Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 27830 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
tạm biệt người hùng

Thành phố Lục Cảng cách thành phố Thái Bình khoảng 500 ki-lô-mét. Thời gian vận hành toàn bộ hành trình của tuyến đường sắt cao tốc là 2 tiếng rưỡi. Chuyến tàu đầu tiên vào lúc 6 giờ 8 phút sáng. Sở Công an đã liên lạc với bên đường sắt, cho Tống Kim Thành và Đỗ Anh Hùng ưu tiên lên tàu trước, sau đó mua vé bổ sung sau. Trưởng tàu cũng rất chu đáo, cho họ hai ghế mềm hạng nhất.

Vào sáng sớm, hành khách không đông, người ngồi toa hạng nhất thậm chí còn ít hơn. Hai người đã mấy ngày không chợp mắt, cả năng lượng lẫn thể lực đều cạn kiệt. Lúc này chẳng cần phải giữ gìn hình tượng làm gì nữa, họ nằm dài trên ghế mềm. Tống Kim Thành nhắc Đỗ Anh Hùng tranh thủ thời gian nghỉ ngơi và giữ tinh thần, tiếp theo đây sẽ là một ngày bôn ba vất vả.

Đỗ Anh Hùng nghe lời, nhắm mắt ngoan ngoãn, nhưng sau một lúc, anh lại không thấy buồn ngủ nữa. Có lẽ đã thức quá nhiều trong thời gian này, đồng hồ sinh học hơi rối loạn, anh càng mệt lại càng không ngủ được. Anh trằn trọc một lúc, vẫn không được, đành bất lực mở to mắt. Anh thấy Tống Kim Thành cũng không ngủ, đang dí mắt vào màn hình di động. Không cần phải hỏi, chắc chắn là đang ngắm ảnh cậu con trai cưng, thấy bộ dạng Kim Thành lúc này chỉ thiếu chút là hôn chùn chụt màn hình.

“Anh Tống, lần đầu tiên anh nghe con trai gọi ba thấy thế nào? Chắc hắn rất xúc động phải không?” Đỗ Anh Hùng nghĩ nên nói chuyện phiếm một chút, có thể khiến tinh thần thư giãn biết đâu dễ ngủ hơn. Anh nhắm mắt lại và lơ mơ hỏi.

“Thì thế! Mới tháng trước, khi anh nằm trên sofa, con trai đang chơi bên cạnh, đột nhiên nó cứ lẩm bẩm với anh ‘ba, ba.’” Tống Kim Thành bắt chước giọng nói của con trai mình, vẻ mặt say sưa, “Lúc đó, anh cảm thấy như có một dòng điện chạy vào tim mình, rồi nó lan tỏa khắp cơ thể. Cái cảm giác đó không thể nào diễn tả bằng lời, như thể đột nhiên được tiếp thêm sự sống, thậm chí phải chết ngay lập tức cũng không có gì hối tiếc.” Tống Kim Thành dừng lại, nhanh chóng phỉ phui cái miệng, “Nghề của chúng ta không thể nói chết, sẽ là điềm gở, anh không thể chết, anh muốn thấy con trai cưới vợ, sinh cho anh một cháu trai bụ bẫm!”

“Ha ha, không sao đâu, lỡ miệng vô hại mà!” Đỗ Anh Hùng mỉm cười trấn an.

Hai người trò chuyện chưa được vài lời, cơn buồn ngủ dần dần kéo đến, chẳng mấy chốc, cả hai chìm vào giấc ngủ và thiếp đi đến tận điểm cuối.

---❊ ❖ ❊---

Ra khỏi ga, Tống Kim Thành và Đỗ Anh Hùng thấy bầu trời u ám, những đám mây đen đang đè xuống và chắn ngang ánh sáng mặt trời, ngay cả sương mù cũng bị nhuộm đen. Cả thành phố dường như chìm trong ánh bình minh mờ mịt, cảm giác như có thứ gì đó đè nặng, không thể nói bằng lời.

Cả hai không cần đợi lâu, có một chiếc xe cảnh sát đã tới. Chiếc xe vừa dừng lại, cánh cửa hai bên nhanh chóng mở ra. Hai người mặc cảnh phục bông màu lam đậm đi thẳng đến chỗ Tống Kim Thành, ân cần hỏi hạn.

“Đội trưởng Tống, phải 5-6 năm nay không gặp nhau rồi, nhớ anh quá!” Hai người họ, một người bắt tay Tống Kim Thành và lắc mạnh.

