Hệ Thống Nhà Ma

Lượt đọc: 3315 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 101
nhiệm vụ ẩn trường trung học mộ dương! (1)

Âm thanh trong máy tính không lớn, nhưng mấy người xung quanh đều nghe rất rõ ràng.

Mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía Phí Hữu Lượng đang đờ đẫn, miệng sùi bọt mép, tê liệt trên mặt đất, vẻ mặt ai cũng kỳ lạ.

Người trung niên lùn cũng phát hiện chuyện không thích hợp, nhanh chóng tua qua đoạn này.

Khoảng một, hai phút sau, trên màn hình máy tính xuất hiện hình ảnh, Chu Giai Ninh và Phí Hữu Lượng đã tiến vào trong nhà ma.

Du khách phía ngoài cũng rất tò mò với cảnh tượng của nhà ma, có người còn cố ý chen tới phía trước, nhìn bố cục cơ quan bên trong.

Cảnh tượng Trường Trung học Mộ Dương được xây dựng dưới đất, vô cùng yên tĩnh, bộ thu âm rõ ràng ghi được tiếng của hai người trẻ tuổi, tất cả tiếng thảo luận của hai người đều được truyền lên video, tiếng bình luận chê bai nhà ma cũng được truyền ra.

“Những người này rõ ràng là tới gây chuyện mà.”

“Vừa rồi suýt chút nữa tôi đã tin lời bọn họ.”

Du khách vây xem nghị luận ầm ĩ, người trung niên lùn cực chẳng đã tua nhanh mấy lần.

Bởi thiếu sáng nên hình ảnh của video cũng không rõ ràng lắm, chỉ có thể thấy một hành lang âm trầm và hai bên phòng học trống không. Nhưng chỉ những thứ này đã đủ dọa người rồi.

Người của phòng làm việc Tần Quảng phát video không phải giúp Trần Ca quảng cáo nhà ma, bọn họ muốn tìm chứng cứ Trần Ca giật dây nhân viên hành hung du khách. Nhưng đã năm, sáu phút trôi qua, trong video đều là tiếng hô to gọi nhỏ của Phí Hữu Lượng và Chu Giai Ninh, ngay cả một bóng ma cũng không thấy.

Điều này không chỉ khiến người của phòng làm việc Tần Quảng không kiên nhẫn mà du khách vây xem cũng càng lúc càng tò mò. Trong một ngôi nhà ma lớn như vậy, ngay cả một nhân viên giả ma cũng không có, vậy nó dựa vào cái gì để dọa người?

Chẳng mấy chốc video truyền đến cảnh hai người chơi trò Bút Tiên, ngay từ đầu cũng không có gì, nhưng khi Trần Ca nghe thấy Phí Hữu Lượng hỏi câu hỏi rất quen kia, anh hoảng sợ suýt cắn đầu lưỡi. Hành động của hai cậu chàng này làm anh tê dại cả da đầu, bây giờ anh cũng mơ hồ hiểu vì sao hai người lại thê thảm như vậy.

Hình ảnh lúc sau khá quỷ dị, Chu Giai Ninh đột nhiên vung tay chạy trốn, Phí Hữu Lượng vẫn cầm bút, múa bút thành văn trên tờ giấy trắng.

“Đi chết đi! Đi chết đi! Đi chết đi!”

Nhìn chữ trên tờ giấy trắng, những du khách vây xem hơi mờ mịt.

“Cậu ta đang làm gì thế?”

“Tâm thần phân liệt à? Tôi nghĩ không cần phiền bác sĩ của khu vui chơi, trực tiếp gọi điện thoại đến bệnh viện tâm thần đi.”

“Cho nên nói, hai người đi tham quan nhà ma, một người bị đồng đội của mình dọa ngất sao?”

Xem đoạn video này, Trần Ca hoàn toàn yên lòng. Ở đây, ngoại trừ hai người bị hại ra, chỉ có anh hiểu rõ chuyện gì xảy ra.

Lúc đó, nhất định Bút Tiên đã xuất hiện, nhưng không biết do camera không bắt được hình ảnh đó hay do góc đo quay không quay được Bút Tiên, trong hình chỉ có tình cảnh như bị trúng tà thôi.

Video tiếp tục phát, Trần Ca lại đến gần máy tính hơn một chút, chuyện lúc sau mới là chuyện anh tò mò nhất.

Sau khi Chu Giai Ninh chạy trốn, trong phòng chỉ còn một mình Phí Hữu Lượng, sau khi cậu ta viết chữ hồi lâu trên tờ giấy trắng, bỗng nhiên dừng lại.

Camera gắn ở ngực cậu ta, quay hình ảnh tĩnh, qua mấy giây hình ảnh đột nhiên chuyển động, hình như Phí Hữu Lượng bị ngất xỉu.

“Không ai đụng cậu ta.”

“Đúng vậy, sao lại hôn mê?”

Mười mấy giây sau, chuyện khác thường xảy ra, góc độ quay hình bị xoay ngược lại, Phí Hữu Lượng lại đứng lên lần nữa!

Cậu ta nghiêng ngả đi ra khỏi phòng ngủ của nữ sinh, màn hình rung lắc dữ dội, cậu ta như mới tập đi vậy, đi lảo đà lảo đảo.

Một người hôn mê đột nhiên đứng lên đi, vẫn tự đi được, lấy kinh nghiệm thấy du khách ngất nhiều năm của Trần Ca, hầu như không có khả năng.

Có khả năng tên nhóc này bị Bút Tiên nhập vào!

Trần Ca không nói gì, vẻ mặt lại tập trung cao độ.

Dường như lúc đầu Phí Hữu Lượng không quen dùng thân thể này, nhưng chỉ mấy giây sau, cậu ta càng đi càng nhanh, chẳng khác nào người bình thường.

Khi cậu ta chạy đến ngã ba, Trần Ca và Chu Giai Ninh vừa chạy vào nhà vệ sinh, hai người không hề chạm mặt.

“Bút Tiên muốn trốn khỏi nhà ma sao?” Trần Ca bị ý nghĩ của chính mình dọa sợ. Nếu như không phải lúc sau xảy ra chuyện ngoài ý muốn, có lẽ bây giờ Bút Tiên đã thành công rồi.

Dường như trong video, Phí Hữu Lượng biết trong nhà vệ sinh có người, cậu ta rón rén chạy qua nhà vệ sinh, xoay người vọt vào trong phòng học cuối cùng.

Mục đích của cậu ta rất rõ ràng, đi thẳng tới hàng cuối cùng, ôm một bộ đồng phục học sinh ở chỗ ngồi nào đó vào ngực. Lúc chuẩn bị rời khỏi phòng học, cậu ta nhìn thấy hộp giấy trên bục giảng mà lúc trước Trần Ca để lên đó, bên trong có chứa đầy hai mươi tư cái phù hiệu học sinh.

Dường như nghĩ tới chuyện gì đó rất không tốt, Phí Hữu Lượng đổ tất cả phù hiệu trong hộp ra bàn, tìm một cái cho vào trong túi, nhanh chân chạy ra ngoài.

Nhưng cậu ta chưa kịp chạy ra khỏi phòng học, cửa phòng học cũ nát liền đóng lại.

Đoạn video quỷ dị nhất xuất hiện, Phí Hữu Lượng phẫn nộ xoay người, dùng ngữ điệu đè nén nói với phòng học không người: “Tôi đã xem phòng học này như nhà mình, nhưng tôi có lý do nhất định phải ra ngoài, tôi muối nói chuyện rõ ràng với Vương Hân.”

“Các cậu hãy để tôi đi đi!”

“Xử lý xong chuyện này, nhất định tôi sẽ trở về!”

“Cút! Ngày hôm nay nhất định tôi phải rời khỏi đây, ai cũng không cản được tôi đâu!”

Trong máy vi tính truyền ra tiếng Phí Hữu Lượng như bị hysterica*, cậu ta gào khản cả cổ với phòng học không một bóng người.

(*) Hysterica: hay còn gọi là chứng ictêri, chứng cuồng loạn. Đây là một trạng thái của tâm thức, thể hiện sự kích động thái quá, không kiểm soát được cảm xúc.

“Buông tôi ra, buông tôi ra!”

Hình ảnh video rung lên không ngừng, dường như bởi cậu ta giãy giụa kịch liệt quá mức, camera bị rơi trên mặt đất.

Quay từ góc độ dưới lên trên, vẻ mặt Phí Hữu Lượng lúc này đang không ngừng biến hóa, như trong thân thể chứa mười linh hồn khác nhau vậy.

Khoảng mấy giây sau, vẻ mặt Phí Hữu Lượng khôi phục lại bình thường, cửa phòng học lại mở ra lần nữa.

Cậu ta không nói lời nào, nhặt camera trên đất lên đeo lại như cũ, thân thể giống như con rối, đi vào nơi sâu nhất của cảnh tượng Trường Trung học Mộ Dương.

Xem đến đây, bỗng điện thoại màu đen của Trần Ca rung lên một cái, anh lặng lẽ lấy điện thoại di động ra, lui về phía sau mấy bước, nhưng ánh mắt vẫn dừng lại trên màn hình máy tính.

Lúc đó, anh đang ở khúc quanh trong nhà vệ sinh, vẻn vẹn chỉ cách một bức tường, nhưng lại không hề nghe thấy tiếng của Phí Hữu Lượng trong phòng học. Khi cửa phòng học tự động đóng lại, trong nháy mắt dường như gian phòng học thay đổi khác hẳn.

Video vẫn đang tiếp tục phát, thân thể cứng ngắc của Phí Hữu Lượng đi từng bước tới cạnh miệng giếng sâu, cậu ta bước lên thành giếng, lại bắt đầu lẩm bẩm: “Phải nhảy sao?”

“Mình có thể hiểu được Trần Nhã Lâm, cô ấy làm như vậy là có nguyên nhân của mình.”

“Nếu là mình, mình cũng sẽ làm vậy. Dù sao Vương Hân cũng từng là bạn thân nhất của cô ấy.”

“Vậy... Hãy cho cô ấy một cơ hội nữa.”

Phí Hữu Lượng bước xuống khỏi thành giếng, vẻ mặt từ từ trở nên dại ra, ngoẹo đầu, té ngã xuống đất.

Khoảng hai, ba phút sau, Trần Ca chạy tới.

Camera quay được tất cả, đầu tiên Trần Ca thực hiện cấp cứu khẩn cấp và ép tim, tất cả mọi người ở đây đều thấy rõ ràng.

“Ông chủ nhà ma chẳng làm chuyện xấu gì, người ta còn chủ động cứu người.”

“Người nông dân và con rắn phiên bản nhà ma!”

Người của phòng làm việc Tần Quảng bị du khách nói á khẩu không trả lời được. Lúc này, Trần Ca đã lui ra khỏi đám người, anh mở điện thoại màu đen ra nhìn thoáng qua.

[Người May Mắn Được Lệ Quỷ Quan Tâm, chúc mừng bạn khởi động nhiệm vụ ẩn của cảnh tượng Trường Trung học Mộ Dương 2 sao – Tâm Nguyện Của Bút Tiên.]


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang