Nụ cười ngốc nghếch trên khuôn mặt của Vương Thanh Long đã biến mất từ lâu, cậu ta bôi chữ viết trên bảng vẽ, một chút đau khổ loé lên trong đôi mắt nhỏ bị che bởi thịt mỡ.
“Tất cả chúng tôi đều là quái vật?” Trần Ca bị đập lên cánh cửa, sau lưng đau nhói.
Nghe thấy tiếng động trong phòng ngủ, bác sĩ Cao và gia đình Vương Thanh Long vội vàng chạy đến: “Trần Ca, có chuyện gì vậy?”
“Tôi không cẩn thận trượt chân đập vào cửa phòng.” Trần Ca xoa xoa lưng đứng dậy.
“Có nghiêm trọng không? Trong nhà tôi có dầu Hồng Hoa.” Cha của Vương Thanh Long không hề nghi ngờ lời nói của Trần Ca, quay người ra phòng khách tìm dầu Hồng Hoa. Hình như bác sĩ Cao bên cạnh nhìn ra được điều gì đó, ông liếc nhìn tấm thảm ngay ngắn trên mặt đất, không nói gì.
“Không sao đâu, không cần phiền phức như vậy.” Trần Ca được bác sĩ Cao đỡ dậy, anh bước ra khỏi phòng ngủ, sự việc phát triển không được thuận lợi. Vương Thanh Long đã giấu mọi người một bí mật rất lớn, nhìn thì có vẻ như cậu ta đang tích cực phối hợp điều trị nhưng thực tế cậu ta đang lừa dối mọi người và che giấu nguyên nhân thực sự của căn bệnh.
Tại sao Vương Thanh Long phải làm như vậy? Không lẽ cậu ta có nỗi khổ tâm riêng?
Trần Ca nhớ rõ biểu cảm trên khuôn mặt của Vương Thanh Long khi cậu ta viết câu đó, cậu ta rất bất lực cũng rất đau khổ, nhưng điều quan trọng nhất là cậu ta không muốn thay đổi.
Trần Ca hoạt động vai một chút, đột nhiên nhận ra Vương Thanh Long mạnh hơn nhiều so với một người trưởng thành bình thường.
“Thằng nhóc này nhìn có vẻ như là một người vô hại nhưng thật ra rất nguy hiểm.”
Vương Thanh Long không muốn nói ra sự thật, trước mặt cha và anh trai của cậu ta, Trần Ca lại không thể sử dụng sức mạnh và điều quan trọng nhất là cho dù dùng sức mạnh cũng không chắc đánh lại được.
Sau khi nghĩ đi nghĩ lại, Trần Ca chỉ đành kéo bác sĩ Cao rời khỏi đây, anh muốn nhờ bác sĩ Cao tìm ra bí mật của Vương Thanh Long.
Cha của Vương Thanh Long tiễn Trần Ca và bác sĩ Cao đến trước cửa, khi hai bên đang trao đổi thông tin liên lạc, Trần Ca từ xa nhìn thấy Vương Thanh Long, người đang chán nản trong phòng ngủ, lại cầm bảng vẽ lên.
Dường như cậu ta biết Trần Ca đang nhìn lén, sau khi tuỳ ý phác thảo mấy nét thì giơ bảng vẽ hướng ra cửa phòng.
“Vẽ cái gì vậy?”
Có mấy người nhỏ ngồi trong nhà, trên vai người nhỏ lùn nhất có một con quái vật đang đứng. Con quái vật đó cúi xuống nhìn xung quanh như đang chuẩn bị nhảy lên những người nhỏ khác.
“Đây có phải là một gợi ý cho mình?”
Trần Ca ghi nhớ nội dung của bức tranh rồi cùng với bác sĩ Cao rời khỏi căn nhà trọ của Vương Thanh Long, sau đó xuống lầu dưới lấy đồ dùng hằng ngày của Môn Nam ở phòng 304.
“Bác sĩ Cao, chú có cảm thấy trên người Vương Thanh Long có vấn đề rất lớn không?” Trần Ca đóng cửa lại, xác định anh em nhà họ Vương không đi theo mới nói.
“Đúng là có hơi bất thường.” Bác sĩ Cao trải tấm ga giường của Môn Nam ra rồi bọc chăn và nệm trong đó: “Theo mô tả của cha Vương Thanh Long, bệnh của đứa bé này rất nghiêm trọng nhưng kết quả hỏi thăm của tôi là đứa bé này không hề có bệnh tâm lý. Trạng thái của cậu ta rất tốt, tư duy rất rõ ràng, mà những điều này tương phản với nụ cười ngốc nghếch trên khuôn mặt cậu ta. Một người có suy nghĩ nhanh nhẹn như vậy thì không thể nào không điều khiển nổi biểu cảm trên gương mặt của chính mình. Tôi có thể chắc chắn cậu ta đang che giấu điều gì đó, bệnh nhân này rất thông minh, cũng rất giỏi trong việc che giấu những suy nghĩ thực sự nhưng tiếc là biểu hiện có hơi quá sức.”
Trần Ca không ngờ bác sĩ Cao cũng nhìn ra được: “Đúng là một chuyên gia, chú đã phát hiện ra thì tại sao không trực tiếp ngả bài với cha cậu ta? Như vậy sẽ thuận tiện hơn cho việc điều trị.”
“Làm thế nào để xử lý mối quan hệ giữa gia đình bệnh nhân và bác sĩ là một vấn đề khoa học. Đừng thấy hôm nay cha cậu ta đối xử tử tế với chúng ta, nếu thực sự có gì đó không ổn, ông ta chắc chắn sẽ đứng về phía con mình. Đến lúc đó sẽ càng khó tiếp xúc với Vương Thanh Long hơn.” Bác sĩ Cao ôm ga giường và chăn mền ra khỏi phòng: “Mau qua đây giúp một tay, lấy sách và laptop trong ngăn kéo của Môn Nam bỏ vào vali, những thứ đó rất quan trọng với cậu ta.”
Trần Ca bước vào phòng ngủ, lấy từng cuốn sách trong ngăn kéo ra, khi ngăn kéo sắp trống rỗng, đột nhiên anh nhìn thấy một tấm ảnh ở dưới cùng của ngăn kéo.
Một người phụ nữ mặc đồ bệnh nhân nằm trên giường bệnh, bên cạnh là một cậu bé nhút nhát không được tự nhiên.
“Người trong tấm ảnh này là Môn Nam và mẹ ruột của cậu ta à?” Trần Ca hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy tấm ảnh này, mẹ của Môn Nam trên giường được trang điểm rất đẹp, gần như không thể tìm thấy bất kỳ khuyết điểm nào: “Có một người vợ xinh đẹp như vậy mà cha của Môn Nam vẫn không hài lòng, nhẫn tâm tách ra ở riêng trong một thời gian dài, thậm chí còn ngoại tình.”
Bức thư tình đầu tiên trong đời Trần Ca là từ lệ quỷ, anh không biết nhiều về mối quan hệ tình cảm nam nữ, anh chỉ nghĩ đơn giản là cha của Môn Nam có vấn đề về tâm lý.
Trần Ca kẹp tấm ảnh vào trong cuốn sách, đóng gói tất cả các cuốn sách rồi kéo vali đi ra khỏi phòng 304 cùng bác sĩ Cao.
Ra khỏi nhà trọ Hải Minh, Trần Ca hít một hơi thật sâu: “Cuối cùng cũng không cần ngửi cái mùi hôi đó.”
“Nếu muốn nói hôi thì có lẽ chỗ này nồng hơn chứ?” Sắc mặt bác sĩ Cao kỳ lạ, chỉ vào đống rác như ngọn núi nhỏ bên ngoài nhà trọ.
“Chú không ngửi thấy một mùi hôi kỳ lạ trong phòng của Vương Thanh Long sao?”
“Không có, nhà của cậu ta rất sạch sẽ gọn gàng, có thể thấy rằng cha cậu ta đã rất nghiêm túc chăm sóc cậu ta.” Bác sĩ Cao thở dài: “Đứa bé này cũng coi như là may mắn, ít nhất gia đình cậu ta đều đang giúp cậu ta, ở bên cậu ta, hy vọng cậu ta sẽ khỏe lại.”
“Gia đình này thực sự rất tốt.” Những lo lắng của người thân là không thể giả vờ được, Trần Ca có thể cảm nhận được điều này, anh kéo vali đi về phía trước mấy bước thì đột nhiên dừng lại: “Gia đình sao?”
“Không đúng sao? Có một số gia đình bệnh nhân ném bệnh nhân vào trung tâm phục hồi chức năng rồi bỏ mặc họ.”
Bác sĩ Cao hiểu lầm ý Trần Ca, lúc này Trần Ca đang suy nghĩ về một vấn đề khác.
Trong bức tranh cuối cùng của Vương Thanh Long có mấy người nhỏ đang ngồi cùng nhau, trong số đó, người nhỏ có con quái vật đứng trên vai chính là cậu ta, còn mấy người xung quanh có lẽ là gia đình cậu ta.
Con quái vật sắp nhảy lên những người nhỏ khác, điều này có nghĩa là Vương Thanh Long cũng không tự làm chủ được? Nếu cậu ta làm sai chuyện gì thì con quái vật đó có thể sẽ làm hại gia đình cậu ta.
Bức tranh này của Vương Thanh Long cũng có thể chứng minh một khía cạnh khác, sau bao nhiêu năm, con quái vật cao hơn hai mét đó vẫn đang đứng trên vai cậu ta và hình như trò chơi của họ chưa kết thúc.
“Có lẽ mùi hôi đó phát ra từ con quái vật, nhưng tại sao chỉ có mình mới có thể ngửi thấy?” Một vấn đề vừa được giải quyết, vấn đề mới đã xuất hiện. Nếu muốn biết câu trả lời cho tất cả các câu hỏi, sợ rằng phải vào Khu Nội Trú Số Ba mới được.
Bác sĩ Cao để tất cả đồ của Môn Nam vào cốp xe rồi đưa Trần Ca trở về khu vui chơi Thế Kỷ Mới trước.
Vừa xuống xe, Trần Ca đã nhận được cuộc gọi từ Lưu Đao.
“Người anh em, thời gian phát livestream tham linh tiếp theo của Tần Quảng đã được xác định, chính là tối mai!”
“Nhanh vậy sao? Anh có biết địa điểm phát livestream của anh ta ở đâu không?”
“Trường Trung học Mộ Dương, là nơi anh đã livestream lần trước.” Lưu Đao bên kia điện thoại nói một địa điểm rất quen thuộc: “Lần này Tần Quảng thông minh hơn rồi, không hoàn toàn sao chép cốt truyện của anh mà tìm người thiết kế kịch bản. Hành vi này của anh ta chỉ có thể được coi là học theo, không phải là ăn cắp ý tưởng, trang web cũng không quản được.”
Thấy Trần Ca im lặng rất lâu không nói gì, Lưu Đao tưởng anh đang tức giận: “Có một số chuyện thực sự rất bất lực nhưng chúng ta chỉ cần làm tốt nội dung của mình là được rồi.”
“Không đến mức tức giận, nếu có cơ hội, hy vọng anh có thể giúp tôi chuyển lời đến Tần Quảng một câu.”
“Câu gì vậy?”
Trần Ca nhìn nhà ma trong màn đêm: “Nói với anh ta rằng tốt nhất không nên học theo rồi bắt chước tôi, nếu tiếp tục như vậy, có thể anh ta sẽ tự chơi chết mình.”