Hệ Thống Nhà Ma

Lượt đọc: 3364 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 120
chiếc chìa khóa rỉ sét

“Cẩn thận một chút sẽ không có chuyện gì đâu.” Trần Ca mở ba lô ra, nhét Tiểu Tiểu vào trong lòng, sau đó lôi búa đa năng và đèn pin ra.

“Cậu đang làm gì vậy?” Bác sĩ Cao nghe thấy tiếng động nên đi ra khỏi phòng ngủ, ông thấy Trần Ca lôi ra nhét vào các thứ, cảm thấy hơi đau đầu.

“Chú ra đúng lúc lắm.” Trần Ca kéo bác sĩ Cao đến bên cửa sổ: “Đợi lát nữa hai chúng ta giữ liên lạc, chú ở đây trông coi phòng 304, còn cháu sang phòng 303 nhìn một chút.”

“Sang phòng 303 làm gì?” Ánh mắt bác sĩ Cao quét qua cái búa trong tay Trần Ca, cuối cùng dừng lại ở con búp bê vải trong lòng của anh, mí mắt nhảy lên.

“Nguyên nhân bệnh của Môn Nam hẳn là nằm trong phòng 303, cháu chuẩn bị vào đó kiểm tra một chút trước khi trời sáng.”

“Cậu chuẩn bị đi như vậy sao? Lại còn mang theo một con búp bê vải?”

“Nếu như chỉ có một mình cháu, có thể cháu sẽ còn do dự một lúc, nhưng có chú giúp đỡ thì khác.” Trần Ca bấm điện thoại gọi bác sĩ Cao, sau đó bỏ điện thoại vào trong túi áo trước ngực: “Nhớ đừng tắt máy.”

Bác sĩ Cao gật đầu theo bản năng, ông cầm điện thoại lên, đột nhiên cảm thấy trọng trách trên vai mình quá nặng, phải phụ trách an toàn cho cả hai “bệnh nhân”.

“Cậu cẩn thận một chút!”

Trần Ca bước lên ghế rồi đứng trên bệ cửa sổ, anh cất búa đa năng vào túi quần, bấu víu vào tường, đứng trên bệ cửa sổ phòng 304 rồi dùng chân đẩy cửa sổ phòng 303 ra.

“Bác sĩ Cao, tuyệt đối đừng tắt điện thoại, sẵn sàng chi viện cho cháu bất cứ lúc nào.” Trần Ca nói xong, tay trái nắm chặt cửa sổ phòng 304, đu người ra ngoài cửa sổ, đưa chân đặt lên bệ cửa sổ phòng 303.

Lúc này trọng tâm cơ thể anh vẫn ở bên phòng 304, sau khi chân duỗi ra và giẫm chắc thì bàn tay nắm lấy cửa sổ từ từ thả ra, cơ thể anh nghiêng về phía cửa sổ bên cạnh.

Khi nghiêng hơn hai phần ba, anh nhắm vào khung cửa sổ phòng 303, thả tay trái ra và vươn tay phải để nắm lấy khung cửa sổ.

Tay trái dùng sức, Trần Ca thuận lợi dời cơ thể mình sang phòng 303.

“Để chữa bệnh cho bệnh nhân mà phải phi thân qua cửa sổ nhà hàng xóm sao?”

Nhìn Trần Ca biến mất ở cửa sổ phòng 304, bác sĩ Cao muốn ngăn cản cũng không kịp nữa, ông hành nghề đã hơn mười năm, đây là lần đầu tiên gặp phải tình huống này khi đang điều trị cho bệnh nhân.

Tay phải nắm chặt khung cửa sổ, Trần Ca từ từ hạ thấp cơ thể xuống, mở hẳn cửa sổ ra, nhảy vào trong phòng.

“Cũng coi như là vào được rồi.”

Từ khi xảy ra chuyện không may thì không có ai dám thuê căn phòng 303 nữa, đồ đạc bày biện trong phòng vẫn giữ nguyên dạng, bụi bám đầy phòng, trên vách tường có thể nhìn thấy vết bẩn lờ mờ.

Trong phòng rất tối, sàn xi măng lồi lõm, Trần Ca mở đèn pin lên soi một lúc mới phát hiện, ở giữa nhà trải một tấm thảm cũ nát bốc mùi.

“Mấy phòng khác, kể cả phòng của chủ nhà cũng không hề trải thảm, thế mà phòng này lại đặc biệt được trải thảm.”

Chuyện khác thường tất có quỷ, Trần Ca nắm lấy mép thảm, xốc nó lên.

Một mùi thối tỏa ra nồng nặc, Trần Ca phải bịt mũi lại, ném thảm sang một bên.

Không có hình ảnh tàn nhẫn như trong tưởng tượng, phía dưới tấm thảm chỉ có một ít quần áo cũ.

Tất cả quần áo đều là của nam, có cùng một số đo, chắc là của cùng một người.

“Quần áo bị mốc không thể nào gay mũi như thế này được.” Trần Ca dùng búa đẩy đẩy đống quần áo ra, rất nhanh đã phát hiện ra thứ rất kinh người, phía dưới quần áo có mấy con chim sẻ chết.

“Thi thể nguyên vẹn, thời gian tử vong có lẽ trong khoảng một tuần.” Từ khi Trần Ca có được kỹ năng Liệm Dung, trong đầu anh cũng có một ít kiến thức cơ bản về tử vong học: “Phòng này từ khi gặp chuyện không may thì không có ai thuê, nhưng lại có người đi vào đây trong khoảng một tuần, lại còn chôn mấy thứ đó dưới đống quần áo.”

Trần Ca cảm thấy các vấn đề đang trở nên hơi khó giải quyết, chuyện này hơi khác so với dự đoán lúc trước của anh.

“Vương Hải Minh chết ở trong căn phòng này, tiếc là mình cũng không biết rõ vị trí cụ thể, nhưng mà nó cũng không ảnh hưởng quá nhiều, cứ lục soát tất kiểu gì chẳng phát hiện ra.” Trần Ca không tìm được vật có giá trị nào trong phòng khách, anh đi qua đống quần áo trên đất, đi vào giữa phòng ngủ.

Một chiếc giường sắt được kê sát tường, gần đầu giường có một giá sách cũ, trên kệ xiêu vẹo có bày vài cuốn sách.

Trang sách bị ẩm mốc, tỏa ra một mùi hôi thoang thoảng.

Trần Ca kiểm tra tất cả ngăn kéo và tủ nhưng cũng không thu hoạch được gì, cuối cùng anh ôm mong đợi đi thử vào phòng tắm.

Kết cấu phòng ở trong khu nhà cũng không khác nhau mấy, vừa mở cửa phòng vệ sinh ra, Trần Ca đã nhìn thấy một cái gương đặt đối diện cửa.

Dưới ánh sáng của đèn pin, Trần Ca cảm thấy hình ảnh trong gương và mình ở ngoài đời không tự nhiên cho lắm.

Anh không đi vào bên trong mà chỉ đứng ngoài nhìn thoáng qua.

“Hình như trong phòng này cũng không có manh mối gì.” Phòng trọ không lớn, Trần Ca đã tìm gần như tất cả ngõ ngách trong phòng.

Anh đứng giữa phòng khách, nhìn mấy con chim bị giấu trong đống quần áo dưới tấm thảm: “Kỳ lạ thật, dường như trên những bộ quần áo này đều bị dính máu, chỉ với một chút máu của chim sẻ không thể nào nhuộm đỏ nhiều quần áo như vậy được.”

Anh sở hữu Âm Đồng, thị lực tốt hơn nhiều so với người bình thường, từ từ phát hiện ra chuyện không đúng.

“Quần áo có vấn đề.”

Anh cầm búa đa năng kiểm tra từng bộ quần áo một, cuối cùng cũng tìm thấy một chiếc áo khoác màu xám rất bình thường ở ngay chính giữa đống quần áo.

Trên vai cùng phía sau lưng áo khoác đều sót lại những vết máu đen nhánh, trước đây rất có khả năng Vương Hải Minh đã mặc áo khoác này rồi đập đầu vào tường.

Cũng chỉ có đầu bị thương thì vết máu mới có thể phân bố như thế này.

“Đây là cái gì?” Trần Ca giũ giũ áo khoác, lần đầu tiên phát hiện thứ gì đó trong túi áo khoác.

Anh lấy thứ đó ra, cầm trong tay rất lạnh lẽo, giơ nó lên nhìn thì phát hiện đó là một chiếc chìa khóa sắt bị rỉ sét.

“Mình đã nhìn thấy đống chìa khóa phòng của nhà trọ này rồi, tất cả đều là chìa khóa dẹt làm bằng đồng, cái chìa khóa này lớn hơn nhiều so với chìa khóa ở đây.” Trần Ca nghĩ mãi mà không rõ tại sao trên người một bệnh nhân đi ra từ bệnh viện tâm thần hoàn toàn không sử dụng lại có một cái chìa khóa không phải khóa phòng mình đang ở chứ.

“Ông ta nhặt ở ngoài đường sao? Nhưng nếu như chỉ là nhặt bừa thì chắc chắn sẽ không cất giữ cẩn thận như vậy.” Trần Ca tạm thời không rõ tác dụng của chiếc chìa khóa này cho lắm, chỉ có thể cất kỹ nó đi, anh đang chuẩn bị rời khỏi, quét đèn pin về phía cửa sổ.

Một bóng dáng xuất hiện trên kính cửa sổ đang mở, là khách trọ sống trong phòng 302, cậu ta đang nghiêng nửa người trên ra khỏi cửa sổ, muốn nhìn trộm tình hình ở bên này.

“Mình đi vào phòng 303, tại sao cậu ta lại quan tâm như vậy?” Trần Ca giả bộ như mình chưa phát hiện ra chuyện gì, cúi người vứt đống quần áo về chỗ cũ, nhưng não lại đang hoạt động rất nhanh: “Chỉ có hai người trong phòng 302 và 304 là có thể đi vào phòng 303 mà không cần thông qua cửa chính. Môn Nam ở phòng 304 là người bị hại, nếu nghĩ như vậy thì rất có khả năng chim sẻ trong phòng 303 là của chàng trai trẻ sống trong phòng 302 này.”

“Nhưng tại sao cậu ta phải làm như vậy? Lẽ nào cậu ta cũng bị con quái vật phòng 303 này chiếm giữ rồi sao?” Trần Ca nhớ là chàng trai trẻ ở phòng 302 cũng có những biểu hiện bất thường như nói chuyện và cãi nhau với chính mình, tất cả đều rất giống với Vương Hải Minh lúc trước.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »