Hệ Thống Nhà Ma

Lượt đọc: 3360 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 118
ông ta là một tên điên

“Cậu đang nói cái gì? Sao tôi không hiểu lắm?” Bác sĩ Cao bị chuyện của Môn Nam làm cho đau đầu nhức óc, không theo kịp tốc độ của Trần Ca.

Thực ra điều này cũng không thể trách bác sĩ Cao, gợi ý của điện thoại di động màu đen chỉ có mình Trần Ca biết, mà manh mối quan trọng nhất của toàn bộ nhiệm vụ tập luyện chính là tên nhiệm vụ - Căn Phòng Ba Người.

Trần Ca sẽ không tiết lộ điều gì về điện thoại di động màu đen cho bất cứ ai, nên anh không giải thích với bác sĩ Cao, một mình đi tới cửa phòng trọ.

Môn Nam không ngừng lặp đi lặp lại cùng một giấc mơ và giấc mơ này chính là cảnh sâu đậm nhất trong kí ức của cậu ta: gội đầu. Bản thân giấc mơ không được coi là ác mộng, lúc sáng ở khu vui chơi bản thân Môn Nam cũng đã nói, lần đầu gặp giấc mơ này cậu ta không hề cảm thấy sợ, sau khi người đàn ông ngày càng lại gần cậu ta mới bắt đầu hoảng sợ.

Như vậy cho thấy thứ thật sự khiến Môn Nam cảm thấy bị uy hiếp là người đàn ông đấy.

Khi Môn Nam miêu tả giấc mơ đã đề cập tới điều này, khi cậu ta gội đầu thì không hề bị tổn thương gì, nhưng đến khi người đàn ông xa lạ đó tới, cậu ta cảm thấy có ác ý. Vào lần nằm mơ cuối cùng, người đàn ông xa lạ đó đi tới bên cạnh cậu ta, còn bóp cổ cậu ta, đây rõ ràng là muốn hại cậu ta.

Đối chiếu hai bên, càng có thể phát hiện ra vấn đề. Ba người trong phòng, ngoài Môn Nam ra, hai người còn lại, một người muốn bảo vệ cậu ta, một người muốn hại cậu ta.

Trong Chu Công giải mộng, gội đầu trong mơ là ám chỉ tẩy uế, giấc mơ của Môn Nam rất có thể đang nhắc nhở cậu ta, muốn cậu ta đề phòng, nguy hiểm đang từ từ tới gần!

Sau khi hiểu được quá khứ của Môn Nam, Trần Ca cảm thấy người trong phòng muốn bảo vệ cậu ta chắc là mẹ cậu ta.

Cha cậu ta quanh năm không ở nhà, hai mẹ con nương tựa lẫn nhau, nên người mẹ tuyệt đối không có lý do hại cậu ta.

Còn về người hại cậu ta, chắc hẳn là người từng ở trong phòng 303.

Lần đầu bước vào nhà trọ Hải Minh, Trần Ca phát hiện trên lan can cầu thang buộc dây đỏ, còn thắt nút dây đặc thù, đây là một cách tránh tà rất truyền thống. Bắt đầu từ lúc đó, Trần Ca cảm thấy trong nhà trọ này thật sự có thứ không sạch sẽ. Kết hợp với cuộc nói chuyện với ông chú luộm thuộm phòng 301 trước khi vào phòng của Môn Nam và gợi ý nhiệm vụ của di động màu đen, Trần Ca càng khẳng định suy đoán của mình.

“Muốn biết được thân phận của người đàn ông trong giấc mơ và giải quyết triệt để hậu họa cho Môn Nam thì cần phải đi vào trong phòng 303 xem thử, huống hồ đây còn là nhiệm vụ của điện thoại di động màu đen.” Hại người khác trong mơ, chắc chắn mấy thứ dơ bẩn trong phòng 303 không phải là loại lương thiện gì, nói không chừng còn giống với quái vật trong gương mà Trần Ca nhìn thấy ngày trước.

“Lại phải đối mặt với bọn quái vật đó rồi.” Người phân thiện ác, ma quỷ cũng như vậy, đối phó những thứ không sạch sẽ này, Trần Ca tuyệt đối không nương tay.

“Ông chú phòng 301 nói sau khi phòng 303 có người chết thì không có ai vào sống nữa, thứ không sạch sẽ ở trong nhà trọ rất có khả năng là người chết hóa thành lệ quỷ đó.” Trong số những loại ma quỷ Trần Ca từng thấy, loại cấp thấp nhất chính là tàn niệm, loại này uy lực không lớn lắm, chỉ là một ít ý chí còn sót lại. Lợi hại hơn tàn niệm một tí là Tiểu Tiểu, mạnh hơn chút nữa là quái vật trong gương. Anh áng chừng thực lực của thứ không sạch sẽ trong nhà trọ cũng chỉ ngang ngửa với quái vật trong gương.

“Lúc ấy một mình mình còn không sợ, bây giờ có nhiều người bên cạnh như vậy, dương khí dồi dào, càng không cần sợ ma quỷ nữa.” Trần Ca tới cạnh Môn Nam, sau khi hỏi nơi ở của chủ nhà trọ liền mở cửa phòng 304 rời đi.

Anh tránh lượng lớn đồ lặt vặt trên hành lang, đến tầng một, khẽ gõ cửa phòng 101.

Một lúc sau có một người phụ nữ béo hơn năm mươi tuổi mở cửa, bà ta nhìn Trần Ca một lượt: “Muốn thuê phòng hả?”

“Vâng, bạn cháu ở phòng 304, cháu muốn thuê phòng 303 bên cạnh.”

“Phòng 303 không cho thuê, đổi phòng khác đi.”

“Rõ ràng phòng đó còn trống, tại sao không được thuê?” Trần Ca thuận miệng hỏi.

“Tầng bốn còn phòng trống, nếu cậu không muốn đổi thì thôi.” Người phụ nữ không cho Trần Ca cơ hội lên tiếng, trực tiếp đóng cửa phòng.

“Là do tính tình của bà ta quá kém hay do mình nhắc đến điều tối kỵ, xem ra phòng 303 đúng là có vấn đề.” Chủ nhà trọ chắc chắn sẽ không nói nhiều về chuyện từng có người chết trong nhà trọ, Trần Ca thay đổi mục tiêu, quay lại tầng ba, gõ cửa phòng 301.

Tiếng tivi được vặn bé lại, người đàn ông trung niên nhếch nhác, cả người tỏa ra mùi rượu nồng nặc mở cửa sắt: “Sao lại là cậu thế?”

“Ông anh, nói chuyện chút đi.” Trần Ca rút tờ 100 đồng trong túi đưa qua.

Người đàn ông trung niên cầm tờ tiền, nhìn Trần Ca thuận mắt hơn rất nhiều: “Có chuyện gì?”

“Tôi muốn biết chuyện từng xảy ra tại phòng 303, càng tỉ mỉ càng tốt.”

“Phòng 303 hả?” Người trung niên không dám mở miệng trên hành lang, vẫy tay với Trần Ca, ám chỉ anh vào phòng rồi nói.

Trong phòng trọ chật hẹp đồ đạc lung tung, đến nơi đặt chân cũng không có.

Sau khi đóng cửa, người trung niên tiện tay mở to âm lượng tivi lên rồi mới nói: “Nhóc con nhà cậu thật biết cách làm việc, vì lòng thành của cậu, tôi cũng không muốn hại cậu. Mau đưa bạn cậu đi đi, nơi này không phải ai cũng ở được đâu.”

“Có ý gì? Ở khu trọ này còn có cấm kỵ?”

“Nói ra thì đúng là liên quan đến phòng 303 bên cạnh.” Người trung niên cầm đại một chai bia không biết đã được khui từ lúc nào trên bàn, uống hẳn một ngụm to: “Cậu có biết người vốn ở phòng đó tên là gì không?”

“Sao tôi biết được?” Trần Ca cố chịu mùi bia rượu của người trung niên, cũng không biết có phải đối phương uống nhiều rồi bịa chuyện không.

“Người đó tên Vương Hải Minh, nhà trọ này là do ông ta xây.”

“Nhưng tôi thấy chủ nhà là một phụ nữ hơn năm mươi tuổi mà.”

“Đó là vợ cũ của ông ta.” Người trung niên nhìn Trần Ca một cái, nhắc anh đừng ngắt lời mình nói: “Vương Hải Minh kiếm được món tiền lớn, bỏ người vợ cũ và kết hôn với một phụ nữ không rõ lai lịch. Chưa tới mấy năm, cô ta cuỗm hết tiền của Vương Hải Minh thì thôi đi, còn đưa ông ta vào bệnh viện tâm thần. Cuối cùng người vợ cũ thấy ông ta đáng thương, bèn đón ông ta ra, xếp cho ông ta một phòng, cũng chính là phòng 303.”

“Vương Hải Minh từng ở bệnh viện tâm thần?” Nghe đến đây, Trần Ca nhớ tới gợi ý trên điện thoại màu đen – hắn đến từ Khu Nội Trú Số Ba.

“Đúng thế, mặc kệ lúc Vương Hải Minh vào đó là điên thật hay điên giả, sau khi ra ngoài ông ta thực sự không giống người bình thường.”

“Có gì không giống?” Trần Ca tò mò vô cùng.

“Lấy một ví dụ rất đơn giản đi.” Người trung niên chỉ vào đầu của mình: “Nửa đêm Vương Hải Minh thường đập đầu vào tường, cho rằng trong đầu ông ta có gì đó chạy vào, kêu la thảm thiết như xé gan xé lòng, còn tự cãi nhau với bản thân. Có khi ông ta đập đến chảy máu cũng không dừng lại, không ai ngăn nổi, cuối cùng phải nhờ đến cảnh sát mới có thể khống chế nổi ông ta.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »