_khaiphongchiquai005.jpg)
Đến khi Đoan Mộc Thúy tỉnh dậy đã là buổi trưa nữ đứng thành hàng, bên giường cách đó không xa là hai đại phu của quân doanh đang rì rầm nói gì đó, chỗ nàng bị thương đã được băng bó cẩn thận.
Bất giác lòng nàng được thả lỏng, nàng ngẫm nghĩ rồi toan ngồi dậy, có thị nữ lanh lợi nhìn thấy thế bèn bước tới đỡ lấy nàng, một thị nữ khác đến lót một tấm đệm sau lưng nàng.
Đoan Mộc Thúy nhìn quanh và hỏi: “A Di đâu rồi?”
Vừa dứt lời, A Di đã vén rèm bước vào, hẳn là vì nghe thấy động tĩnh trong lều.
Đoan Mộc Thúy ra hiệu cho nàng ta đến gần, để những người không liên quan lui ra, nàng hỏi: “Triển Chiêu đưa ta vê u?"
A Di gật đầu nói “phải”.
“Không làm khó hắn chứ? Hắn đâu rồi?”
“Đang nghỉ ngơi trong lều rồi ạ”
Đoan Mộc Thúy khẽ gật đầu, trầm ngâm một hồi nàng lại hỏi: “Đã mang hết thi thể của những kẻ mưu sát ta đêm qua về chưa?”
A Di gật đầu: “Đều là những gương mặt xa lạ, trên người không mang theo những thứ không liên quan nên chẳng phát hiện được gì.
Đoan Mộc Thúy cười khẩy: “Có lẽ chúng tới từ phương xa, đêm qua ta đã sơ suất, để bọn chúng có cơ hội thừa cơ đánh vào lúc sơ hở”.
A Di vẫn còn sợ hãi: “Cô nương, cô bị thương không nhẹ, cũng may đêm qua gặp Triển Chiêu.”
Đoan Mộc Thúy không đáp, lại như chợt nhớ ra điều gì đó: “Có ai biết chuyện ta bị ám sát không?”
A Di lắc đầu: “Trời vừa sáng Triển Chiêu đã đưa cô nương về đây, binh lính trong ngoài đều kín miệng như bưng, không để lộ tin tức ra ngoài”.
Đoan Mộc Thúy cười khẽ: “Làm tốt lắm, phải triệt tiêu uy phong của bọn chúng”.
A Di bật cười: “Cô nương, cô đã bị thương ra nông nỗi này rồi, rốt cuộc là ai triệt tiêu uy phong của ai chứ?”
Đoan Mộc Thúy cũng cười: “Ngươi không ngại thì cứ đi loan tin ra ngoài, nói đêm qua có kẻ mưu sát ta, tên nào tên nấy đều bị ta xử lý hết.”
Hai người đùa giỡn một phen, sau đó A Di ra ngoài, tới một căn lều nhỏ hơn ở phía bên phải, Triển Chiêu nằm nghiêng người trên giường, để nguyên quần áo mà ngủ, trên áo còn có vết máu thâm lại, A Di hơi do dự rồi khẽ gọi y: “Triển đại ca?”
Đợi một hồi vẫn không thấy Triển Chiêu đáp lời, A Di đưa tay đẩy bả vai y, chợt thấy Triển Chiêu mở trừng hai mắt, tay nhanh như chớp, thoáng cái đã giữ chặt lấy cổ tay nàng ta.
A Di đau đớn kêu lên một tiếng, cùng lúc đó Triển Chiêu vội thu tay về, ngượng ngùng nói: “A Di cô nương, ta cứ tưởng là…”
A Di ôm lấy cổ tay, không dám ngẩng đầu lên nhìn Triển Chiêu, nhỏ nhẹ nói: “Triển đại ca, cô nương bảo huynh qua bên kia.”