“Vâng, thấm thoát đã được vài năm. Nào, để tôi giới thiệu, đây là sĩ quan Đỗ của Bộ phận Hỗ trợ Trọng án thuộc Cục Điều tra Hình sự. Hai người này là…” Tống Kim Thành cười ha hả, sau đó giới thiệu hai cảnh sát với Đỗ Anh Hùng – Một người mặt vuông chữ điền, vừa cao to vừa rắn rỏi, là Lí Đức Hâm, đội phó Đội Hình sự của Sở Công an thành phố Thái Bình. Người kia thấp hơn một chút và đeo kính gọng mảnh, là trưởng ban Trọng án của Đội Hình sự – Vương Lương.

“Làm phiền hai anh cả đêm vất vả, mới sáng sớm đã tới đón thế này, cảm ơn rất nhiều!” Đỗ Anh Hùng giơ tay ra, nói một cách lịch sự.

“Đâu có, đâu có, việc nên làm mà, đều là cấp dưới cũ của đội trưởng Tống. Vụ này sao chúng tôi có thể dửng dưng chứ?” Hai người lần lượt bắt tay với Đỗ Anh Hùng, cùng hàn huyên vài câu.

Theo hai người đi về phía xe cảnh sát, Tống Kim Thành cài kín chiếc áo khoác da. “Thái Bình mùa đông này có vẻ lạnh và âm u hơn nhiều.”

“Vâng! Cái thời tiết quỷ quái này, mấy ngày liền trời u ám, dự báo là trời sẽ có tuyết, nhưng mãi không thấy tuyết đâu, khiến mọi người đều ức chế.” Vương Lương vừa trả lời vừa mở cửa xe.

Bốn người lần lượt ngồi vào trong xe. Lí Đức Hâm quay đầu lại từ ghế lái phụ. “Hai người vẫn chưa ăn sáng nhỉ, hay chúng ta đi ăn chút gì nhé!”

“Không cần đâu, thời gian gấp gáp, cứ đi tìm người trước đã!” Tống Kim Thành lấy ra một bản báo cáo từ chiếc cặp hồ sơ của mình, đưa nó cho Lí Đức Hâm. “Chúng tôi đã khoanh vùng được một số kẻ tình nghi, tất cả đều quê quán ở Thái Bình, vừa mới được phóng thích khỏi trại giam tỉnh trong 2 năm gần đây. Các đối tượng bị truy nã có thể đến nhờ cậy một trong những kẻ này. Đây là những ghi chép rất chi tiết. Chúng ta tranh thủ hôm nay đi tới mấy nhà này!”

“Được.” Lí Đức Hâm đón lấy bản báo cáo và liếc nhanh. “Vậy, trước tiên, chúng ta sẽ tới…”

---❊ ❖ ❊---

Theo phạm vi Hàn Ấn khoanh vùng, có tổng cộng 5 kẻ tình nghi. Tống Kim Thành tính hôm nay phải gặp bằng được những người này, trừ khi họ không còn ở thành phố nữa. Nhưng ngay từ ban đầu, mọi việc đã không suôn sẻ cho lắm. Kẻ tình nghi đầu tiên đã rời khỏi nơi cư trú ban đầu, phải trải qua khá nhiều khó nhọc mới gặp được. Kẻ thứ hai là một gã bán thuốc lắc, đang ngủ ở nhà, tưởng cảnh sát đến bắt nên hắn nhảy xuống từ cửa sổ tầng 2, mặc độc quần đùi và người trần như nhộng. Bốn người đuổi theo hơn 500 mét mới hợp lực túm được tên này… Đảo mắt đã gần hết cả buổi sáng, hai đối tượng đầu tiên được loại trừ.

Buổi sáng chưa kịp ăn uống gì, không thể bỏ nốt bữa trưa, Vương Lương cùng Lí Đức Hâm đưa hai người đi tìm một quán ăn không tới và gọi một số đặc sản địa phương. Vì còn phải làm nhiệm vụ, họ đành dùng trà thay rượu. Trong bữa ăn, Tống Kim Thành nổi hứng khoe ảnh con trai trong điện thoại di động với mọi người, nhưng chẳng mấy chốc máy sắp hết pin. Nhưng anh vẫn chưa hết hứng, mượn điện thoại của Đỗ Anh Hùng rồi mở loa ngoài, gọi cho vợ và kêu con trai gọi ba. Đứa trẻ bập bẹ trong điện thoại, căn bản không nghe rõ nói gì, nhưng anh rất vui vẻ, phấn chấn.

