Kẻ Sống Sót

Lượt đọc: 11774 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 106 & 107 -

Bác sĩ Ralph Wallace, một trong những bác sĩ phẫu thuật cấy ghép nội tạng giỏi nhất trên đất nước này, đang nhận được một lời đề nghị không hề vô nghĩa chút nào từ một gia đình di gan có tiếng là bạo lực đang đợi trong phòng bệnh của ông ta. “Tôi sẽ nói chuyện với cô Faa, chồng cô ấy và mẹ của cô ấy.” Nói xong, ông ta sải bước dẫn đường cho họ đi vào bên trong phòng tư vấn.

Patrick giúp những người khác mở cửa, sau đó cũng lách vào bên trong ngay sau lưng họ. “Tôi là anh trai sinh đôi của cô ấy.” Gã thông báo với vị bác sĩ vẫn đang vô cùng ngạc nhiên, cũng biết chắc rằng sẽ chẳng có ai trong gia đình bắt bẻ gì mình cả. Gã và Moira chỉ sinh cách nhau có mười tháng, vậy là đủ gần rồi.

Wallace là người Scotland, đến từ một nơi nào đó quanh khu vực Edinburgh. Ông ta đã ở độ tuổi đầu sáu mươi, có làn da xanh xao và dáng người mảnh khảnh.

“Tôi đã có cơ hội xem qua những ghi chép về bệnh tình của cô.” Ông ta ngồi xuống và lấy cặp kính ra từ một cái hộp ở trên mặt bàn. “Tin tốt là nếu như trong thời gian ngắn sắp tới có được người hiến tạng thích hợp thì mọi việc vẫn còn rất lạc quan. Hiện tại cô vẫn chưa thấy có dấu hiệu của khối u và thận mới chỉ bị tổn thương rất ít. Mặt khác, tôi e là mình sẽ không thể có ý kiến khác với người đồng nghiệp của tôi được. Không có ai trong gia đình các vị phù hợp để có thể hiến tạng và tôi cũng thực sự không khuyến khích các vị đi đến Ấn Độ. Khi cô vẫn còn đang trong tình trạng bệnh tật thế này, cô Faa ạ, thì gia đình chính là nơi tốt nhất dành cho cô. Và có thể chỉ trong một đêm thôi, tình trạng của cô đã thay đổi rồi.”

“Chúng tôi không hề nhận được một tín hiệu lạc quan nào về người hiến tạng cả.” Cậu em rể của Patrick nói.

“À đó, tôi vẫn chưa chia sẻ với các vị một chút về quan điểm của người đồng nghiệp của tôi.” Wallace nói. “Hai mươi năm trước, anh ta đã có một tầm nhìn. Dân số của Vương quốc Anh đang biến đổi không ngừng. Tỷ lệ sinh trong các cộng đồng dân cư gốc Á luôn cao hơn nhiều so với người Anh bản địa. Trong những năm gần đây, chúng ta đã chứng kiến số lượng những người nhập cư đến từ khu vực Nam Âu cũng không ngừng gia tăng. Có thêm rất nhiều người từ các khu vực Trung Đông và Bắc Phi đến xin tị nạn nữa. Tất cả những người này đều có thể trở những người hiến tạng tiềm năng cả.”

“Tốt lắm.” Patrick nói. “Chúng ta chỉ cần một vài người trong số họ chết là được.”

107

 

Thứ Sáu, ngày Hai mươi hai tháng Chín.

Khi cánh cửa phòng bếp đóng lại phía sau vị tu nữ già đang đeo kính, Patrick bước ra khỏi cái tủ đồ. Qua khe hở giữa hai cánh cửa, gã đã dõi theo bà ta đi khỏi khu vực quầy bếp, vẫn đang thắc mắc về sự biến mất của con dao mà gã đang giắt ở thắt lưng mình. Gã trông thấy bà ta kéo vạt váy sau lên và gãi mông, trước khi bà ta bước đến chỗ cánh cửa tủ ngay cạnh cái tủ đồ nơi gã đang trốn để lấy một cái bát có nắp đậy.

Gã không thể mạo hiểm nếu như có ai đó quay lại.

Theo cảm quan phương hướng cố hữu của mình, một loại cảm quan mà gã cảm nhận được chắc chắn hệt như một chiếc la bàn luôn trực chỉ hướng bắc, gã nhảy ra ngoài và sau đó đi vào bên trong một nhà kính hẹp trải dài theo cả bức tường phía sau tòa tu viện. Ngay lập tức, nhiệt độ như tăng thêm vài độ C, kết hợp với thứ mùi ẩm ướt phảng phất trong không khí khiến cho gã nghĩ đến những cơn mưa bão trong rừng. Một tiếng lạo xạo phát ra từ tán lá cao quá đầu gối khiến gã giật mình nhảy dựng, nhưng gã cho rằng đó có thể là tiếng của con chuột nào đó mà thôi, và đi tiếp. Có một cánh cửa khác đưa gã trở lại tu viện ở đầu tít xa bên kia.

Lần này, gã nhận ra mình đã đặt chân đến thư viện, là một căn phòng lớn có những giá sách bằng gỗ được kê dọc theo các bức tường. Trong phòng có một chiếc lò sưởi ốp đá âm tường. Dưới chân gã là tấm thảm Thổ Nhĩ Kỳ màu đỏ được trang trí hoa văn sặc sỡ, nhưng lại mỏng đến mức gã có thể nhìn thấy được những tấm gỗ lát đã bị xỉn màu bên dưới.

Bản năng của dân di gan đã mách bảo gã đi vòng theo một bên của căn phòng, dừng lại để quan sát kĩ những chiếc tủ kính treo cao, chú ý tới tất cả những thứ có giá trị. Tất cả những gì gã nhìn thấy là những bản viết tay với nội dung khó hiểu đã ố vàng, những cái hộp nhỏ kỳ lạ, thậm chí cả những thứ trông giống như những ngón tay đang co quắp. Chẳng có vàng, bạc, đồ trang sức hay một cắc tiền lẻ nào.

Bầu không khí ẩm ướt mang mùi hương của vùng nhiệt đới trong nhà kính đã nhường chỗ cho thứ mùi của nấm mốc và phân chuột. Khi nhìn kĩ những cuốn sách hơn, gã có thể thấy rằng một số kệ sách này còn két lại những vệt nước ố lớn. Những cuốn sách này chưa từng được đụng đến trong nhiều năm, chúng sẽ bị mủn nát nếu như ai đó cố gắng kéo chúng ra khỏi giá sách.

Tuy vậy thì đống sách mục nát này cũng đủ để có thể cách âm và Patrick không nghe được âm thanh nào khác ngoại trừ bước chân của chính gã. Sau đó, một tiếng thét chói tai đột ngột phát ra từ phía sau khiến gã nhảy dựng lên như một con chó bị giẫm phải đuôi. Có thứ gì đó ở trong nhà kính này.

Những người phụ nữ mặc áo trùm đen, những chiếc răng nanh sắc nhọn, đang đè gã xuống. Những người này không phải nữ tu, họ hẳn phải là những phù thủy! Gã thực sự đã phải cố gắng thúc ép buộc bản thân, điều mà gã đã không làm trong suốt nhiều năm, khi gã sải bước quay lại để kiểm tra xem đó là gì.

Chỉ là một con chim. Một con công. Nó đang đứng chễm chệ trong nhà kính như thể nó mới là chủ sỏ hữu của cái nơi chật chội đó vậy, và nếu không phải đang có một “con cá” lớn hơn cần phải “nướng” thì chắc chắn gã sẽ vặt cổ cái con vật chết tiệt đó ngay bây giờ. Gã phải dùng cả hai gan bàn tay để ấn lên hai bên thái dương của mình.

Cảm thấy xấu hổ với phản ứng của bản thân, về những cảm nhận ở cái nơi có sự pha trộn lạ kỳ giữa tôn giáo và những bí ẩn đầy nữ tính này, gã quyết định rời khỏi căn phòng. Hành lang bên ngoài vắng tanh, những cánh cửa lớn phía trước mặt gã đang đóng chặt. Có những giọng nói phát ra từ phía căn phòng bên phải ở đầu kia cầu thang. Gã bước tới và chờ ở bên ngoài. Gã không biết người phụ nữ mà mình đang săn lùng trông như thế nào. Nhưng gã biết chắc chắn một điều rằng, chỉ cần cô ta lên tiếng là gã có thể nhận ra được ngay.


Nguồn: Nhà xuất bản: Văn Học - ebook©vctvegroup
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2022

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của sharon bolton