Triển Chiêu giật mình, lập tức đứng dậy đi ra ngoài, A Di cắn môi nhìn theo bóng lưng của Triển Chiêu, khi tấm màn cửa được vén lên, ánh sáng tràn vào trong lều, vô số hạt bụi nhỏ bay lượn trong ánh sáng, rồi trong nháy mắt chúng lại biến mất hoàn toàn.
A Di đứng ngây người tại chỗ, sau đó chầm chậm dựa vào giường và ngồi xuống, bỗng nhiên nàng gục mặt xuống giường, hai mắt dâng lên nỗi chua xót.
Trên đệm vẫn còn chút hơi ấm của Triển Chiêu, mang theo mùi thảo dược không biết tên thoang thoảng, nước mắt của A Di bất giác chảy xuống.
Từ đêm qua tới giờ, nàng ta gần như không dám ngẩng đầu lên nhìn Triển Chiêu.
Phải làm sao đây? Nàng ta ngẩn ngơ suy nghĩ, Triển đại ca nhờ cậy ta làm việc này, vậy mà ta lại không thể làm đến nơi đến chốn.
☆ ☆ ☆
Đêm qua nàng ta vội vàng chạy đến Cao Bá Kiển doanh, lúc tới mới biết Kỳ Mục Điển và Kỳ Mục Đinh đã chết trong lúc tra tấn, hỏi tới Kỳ Mục Y La thì Cao Bá Kiển bỗng nói vòng vo, mới đầu bảo là đã chết, hỏi thi thể ở đâu thì hắn lại lúng ta lúng túng không nói nên lời.
A Di càng hỏi càng thấy nghi ngờ, bỗng nhiên nhớ tới những lời đồn đại về Cao Bá Kiển mà mình từng nghe trong quân, ánh mắt liền xoáy thẳng vào trong lều của hắn, Cao Bá Kiển càng thêm hoảng loạn, lấy thân mình ngăn cản tầm mắt của nàng ta, lời nói quanh co không đâu vào với đâu.
Bấy giờ nỗi nghi ngờ trong lòng A Di càng được xác thực, nàng ta đẩy phắt Cao Bá Kiển ra, xông thẳng vào trong lều, lúc nhìn thấy tình cảnh trước mắt, máu trong người nàng ta như lập tức vọt thẳng lên đỉnh đầu.
Nếu đã trở mặt với nhau thì Cao Bá Kiển cũng không cần phải nói dối quanh co nữa, hắn nói mấy câu ám chỉ chứa đầy gai nhọn: “A Di cô nương, Đoan Mộc tướng quân sai cô tới đây ư?”
A Di không thèm nhìn hắn, nàng ta chẳng nói chẳng rằng đi tới bên giường, cởi áo choàng đang khoác trên người xuống, bọc lấy Kỳ Mục Y La toàn thân lõa lồ ánh mắt đờ đẫn.
☆ ☆ ☆
Cao Bá Kiển có chút tức giận: “A Di cô nương, ta nể mặt Đoan Mộc tướng quân mới nhượng bộ cô mấy phần, cô đừng có càn quấy quá mức!”
A Di đỡ Kỳ Mục Y La đứng lên, cách lớp áo choàng, nàng ta vẫn có thể cảm giác được thân thể mong manh của Kỳ Mục Y La đang run lập cập.
Khi đi đến gian ngoài, họ bị Khâu Sơn tiên sinh ngăn lại.
Ông ta đại để cũng biết chủ tử nhà mình dâm dật vô sỉ, nói chuyện không quá tự tin nhưng vẫn cố chiếm lý về mình: “A Di cô nương, nói sao thì tướng quân cũng là tướng quân do thừa tướng thân phong, dù Đoan Mộc tướng quân ở đây cũng phải nể mặt Cao tướng quân mấy phần, cô làm như thế chẳng phải làm mất mặt tướng quân hay sao?”
A Di hơi do dự nhưng bước chân vẫn chẳng dừng lại.
Cao Bá Kiển phía sau quát đến lạc cả giọng: “Đoan Mộc Thúy dạy dỗ thuộc hạ như thế này sao?”
Nàng ta đã đưa được người về, nhưng...
