Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5839 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 98
Image

Thực lòng Cao Bá Kiển không hẳn muốn rời đi, nhưng hắn vẫn biết làm gì cũng phải có chừng mực.

Lúc ra khỏi lều, Cao Bá Kiển lau mồ hôi trên trán, lo lắng hỏi Khâu Sơn tiên sinh: “Tiên sinh, chúng ta bày trò như vậy liệu Đoan Mộc tướng quân có tức giận hay không?”

“Không đâu,” Khâu Sơn tiên sinh trấn an hắn, “Đoan Mộc tướng quân là người hiểu lễ nghĩa, lần này rõ ràng là ả A Di kia không đúng. Hơn nữa nhìn tình thế vừa rồi, cô ta xử lý việc trong doanh mình còn không xong, làm gì có thời gian gây khó dễ tướng quân?”

Ông ta ngẫm nghĩ rồi tiếp tục cổ vũ Cao Bá Kiển: “Tướng quân, nhẫn nhịn là đức tính tốt, nhưng không thể để người ta đè đầu cưỡi cổ, Đoan Mộc tướng quân thân phận hiển hách, coi như có thể nể mặt cô ta, nhưng đám lâu la dưới trướng cô ta dựa vào đâu mà làm trò ngang ngược với tướng quân? Tướng quân không lên tiếng, bọn họ lại tưởng là tướng quân sợ, đôi khi cũng phải cho bọn họ biết tay!”

Cao Bá Kiển phục Khâu Sơn tiên sinh sát đất: “Tiên sinh nói phải, nói phải lắm!”

Cảm thán một hồi lại cẩn thận hỏi: “Còn đứa con gái kia, ta có nên mang về hay không?”

Khâu Sơn tiên sinh chau mày như thể đang trăn trở với một câu hỏi nan giải từ thuở xa xưa, hồi lâu sau mới chậm rãi lắc đầu: “Khó!”

“Khó ở chỗ nào?” Cao Bá Kiển khiêm tốn thỉnh giáo.

“Nếu có thể dẫn về thì hôm nay Đoan Mộc tướng quân đã nhả ra rồi, cô ra không chịu nhả, chứng tỏ về sau cũng khó mà mong đợi được gì. Nhưng tướng quân không cần phải lo, Đoan Mộc tướng quân đã nói hai ngày sau sẽ cho ngài câu trả lời thỏa đáng, đến lúc đó sẽ có kết quả, tướng quân cũng sẽ không chịu thiệt đâu”.

☆ ☆ ☆

Khâu Sơn tiên sinh đoán không sai, quả thực Đoan Mộc Thúy “xử lý việc trong doanh mình còn không xong”.

Nàng thản nhiên liếc mắt qua Kỳ Mục Y La đang khóc nức nở trong lòng Triển Chiêu, sau lại nhìn sang A Di, chỉ biết cười bất đắc dĩ, rồi lẩm bà lẩm bẩm: “Đã không giúp được gì cho ta thì thôi, lại còn gây thêm phiền phức cho ta.”

Nàng nói rất khẽ nhưng Triển Chiêu lại nghe hết sức rõ ràng, y hơi giật mình, quay đầu lại nhìn về phía Đoan Mộc Thúy, vừa khéo chạm phải ánh mắt bình tĩnh đến lạnh lùng của Đoan Mộc Thúy.

“Ta nói không sai chứ,” Đoan Mộc Thúy nhìn thẳng vào mắt y, “Ta phải nhận lỗi với Cao tướng quân, sợ hắn làm lớn chuyện lên. Tự dưng ngươi lên tiếng làm gì, ngươi có quan hệ gì với Đoan Mộc doanh, ngươi nói một tiếng ‘Gượm đã’ có ai thèm nghe? Ngươi có thể gây khó dễ cho Cao Bá Kiển ư? Để sự tình vỡ lở ra, thượng phụ sẽ chất vấn, cuối cùng vẫn là ta phải gánh vác, mấy người các ngươi ai nấy đều muốn làm anh hùng, tự cho rằng trời sập xuống có mình chống đỡ, nếu trời sập xuống thật chẳng phải ta đây chết dí trước tiên sao?”

Nàng bỗng nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi, không thể vực dậy được tinh thần, bèn ngoảnh mặt vào trong, phất tay: “Tất cả lui xuống đi, không ai được ở lại”.

Nếu nàng nổi trận lôi đình còn đỡ, giờ nàng bỗng bình tĩnh như vậy, mặt không đổi sắc, tựa như đang nói chuyện của người khác, khiến lòng Triển Chiêu tự nhiên cảm thấy đau âm ỉ.

Trong sự im lặng đầy bế tắc, những người trong lều lẳng lặng lui ra, khi A Di đi ngang qua Triển Chiêu, nàng ta do dự không biết có nên đưa Kỳ Mục Y La đi không, Triển Chiêu cũng nhận ra suy nghĩ của nàng ta, khẽ gật đầu, hai đầu ngón tay điểm nhẹ lên huyệt ngủ sau gáy Kỳ Mục Y La, sau đó đứng dậy giao Kỳ Mục Y La cho A Di.

A Di chẳng nói chẳng rằng, sai thị nữ bên cạnh tới đỡ lấy Kỳ Mục Y La, đi được mấy bước mới nhận ra Triển Chiêu không đi theo họ.

