“Văn Long? Bùi Hổ?”
Hạ Mỹ Lệ đứng ở cửa hét lên hai tiếng. Kết quả là tiếng vang từ ngôi nhà ma cũng không có. Tất cả đồ vật giống như bị con quái vật ở trong bóng tối nuốt chửng.
“Có chuyện gì xảy ra với hai người này vậy?” Cô không muốn ở cùng Vương Hải Long và Đậu Mộng Lộ, lại không dám đi khám phá một mình, đành phải đi tìm kiếm bạn của mình: “Không phải là thật sự đã xảy ra chuyện gì chứ? Nhưng mà vừa rồi mình nghe thấy giọng nói của Văn Long không giống như là đang gặp nguy hiểm.”
Không thể nghĩ thông suốt được, Hạ Mỹ Lệ đứng ở cửa một lúc lâu. Sau đó, cô mới đẩy cánh cửa phòng gần với cô nhất.
“304? Trên cửa còn có ghi số phòng? Cái này có ý nghĩa gì chứ?” Hạ Mỹ Lệ nhìn vào bên trong, trong phòng rất sạch sẽ, hoàn toàn khác với suy nghĩ của cô.
“Vì sao nhìn thấy căn phòng càng sạch sẽ, lòng mình lại càng hoảng loạn?” Cô đứng ở cửa, lại kêu lên hai tên của bạn mình. Càng kêu cô càng thêm bất an: “Hai con người còn sống thì có thể chạy đi nơi nào chứ?
Cô lấy điện thoại ra để chiếu sáng, nhưng khi trước mặt cô sáng lên, xung quanh lại càng thêm tối tăm. Ở chỗ ngã rẽ hành lang xa xăm kia dường như có cái gì đó đang đong đưa.
“Đứng ở bên ngoài quá nguy hiểm, mình vẫn nên đi vào trong trước rồi tính sau.” Hạ Mỹ Lệ tiến vào phòng 304, thuận tay đóng cửa lại: “Trên lý thuyết thì căn phòng này thật bình thường, giống như một căn phòng trọ rất đỗi phổ thông. Nhưng mà trang trí giống như thế này, chắc hẳn càng có khả năng che giấu đồ vật dọa người. Ông chủ nhà ma sẽ không lãng phí tiền của để đi tu sửa một nơi vô dụng.”
Tâm tư của cô tỉ mỉ, lá gan của cô cũng lớn hơn so với các cô gái cùng độ tuổi. Thân thể cô dán sát lên tường, dùng điện thoại chiếu sáng xung quanh. Sau đó, cô mới dám bước từng bước nhỏ.
Tốn mất vài phút, Hạ Mỹ Lệ mới sờ hết mỗi một phần vách tường trong phòng khách một lần. Cô không phát hiện ra điều gì bất thường cả.
“Phòng khách không có trang trí đồ vật kinh dị nào cả, như vậy chứng minh rằng hai căn phòng kia rất nguy hiểm! Có lẽ là Văn Long và Bùi Hổ thiếu cảnh giác, kết quả là bị trúng chiêu khi tiến vào căn phòng khác.” Hạ Mỹ Lệ nắm chặt lấy di động, chậm rãi tiến về phía phòng ngủ.
“Phòng ngủ cũng không có ai? Xém chút nữa là quên, còn chưa có xem phía dưới chiếc giường đáng sợ nhất.” Cô lùi ra xa đến phòng khách, chọn một chỗ để có thể ngồi xổm xuống, rồi cô chiếu ánh sáng từ chiếc điện thoại xuống gầm giường.
“Thật đúng là không có cái gì cả, chắc là do mình xem nhiều phim điện ảnh kinh dị quá rồi.” Hạ Mỹ Lệ thả lỏng hơn một chút: “Nếu mình mà thiết kế, làm thế nào mình có thể bỏ qua một nơi kinh dị như phía dưới gầm giường được chứ. Mình sẽ thiết lập một cơ quan ở bên dưới, làm một con rối nửa người, chờ đến khi du khách tham quan ngồi xuống giường thì lập tức bắn nó ra.”
Hạ Mỹ Lệ nói xong thì tự đi vào phòng ngủ để kiểm tra một lần. Bên trong cũng không có bất kỳ trang thiết bị hay cơ quan nào cả, chỉ có một mùi thơm thoang thoảng của bột giặt.
“Ngay cả miếng giẻ lau bàn cũng có mùi bột giặt. Người sống trong căn phòng này có thói quen ở sạch và bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế thì phải.” Hạ Mỹ Lệ bước ra khỏi phòng ngủ, nhìn về phía căn phòng cuối cùng.
“Nhà vệ sinh cũng là cảnh tượng thường hay xuất hiện trong phim kinh dị. Nhưng mà nhà vệ sinh này trông rất nhỏ, cũng không có phòng khác, một nơi giấu người cũng không có.”
Hạ Mỹ Lệ chậm rãi tiến về phía trước, cảm giác cô chơi ngôi nhà ma như đang chơi cuộc chiến sống còn. Cô vô cùng thận trọng, mỗi bước đi đều rất cẩn thận.
Những khách tham quan như vậy thật sự vô cùng khó chơi. Bọn họ sẽ tìm mọi loại biện pháp để nhìn thấy khung cảnh đáng sợ của ngôi nhà ma trước. Sau khi chỗ đáng sợ ẩn bị nhận ra thì hiệu quả đe dọa sẽ giảm bớt rất nhiều.
Nhà vệ sinh của nhà trọ Hải Minh được thiết kế rất có cá tính. Gương đối diện với cửa phòng. Cho dù là từ bên cạnh nhà vệ sinh đi ngang qua hay là tiến vào nhà vệ sinh, lực chú ý đều bị tấm gương hấp dẫn.
Hạ Mỹ Lệ cũng không phải ngoại lệ. Cô tự mình nhìn vào trong gương, có cảm giác vô cùng khó chịu: “Do hoàn cảnh đặc biệt gợi ý cho lòng mình hay sao? Vì sao mình cảm thấy người trong gương với mình lại không giống nhau nhỉ?”
Cô đi đến cửa nhà vệ sinh rồi dừng lại, dùng ánh sáng từ điện thoại chiếu vào gương: “Có thể là do phản quang, đúng thật là một tấm gương, chứ không phải là diễn viên ngôi nhà ma đứng ở khung kính.”
Cô vịn vách tường đi vào nhà vệ sinh. Không gian bên trong không lớn, cô rất nhanh đã đi đến trước mặt tấm gương.
“Căn phòng này chắc hẳn chưa được bố trí, hoặc là diễn viên của ngôi nhà ma trốn bên trong đã rời đi để hù dọa Văn Long và Bùi Hổ.” Hạ Mỹ Lệ đưa tay ra sờ sờ tấm gương. Dây thần kinh căng chặt của cô cuối cùng cũng được thả lỏng: “Sợ bóng sợ gió một lúc, một căn phòng trống như thế này lại dọa sợ mình như vậy. Tất cả đều do lúc nãy Bùi Hổ động chút là sợ, làm cho mình càng thêm khẩn trương.”
Cô nhìn mình trong gương, cách gần như vậy thấy bình thường rất nhiều: “Đây chỉ là một ngôi nhà ma vô cùng bình thường, vẫn là do tự bọn mình hù dọa mình thôi. Nếu Bùi Hổ và Văn Long không có ở phòng này thì chắc chắn là ở trong hai căn phòng khác.”
Hạ Mỹ Lệ cầm lấy điện thoại, lại lần nữa gọi điện thoại cho Vương Văn Long: “Hình như là tiếng chuông truyền đến từ căn phòng kế bên.”
Cô nghiêng tai lắng nghe, đôi mắt vô thức nhìn về phía trước. Đúng lúc này, có một giọt nước từ trên nóc nhà rơi xuống, đập vào bồn rửa mặt bên cạnh.
Toàn bộ sự chú ý của Hạ Mỹ Lệ đều đặt ở việc xác định vị trí của tiếng chuông điện thoại. Cô cũng không suy nghĩ vì sao trên nóc nhà lại có nước.
“Không thể sai được, chắc chắn là ở phòng 303 bên cạnh.”
Rất nhanh, từ trên nóc nhà lại có một giọt nước nhiễu xuống, giọt nước này dừng trên đôi giày của Hạ Mỹ Lệ. Trong một khoảng thời gian ngắn, Hạ Mỹ Lệ chưa kịp phản ứng gì, giọt nước thứ ba đã chảy từ chóp mũi cô xuống.
Rốt cuộc lần này Hạ Mỹ Lệ mới có cảm giác: “Sao ngôi nhà như thế này lại bị dột nước?”
Cô nhăn mày lại, ngửa đầu nhìn lên, thấy tấm ngăn trên đỉnh đầu cô có một người phụ nữ ướt đẫm cả người đang nằm bò.
Khuôn mặt cô ta thống khổ, vặn vẹo nhìn Hạ Mỹ Lệ. Tóc đen của cô ta rũ xuống, gần như chạm vào đôi mắt của cô!
“Bảo sao không tìm thấy được, hóa ra là giấu ở chỗ này…”
Một giọt gì đó trông đặc sệt hơn giọt nước rơi xuống mặt của Hạ Mỹ Lệ. Khi nó đến gần cô mới nhìn thấy rõ ràng, hình như là máu.
Thân thể Hạ Mỹ Lệ mềm nhũn, cô ngã xuống mặt đất đánh “bịch” một cái.
…
Sau khi gắn tất cả đầu con rối xong, Trần Ca bước ra khỏi phòng học cuối cùng: “Con rối mình đặt ở ngã ba đâu rồi nhỉ?”
Con rối nữ biến mất không thấy đâu cả. Trần Ca chạy về phía lối vào trước, anh nhớ kỹ những việc cần chú ý trong chiếc điện thoại màu đen. Nếu mà để con rối rời khỏi nhà ma thì có khả năng sẽ mất khống chế.
Trần Ca chạy đến lối vào kiểm tra một lần, anh phát hiện rằng tấm ván gỗ vẫn giữ nguyên hình dạng như ban đầu. Lúc này anh mới thở phào nhẹ nhõm: “Thời gian không còn nhiều lắm, đến lúc nên đưa bọn họ ra ngoài rồi.”
Anh không cầm theo búa của bác sĩ nát sọ, chỉ mặc một bộ đồ máu đi đến giữa cảnh tượng.
Vừa mới đi được nửa đường, anh nghe thấy một tiếng hét chói tai như muốn xé rách yết hầu của một cô gái được truyền đến từ khu ký túc xá.
“Hình như là phát ra từ chỗ của Bút Tiên. Nhưng mà trong ấn tượng của mình thì tính tình của Bút Tiên đâu có tàn bạo như vậy đâu?”
Trần Ca bước nhanh hơn. Anh chưa kịp đi xa đã thấy một người phụ nữ mặc quần short, giày cũng rớt mất đang chạy về phía mình.