Kỳ Mục Y La điên rồi, không biết nói thế có đúng hay chăng, nàng ta không điên cuồng rồ dại, mà ánh mắt dại ra, không nói một lời, tỏ ra không quen biết ai, co quắp trong một góc quân trướng, lặng lẽ như một người chết.
☆ ☆ ☆
Triển Chiêu vén cửa lều lên, nhìn thấy thị nữ đang hầu Đoan Mộc Thúy ăn cơm, lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm. Vốn dĩ nàng bị toàn ngoại thương, nay có thể ăn uống như bình thường, hẳn không có gì đáng ngại.
Đoan Mộc Thúy liếc mắt thấy Triển Chiêu vừa đến, liền phất tay bảo thị nữ kia lui ra, rồi mỉm cười với Triển Chiêu.
Triển Chiêu cũng cười nhẹ, chậm rãi bước tới: “Tướng quân thấy khá hơn chút nào chưa?”
Đoan Mộc Thúy ngẩng đầu nhìn y: “Sao ngươi không ngồi xuống nói chuyện? Ta ngẩng đầu nhìn ngươi cũng đau hết cả cổ rồi.
Triển Chiêu hơi do dự rồi vẫn vén vạt áo ngồi xuống bên giường, Đoan Mộc Thúy nhìn y như đang ngẫm nghĩ у gì đó, nàng chợt lên tiếng: “Triển Chiêu, tối hôm qua ngươi đã cứu ta.”
Triển Chiêu đáp một câu lạc đề: “Sao giữa đêm hôm khuya khoắt tướng quân một mình rời khỏi doanh trại, ngay cả binh khí cũng không cầm theo như vậy?”
Đoan Mộc Thúy không đáp, ngừng một chút mới nói: “Đêm qua bọn tập kích ám sát ta là mật thám do Triều Ca phái tới. Triển Chiêu, tại sao ngươi lại xuất hiện đúng lúc thế?”
Triển Chiêu điềm nhiên đáp: “Vậy phải hỏi cớ sao tướng quân nửa đêm một mình đến gần chỗ ta ở”.
Đoan Mộc Thúy không mảy may dao động: “Hỏi hay lắm, ta cũng muốn hỏi, vì sao ta lại bị tập kích ở gần chỗ ngươi ở chứ không phải chỗ khác?”
Hai người lời qua tiếng lại, đối chọi gay gắt, ăn miếng trả miếng, tuy không đến mức giương cung bạt kiếm nhưng rõ ràng chẳng ai chịu nhường ai.
Triển Chiêu không bận tâm, hơi cúi đầu xuống như một thói quen: “Thôi, nếu cô đã nghi ta là mật thám thì dù ta cứu cô hay không cũng chẳng liên quan gì. Đêm qua ta nằm mộng, mơ thấy cô sẽ tới nên nhanh chóng sắp xếp người mai phục tấn công cô, lại nhân lúc cô gặp nguy hiểm xuất hiện cứu giúp, âm mưu tranh thủ lấy được lòng tin của cô, sau đó đòi một chức quan, không ngờ tướng quân mắt sáng như đuốc, vừa liếc mắt đã nhìn thấu tất cả, chất vấn liên hồi, Triển mỗ không biện bạch được, đành phải bó tay chịu trói.”
Đoan Mộc Thúy xụ mặt, nhưng trong mắt lại ẩn chứa ý cười: “Ngươi có thể chạy đi, lần trước ta không bị thương cũng chẳng giữ ngươi lại, bây giờ ta bị thương rồi, trong quân trướng này chẳng có ai là đối thủ của ngươi.”
Triển Chiêu gật đầu: “Ta cũng đang có ý này, nhưng đêm qua vất vả quá, giờ vẫn còn chưa hết mệt, để ta ngồi đây nghỉ ngơi một lát, lúc sau có trốn cũng chưa muộn.”
Đoan Mộc Thúy phì cười, trên bụng nàng có thương tích, nụ cười này tác động lên vết thương khiến nàng đau đến nhíu mày, Triển Chiêu hối hận vì không biết giữ miệng, vội la lên: “Cô.”
Y toan đưa tay đỡ lấy nàng nhưng vừa chạm đến vạt áo thì bỗng khựng lại, Đoan Mộc Thúy nhìn chăm chú tay y một hồi, sau đó chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn y như đang dò hỏi, trong ánh mắt ngập tràn vẻ hồ nghi.
Triển Chiêu né tránh ánh mắt của nàng, chầm chậm thả tay xuống, chợt Đoan Mộc Thúy cất tiếng: “Ta nhớ ra rồi!”
Triển Chiêu thầm giật mình, ngẩng phắt đầu lên nhìn nàng, thấy cặp chân mày của Đoan Mộc Thúy dần cau lại, nàng gằn từng chữ: “Triển Chiêu, đêm qua hình như ta nghe thấy ngươi gọi ta là ‘Đoan Mộc’... Chúng ta đâu có thân thiết như vậy? Lúc đó... ngươi đang gọi ai?”
Lúc đó... ngươi đang gọi ai?
Ánh mắt của hai người giao nhau, trong tâm trí Đoan Mộc Thúy như có tia sáng vụt qua, ánh sáng mong manh, trong chớp mắt dường như có một ý nghĩ xuất hiện nhưng không thể nào bắt được.
Ngoài lều bỗng có tiếng náo động, lính đưa tin vội vàng cất lời: “Cao tướng quân cầu kiến!”
☆ ☆ ☆
Nói là “cầu kiến” nhưng Cao Bá Kiển cũng không thực sự “cầu”, Đoan Mộc Thúy chưa kịp nói một tiếng “mời” thì hắn đã xốc cửa lều đi vào, không đội mũ mão, chẳng mặc giáp trụ, theo sau là Khâu Sơn tiên sinh bước thấp bước cao, hai tay nâng một cái mâm, bên trên đặt ngay ngắn một chiếc ấn, thị nữ ngoài lều không dám chặn hắn thật, chỉ vừa giả vờ cản đường vừa la lớn: “Tướng quân đang không khỏe, chưa thể đứng dậy...”
Đoan Mộc Thúy thầm rùng mình, bất giác ngồi thẳng dậy, Cao Bá Kiển vênh váo quát tháo xông vào, đến khi gặp được Đoan Mộc Thúy lại không dám làm càn, hắn ôm quyền mà nói: “Đoan Mộc tướng quân, sớm muộn gì ta cũng không giữ nổi ấn tướng này nữa, xin tướng quân thu hồi đi thôi”.
Tim Đoan Mộc Thúy hẫng một nhịp, biết sự tình xảy ra thế này là có nguyên nhân, cũng biết Cao Bá Kiển đang cố bày trò ra vẻ, nhưng thấy hắn hùng hổ như vậy, nàng hiểu phải vuốt đuôi hắn đã, vì vậy nàng lập tức mỉm cười: “Cao tướng quân có chuyện gì cứ từ từ nói, hôm qua ta bị cảm lạnh, bây giờ đầu vẫn còn chóng váng, ngài nói nhanh nói mạnh như thế, ta lại nghe không vào”.
Khâu Sơn tiên sinh nhanh chóng nháy mắt ra hiệu với Cao Bá Kiển, dù sao chuyến này bọn họ tới đây cũng chỉ muốn lấp liếm ngụy biện, nhẹ nhàng trao đổi với Đoan Mộc Thúy, cho dù không chiếm được lợi ích gì thì cũng khiến Đoan Mộc Thúy phải nhận một món nợ, vậy coi như cũng có lãi rồi.
Cao Bá Kiển lần này lại tỏ ra rất thông minh, hắn thuận theo lời nói của Đoan Mộc Thúy, thêm mắm dặm muối kể lại chuyện đêm qua. Hắn tránh nặng tìm nhẹ, chỉ nói mình để ý một cô nương, muốn thu về dưới trướng, ai ngờ thiên tướng A Di của Đoan Mộc doanh lại không hỏi rõ đầu đuôi, xồng xộc xông vào lều bắt người đi, hoàn toàn không coi hắn ra gì, trước mắt bao nhiêu người khiến hắn không còn uy tín tướng quân, nghĩ đi nghĩ lại chẳng bằng đem trả ấn tướng.
Đoan Mộc Thúy trước giờ vẫn biết thói đối nhân xử thế của Cao Bá Kiển, biết hắn không có lý thì tuyệt đối không dám huênh hoang đắc ý, dù chân tướng việc này ra sao thì chắc hẳn A Di đã phạm phải việc không nên làm, lập tức trong lòng nàng bừng lửa giận, ngoài mặt lại cố tỏ ra bình tĩnh: “Cao tướng quân chớ nóng nảy, ngài là tướng quân do thừa tướng thân phong, ai dám không coi tướng quân ra gì chứ? Gọi A Di tới đây, đưa cả cô nương mà nàng ta dẫn về nữa.”
Hai lính gác hô vang một tiếng “Rõ”, trong lòng Triển Chiêu có thể đoán được phần nào nhưng cũng không dám khẳng định, bất giác có hơi lo lắng cho A Di.
Không bao lâu sau A Di bước vào, theo sau có hai thị nữ đỡ Kỳ Mục Y La với vẻ mặt đờ đẫn, nàng ta đã được rửa mặt chải đầu, thay y phục sạch sẽ, gương mặt cực kỳ xinh đẹp, chỉ tiếc rằng đôi mắt u ám mờ mịt như mắt cá chết.
Lòng Triển Chiêu chấn động, trong đầu nổ “uỳnh” một tiếng, trước đó y đã đoán ra nữ tử mà Cao Bá Kiển nói tới chính là Kỳ Mục Y La, nhưng vẫn ôm một tia hy vọng, lúc này nhìn thấy bộ dạng của Kỳ Mục Y La, biết nàng ta đã bị lăng nhục. Bình sinh y căm ghét nhất là hạng hoang dâm vô sỉ ức hiếp nữ nhân, thấy Kỳ Mục Y La thành ra như vậy, trong lòng vừa đau đớn vừa ân hận, cảm xúc ngổn ngang khó nói thành lời.
Đoan Mộc Thúy bình tĩnh nói: “A Di, cô nương này là người đêm qua ngươi dẫn ra khỏi quân doanh của Cao tướng quân ư?”
A Di oán hận trợn mắt lườm Cao Bá Kiển và đáp: “Cô nương, cô không biết đâu, Cao tướng quân…”
Đoan Mộc Thúy sầm mặt: “Ta hỏi ngươi có phải hay không?”
A Di ngơ ngác, thấy Đoan Mộc Thúy có vẻ không vui, trong lòng chợt lo lắng thấp thỏm, ngập ngừng một lúc rồi mới khẽ cắn môi dưới, nói nhỏ: “Phải ạ”.
“Đưa ra từ quân trướng của Cao tướng quân ư?”
“…Vâng”
“Cô nương này tội phạm quan trọng mà Đoan Mộc doanh muốn bắt giữ sao?”
“Không… phải”
Đoan Mộc Thúy cười gằn: “Ngươi thân là thiên tướng, lấy tư cách gì để tới quân doanh của tướng quân bắt người? Ngay cả ta đây đồng chức chiến tướng với Cao tướng quân, có chuyện gì cũng phải xin thừa tướng định đoạt, ai cho ngươi xông vào lều bắt người?”
Trước đó A Di cũng biết bản thân hành sự lỗ mãng, nhưng lại không nghĩ việc mình làm nghiêm trọng đến mức nào, bây giờ nghe Đoan Mộc Thúy dùng lời lẽ nghiêm khắc như thế, lại thấy Cao Bá Kiển tìm tới tận nơi, biết chuyện chẳng lành bèn quỳ phịch xuống đất.
