Hệ Thống Nhà Ma

Lượt đọc: 3426 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 135
đáy giếng

Nghe thấy giọng nam la hét truyền ra từ trong cảnh tượng Trường Trung học Mộ Dương, Trần Ca nhanh chóng mở tấm ván gỗ ra rồi chạy vào.

Trường Trung học Mộ Dương vừa mở cửa ngày đầu tiên, anh lo những con rối kia không biết nặng nhẹ, dọa người ta mắc bệnh mất.

“Phù hiệu học sinh của Trần Nhã Lâm ở cửa đã bị lấy đi, lẽ nào những người kia không nghi ngờ đó là cái bẫy à? Mong là bọn họ không cầm phù hiệu đi kích thích Bút Tiên.”

Trần Ca đi dọc hành lang bước đến cánh cửa của phòng học cuối cùng, con rối dưới mặt đất ôm lấy đầu mình, dường như đang chuẩn bị lắp lại lên trên cổ, nhưng tìm vị trí không đúng.

“Sao con rối này lại chạy ra ngoài rồi?”

Trần Ca nhìn thoáng qua phòng học cuối cùng, bàn ghế ngả nghiêng, lộn xộn khắp nơi, có đầu của vài con rối bị rơi xuống đất.

“Cảnh tượng bị làm thành thế này, chắc chắn là đã bị dọa quá mức, bọn họ cũng không dám mang con rối ra ngoài.”

Trần Ca ôm con rối lên, để nó dựa vào cạnh tường, gắn cái đầu nhân tạo lại đúng vị trí.

Anh nhìn vào đôi mắt con rối, không biết có phải do ánh sáng hay không, anh luôn cảm thấy con rối này có linh hồn, thậm chí còn có thể cảm nhận được một chút e ngại và sợ hãi.

Trần Ca lấy điện thoại màu đen ra, tìm trên tất cả các giao diện cũng không thấy có mục nào liên quan đến việc khống chế tàn niệm của con rối, anh chỉ còn cách nói với con rối một câu: “Có thể ra ngoài phòng học, nhưng không thể chạy ra khỏi cảnh tượng Trường Trung học Mộ Dương, hiểu chưa?”

Con rối không có bất kỳ phản ứng nào, Trần Ca cũng không quan tâm xem nó có nghe hiểu hay không, anh đặt nó bên đường, tự mình đi vào trong phòng học cuối cùng, lắp ráp lại con rối.

“Trong phòng học giấu bốn phù hiệu học sinh, bị lấy đi ba cái, nhóm người này cũng khá lợi hại đấy.” Trần Ca thao tác rất nhẹ nhàng, lúc đi qua cái bàn học ở chính giữa, đột nhiên nhìn thấy cạnh chân bàn có thứ gì đó: “Sao ở đây lại còn có điện thoại nữa?”

“Mọi người có nghe thấy đằng sau chúng ta có người đang nói chuyện không?” Hai chân Bùi Hổ run lẩy bẩy, cậu ta bước một bước lại quay đầu lại ba lần, đến Hạ Mỹ Lệ cũng không nhìn nổi nữa.

“Mèo lớn, nếu cậu thật sự sợ thì cứ ở đây đi, chờ chúng tôi quay lại.”

“Nói ai đấy? Mỹ Lệ cậu không nhìn thấy tình cảnh lúc đó đâu, trong phòng học vô cùng tối, tôi dùng điện thoại soi, mặt phải dán sát vào thì mới miễn cưỡng nhìn rõ được, kết quả đúng lúc đang gắng sức cởi dây ra, cái đầu của con rối liền xoay lại đấy!” Hiện giờ nghĩ lại Bùi Hổ vẫn còn hơi sợ, khoa tay múa chân cả nửa ngày trời, bỗng sờ đến túi quần: “Hỏng rồi! Tôi chỉ chú ý lấy phù hiệu, hình như làm rơi điện thoại trong phòng học rồi!”

“Vậy cậu mau quay lại lấy về đi, nói với tôi thì có tác dụng gì?” Hạ Mỹ Lệ tặng cho Bùi Hổ cái nhìn khinh bỉ.

“Cậu bảo tôi đi lấy một mình?” Bùi Hổ cay đắng quay đầu nhìn lại, cảnh tượng Trường Trung học Mộ Dương rất u ám, điện thoại của cậu ta lại rơi mất rồi, bây giờ đến cái đèn cũng không có: “Bỏ đi, sau khi ra ngoài bảo nhân viên công tác đi tìm vậy.”

Cậu ta rảo bước đuổi theo mấy người đằng trước, năm vị khách tham quan dừng lại ở ngã ba đầu tiên.

“Cái nhà ma này rộng bao nhiêu chứ? Phân ra hai con đường thì thôi đi, hai con đường này lại còn không nhìn thấy điểm cuối!” Bùi Hổ chen lên cạnh Vương Hải Long: “Anh Long, quay đầu là bờ!”

“Cút sang một bên đi.” Trong lòng Vương Hải Long cũng rất thấp thỏm, có điều đang ở trước mặt Đậu Mộng Lộ nên không tiện để lộ ra: “Thời gian trải nghiệm đã qua một phần ba rồi, hiện giờ còn lại hai mươi phù hiệu học sinh chưa tìm ra, năm người chúng ta đi cùng nhau, hiệu quả không khác đi một mình là bao, quá lãng phí rồi. Không bằng như thế này đi, Văn Long và Bùi Hổ đi con đường bên trái, tôi dẫn Mộng Lộ và Mỹ Lệ sang bên phải, mọi người thấy thế nào?”

“Hai chúng em không có ý kiến gì.” Hai nữ sinh đồng tình.

“Em cũng không ý kiến gì, cho dù lần này chúng ta khiêu chiến thất bại cũng nên đi dạo thăm tất cả các cảnh tượng, trải đường cho các anh em ở phía sau.” Vương Văn Long có suy nghĩ rất rõ ràng.

“Vậy thì cứ quyết định như thế nhé, hai người theo sát tôi.” Vương Hải Long dẫn theo hai cô gái đi tới con đường có ký túc xá nữ.

“Mẹ kiếp, tốt xấu gì các người cũng phải hỏi ý kiến của tôi chứ?”

“Được rồi, Bùi Hổ, mau qua đây.”

Vương Văn Long đi ở đằng trước, Bùi Hổ dậm chân lo lắng, lại không dám một mình ở ngã ba này, chỉ có thể theo sau với vẻ không tình nguyện.

“Bên này hình như cũng chẳng có thứ gì đáng sợ cả.”

Vương Văn Long và Bùi Hổ đi tới cuối đường, hai người bốn mắt nhìn nhau, đều thấy sự kinh ngạc từ trong mắt đối phương.

Cả hai đi đến cuối đường lại thấy con đường chia ra thành hai con đường nhỏ! Cuối một con đường nhỏ là miệng giếng khô, cuối con đường còn lại là cửa một căn phòng, trên cửa còn treo bảng số 303.

“Cùng nhau đi.” Bùi Hổ bám chặt lấy cánh tay của Vương Văn Long không buông.

“Chắc chắn là không thể tách nhau ra nữa.” Vương Văn Long hướng mắt nhìn về nơi xa: “Cậu nói xem tại sao trong nhà ma lại cố ý làm một cái miệng giếng khô ở cuối đường?”

“Trong đấy chắc là có diễn viên hóa trang thành ma đang trốn.”

“Rất có khả năng, cái ông chủ thất đức kia toàn giấu phù hiệu ở gần những nơi dọa người, thế nên tôi cảm thấy trong giếng ít nhất cũng có một cái.” Vương Văn Long cực kỳ chắc chắn.

“Đi, cùng nhau ra xem xem.”

Hai người đi đến cạnh giếng, đứng ở ngoài nhìn vào trong, giếng khô sâu không đến hai mét.

Vương Văn Long lấy điện thoại soi vào trong, không ngoài dự đoán, dưới đáy giếng có hai phù hiệu học sinh bị vứt xuống.

“Này cũng dễ quá rồi.” Bùi Hổ lùi về sau một bước, cái việc nhảy vào trong giếng nhặt đồ này cậu ta tuyệt đối sẽ không làm đâu.

“Đừng chủ quan, cả quãng đường chúng ta đi đều không thấy thứ gì đáng sợ cả, cho nên trong giếng này chắc chắn có bí ẩn khác.” Vương Văn Long cầm điện thoại ghé lại gần giếng, tỉ mỉ xem xét tất cả các ngóc ngách nhưng không phát hiện ra bất kì dị thường nào, đây là một cái miệng giếng rất bình thường.

“Là mình quá nhạy cảm rồi sao?” Vương Văn Long nhanh chóng thả lỏng, số lượng phù hiệu rất nhiều, cái nào cũng bố trí như vậy thì không dễ dàng gì.

Cậu ta đưa điện thoại cho Bùi Hổ: “Cậu ở ngoài cầm điện thoại soi, tôi vào trong giếng nhặt phù hiệu.”

“Được.” Bùi Hổ thả lỏng, chỉ cần không bắt cậu ta xuống dưới nhặt thì nói gì cũng được hết, dù sao thì chỉ dựa vào cái thể hình này của cậu ta, xuống dưới rồi thì sẽ rất khó đi lên.

Vương Văn Long dáng người cân đối, nhìn qua cũng giống người thường xuyên rèn luyện thân thể: “Bùi Hổ, sau khi tôi xuống dưới, cậu mà dám bỏ chạy một mình, đợi sau khi ra khỏi nhà ma rồi đừng trách tôi không khách sáo.”

“Cậu coi Bùi Hổ tôi thành cái gì rồi? Cái chuyện mà cậu nói đấy là chuyện mà con người có thể làm ra sao? Mau lên đi!” Hình như Bùi Hổ hơi tức giận: “Các người cứ toàn xem thường tôi, hôm nay tôi sẽ chứng mình cho các người thấy.”

Không đợi cậu ta nói xong, Vương Văn Long đã nhảy xuống giếng.

“Bịch!”

Giếng khô tối đen như mực, phải nói là sâu hơn ở bên ngoài rất nhiều, điểm này trực giác của Vương Văn Long rõ ràng nhất: “Hình như cái giếng này đột nhiên sâu hơn rồi…”

Sau khi cậu ta nhảy vào giếng thì phát hiện ở dưới chân mềm mềm, là phủ một lớp cát mềm lên: “Xem ra mình đoán không sai, ở đây đúng thật là điểm dọa người mà ông chủ nhà ma đã bố trí, vì để tránh cho du khách ngã bị thương nên còn cố ý phủ thêm một lớp cát.”

Cậu ta sờ lên thành giếng, có chỗ bóng loáng trơn tru, có chỗ lại xuất hiện dấu vết trầy xước, giống như khi một người bị chôn dưới giếng, người đó đã dùng ngón tay cào vào vách tường để chạy đi.

“Cũng khá đáng sợ đấy.” Vương Văn Long nhìn trên đỉnh đầu mình, chỉ trong một lát, hình như miệng giếng đã cách cậu ta ngày càng xa rồi.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »