Kẻ Sống Sót

Lượt đọc: 11777 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 110 -

Ajax bước vào nhà nguyện ngay sau viên hạ sĩ của đội phản ứng vũ trang. Nhà nguyện nhìn rất tinh tế với mái vòm trung tâm được trang trí theo kiểu một tấm lưới mắt cáo sơn vàng. Án thờ được đặt trên một cái bục cao bằng gỗ, trong khi các bức tường phía sau được ốp bằng gỗ sẫm màu. Một bên án thờ là bục giảng kinh và một chiếc ghế bằng gỗ được chế tác tinh xảo dành cho linh mục đặt ngay bên cạnh. Dưới chân anh là nền nhà lát bằng đá phẳng. Những hàng ghế dài và cao xếp san sát nhau bằng gỗ được chạm khắc tinh xảo. Nhà nguyện này có thể chứa tối đa tới trên một trăm người.

Ánh sáng trong này rất yếu. Giờ mới quá trưa khoảng vài tiếng thôi nhưng ánh sáng mặt trời vẫn không thể trực tiếp chiếu xuyên qua những lớp kính màu trên cửa sổ để vào trong nhà nguyện được. Trong các hốc tường, trên các bậc thang là những giá nến tinh xảo, bên trên cắm những ngọn nến to đang bập bùng cháy.

Trên những hàng ghế phía trước, khoảng bốn mươi nữ tu đang ngồi đó trong những chiếc áo choàng màu đen ẩn hiện dưới ánh sáng yếu ớt.

“Nhiều nữ tu quá.” Mojo thì thầm.

“Tất cả giơ tay lên.” Viên hạ sĩ ra lệnh khi vẫn đang ở giữa lối đi.

Các nữ tu vẫn tiếp tục hát. Không có một bàn tay nào di chuyển.

Viên hạ sĩ tiến đến hàng ghế phía trước, tiếp tục đi, vòng qua cái bục, bước thêm vài bước cuối cùng trước khi dừng lại ngay sát thánh đường. Hình ảnh phản chiếu của những ngọn nến đặt trên án thờ như đang nhảy múa trên chiếc mũ bảo hộ màu đen của anh ta.

“Cảnh sát vũ trang Northumbria đây.” Anh ta nói. “Mời các vị giơ tay lên cao.”

Chẳng có chút dấu hiệu nào cho thấy các nữ tu đã nghe được lời anh ta nói. Ở khu vực phía sau trong nhà nguyện, ngay phía sau Ajax, các sĩ quan cảnh sát vũ trang khác đã tản ra, chĩa thẳng súng về phía các nữ tu.

“Cầu Chúa phù hộ.” Ajax lẩm bẩm khi anh bước về phía trước.

“Anh hành động hơi muộn đấy.” Mojo nói.

Một trong các nữ tu, bước ra chỗ sáng, anh nhận ra đó là Mẹ Hildegard, bà giơ tay phải lên và tiếng hát lập tức ngưng bặt. Các nữ tu đồng loạt cúi đầu xuống để không ai có thể nhìn rõ mặt họ được. Chỉ bằng một tín hiệu, họ đã trở thành một loạt những dáng hình màu đen kỳ quái.

Ajax bước lên phía trước.

“Vì lý do gì mà cậu lại làm xáo trộn buổi cầu nguyện của chúng ta vậy, thanh tra Maldonado?” Mẹ Hildegard hỏi.

Gương mặt viên hạ sĩ vẫn không để lộ bất cứ biểu cảm nào. Đôi mắt anh ta nhìn chằm chằm vào khu vực trung tâm nhà nguyện.

“Tôi đã có lệnh bắt giữ Isabel Jones, hay còn được gọi là xơ Maria Magdalena. Mẹ có biết cô ấy đang ở đâu không?” Khi Ajax nói, anh đưa mắt lướt dọc theo những dáng hình mặc đồ đen và đeo mạng che bên dưới. Ngoại trừ một vài người có thân hình rất thấp, cô ta có thể là bất cứ ai trong số họ.

“Mặc dù đã khóc thương cho sự ra đi của người chị em của chúng ta trong suốt hai ngày nay thì chúng ta vẫn luôn tin rằng xơ ấy đã đến bên Cha của chúng ta trên thiên đường rồi.” Mẹ Hildegard nói. “Mặc dù ta cũng thừa nhận rằng, đôi khi cũng có những khúc mắc trong mối quan hệ của chúng ta khi ta nghi ngờ về mục đích thực sự của xơ ấy. Xin hãy cứ tiếp tục cầu nguyện, các xơ. Ta đảm bảo sự gián đoạn này sẽ sớm kết thúc thôi.”

Ajax nhận ra trong đôi mắt của vị nữ tu già đã lóe lên một tia sáng mà anh biết chắc rằng nó không phải do ánh nến gây ra.

“Chiếc xe của em gái cô ấy đã rời khỏi nơi mà nó đã bị bỏ lại vào sáng ngày thứ Tư. Camera giám sát đã bắt được hình ảnh chiếc xe đó di chuyển về hướng này và chúng tôi vừa phát hiện ra nó được đậu cách đây khoảng gần hai ki lô mét.” Anh nói.