Đoan Mộc Thúy càng nghĩ càng giận: “Nếu việc này truyền ra ngoài, người ta sẽ nói trên dưới Đoan Mộc doanh ta kiêu căng ngang ngược, một thiên tướng cũng dám xông vào lều tướng quân, lại còn dám...”
Nàng vốn định nói “Còn dám bắt người từ trên giường”, nhưng lại nghĩ bản thân phải che giấu cho Cao Bá Kiển, đành phải bỏ qua không nhắc tới: “Ấn tướng của Cao tướng quân là do thừa tướng ban cho, ngươi không biết trên dưới, không coi tướng quân ra gì, chẳng lẽ ngay cả thừa tướng ngươi cũng không bận tâm hay sao?”
A Di biết mình gây họa lớn, dập đầu lia lịa, nước mắt tràn mi: “Đều tại A Di không biết nặng nhẹ, tướng quân trách phạt.”
Đoan Mộc Thúy nhìn về phía Cao Bá Kiển, giọng điệu nhã nhặn, không hề tỏ ra khó chịu: “Cao tướng quân, A Di là người của bộ lạc Ngu Sơn chúng ta, từ nhỏ đã chăm sóc ta, chức thiên tướng chỉ là chức suông, rất ít khi lo chuyện bên ngoài, không biết nặng nhẹ chẳng hiểu trên dưới, đắc tội tướng quân, nay ta thay nàng ta tạ lỗi. Ngài cứ đưa vị cô nương này về, còn A Di ngài cũng dẫn đi vậy, xin tùy tướng quân trách phạt”.
Triển Chiêu trước đó bừng bừng lửa giận, vẫn cố hết sức kiềm chế, lúc Đoan Mộc Thúy chất vấn A Di y chẳng у nghe rõ ràng, nhưng đoạn cuối cùng này y lại nghe không sót một chữ, y ngẩng đầu thốt lên: “Gượm đã!”
Y đột nhiên lên tiếng khiến mọi người vô cùng kinh ngạc, A Di đang lệ rơi lã chã, chỉ có thể đưa mắt ra hiệu cho y chớ hành động hấp tấp. Đoan Mộc Thúy hơi nhíu mày, lòng thầm thở dài không ngừng, Cao Bá Kiển và Khâu Sơn tiên sinh vẫn đang ngơ ngác, không biết người vừa cất lời là thần thánh phương nào.
Trong không gian im lặng dị thường, chợt đồng tử của Kỳ Mục Y La khẽ chuyển động, ánh mắt đờ đẫn dần chuyển sang Triển Chiêu, đôi môi tái nhợt khô khốc hơi mấp máy, ngờ vực hỏi: “Triển đại ca?”
Hai thị nữ đang dìu nàng ta còn chưa kịp phản ứng thì đã bị đẩy phắt ra, Kỳ Mục Y La thất thểu chạy về phía Triển Chiêu, chạy được nửa đường bỗng hai đầu gối mềm nhũn, suýt ngã quỵ xuống, Triển Chiêu không kịp đắn đo, vội bước tới đỡ lấy nàng ta, Kỳ Mục Y La run lẩy bẩy, yếu đuối dựa vào lòng Triển Chiêu mà khóc thảm thiết.
Chuyện xảy ra quá đột ngột, Cao Bá Kiển sững sờ hồi lâu không biết nên phản ứng như thế nào, chỉ có thể nhìn Đoan Mộc Thúy: “Tướng quân... chuyện này…”
Đoan Mộc Thúy không nghe thấy câu hỏi của hắn, nàng nhìn Triển Chiêu, khẽ cắn môi dưới, mi mắt rũ xuống, che khuất vô số ý nghĩ phức tạp khó nói thành lời ẩn sau nơi đáy mắt, cố giữ giọng nói bình tĩnh, không để cho người khác nhận ra sự dao động.
“Cao tướng quân, tạm thời ngài cứ về doanh trại trước đi, chuyện này... tạm hoãn mấy hôm, ta nhất định sẽ cho ngài một câu trả lời thỏa đáng.”