Ba năm trước.
Đôi khi, Patrick nhìn vào bãi phế liệu và thấy bức tường tạo nên từ những chiếc xe đó thật sự có chút đáng sợ. Những chiếc đèn pha, hoặc những cái hốc toang hoác nơi những chiếc đèn pha từng ngự trị, tất cả đều như nhìn thẳng về phía dãy nhà xe lưu động, về phía ngôi nhà màu vàng, về phía mọi người đang đi lại xung quanh khu đất đầy sỏi đá, mang đến cho gã cái cảm giác lúc nào cũng phải đề phòng. Ngoài những lần như vậy, gã lại thấy khá yên tâm. Những chiếc xe tạo thành một bức tường thành vững chắc cho gia đình gã, bảo vệ họ khỏi thế giới ngoài kia, che chở cho họ khỏi những tác động xấu nhất của thời tiết và mang đến nguồn sống cho gia đình gã nữa.
Những chiếc xe được đưa đến đây mặc dù không còn thích hợp để lưu thông trên đường nhưng phần lớn vẫn còn nguyên vẹn, và sẽ dần được tháo ra. Xăng được xả vào trong một bình chứa để sử dụng cho những chiếc ô tô riêng của gia đình, các bình ắc quy được tháo ra và đem bán, sau đó là đến hệ thống âm thanh, các lốp xe, ghế ngồi, vô lăng, rồi cả các tấm ốp thân xe nữa. Những chiếc xe cứ thế dần được tháo ra, cho đến khi chỉ còn lại lớp vỏ.
Và chúng vẫn đang dõi theo gã.
Thỉnh thoảng, gã thức giấc giữa đêm khi mặt trăng tròn vành vạnh đã ở tít trên cao và tưởng tượng rằng ánh sáng đang bao trùm xung quanh dãy nhà xe lưu động lúc này chính là ánh sáng của những bóng đèn ma quái và nếu như gã bước ra ngoài - điều mà tất nhiên gã sẽ chẳng bao giờ làm vào những đêm như vậy - thì gã sẽ thấy chúng đồng loạt được bật lên, tỏa sáng rực rỡ, tiết lộ thế giới mà gã thực sự đang sống.
Hai tuần trước, vào một đêm tháng Tám ấm áp như bình thường ở vùng đất phương bắc xa xôi này, tất cả những thành viên trẻ tuổi trong gia đình gã đều còn đang thức giấc, chơi bài, uống rượu, ngắm những làn khói dâng lên từ ngọn lửa cháy trong thùng dầu. Tại một trong số những nhà xe lưu động đang bật nhạc rock, nhưng lúc truyền đến tai Patrick, nó đã trở nên rất nhỏ và méo mó.
Gã nghe thấy tiếng lách cách của cánh cổng lớn đang mở và nhận ra chiếc ô tô liên hợp màu đen. Qua làn khói mờ ảo, trông nó như đang lướt vào trong sân vậy. Khi cánh cửa ghế lái bật mở, gã chộp lấy cái chai đang đặt dưới chân và rót thêm một ly rượu nữa, nhiều hơn số rượu mà gã định dùng. Khi ngẩng đầu lên, gã thấy mẹ đang quan sát mình.
Gã có thể ngửi thấy mùi của Moira trước khi nhìn thấy cô. Hương nước hoa của cô như len lỏi qua từng làn khói, từng hương vị đồ ăn, qua mùi cần sa và cả mùi rượu, và thực sự là gã đã phải đưa tay lên mặt để phẩy nó đi. Nhưng đã quá muộn, thứ mùi hương hỗn hợp của hoa nhài và hương chanh như đang thấm vào trong gã. Đã hơn một lần, gã đứng trước quầy bán nước hoa của một cửa hàng lớn, cố gắng xác định đúng mùi hương mà cô hay dùng. Gã chẳng bao giờ làm được. Chẳng có người phụ nữ nào lại có được cái hương thơm như cô cả.
“Moira, là con phải không, con gái?” Mẹ gã gọi. “Đến đây ngồi bên cạnh mẹ nào. Patrick, rót đồ uống cho em gái mày đi.”
Ngữ điệu tiếng Anh trong giọng nói của cô bình thường vốn đã nhẹ nhàng hơn so với những thành viên còn lại trong gia đình, thế nhưng gã cũng đã nhận ra từ trong giọng nói rất nhỏ và bình lặng của cô như có gì đó không ổn. “Không cần rót cho con đâu, cảm ơn mẹ.” Cô nói. “Con sẽ tự pha cho mình một tách cà phê sau.”
Gã nghe được cả tiếng lò xo trong chiếc ghế nhựa kêu lên khi cô ngồi xuống. Em gái gã vẫn mặc bộ trang phục màu đen như thường lệ. Cô mặc một chiếc quần jean bó sát, đi đôi bốt cao tới đầu gối, phần trên của chiếc áo khoác đã được cắt ra để lộ đôi vai và phần bắp tay rắn chắc. Lát nữa chắc chắn cô sẽ bảo gã đưa áo khoác của gã cho cô, như cô vẫn thường hay làm như vậy, và sau đó là gã sẽ bị mắc kẹt trong cái mùi nước hoa của ấy cô suốt cả đêm.
“Không uống sao? Có phải con bị bệnh hay có thai không đấy?”
Mẹ gã cười phá lên, nhưng tiếng cười lại nhanh chóng biến thành một cơn ho sặc sụa và bà phải cúi gập người về phía trước, đôi vai bà khẽ nâng lên và rũ xuống khi bà khạc được thứ gì đó đang bị tắc nghẽn trong cổ họng ra.
“Ừm, chắc chắn là con không có thai đâu.” Cô bắt được ánh mắt của Patrick khi cúi người xuống vỗ lưng cho mẹ. “Anh dạo này thế nào, Pat?”
“Khỏe!” Gã nhìn thẳng vào cô. Quan sát mái tóc xoăn xù trên đầu cô, quan sát làn da bánh mật của cô, đôi mắt cô như đang phản chiếu ánh sáng. Mỗi khi mắt đối mắt như vậy, gã luôn giành chiến thắng, cô luôn là người phải tránh đi trước.
Ngay khi cô quay sang với mẹ, gương mặt cô dường như khẽ nhăn lại nhưng không ai có thể phát hiện ra. Cô ngả người về phía sau, như thể đang bị đau đớn vậy, và những ngón tay bên phải của cô bắt đầu chà sát lên phần bắp tay bên trái.
Một tràng cười vang lên. Một ván bài vừa kết thúc. Mọi người đang giao tiền thu bài ra.
“Chồng con thế nào rồi?” Mẹ của gã đã ho xong và đang châm một điếu thuốc lá khác.
“Anh ấy khỏe ạ. Anh ấy gửi lời xin lỗi đến mọi người.”
Có những tiếng cười khúc khích vang lên trong nhóm. Hầu như lần nào cũng vậy, chồng của Moira đều cố gắng tránh gia đình cô. “Anh ấy nghĩ rằng tốt nhất là không biết gì.” Cô có lần đã giải thích như vậy.
“Tuần trước, chúng ta đã đón tiếp đồng nghiệp của cháu đến đây.” Một trong những ông cậu của Patrick nói với qua. “Họ ở đây khoảng một giờ. Lần mò mọi ngóc ngách. Chẳng tìm thấy gì cả.”
“Không phải đồng nghiệp của cháu.” Moira trượt một bàn tay vào bên trong áo khoác ngoài và khẽ xoa bụng.
“Cũng đều chết tiệt như nhau thôi.”
“Em bị ốm hả?” Patrick đặt cái ly của gã xuống, ở đây không đủ ánh sáng để gã có thể quan sát kĩ em gái mình. Những bóng đèn điện rẻ tiền làm mọi thứ đều biến dạng cả. Thậm chí cả làn da của mẹ gã cũng đang mang một thứ màu vàng bệnh tật.
“Anh đang nói về chuyện gì thế?” Cô cau mày nhìn gã, sau đó lại rũ mắt xuống.
“Nếu như em không có thai thì chuyện gì đang xảy ra với em?”
“Ai bảo em có chuyện gì chứ? Em phải lái xe về, rồi còn phải thức dậy vào lúc sáu giờ. Không phải tất cả chúng ta đều cần nốc nửa chai rượu mới có thể ngủ suốt đêm đâu.”
“Trông con hơi lạ.” Lúc này thì mẹ gã cũng bắt đầu để ý. Bà đã chú ý thấy điều đó và quan sát con gái kĩ hơn. “Will, lấy cho ta cái đèn đó.”
“Đừng lo mà.” Moira giơ cả hai tay lên, đầu hàng, cô gục người xuống ghế một chút, như thể đã từ bỏ mọi nỗ lực để làm ra vẻ như mình vẫn rất bình thường. “Con đến đây để nói cho mẹ biết.”
Patrick cảm nhận được những người khác cũng tiến đến gần hơn. Ván bài mới cũng đã dừng lại. Anh em họ của gã cũng giữ cho bọn trẻ im lặng.
“Mẹ, con không ổn lắm.” Moira nói với mẹ của họ, nhưng giọng của cô đủ lớn để tất cả mọi người đều có thể nghe được. “Con vừa mới đi khám sức khỏe. Con không muốn nói bất cứ điều gì cho đến khi con biết chắc chắn.”
