Trần Ca để Tiểu Tiểu lên bàn, con búp bê vải có hơi nghịch ngợm, suốt ngày muốn nằm trên mặt đất để trốn ra ngoài này đột nhiên trở nên ngoan ngoãn.
Trần Ca cảm nhận được một cảm giác sợ hãi từ trên người nó, phải biết rằng khi Tiểu Tiểu đối mặt với ma gương cũng không hề sợ hãi: “Do con mèo hoang này khá đặc biệt hay là do Tiểu Tiểu quá yếu?”
Con mèo trắng nằm trên ghế, nhìn bốn chú mèo con trong giỏ, nó gần như không quan tâm đến những thứ khác.
“Giờ đã quyết định nhận nuôi rồi thì không thể lúc nào cũng gọi nó là mèo trắng được nữa, phải đặt một cái tên cho nó mới được.” Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên Trần Ca nuôi động vật, sau khi suy nghĩ kỹ, anh ngồi xuống đất, nhìn chăm chú vào con mèo trắng trên ghế: “Chúng ta gặp nhau trong một cơn mưa lớn vào lúc 9 giờ tối, gọi mày là Mưa Đêm được không?”
Con mèo trắng không cử động, hơi lộ ra cảm xúc ghét bỏ.
“Nếu không thích văn vẻ thì chúng ta đổi cái khác, hay là gọi mày là Niên Niên, hàng năm đều có “cá”, hàm ý hay hơn.” Con mèo trắng trên ghế quay đầu đi, dường như không muốn nhìn thấy Trần Ca.
“Vẫn không thích à? Toàn thân màu trắng, không bằng gọi là Bạch Tuyết? Gạo Nếp? Sữa Bò...”
Có lẽ vì Trần Ca đến quá gần khiến con mèo trắng cảm thấy bị đe dọa, nó lộ ra răng nanh, râu giương lên, vết thương vừa lành trên mặt nó lại chảy máu.
“Con mèo này cũng quá hung dữ ấy nhỉ?”
Mèo nhà người ta nuôi vừa nhõng nhẽo vừa dễ thương, đến lượt anh nuôi thì bỗng thay đổi phong cách.
Trần Ca nhìn vết thương dữ tợn trên mặt con mèo trắng, di chuyển cơ thể về phía sau, đây đâu phải là con mèo, phải là một con hổ nhỏ hoang dã khó thuần phục.
“Hoàn toàn không giống một con mèo, toàn thân một màu trắng như tuyết không lẫn màu khác, hay cứ gọi mày là Bạch Hổ đi.” Trần Ca nói ra tên này xong, đột nhiên cảm thấy đọc rất kỳ lạ, anh đang muốn đổi một cái khác nữa thì con mèo trắng trên ghế bỗng đứng dậy.
Hai tai dựng đứng, nhảy khỏi ghế, nó điên cuồng cào cánh cửa phòng nghỉ nhân viên.
“Chuyện gì đây?” Con mèo trắng phản ứng rất bất thường, dường như nó đang gấp gáp muốn ra ngoài, Trần Ca thấy có gì đó không ổn, nhanh chóng mở cửa phòng nghỉ nhân viên: “Khi nãy đến cảnh Trường Trung học Mộ Dương, nó cũng không kích động như vậy, con mèo này chắc chắn đã cảm nhận được điều gì đó!”
Sau khi ra khỏi phòng nghỉ của nhân viên, con mèo trắng đi thẳng đến nhà tắm ở tầng một, móng vuốt sắc nhọn của nó để lại từng vết cào sâu trên tấm ván cửa.
“Nhà tắm ở tầng một?” Trong lòng Trần Ca nhảy dựng, lấy điện thoại di động ra để xem giờ, bây giờ vừa đúng 12 giờ đêm!
“Cánh cửa trong gương xảy ra vấn đề?”
Anh lập tức mở nhà tắm, kéo tấm vải đen trên gương xuống.
Trong gương, cánh cửa đỏ như máu xuất hiện đúng giờ mà lần này khác với những lần trước đó.
Máu đỏ đậm tràn ra từ khe cửa, cánh cửa phòng trong gương cách mấy giây sẽ run lên một cái như thể có ai đó đang liên tục đẩy cửa!
Trần Ca không dám hành động thiếu suy nghĩ, anh nhìn cánh cửa của phòng vệ sinh trong hiện thực lần nữa.
Cánh cửa phòng ở hiện thực và cánh cửa phòng trong gương rung lên cùng một lúc, cứ đến 12 giờ đêm, cánh cửa bình thường này lại trở thành điểm giao nhau của hai thế giới.
“Có ai đó đằng sau cánh cửa!” Trần Ca hết sức căng thẳng, anh thuận tay chộp lấy cây lau nhà bên cạnh, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cái ổ khóa đập liên tục của phòng vệ sinh. Anh rất mừng vì lần trước anh đã khóa phòng vệ sinh này lại, nếu không lúc này thứ trong phòng rất có thể đã vào ngôi nhà ma.
Mức độ va chạm ngày càng lớn, điều duy nhất Trần Ca có thể làm bây giờ là chờ đợi, vượt qua một phút này.
Anh không muốn khiêu khích con quái vật đằng sau cánh cửa, cũng không tò mò rốt cuộc nó là thứ gì, bây giờ anh chỉ muốn yên ổn kinh doanh ngôi nhà ma của bản thân.
Khóa cửa rung chuyển, nhìn có vẻ không cầm cự được bao lâu, Trần Ca nắm cây lau nhà, sẵn sàng đón tiếp kẻ địch.
Con mèo trắng cũng cúi đầu xuống, nghiến răng với cánh cửa kia, sẵn sàng bổ nhào qua bất cứ lúc nào.
Không có gì khủng khiếp xảy ra, một phút sau, cánh cửa máu trong gương biến mất, cánh cửa phòng trong hiện thực cũng trở lại bình thường.
“Không sao rồi.” Cả Trần Ca và con mèo trắng trên mặt đất đều thở phào nhẹ nhõm, điều thú vị là con mèo trắng đó dùng ánh mắt bất mãn nhìn Trần Ca một cái, giống như trong lòng đang nói rằng mới sống ở đây chưa đầy một tiếng thì đã bị dọa dựng lông hai lần, cái nơi não tàn này là dành cho mèo ở sao?
“Mày còn dám trừng tao?” Trần Ca đang muốn ôm con mèo trắng, con mèo này chạy ào vào phòng nghỉ của nhân viên.
“Chạm cũng không cho chạm, kiêu ngạo quá đi.”
Trần Ca đứng một mình trong nhà vệ sinh, anh tìm chìa khóa để mở cánh cửa phòng ra nhìn một chút.
Cánh cửa rõ ràng đã bị đụng, ổ khóa hơi bị lỏng ra.
“Xem ra phải thay một cánh cửa chắc hơn.” Trần Ca cũng đã xem xét tới việc trực tiếp tháo bỏ phòng vệ sinh và tấm gương nhưng anh rất lo lắng, sợ rằng cho dù tháo bỏ hết tất cả thì cánh cửa đó vẫn tồn tại như cũ.
“Khi cánh cửa máu xuất hiện lần đầu tiên thì vẫn không có gì bất thường; khi nó xuất hiện lần thứ hai, mình nghe thấy một âm thanh kỳ lạ đằng sau cánh cửa như thể xác chết đang bị kéo đi; đây là lần thứ ba, có ai đó đằng sau cửa muốn ra ngoài.” Trần Ca lấy tấm vải đen phủ lên gương, nhìn tấm gương bị che kín: “Cha mẹ mình đã từng nói cánh cửa của Khu Nội Trú Số Ba lại được mở ra, có khi nào cánh cửa họ nói và cánh cửa nhà vệ sinh giống nhau không? Chẳng lẽ Khu Nội Trú Số Ba đã trở thành nơi ẩn náu của mấy con quái vật?”
Không ai có thể trả lời câu hỏi của Trần Ca, bây giờ anh chỉ có thể dựa vào chính mình.
Trần Ca đi đến phòng dụng cụ để tìm ván gỗ, gia cố lại cửa phòng, lúc làm xong là đã gần 1 giờ sáng rồi.
“Ngày mai phải dậy sớm để kéo mấy con rối về, không thể thức quá khuya.” Anh lấy một tấm chăn đặt bên cạnh con mèo trắng, sau đó nằm xuống giường rồi ngủ thiếp đi.
7 giờ sáng, Trần Ca bị đánh thức bởi đồng hồ báo thức, con mèo trắng cũng thức cùng anh.
Con mèo này có tính cảnh giác rất cao, có lẽ vì từng rất sợ hãi nên giờ chỉ cần một chút gió thổi cỏ lay cũng có thể khiến nó căng thẳng.
“Nên làm việc rồi.” Trần Ca gọi điện thoại cho chú Từ hỏi mượn chiếc xe chuyển đồ của khu vui chơi để chuẩn bị kéo cơ thể của con rối về.
Con mèo trắng luôn canh chừng chiếc giỏ, trong tình huống này, Trần Ca cũng không có cách nào tiếp cận mấy con mèo con đã chết, chỉ có thể tạm thời không quan tâm nó.
Hơn 8 giờ sáng, Trần Ca chạy tới chạy lui hai lần, cuối cùng cũng đưa hết tất cả con rối về nhà ma.
Hành lang đầy những cơ thể không đầu, chú Từ đã nhìn thấy từ xa nên trực tiếp tìm một cái cớ rồi trốn đi mất.
“Có đáng sợ đến mức như vậy không?”
Trần Ca nhấc tấm ván gỗ thông xuống hầm, ghép tất cả đầu và cơ thể con rối tương xứng với nhau dựa trên những ký hiệu đánh dấu sẵn trên đó, sau đó cõng tất cả chúng vào cảnh tượng Trường Trung học Mộ Dương.
Đẩy cánh cửa của lớp học cuối cùng, Trần Ca lần lượt mặc quần áo cho từng con rối, khi anh khoác chiếc áo khoác cho con rối cuối cùng, chiếc điện thoại màu đen khẽ rung lên.
[Nhiệm vụ ẩn của cảnh tượng kinh dị hai sao Trường Trung học Mộ Dương - Chế tạo cơ thể cho hai mươi bốn cái tên đã hoàn thành!]
[Chúc mừng bạn nhận được phần thưởng của nhiệm vụ - Sự Tin Tưởng Của Người Trở Về, bạn có thể thực hiện những thao tác đơn giản trên điện thoại để điều khiển họ.]
[Chú ý! Một khi tàn niệm rời khỏi cảnh tượng kinh dị sẽ mất khả năng kiểm soát! Xin hãy cẩn thận!]
Tất cả nhiệm vụ ẩn của Trường Trung học Mộ Dương đã được hoàn thành, hôm nay cảnh tượng kinh dị hai sao này có thể chính thức được đưa vào sử dụng.
“Cảnh tượng mới đã chính thức hoàn thành, có nên gọi Hạc Sơn không? Thằng nhóc này ngoài miệng thì nói không thích nhưng cảm giác lần nào cậu ta cũng chơi rất vui.”