“Vậy thì lẽ ra cậu nên tìm kiếm xơ Maria Magdalena ở cách đây gần hai ki lô mét chứ.”

“Hai ngày trước chính mẹ đã xác nhận thi thể của cô ấy. Mẹ đang nói dối sao?”

Đôi hàng lông mày của Hildegard khẽ nhướn lên. “Ở nơi này, sự thật luôn được đề cao.” Bà nói. “Nếu như ta phạm phải sai lầm thì ta nghĩ rằng đó hoàn toàn là do thông tin sai lệch từ phía cậu và cũng là do ta quá đau khổ mà thôi.”

“Mẹ có biết cô ấy đang ở đâu không?”

Hildegard vừa bước qua sàn nhà nguyện, vừa nói: “Ta sẽ tiết kiệm một chút thời gian, thanh tra ạ. Vì lợi ích của chúng ta, chứ không phải của các cậu.” Bà bước lên bục giảng kinh và chạm tay vào một cuốn Kinh thánh lớn bọc da. “Ta thề với cuốn Kinh thánh mà chúng ta tôn kính nhất này rằng, với toàn bộ những gì mà ta biết được thì tất cả thành viên sống trong cộng đồng của chúng ta đều đang có mặt tại đây cùng chúng ta, ở ngay trong nhà nguyện này. Nếu như xơ Maria Magdalena cũng đang có mặt bên trong tòa nhà này, thì xơ ấy cũng phải có mặt tại đây. Cậu sẽ tha thứ cho sự thiếu dứt khoát của ta, nhưng trong tuần này, ta đã không may nói lời sai sự thật ở nơi liên quan đến xơ ấy rồi.”

Ajax liếc nhìn xung quanh. Nơi này không có cánh cửa nào khác cả. Cũng không có tủ đồ để trốn. “Mẹ vui lòng yêu cầu các xơ ấy giơ tay lên cao.” Anh yêu cầu Hildegard.

“Tuyệt đối không được. Sự kín đáo cũng là một trong những đức tính khác mà chúng ta vô cùng coi trọng. Hơn nữa, một số xơ tuổi tác cũng rất cao rồi, vai của họ rất yếu.”

Ajax hít một hơi thật sâu. “Hạ sĩ, tôi mong các sĩ quan của anh có thể giúp hộ tống từng xơ một ở đây đến văn phòng của mẹ Hildegard. Tôi sẽ trực tiếp thẩm vấn họ ở đó.”

“Họ sẽ không nói chuyện với cậu đâu. Ở đây chúng ta có một mệnh lệnh phải giữ im lặng.”

Anh bước đến gần bà ấy hơn. Mẹ Hildegard có dáng người rất cao, rất ít phụ nữ có thể cao gần bằng anh được.

“Như vậy thì tôi đảm bảo rằng sẽ có rất nhiều người trong số các xơ ở đây sẽ bị bắt và giam giữ suốt đêm đấy.” Anh nói.

Vị nữ tu già nhìn chằm chằm vào anh, không chút nao núng. “Cậu nghiêm túc sao?” Bà hỏi.

Ajax quay sang viên hạ sĩ. “Tôi cần hai nữ sĩ quan cảnh sát. Ngay bây giờ!”

Các nữ sĩ quan cảnh sát được điều lên phía trước.

“Tôi muốn xem mặt của họ.” Ajax nói với các nữ sĩ quan, cố gắng lờ đi những nụ cười tự mãn của các sĩ quan vũ trang đang vây quanh anh. “Hãy lịch sự nhất có thể vì tôi không muốn nhận được bất cứ lời buộc tội nào từ phía Vatican về việc chúng ta đã đối xử thô bạo với họ. Các cô có thể nâng đầu họ lên để tôi có thể nhìn rõ gương mặt của họ không?”

Khi anh nói, mẹ Hildegard đã bước trở lại hàng và cúi đầu xuống. Lúc này, trông bà cũng chẳng có gì khác biệt với những người còn lại. Ajax bắt đầu từ phía cuối hàng. “Xin thứ lỗi, xơ.” Anh nói. “Tôi sẽ kiểm tra nhanh thôi.” Một nữ sĩ quan cảnh sát giữ chặt lấy đôi vai của vị nữ tu, người còn lại đẩy cằm nữ tu để nâng đầu cô ta lên. Nữ tu này có khuôn mặt tròn trịa, làn da ửng đỏ với những vết tàn nhang, cô ta ngẩng đầu lên nhưng vẫn hướng ánh mắt nhìn xuống dưới. Chắc chắn đây không phải là Maria Magdalena. “Cảm ơn!” Anh di chuyển đến chỗ người kế tiếp.

Phải mất đến hơn mười phút mới có thể kiểm tra xong từng nữ tu một, nhưng khi kiểm tra xong đến người cuối cùng thì anh đã chắc chắn được rằng Isabel Jones không hề có mặt trong số họ.


Nguồn: Nhà xuất bản: Văn Học - ebook©vctvegroup
Được bạn:Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2022

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của sharon bolton