Bùi Hổ lui về phía sau mấy bước mới có thể ổn định được cơ thể, sắc mặt cậu ta trắng bệch.
“Không sao chứ, cậu nhìn thấy cái gì?” Vương Văn Long và Hạ Mỹ Lệ ở phía sau nhanh chóng chạy đến.
“Không cần phải để ý đến cậu ta đâu, chỉ là một chút sóng gió nhỏ thôi, nhìn cậu ta bị dọa đến mức nào kìa?” Hai chân Vương Hải Long cũng run lên, da mặt cũng đang giật giật nhẹ, nhưng anh ta vẫn cố giả bộ bình tĩnh như trước: “Chẳng qua chỉ là mấy mô hình người mà thôi.”
Cho dù có chuẩn bị tâm lý thì khi ba người còn lại đến vẫn bị dọa cho phát sợ.
Trong phòng học mờ tối đột nhiên xuất hiện tận hơn hai mươi bóng người, cái này cũng đủ đáng sợ rồi. Càng kinh khủng hơn chính là bọn chúng đều quay đầu nhìn về phía họ, trong đó có mấy con rối quay đầu đến 180°, đầu treo ở sau lưng, nhìn chằm chằm du khách, cái này ai chịu nổi?
“Tôi còn thắc mắc vì sao những cảnh tượng trước đó không hề đáng sợ chút nào, hóa ra là giấu một chiêu lớn ở đây sao.” Vương Văn Long vẫn bình tĩnh, cậu ta lôi điện thoại ra mở đèn pin lên.
“Văn Long, ông chủ nhà ma nhắc không được tùy tiện dùng điện thoại di động.” Hạ Mỹ Lệ ở bên cạnh nhắc nhở một câu.
“Dù sao thì anh ta cũng không nhìn thấy, không có chuyện gì đâu.” Vương Văn Long cầm điện thoại chiếu vào phòng học cuối cùng, tia sáng xẹt qua đám con rối: “Chắc tất cả cũng chỉ là giả thôi, tôi chiếu ánh sáng vào mắt họ mà chẳng ai chớp mắt cả. Từ từ đã! Tôi nhìn thấy phù hiệu học sinh, có hai cái!”
“Ở đâu?”
“Đặt trên áo khoác của mấy người giả này!” Vương Văn Long chiếu đèn pin vào một chỗ, mọi người đều nhìn về phía đó.
Có một cái phù hiệu được treo trên cổ áo của một con rối ở giữa lớp, còn một cái khác nằm trên bàn ở tận cùng trong phòng học, muốn lấy được hai cái phù hiệu này thì nhất định phải đi xuyên qua tất cả các con rối mới được.
“Ông chủ nhà ma này cũng quá mất nết đó!”
“Năm người chúng ta cùng đi vào chắc không sao, nếu như làm theo quy định của anh ta, một mình đi vào nhà ma tìm từng cái phù hiệu một, không bị sợ đến chết mới là lạ.”
“Được rồi, không nên tăng sĩ khí của người khác mà diệt uy phong của chính mình.” Vương Hải Long đi qua đi lại vài bước, cảm thấy bắp chân cũng không tê cứng như lúc nãy nữa: “Thời gian vẫn còn đủ, chắc chắn trong phòng học này vẫn còn rất nhiều cái phù hiệu khác. Chúng ta không chỉ đi vào đó tìm, mà còn phải lục lọi cho thật cẩn thận, tìm hết số phù hiệu có trong đó ra!”
“Anh Long, nghĩ lại đi! Vì có 5000 tệ mà liều mạng như vậy là không đáng đâu.” Bùi Hổ mới vừa rồi bị dọa sợ đến sốc, trong đầu lúc này vẫn là một đống hỗn độn.
“Có nghiêm trọng như cậu nói sao? Đừng nói nhảm nữa, qua đây!” Vương Hải Long lôi Bùi Hổ đến trước cửa phòng học cuối cùng.
“Vì sao tôi lại là người đi vào đầu tiên?!” Bùi Hổ biểu hiện khát vọng sống mạnh mẽ.
“Là do tôi sợ cậu chạy mất thôi, sợ hãi như con chuột vậy, cậu xứng đáng với tên mình sao?” Vương Hải Long trực tiếp đẩy Bùi Hổ vào trong phòng học cuối cùng, sau đó quay đầu nói với Đậu Mộng Lộ và Hạ Mỹ Lệ: “Ba người con trai bọn anh vào trước xem thế nào, nếu như không có việc gì thì hai em hãy đi vào.”
“Vâng, mấy anh cẩn thận.”
“Không có chuyện gì đâu, lúc nãy Văn Long cũng nhìn thử rồi, bên trong đều là người giả.” Hai anh em Vương Hải Long, Vương Văn Long cùng nhau đi vào trong phòng học, ba người đứng trên bục giảng, nhìn thoáng qua phía dưới, tóc gáy dựng ngược hết lên, da đầu thì tê rần.
“Nơi này kinh khủng quá đi mất, toàn là người, đến cả chỗ đặt chân cũng không có.”
“Bùi Hổ, lá gan của cậu nhỏ nên đi lấy cái phù hiệu ở giữa phòng học kia đi. Văn Long, em lục soát ngăn kéo trong phòng học, còn cái bàn học ở xa nhất kia thì để cho anh.” Lúc này Vương Hải Long thể hiện tinh thần của người làm anh, tuy rằng trong lòng Bùi Hổ rất không vui, nhưng cũng không tiện nói ra.
“Anh Long, những con rối giả người này nhìn cứ là lạ, hình như mắt của chúng có thể di chuyển được!” Bùi Hổ còn chưa bước xuống bục giảng đã rụt chân lại.
“Cậu nói ít một câu thì sẽ chết à?” Vương Hải Long cũng bị lời của Bùi Hổ dọa cho phát hoảng.
“Nhìn người giả rồi sinh ra cảm xúc tiêu cực là chuyện rất bình thường, chắc là ông chủ nhà ma đã lợi dụng hiệu ứng kinh dị này, những thứ có ngoại hình tương tự con người sẽ khiến chúng ta chán ghét theo bản năng.” Vương Văn Long cố gắng giải thích, nhưng lời giải thích này đến cậu ta cũng không cảm thấy thuyết phục.
“Được rồi! Cả hai đừng nói gì nữa, ông chủ nhà ma đang tính giờ ở bên ngoài, chúng ta phải tìm hết phù hiệu học sinh trong vòng hai mươi phút thì mới được coi là thành công, đừng lãng phí thời gian nữa.” Vương Hải Long nói xong cũng cố gắng đi xuống bục giảng, một mình đi đến góc trong cùng lớp học.
“Anh Long gan dạ thật.” Bùi Hổ do dự một lúc cũng đi đến bàn học giữa lớp, cơ thể cậu ta hơi mập, lúc bước xuống khỏi bục giảng thì cái bụng đụng phải một con rối đứng yên bên cạnh, con rối nọ lắc lư vài cái rất nhỏ.
“Người thiết kế nhà ma này chắc chắn đã bị vấn đề từ khi còn nhỏ...” Bùi Hổ lẩm bẩm trong miệng, cậu ta còn chưa nói xong, bỗng nhiên cảm giác có ai đó va vào phía sau lưng một phát: “Văn Long?”
Cậu ta quay đầu nhìn lại, Vương Văn Long đang đứng cách cậu ta hai, ba mét.
“Ai đụng mình vậy?” Cậu ta đứng nguyên tại chỗ sững sờ một lúc, nhìn về phía con rối vẫn còn đang lắc lư.
Con rối này được làm rất thật, giống hệt với người sống, không nhìn kỹ thì đúng là không phân biệt được.
“Là con rối này đụng sao?”
Bùi Hổ rùng mình một cái, không dám dừng lại, đi tới bên cạnh bàn học ở giữa lớp.
Ngồi ở bàn học này là một cô gái, đồng phục của cô ấy không giống với đồng phục của những người khác, trên đó bị dính rất nhiều máu đen, hình như trong giai đoạn cuối đời đã phải chịu đựng một chuyện gì đó rất đau khổ.
Bùi Hổ nhìn phù hiệu học sinh trên chỗ cổ áo đồng phục của cô gái, cố lấy toàn bộ can đảm, vươn cánh tay mập ra.
Khoảng cách giữa đầu ngón tay cậu ta và cô gái càng ngày càng gần, đến khi sắp chạm vào cổ cô bé thì cái đầu vốn đang quay về phía cửa lớp của cô gái bỗng nhúc nhích.
“Mẹ kiếp!” Tay Bùi Hổ giống như bị điện giật, lập tức rút về.
“Nó động đậy thật sao? Có phải là người đóng giả hay không vậy?” Cậu ta nhìn xung quanh một chút, Vương Hải Long vẫn đang đứng ở góc trong lớp, Vương Văn Long cũng đứng cách cậu ta không xa, bạn bè đều ở đây, điều này khiến cho Bùi Hổ có thêm chút gan dạ.
Cậu ta đưa tay ra lần thứ hai, cuối cùng cũng lấy được phù hiệu học sinh.
“Thành công rồi.” Mặc dù cũng không phải là một chuyện giỏi giang gì, nhưng mà trong lòng Bùi Hổ vẫn cảm thấy rất vui vẻ, có điều trong lúc cậu ta đang định thu tay lại thì mới phát hiện ra cái phù hiệu bị móc vào một sợi dây, sợi dây buộc quanh cổ cô gái và được thắt nút lại.
“Mẹ nó chứ! Đúng là ác mà!” Bây giờ đến cả ý muốn chém ông chủ nhà ma cậu ta cũng có rồi, cầm lấy tấm phù hiệu học sinh, đi về phía trước một bước.
Trong phòng học vô cùng tối, cơ bản là không nhìn rõ lắm. Cậu ta cầm điện thoại ra chiếu sáng, cúi người tới gần cô gái.
Cũng không biết có phải là ảo giác hay không mà khi tia sáng của điện thoại chiếu vào mặt cô gái thì biểu cảm trên mặt con rối như phát sinh biến hóa.
Bùi Hổ cũng không phát hiện ra điều này, cậu ta cầm điện thoại di động, đứng phía sau cô gái, cúi đầu nghiêm túc tháo gỡ sợi dây.
Nhưng trong lúc cậu ta đang hết sức chăm chú thì Vương Văn Long đứng bên cạnh đột nhiên hít sâu một hơi, nói với giọng nói đứt quãng: “Không hợp lý, tại sao tôi lại cảm thấy như là con rối này luôn đi theo mình thế nhỉ?”
“Cậu suy nghĩ nhiều rồi.” Bùi Hổ vừa mới bứt phá giới hạn bản thân, nở nụ cười, cậu ta đang muốn nghiên cứu sợi dây tiếp thì bỗng nhiên phát hiện cô gái ngồi ở bàn học giữa lớp không biết đã quay đầu ra sau lưng từ lúc nào, khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ bằng nửa ngón tay.