Vào buổi chiều, bầu trời ảm đạm hơn, sương mù vẫn không tan. Không gian xung quanh bị tông màu xám che phủ, khung cảnh thành phố giống như một bức ảnh đen trắng, nhợt nhạt và yếu ớt, không có một chút sinh khí.

Bốn người đến một tòa nhà riêng rẽ 2 tầng có sân trong. Đẩy cánh cổng sân không khóa, đi vào sân trong và đến cửa nhà chính. Đây là lối vào duy nhất của tòa nhà nhỏ có cửa gỗ, ngoài cửa gỗ là cổng hàng rào sắt.

Lí Đức Hâm giơ tay vỗ vào cổng hàng rào sắt bên ngoài, bên trong có tiếng nói đáp lại.

Bên ngoài cửa, điện thoại di động của Đỗ Anh Hùng reo lên. Anh lấy điện thoại ra khỏi áo khoác bông, thấy màn hình hiển thị người gọi là Cố Phi Phi. Anh áp tai vào di động và nhấn nút nghe: “Sếp Cố? Đang đến tìm… ai? Chị nói ai… chúng tôi đang ở trước cửa nhà anh ta…”

Cánh cửa gỗ của tòa nhà ngay lúc đó từ từ mở ra…

---❊ ❖ ❊---

Trong khi Đỗ Anh Hùng và Tống Kim Thành đang ngủ trên tàu cao tốc, Cố Phi Phi đã gọi cho Hàn Ấn và nói rằng video về các hoạt động của Vương Lập Dân và Ninh Thế Hào trong trại giam đã được trích xuất suôn sẻ. Cô chuẩn bị gửi ba video cần so sánh đến phòng Nghiên cứu Tội phạm của Cục Điều tra Hình sự qua mạng. Hàn Ấn bảo họ đợi thêm một chút, anh đề nghị bổ sung thêm.

Khi Cố Phi Phi, Ngải Tiểu Mĩ, Tống Kim Thành và Đỗ Anh Hùng lần lượt nhận lệnh rời đi, Hàn Ấn đã trốn trong góc phòng họp, im lặng nhìn chằm chằm vào bức ảnh của nghi phạm được dán trên bảng trắng, nhưng ánh mắt anh đã sớm lướt qua bảng trắng, xuyên qua con đường hầm của kí ức…

Trong phân tích mới nhất của Hàn Ấn, anh cho rằng phía sau Lập Dân và Thể Hào có một kẻ chủ mưu, nghĩa là có tổng cộng ba kẻ trong băng đảng tội phạm. Liệu những phán đoán trước đó có quá võ đoán? Nếu kẻ giết người trong vụ cướp ngân hàng không phải là Ninh Thế Hào, mà là người được gọi là kẻ chủ mưu thì sao? Điều này chứng tỏ hắn mới là kẻ giết cảnh sát cướp súng 5 năm trước, sau đó là hung thủ gây ra nhiều vụ cướp ở thành phố Thái Bình. Hắn là người Thái Bình, từng sống ở Lục Cảng, và chạy trốn về quê hương để tránh bị truy bắt sau ‘vụ án súng cảnh sát’. Sau nửa năm ẩn nấp, thấy sóng gió đã qua, nên hắn lại tiếp tục phạm tội. Sau đó, giống như suy nghĩ của Tống Kim Thành, hắn bị bắt vào trại giam tỉnh vì phạm tội khác, rồi quen biết Vương Lập Dân, Ninh Thế Hào ở đó. Cả ba cùng nhau lên kế hoạch lấy cái mác thám tử tư sau khi bọn họ ra tù để che đậy thân phận, cướp của những người phụ nữ giàu có và giết họ bịt miệng.

Như vậy, phạm vi của khoanh vùng trước đó lại được thu hẹp một lần nữa. Hung thủ trong vụ cướp súng cảnh sát cũng là hung thủ của nhiều vụ cướp ở Thái Bình năm xưa, đồng thời cũng chính là thủ phạm của vụ cướp ngân hàng lần này: Phải là kẻ quê quán ở thành phố Thái Bình, có tiền án ngồi tù trong trại giam tỉnh cùng thời gian với Lập Dân và Thế Hào, vào tù sau loạt cướp ở Thái Bình, ra tù trước vụ án của Tiết Yến.

Nghĩ đến đây, Hàn Ấn nhanh chóng lướt qua bản sao lưu dữ liệu trước đó do Cố Phi Phi gửi lại từ trại giam tỉnh. Một lúc sau, anh phát hiện ra có 2 trong số 5 đối tượng phù hợp với phạm vi: Một trong số đó là Lưu Phúc Trị, người Thái Bình, con cháu cán bộ, vào tù sớm hơn Lập Dân và Thế Hào, bị kết án 4 năm tù vì say rượu, đánh người gây thương tích nặng ở chân, ra tù 3 tháng trước. Người kia là Lưu Tường Bằng, cũng là người Thái Bình, vì tội trộm cắp ô tô bị kết án 3 năm rưỡi và được ra tù nửa tháng trước.

Cần thận trọng nên Hàn Ấn đã mở rộng phân tích ban đầu, sau đó ‘đào’ ra Lưu Phúc Trị và Lưu Tường Bằng. Anh nói với Cố Phi Phi rằng, có lẽ một trong hai kẻ này là người thứ ba thuộc băng đảng tội phạm của Lập Dân và Thế Hào, yêu cầu cô tìm video về các hoạt động của hai kẻ này trong trại giam tỉnh, sau đó gửi cùng với video của Lập Dân, Thế Hào và video cần so sánh về phòng Nghiên cứu Tội phạm để giám định, nhận dạng.

Cố Phi Phi sau đó khẩn trương thực hiện trích xuất video của hai người này, gửi đi theo yêu cầu của Hàn Ấn.

---❊ ❖ ❊---

Gần trưa, Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ đã trở về thành phố Lục Cảng an toàn. Ngay sau đó, Cục Điều tra Hình sự đã báo tin rằng, sau khi so sánh thông qua công nghệ nhận dạng đặc trưng hoạt động của cơ thể, Vương Lập Dân, Ninh Thế Hào và Lưu Tường Bằng đều không phù hợp với người trong bản đối chiếu gốc, nhưng Lưu Phúc Trị về cơ bản phù hợp với đặc điểm của đối tượng trong video.

Nói cách khác, Lưu Phúc Trị có thể là kẻ giết người trong vụ cướp ngân hàng, nhưng chắc chắn là kẻ giết người trong vụ án súng cảnh sát.

“Chị Cố, nhanh lên, gọi cho Anh Hùng!” Ngải Tiểu Mĩ nhảy dựng lên, thúc giục.

Cố Phi Phi lấy điện thoại di động ra, nhanh chóng bấm số: “A lô, Anh Hùng, đã tìm kiếm đến đâu rồi? Lưu Phúc Trị! Kẻ chủ mưu là Lưu Phúc Trị…”

---❊ ❖ ❊---

Lúc này, Đỗ Anh Hùng đang cầm điện thoại trên tay. Cánh cửa gỗ đã mở ra.

Pằng! Một âm thanh điếc tai vang ra, tia lửa bùng lên bên trong cánh cửa. Mọi người ở ngoài cửa chưa kịp nhìn thấy gì bên trong thì một viên đạn đã găm trúng ấn đường của Lí Đức Hâm. Nháy mắt, một tia lửa lại lóe lên, Vương Lương vô thức đẩy Đỗ Anh Hùng ra, nhưng lần này là súng bắn đạn ghém, mặc dù đã cố tránh nhưng đùi phải của Vương Lương và cánh tay trái của Đỗ Anh Hùng, đều bị trúng đạn. Ngay lập tức, ba kẻ lao từ trong nhà ra. Đó là Vương Lập Dân, Ninh Thế Hảo và Lưu Phúc Trị, mỗi tên lần lượt cầm một khẩu súng lục tự chế, một khẩu súng săn hai nòng và một khẩu súng ngắn K-54 của cảnh sát… Ngoài Lí Đức Hâm đã hi sinh, ba người còn lại còn chưa kịp phản ứng, ba kẻ tấn công đã vượt khỏi cổng hàng rào sắt và lao ra sân ngoài. Đột nhiên, Tống Kim Thành giơ súng bắn. Vương Lập Dân, kẻ chạy cuối cùng, ngã xuống đất và co giật vài lần, rồi không còn nhúc nhích. Hắn bị trúng đạn vào phía sau đầu.

Đồng đảng đã bị bắn hạ, hai tên phía trước vẫn không dừng lại, tiếp tục tháo chạy. Ba cảnh sát đuổi theo ra khỏi sân, chúng đã biến mất tăm, Tống Kim Thành gọi Vương Lương, người đang lê đi ở phía sau với vết thương khá nặng ở đùi, và chỉ về phía xe cảnh sát trên đường, ra hiệu cho Vương Lương lên xe cảnh sát, gọi bộ đàm xin chi viện. Anh và Đỗ Anh Hùng sẽ băng qua đường tiếp tục tìm những kẻ giết người cuồng nộ.

Khi hai người đang mải nhìn xung quanh, chợt nghe thấy hai tiếng pằng pằng phía sau, quay lại thì thấy Vương Lương ngã trước xe cảnh sát. Hai kẻ tấn công mang súng, chạy trốn dọc theo đường và nhanh chóng uy hiếp chặn một chiếc xe Santana màu đen lại, lôi tài xế ra khỏi xe, sau đó ngồi vào trong, đạp chân ga thật mạnh, xe phóng đi như tên bắn.

Đỗ Anh Hùng và Tống Kim Thành chạy đến bên xe cảnh sát, thấy Vương Lương nằm trên vũng máu, mặt và ngực bị trúng đạn ghém. Lúc này, một nhân viên trong cửa hàng văn phòng phẩm trên phố chạy đến, run rẩy nói rằng hai kẻ đó vừa trốn trong cửa hàng, dùng súng khống chế dí vào đầu anh và ông chủ. Bây giờ ông chủ đã gọi cảnh sát. Tống Kim Thành nhờ nhân viên bán hàng giúp chăm sóc Vương Lương đang hấp hối, chờ xe cứu thương đến. Nước mắt lưng tròng, anh tìm chìa khóa xe cảnh sát từ túi áo bông của Vương Lương, mở cửa và nhanh chóng vào trong xe cùng với Đỗ Anh Hùng, đuổi theo hai tên tội phạm mất trí đang tháo chạy.

Tống Kim Thành vừa lái xe vừa dùng bộ đàm trong hệ thống liên lạc nội bộ, cầu cứu trợ giúp, đồng thời gọi cho cảnh sát giao thông xung quanh, yêu cầu tìm kiếm một chiếc xe Santana màu đen. Không lâu sau, bộ đàm truyền đến thông tin đã tìm thấy mục tiêu. Tống Kim Thành là người gốc địa phương nên thông thạo đường đi, theo chỉ dẫn phương hướng trong bộ đàm, anh lái xe qua vài ngã rẽ, thấy phía trước là chiếc xe bị kẻ giết người cướp trước đó. Anh bám riết đuổi theo xe đó cùng với một số xe cảnh sát giao thông đã đến chi viện.

Tên tội phạm lái xe điên cuồng. Nhìn thấy xe cảnh sát đuổi theo từ gương chiếu hậu, Ninh Thế Hào, kẻ đang ngồi ở ghế phụ lái, ló ra cửa sổ và bắn về phía sau bằng khẩu súng săn. Lưu Phúc Trị cũng thi thoảng bắn những phát đạn rời rạc về phía người đi đường và xe cộ nhằm ngăn chặn cuộc truy đuổi… Cơn cuồng nộ của những kẻ điên, sự truy đuổi ráo riết của cảnh sát, sự hoảng loạn nháo nhác của những người đi đường, tiếng súng pằng pằng rát tai, tiếng kêu cứu vì bị trúng những viên đạn lạc của người dân, tiếng va chạm và tiếng phanh xe ken két, hiện trạng giống như một bộ phim về một trận đấu súng máu me giữa cảnh sát và kẻ cướp. Trong một buổi chiều ảm đạm như vậy, cảnh tượng này đột nhiên xuất hiện trên đường phố nhộn nhịp mà không báo trước, có thể tưởng tượng được sự hoảng loạn và kinh hoàng theo đó.

Thực ra, kẻ hoảng loạn nhất là những tên tội phạm đang liều mạng trốn chạy. Trong cơn hoảng loạn đến mất phương hướng, chiếc xe Santana do Lưu Phúc Trị điều khiển đã đạt đến giới hạn tốc độ và đột nhiên mất kiểm soát. Đầu tiên, nó đâm gãy cánh cửa của một chiếc xe SUV, sau đó đâm vào quầy trái cây bên đường và cuối cùng tông vào một cái cây ven đường trên vành đai xanh ở phía Đông Bắc của ngã tư… Hai tên tội phạm trèo ra khỏi chiếc xe bị đâm hỏng, thất thểu chạy thoát khỏi ngã tư theo hai hướng Đông và Tây. Sau đó, Đỗ Anh Hùng và Tống Kim Thành hiểu ý nhau, nhảy ra khỏi xe cảnh sát, chia nhau đuổi bắt chúng.

Đỗ Anh Hùng đuổi theo hơn mười mấy mét, thấy Lưu Phúc Trị chạy đằng trước nhảy lên một chiếc xe off-road màu trắng, anh nhanh chóng quay lại và nhảy vào xe cảnh sát để tiếp tục bám theo. Ở bên kia, Ninh Thế Hào dường như bị thương rất nặng, kéo lê khẩu súng săn hai nòng, lết đi mỗi lúc một nặng nề hơn, cuối cùng ngã lăn xuống đất. Hắn từ từ quay lại, nằm ngửa trên mặt đất, đôi mắt ngây dại nhìn Tống Kim Thành, người sắp đuổi kịp mình. Hắn xoay khẩu súng lên cắm và bóp cò trong tuyệt vọng.

Tống Kim Thành chấn động trước cảnh tượng trước mặt. Đây là một kẻ chống trả liều mạng thực sự, hắn chẳng coi mạng sống là gì. Có thể thấy những kẻ này đã mất hết lương tâm, mất hết nhân tính đến mức độ nào. Tống Kim Thành bỗng lo lắng, Lưu Phúc Trị sẽ tạo ra những cảnh thảm khốc như thế nào. Khi anh đang sốt sắng, thì chiếc xe tuần tra hỗ trợ trong cuộc rượt đuổi đã đến và thông báo cho anh tình hình ở phía bên kia. Tống Kim Thành giao Ninh Thế Hào cho cảnh sát tuần tra, còn mình nhảy vào xe cảnh sát để hỗ trợ chi viện cho Đỗ Anh Hùng.

---❊ ❖ ❊---

Vốn không quen đường, nên Đỗ Anh Hùng không dám hành động liều lĩnh, chỉ có thể bám sát mục tiêu trước mặt, không để nó biến mất khỏi tầm nhìn. Nhưng xét cho cùng, tốc độ của một chiếc xe cảnh sát không thể so với một chiếc xe off-road . Ngoài ra, cánh tay trái bị trúng đạn ghém của anh không thể nhúc nhắc được, chỉ dựa vào đúng tay phải để lái và điều chỉnh cần số. Mấy lần vì điều chỉnh không kịp, suýt nữa xe chết máy, nhìn thấy khoảng cách tới mục tiêu ngày càng xa, Đỗ Anh Hùng lòng nóng như lửa đốt. Đúng lúc này, một chiếc xe cảnh sát lao ra từ hẻm bên cạnh, tiếng lốp xe ma sát trên mặt đường dữ dội, chen ngang giữa anh và chiếc xe mục tiêu. Sau đó, giọng nói của Tống Kim Thành phát ra từ bộ đàm: “Chú em, giao nó cho anh, chú cứ nghỉ ngơi đi…”

Tống Kim Thành tiếp sức và đuổi theo chiếc xe off-road do Lưu Phúc Trị điều khiển. Mục tiêu đầu tiên của anh là bám riết chiếc xe, chờ thêm cảnh sát đến để hợp lực buộc chiếc xe phải dừng lại. Anh vừa bình tĩnh lái xe vừa suy tính vị trí cuối cùng có thể chặn chiếc xe off-road — hiện đang lao trên đường Tiên Phong từ Đông sang Tây, phía trước là đến đường Tây An, rồi đến đường Dân Chủ, tiếp đó là một ngã tư, phía Nam ngã tư là đường Trường Giang, còn phía Bắc là đường Văn Hóa… Nghĩ đến đường Văn Hóa, Tống Kim Thành lòng như thắt lại, đó là khu vực tập trung trường học, có một số trường đại học và trường trung học trực thuộc. Vào thời điểm này là khoảng 2 giờ chiều. Đây là thời gian học sinh đến trường… Quyết không được để Lưu Phúc Trị rẽ vào đường Văn Hóa, nếu không, có thể xảy ra một cuộc đổ máu quy mô lớn. Không! Không thể hi sinh thêm bất cứ sinh mạng nào nữa. Nghĩ đến đây, Tống Kim Thành gắng gượng dùng nốt sức lực cuối cùng đạp chân ga…

Tống Kim Thành bất chấp lao lên với tư thế dũng mãnh, Lưu Phúc Trị ở phía trước dường như nhận thấy điều đó, hắn cũng đang giãy giụa trong cơn hấp hối, tăng tốc độ hết mức có thể. Cứ thế, hai xe cảnh sát và tên cướp, gắt gao rượt đuổi nhau, lúc thì khoảng cách bị thu hẹp, lúc thì khoảng cách nhân rộng ra… Tống Kim Thành tim như nhảy khỏi lồng ngực, sợ Lưu Phúc Trị sẽ chọn khu vực trường học để làm liều. Nhưng may mắn thay, sau khi qua đường Dân Chủ, chiếc xe off-road đã lao thẳng qua ngã tư, không rẽ vào đường Văn Hóa ở phía Bắc.

Nhưng chưa đợi Tống Kim Thành kịp yên tâm, anh thấy chiếc xe đột nhiên dừng lại trong tiếng phanh gấp gáp, Lưu Phúc Trị thò đầu ra và nhìn về hướng đường Văn Hóa, rồi chợt đánh mạnh tay lái quay đầu xe và hung hãn lao về hướng Tống Kim Thành. Đúng là hắn chọn lái xe vào đường Văn Hóa để kết liễu đời mình cùng các sinh viên, học sinh. Với nhân cách chống xã hội của mình, hắn sẽ nghĩ đây là một kì tích, trước khi chết kéo theo vài người cũng đáng lắm.

Nhưng Tống Kim Thành làm sao có thể để cho hắn toại nguyện. Mặc dù trước đó anh tự cảnh báo mình không được để cho Lưu Phúc Trị rẽ vào đường Văn Hóa, nhưng anh không biết phải làm thế nào để ngăn hắn. Lúc này, khi tình thế cấp bách, hai chiếc xe cuối cùng cũng đối đầu trực diện. Hiện tại, giao thông xung quanh rất thưa thớt, sẽ không làm bị thương người dân vô tội. Tống Kim Thành ngay lập tức hiểu ra anh nên làm gì bây giờ – anh không hề né tránh, can đảm đối mặt với xe off-road và tăng ga…

---❊ ❖ ❊---

Sau khi trao ‘chiếc gậy tiếp sức’ cho Tống Kim Thành, Đỗ Anh Hùng kịp thở một hơi, rồi tiếp tục bám đuổi theo sau, chờ cơ hội tiếp ứng cho Tống Kim Thành. Nhưng thật bất ngờ, hai chiếc xe phía trước có nguy cơ mất kiểm soát cùng một lúc, tăng tốc và bỏ xa anh. Anh dường như cảm thấy một bầu không khí một sống một còn. Anh hét to trong máy bộ đàm liên lạc, Tống Kim Thành không hồi đáp. Lát sau, giọng nói nặng nề của Tống Kim Thành phát ra từ máy liên lạc:

“Chú em, hắn đang đối diện với anh, anh sẽ cố hết sức để ngăn hắn lại!”

“Đừng! Đừng manh động anh Tống, xe của hắn là xe off-road đấy!”

“Đừng nghĩ nhiều như vậy, hãy để mọi thứ kết thúc nhanh chóng!”

“Đừng, đừng…”

Đỗ Anh Hùng nước mắt đầm đìa khuôn mặt. Anh biết hành động của Tống Kim Thành có nghĩa là gì, anh hét lên, nhưng chỉ nghe thấy tiếng va đập lớn uỳnh từ bộ đàm liên lạc.

---❊ ❖ ❊---

Khi Đỗ Anh Hùng lao như bay đến ngã tư đường, anh sững sờ trước thảm kịch trước mặt. Mùi xăng sặc sụa khắp nơi. Chiếc xe off-road lật ngang đang nằm bên dải phân cách, cả chiếc xe bị sứt sát móp cả vào, có thể nhận ra sau vụ va chạm, xe liên tục lộn nhào với tốc độ cao. Lưu Phúc Trị bị hất văng xuống giữa đường, đầu be bét máu, nằm bất động trên mặt đất. Cách đó mười mấy mét, hằn rõ từng vòng lốp xe ma sát trên mặt đường, sau đó là một vết rất dài thân xe ma sát trên đường. Có lẽ chiếc xe cảnh sát sau khi bị đâm đã xoay vài vòng, lật úp trên đất và bị kéo lê vài mét. Mặt trước của xe cảnh sát bị đâm vỡ, các bộ phận linh kiện rơi vãi tứ tung. Tống Kim Thành đầu chúc xuống, bị mắc kẹt trong xe, mặt găm đầy mảnh kính vỡ, một nhãn cầu dường như bị văng mất, con mắt biến thành lỗ máu, vô lăng cắm sâu vào ngực.

Đỗ Anh Hùng mắt hoàn toàn mờ đi, đau đớn ôm đầu, nước mắt giàn giụa, ngồi sụp xuống bên cạnh Tống Kim Thành, người chỉ còn thoi thóp thở. Anh không biết phải làm gì, nhưng thấy Tống Kim Thành dùng con mắt còn lại nhìn chằm chằm vào túi áo bông của anh, Đỗ Anh Hùng chợt hiểu ý, anh nhanh chóng rút điện thoại ra. Vì Tống Kim Thành trước đây đã dùng điện thoại di động của anh để gọi cho vợ, anh nhanh chóng nhấn nút gọi, một giọng nói ngọt ngào của phụ nữ phát ra ở đầu bên kia điện thoại. Đỗ Anh Hùng không kịp giải thích bất cứ điều gì, vội vàng kìm nén nỗi đau, thúc giục: “Chị dâu, không còn nhiều thời gian nữa. Hãy nói chuyện với anh Tống đi…”

---❊ ❖ ❊---

Là vợ của một người cảnh sát hình sự, sự an nguy của chồng là mối quan tâm thường trực của chị. Mỗi ngày khi chồng ra khỏi nhà vào buổi sáng, chị luôn cầu nguyện trong lòng cho đến khi anh trở về nhà an toàn sau giờ làm việc. Nhiều lần như thế, ngày ngày đều như thế, chị thậm chí đã quen với cuộc sống thấp thỏm lo sợ này, nhưng chị không dám tưởng tượng, nếu một ngày chồng chị không thể quay lại, chị nên đối mặt như thế nào? Và khi thời khắc này thực sự đến, chị thấy mình mạnh mẽ và bình tĩnh đến đáng ngạc nhiên. Chị biết chồng đang lưu luyến nhất điều gì. Chị vội vàng chạy tới bên giường cũi, lay đứa con trai đang ngủ say và nói nghẹn ngào: “Con ơi, dậy đi, gọi ba, gọi ba!”

Có lẽ do thần giao cách cảm thần kì giữa tình thân cốt nhục, đứa trẻ mới hơn 9 tháng tuổi bèn ngoan ngoãn ngồi dậy và gọi to vào điện thoại di động: “Ba ơi… ba… ba ơi…”

“Kim Thành, anh có nghe thấy con trai gọi anh không? Có nghe thấy không?”

---❊ ❖ ❊---

Đỗ Anh Hùng đặt điện thoại di động lên đôi tai bê bết máu của Tống Kim Thành. Không biết có nghe thấy giọng nói ngây ngô của đứa con thơ không, Tống Kim Thành khẽ nhếch khóe miệng và chớp con mắt còn lại, dường như cố gắng hết sức làm ra vẻ mặt mãn nguyện, rồi mắt anh dần dần dại đi, cho đến khi mất hoàn toàn ánh sáng.

“Đội trưởng Tống, đừng ngủ, đừng ngủ, chúng ta đã nói với nhau, anh còn muốn chứng kiến con trai trưởng thành mà?” Đỗ Anh Hùng như lẩm bẩm với chính mình, đôi vai run rẩy dữ dội. Đúng lúc này, một tiếng pằng đột ngột vang bên tại anh. Anh đứng dậy, nhìn theo hướng phát ra âm thanh thì thấy Lưu Phúc Trị nằm nghiêng ở phía trước, hắn dường như vừa nhúc nhích, rồi lại nằm xuống, trong tay không biết từ lúc nào có một khẩu súng. Ngay lập tức, anh cảm thấy ngực như bị một cây kim đâm vào, đau nhói, một thứ nước tanh mặn dồn lên tận cổ họng, anh cố nuốt nó xuống, nhưng nó phun ra từ khóe miệng anh. Anh cúi đầu xuống, thấy máu chảy ra từ ngực…

Đỗ Anh Hùng miễn cưỡng rút khẩu súng ra khỏi thắt lưng, bắn một phát vào Lưu Phúc Trị, rồi ánh mắt thẫn thờ hướng về nơi xa xăm, hai đầu gối dần dần mất cảm giác, từ từ quỳ xuống đất, cả người xiêu vẹo và chậm rãi ngã xuống.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »