Một đêm bình an vô sự.
Khi chân trời ửng hồng, Tiêu Biệt Ly cùng người của Thiết Kiếm Môn đồng loạt lên đường.
Điểm đến của họ đều là Mãn Nguyệt Thành, và con đường tắt nhất chính là băng qua sa mạc này.
Hạ Bân cùng Tiêu Biệt Ly sóng vai cưỡi ngựa.
Từ sau khi Tiêu Biệt Ly bày tỏ sự đồng tình với "ma đao" Tiêu Biệt Ly đêm qua, Hạ Bân cảm thấy như gặp được tri kỷ.
“Tiêu huynh, thật trùng hợp, huynh cũng họ Tiêu!”
"Chẳng lẽ huynh có cảm tình đặc biệt với Tiêu Biệt Ly chỉ vì trùng họ?"
"Ta khác huynh, ta luôn ngưỡng mộ 'ma đao' Tiêu Biệt Ly. Thương Nguyên Kiếm Tông truy sát hắn, mà hắn vẫn có thể thoát khỏi Man Châu, lại còn hành hiệp trượng nghĩa, thật là tấm gương cho chúng ta!"
"Ấy… Tiêu huynh, sao huynh lại mang theo hai thanh đao?"
"Chẳng lẽ huynh dùng song đao?"
"Ở đại mạc này, đao khách thì nhiều, nhưng người dùng song đao lại hiếm thấy!"
"..."
Sau khi thân quen hơn, Hạ Bân nói nhiều hẳn.
Nhưng Tiêu Biệt Ly chỉ ậm ừ đáp lại. Hạ Bân cũng không để bụng, dù không ai hưởng ứng, một mình hắn vẫn có thể thao thao bất tuyệt.
Ngược lại, Thiết Phong cưỡi ngựa theo sau Tiêu Biệt Ly, trong mắt đầy vẻ nghi hoặc.
“Tiêu Nhất” này, nghe tên đã biết là dùng tên giả.
Chỉ có kẻ ngốc như Hạ Bân mới tin.
"Tiêu Nhất, Tiêu Biệt Ly!"
"Có khi nào là cùng một người?"
Thiết Phong thầm nghĩ.
Đạp, đạp, đạp!
Tiếng vó ngựa dồn dập truyền đến.
"Có người đuổi theo!"
"Không lẽ là bọn sa tặc?"
Sư tỷ của Thiết Kiếm Môn quay đầu lại, thấy cát vàng cuồn cuộn phía xa, một đoàn kỵ binh mấy chục người đang lao nhanh về phía này.
Nàng nhíu mày.
Thiết Kiếm Môn tuy có chút danh tiếng ở Viêm Châu, trong môn có ba vị cao thủ ngũ phẩm trấn giữ, nhưng nơi này là sâu trong đại mạc, bọn mã phỉ chưa chắc đã nể mặt.
Sư thúc Thiết Phong liệu có chống đỡ nổi?
Thiết Phong cũng ghìm ngựa, nhìn về phía đoàn kỵ binh đang lao tới, sắc mặt nghiêm trọng:
"Không phải mã phỉ… Hình như là người của triều đình?"
“Ngoài người của Trấn Võ Đường, triều đình còn ai đến cái nơi khỉ ho cò gáy này chịu khổ?”
Thường thì chỉ ở những khu vực có điều kiện tốt hơn của Viêm Châu mới có cao thủ triều đình xuất hiện. Đại mạc sâu thẳm này trên cơ bản do đại mạc chi vương Trác Mộc Nhĩ làm chủ.
Rất ít người của triều đình bén mảng tới đây.
Lẽ nào những người này cũng tìm đến Huyết Y Lâu?
Nghĩ đi nghĩ lại chỉ có khả năng này!
Mấy ngày nay, cao thủ triều đình và một số thế lực ở Viêm Châu liên tục tấn công Huyết Y Lâu, ngay cả hắn cũng nghe phong phanh.
"Tránh xa một chút, đừng gây sự với họ!"
"Chắc không sao đâu!"
Thiết Phong nói nhỏ.
Hạ Bân và hai người kia gật đầu lia lịa, ghìm ngựa đứng cạnh Thiết Phong.
Đừng nói Thiết Kiếm Môn, ngay cả đại mạc chỉ vương Trác Mộc Nhĩ cũng phải khách khí khi đối diện với triều đình.
Đại Càn triều đình, uy chấn tứ hải.
Không thế lực giang hồ nào dám đối đầu với triều đình!
Hạ Bân thấy Tiêu Biệt Ly vẫn tiến lên không chút do dự, vội vàng hô:
"Tiêu huynh, là người của triều đình!"
...
Chưa kịp dứt lời, đoàn kỵ binh đã áp sát.
"Đông Xưởng!"
Thấy trang phục của đám người kia, Hạ Bân dựng tóc gáy.
Chuyện giang hồ bình thường do Trấn Võ Đường quản lý.
Nhưng hiệp sĩ dùng võ phạm cấm, người trong giang hồ khó tránh khỏi xung đột với triều đình, thậm chí có án giết quan, nên người của Đông Xưởng sẽ ra tay. Đông Xưởng do một đám người tàn tật chấp chưởng, hành sự tàn nhẫn, động một tí là tru di cửu tộc.
Giang hồ ai cũng khiếp sợ!
"Sao lũ sát tinh này lại đến đại mạc?"
Vừa kịp lóe lên ý nghĩ đó, đám phiên tử Đông Xưởng đã vượt qua họ, thậm chí không thèm liếc nhìn.
Ngay khi Thiết Phong thở phào nhẹ nhõm, đám phiên tử Đông Xưởng quay đầu lại, vây Tiêu Biệt Ly vào giữa.
"Ha ha hai”
Viên thái giám Đông Xưởng trung niên dẫn đầu nhìn Tiêu Biệt Ly bị vây, cười lớn:
"Hầu Tam đến đại mạc lâu như vậy chỉ bắt được vài con tép riu của Huyết Y Lâu!"
"Không ngờ lại gặp được chính chủ!"
"Ngươi cũng gan đấy, không dịch dung mà cứ thế nghênh ngang trong sa mạc, có phải khinh Đông Xưởng ta quá rồi không?"
So với Hầu công công đã chết dưới tay Tiêu Biệt Ly hôm qua, viên thái giám này bớt đi vài phần âm khí. Nếu không nhờ bộ quần áo, người thường khó nhận ra hắn là thái giám.
"Quả nhiên!"
Nghe viên thái giám Đông Xưởng nói, Thiết Phong thở dài trong lòng.
Hắn gần như chắc chắn "Tiêu Nhất" chính là Tiêu Biệt Ly.
Chỉ là hắn không hiểu, nếu "Tiêu Nhất" là Tiêu Biệt Ly, thì viên thái giám Đông Xưởng lấy đâu ra dũng khí, chỉ với hơn mười người này mà muốn đối phó một cao thủ trên Tông Sư bảng?
Tiêu Biệt Ly ngồi trên lưng ngựa, thần sắc lạnh nhạt, nhìn viên thái giám Đông Xưởng trước mặt, lắc đầu hỏi:
"Ngươi không phải từ Liên Vân Trại tới?"
"Hay ngươi nghĩ chỉ dựa vào ngươi và bảy tên ngũ phẩm khí tức tương liên kia là có thể đối phó ta?"
Viên thái giám Đông Xưởng nhíu mày:
"Ta đến Liên Vân Trại làm gì?"
"Lục hoàng tử phái ta đến Mãn Nguyệt Thành chờ Trác thiếu hiệp phân công!”
"Chẳng lẽ ngươi muốn ta đi diệt phỉ trước khi đến Mãn Nguyệt Thành?"
Thấy Tiêu Biệt Ly bình tĩnh như vậy, hắn cảm thấy điềm chẳng lành, nhưng nghĩ mình cũng là Tông Sư đỉnh phong, lại thêm mấy tên tinh nhuệ Đông Xưởng bên cạnh, liên thủ lại, dù là cao thủ trên Tông Sư bảng cũng chưa chắc không thể bắt được, hắn liền yên tâm.
Chỉ là Tiêu Biệt Ly nhắc đến Liên Vân Trại là có ý gì?
"Xem ra ngươi không phải là nhân vật cốt cán dưới trướng Lục hoàng tử, ngay cả việc Hầu công công mang theo Vân Nguyệt tiên tử đóng quân ở Liên Vân Trại cũng không biết." Tiêu Biệt Ly lắc đầu nói:
“Nếu ngươi đến Liên Vân Trại trước, ngươi sẽ không nói chuyện với ta như vậy."
"Mà là vừa thấy ta, quay đầu bỏ chạy!"
Vân Nguyệt tiên tử?
Vân Nguyệt tiên tử xếp thứ hai mươi chín trên Tông Sư bảng?
Sắc mặt viên thái giám Đông Xưởng thay đổi.
Tin đồn về Vân Nguyệt tiên tử và Lục hoàng tử hắn cũng đã nghe nói, chẳng lẽ Hầu công công và Vân Nguyệt tiên tử đã chết dưới tay Tiêu Biệt Ly?
Từ xa, Thiết Phong và những người khác cũng không hiểu ra sao.
Liên Vân Trại có thể nói là thế lực lớn thứ hai ở đại mạc, chỉ sau "Đà Linh Tôn Giả" Trác Mộc Nhĩ, nhưng tại sao giờ lại dính líu đến Vân Nguyệt tiên tử và Lục hoàng tử?
"Ha ha!"
Đột nhiên, viên thái giám Đông Xưởng cười lạnh:
"Cao thủ giao đấu, sơ sẩy một chút là thua cả ván!”
"Chỉ vài ba câu mà suýt chút nữa làm loạn tâm thần ta!"
"Thật là thâm sâu tâm cơ!"
"Mặc kệ chuyện gì xảy ra ở Liên Vân Trại, đợi ta bắt ngươi, ta sẽ đích thân đi xem!"
Tiêu Biệt Ly lắc đầu:
“Không cần phiền phức vậy đâu!”
"Hầu công công và Vân Nguyệt tiên tử đều đã xuống suối vàng rồi… Ta đưa các ngươi xuống đoàn tụ luôn cho tiện!"