch sẽ.
Chiến hạm kia khi rời đi đã tước đoạt toàn bộ linh khí của vùng trời đất này!
Thật là một nơi kỳ lạ!
Khi thần thức quét về phía xa, hiện tại không còn vật gì ngăn cản thần thức của Vương Tiểu Phi nữa, có thể dò xét đến tận những nơi rất xa.
Nhìn lại vùng trời đất này, điều khiến Vương Tiểu Phi kinh ngạc chính là nơi đây thế mà lại có sự thay đổi cực lớn, nó chỉ là một thung lũng khổng lồ mà thôi.
Từ trên cao đi xuống, rồi lại tiến vào một thung lũng to lớn!
"Đi thôi!"
Vương Tiểu Phi nói với Tầm Bảo Thỏ một tiếng.
Lúc này, con gấu đen không biết từ đâu lại chui ra, cùng với Tầm Bảo Thỏ chạy thẳng về phía trước.
Gấu đen chắc chắn là biết đường.
Vương Tiểu Phi lúc này cũng thả lỏng tâm trạng, chạy theo sau.
Chà!
Khi gấu đen dẫn Vương Tiểu Phi đến một nơi, Vương Tiểu Phi phát hiện gấu đen thế mà lại dùng sức đẩy vào một vách núi.
Kể từ khi đến mặt trăng, Vương Tiểu Phi phát hiện rất nhiều chuyện bản thân không thể nào hiểu nổi.
Theo lực đẩy của nó, nơi vốn dĩ trông như vách núi đã bị đẩy ra. Sau đó, gấu đen dường như rất cẩn thận ló đầu nhìn ngó một hồi rồi mới quay sang cười hì hì với Vương Tiểu Phi, sau đó bước ra ngoài.
Khi Vương Tiểu Phi bước ra từ bên trong, cảnh tượng trước mắt một lần nữa khiến Vương Tiểu Phi chấn động.
Phóng tầm mắt nhìn đi, trời xanh mây trắng, ánh nắng tươi sáng, cây cối cao lớn rậm rạp, hoa dại mọc đầy đất.
Cái này!
Vương Tiểu Phi không biết nên dùng cảm xúc gì để miêu tả tâm trạng của mình lúc này.
Đây hoàn toàn là một thế giới hoàn toàn mới!
Vương Tiểu Phi không thể ngờ rằng sau khi đi ra lại là một vùng trời đất như thế này.
Vách núi phía sau lúc này đã khôi phục như cũ, nếu không phải nhờ gấu đen dẫn đường, Vương Tiểu Phi rất khó mà phát hiện ra nơi này.
Hít một hơi thật sâu, Vương Tiểu Phi cảm nhận rõ ràng linh khí nơi đây vô cùng nồng đậm, toàn thân lập tức tràn đầy sức sống mạnh mẽ.
Quay đầu nhìn về nơi vừa bước ra, nhìn qua thì đó chỉ là một nơi rất bình thường, không có gì đặc biệt, thậm chí Vương Tiểu Phi phát hiện dù dùng mắt thường hay thần thức cũng không thể dò xét được tình hình bên trong đó.
Nhìn cái cửa động vừa đi ra, giờ chỉ thấy một vách đá mà thôi, căn bản sẽ không có ai tin rằng ở đó lại có một cửa động.
Vút mình bay lên, Vương Tiểu Phi phát hiện bản thân hiện tại không hề bị áp chế, có thể trực tiếp ngự kiếm phi hành.
Khi Vương Tiểu Phi bay lên không trung, hắn cúi đầu nhìn xuống nơi vừa xác định là thung lũng.
Thế nhưng, điều khiến Vương Tiểu Phi kinh ngạc là thung lũng đó hiện tại lại không thể tìm thấy được nữa.
Thần thức dò xét về phương hướng đó hồi lâu, những gì nhìn thấy chẳng qua chỉ là một ngọn núi lớn, trong ngọn núi này không hề tồn tại bất cứ tài nguyên nào.
Thu hồi thần thức, khi Vương Tiểu Phi trở lại mặt đất, lòng hắn càng thêm nghi hoặc về thông đạo này.