Patrick có cảm giác những chiếc xe đang tiến đến gần hơn, những chiếc xe chỉ còn mỗi bộ khung như không ngừng run rẩy, hoài nghi. Không, Moira. Ai cũng được, trừ Moira.
Không một ai lên tiếng. Không một ai hỏi cô chi tiết thế nào. Không một ai muốn phải nghe điều tồi tệ nhất.
“Chuyện gì?” Mẹ của họ là người đầu tiên lên tiếng.
“Gan của con. Hóa ra gan lại quan trọng đến vậy để có thể duy trì sự sống.”
“Gan á?” Ánh mắt mẹ cô hướng về cái chai đang nằm bên cạnh ghế của Patrick, tới cái ly trong tay của bà. “Con chưa bao giờ nghiện rượu cả.”
“Con biết. Chết tiệt, nếu như con đang phải trả giá thì hẳn mẹ nghĩ con đã phải được lợi gì trước đó chứ. Nhưng hóa ra không phải tất cả những bệnh về gan đều liên quan đến rượu.”
“Vậy thì là gì?” Một trong những người anh em họ hỏi.
Moira hít sâu một hơi. “Con bị mắc một căn bệnh gọi là viêm xơ hóa đường mật nguyên phát.” Cô nói. “Đây là bệnh hiếm. Không ai biết nguyên nhân tại sao nó lại hình thành, và nó hoàn toàn không có triệu chứng gì trong suốt một thời gian dài. Con đã bị mắc bệnh này khoảng vài năm mà không hề biết gì.”
“Chúa phù hộ cho con và sẽ bảo vệ con.” Mẹ của cô nói, như thể Chúa sẽ không bao giờ từ bỏ Moira, dù cho tất cả bọn họ đều bị nguyền rủa, từ rất lâu rồi. “Có thể làm gì không?”
“Không có phương pháp điều trị nào cả.”
Một câu rất đơn giản, nhưng cũng đủ nói cho gã biết rằng cả thế giới của gã sắp sụp đổ thật rồi. Patrick đứng dậy và rời khỏi đó, dừng lại khi gã đến chỗ bức tường thấp bao quanh ngôi nhà màu vàng.
“Em biết là anh có thể nghe được lời em nói, đồ ngốc, và em sẽ không nói lại nữa đâu.” Giọng của cô truyền đến tai gã, giống hệt như những bức ảnh mà gã không tài nào xóa được khỏi đầu. “Em sẽ chỉ nói cho anh nghe một lần thôi. Chúng ta có thể trải qua những bi kịch khủng khiếp nhất, nhưng rồi sau đó, chúng ta vẫn phải sống tiếp cuộc đời của chính mình, ít nhất thì số mệnh của anh cũng sẽ là như vậy.”
“Đừng có đùa!”
Moira sẽ chết. Thi thể của cô sẽ được đặt trong một chiếc quan tài quá sức phô trương mà gia đình gã thường chọn khi có ai đó trong số họ qua đời. Moira sẽ bị chôn vùi bên dưới một tấm bia mộ, và chôn theo toàn bộ những kỷ niệm.
“Con không đùa đâu, mẹ. Con đã được chẩn đoán có thể mắc bệnh xơ gan, hoặc đúng hơn, nếu như căn bệnh của con trở nên trầm trọng hơn, thì có thể sẽ là ung thư gan, sau đó sẽ là suy gan. Con không thể lên kế hoạch dài hơi quá vài năm tới được, và chúng con đã được tư vấn rằng nếu cứ cố gắng sinh con lúc này sẽ là một việc làm cực kỳ vô trách nhiệm.”
Một trong những người phụ nữ trong gia đình đã bắt đầu khóc.
“Anh không tin chúng ta lại không thể làm được gì.” Charles đã đến đứng sau lưng mẹ của họ, đặt bàn tay lên vai bà, như thể đang giúp bà có thể ngồi yên trên ghế vậy.
“Cơ hội duy nhất của con là phẫu thuật cấy ghép gan. Trong thời gian khoảng mười hai tháng tới, và lý tưởng nhất là trước khi bệnh tình của con trở nên trầm trọng hơn. Có một lá gan mới, con sẽ có thể sống lâu như mọi người.”
“Vậy thì chúng ta sẽ làm như vậy.”
“Việc này không nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta đâu, mẹ. Con đã đăng ký danh sách chờ hiến tạng, nhưng nó rất dài, và con lại có một cấu trúc gen đặc biệt hơn người khác nữa. Cơ hội không cao.”
Patrick đã rời khỏi đó.