Lúc quay đầu lại nhìn Triển Chiêu, chỉ thấy Triển Chiêu lắc đầu với mình, A Di có hơi sốt ruột nhưng cũng không dám lớn tiếng nói chuyện, chỉ dẩu môi về phía Đoan Mộc Thúy, ý bảo Triển Chiêu chớ có gây thêm chuyện nữa.

Triển Chiêu mỉm cười, nhìn nàng ta với ánh mắt trấn an nhưng vẫn đứng yên tại chỗ.

A Di ngẩn ra, chợt nghĩ chắc hẳn hắn có chuyện muốn nói với Đoan Mộc Thúy, trong lòng đắn đo một chút rồi quyết định rời khỏi quân trướng, nàng ta thầm nghĩ: Đêm qua Triển Chiêu vừa cứu mạng tướng quân, dù tướng quân có tức giận đến đâu chăng nữa cũng sẽ không làm khó huynh ấy đâu.

Trong chốc lát, ngoại trừ Triển Chiêu, những người khác đều lui xuống hết, trong lều yên lặng một cách lạ thường, Đoan Mộc Thúy ngẩng đầu lên, ngẩn ngơ nhìn nếp gấp trên nóc lều, một lúc lâu sau mới quay đầu lại, chợt liếc thấy trong lều vẫn còn một người, trong lòng cả kinh, không kịp nghĩ ngợi, nhanh chóng đưa tay gạt đi dòng lệ nơi khóe mắt.

Triển Chiêu chậm rãi bước tới, ngồi xuống bên cạnh giường, Đoan Mộc Thúy ngẩng đầu nhìn y: “Sao ngươi còn chưa đi?”

Vành mắt của nàng hơi ửng đỏ, đôi mắt trở nên trong trẻo hơn sau khi được nước mắt gột rửa, nàng không nổi giận, mái tóc dài mềm mượt rủ xuống trên gò má, toàn thân vùi trong tấm chăn ấm, lớp lông cáo đen viền trên mép chăn kề sát bên chiếc cằm trắng trẻo của nàng, như thể đang nhẹ nhàng nâng niu.

Trong lòng Triển Chiêu nảy sinh cảm giác dịu dàng khác thường, y khẽ nói: “Đều tại ta không tốt, cô đừng để bụng.”

Đoan Mộc Thúy kinh ngạc nhìn y, Triển Chiêu mỉm cười, y nhìn thấy mình trong mắt nàng, ánh nắng nhàn nhạt lọc xuyên qua nóc lều, mềm mại và ấm áp giống như cõi lòng bình lặng của y lúc này.

Trong sự yên tĩnh hiếm thấy, y chợt nhớ tới một câu: “Cầm sắt đồng thanh, đôi bên hòa hợp”.

“Ta nhất thời quên cô là tướng quân, tuy không phải đế vương nhưng nhất cử nhất động đều ảnh hưởng đến đại cục, trên dưới trái phải, bốn phương tám hướng, như thành phải giữ, tựa ải phải trông, không thể đội trên cũng chẳng thể đạp dưới, ta quên cô có nhiều điều khó xử, đều tại ta không tốt”.

Ngừng lại một chút, khóe môi lại thoáng hiện lên vẻ cay đắng: “Cô nói đúng, đã không giúp được gì lại còn làm phiền thêm”.

Đoan Mộc Thúy sửng sốt, nàng ngây người nhìn y, một cảm xúc khác lạ chầm chậm tràn khắp cơ thể. Nghe Triển Chiêu nói những lời này, nàng hoàn toàn không thấy kỳ quái, trái lại còn như đã thân thiết với y từ lâu, dù là mùa đông lạnh lẽo, y cũng là nguồn hơi ấm của nàng, lẳng lặng ôm lấy nhau, quên đi thế gian ngập sóng gió, chẳng màng hồng trần lắm xô bồ.

Một lúc lâu sau, nàng kinh ngạc nhận ra mình vừa thất thần, cơ thể lập tức trở nên cứng đờ, nàng cố nén cơn sóng đang trào dâng trong lòng, rào trước đón sau mà hỏi: “Vị... cô nương kia... là... ai?”

Nàng chưa từng gặp Kỳ Mục Y La, có hỏi câu này cũng không có gì lạ.

“Nàng ta là Kỳ Mục cô nương.”

"À.”

Sau cuộc đối thoại ngắn ngủi là khoảng yên lặng dằng dặc, một lúc lâu sau Đoan Mộc Thúy mới khẽ nói: “Có phải ngươi muốn giữ nàng ta lại không?”

“Nếu không làm tướng quân khó xử...” Triển Chiêu cân nhắc từng câu từng chữ, “Kỳ Mục cô nương không phải người xấu, nàng ta lại bị khinh bạc như thế... Ta thật sự không muốn nàng ta rơi vào tay kẻ như... Cao Bá Kiển.”

Đoan Mộc Thúy bỗng nhìn y chăm chú như đang suy nghĩ điều gì đó: “Triển Chiêu, ta nhớ ngươi từng nói với ta, trước ngươi ẩn cư thế ngoại, gần đây mới rời khỏi quê nhà, mong muốn kiến công lập nghiệp giữa thế gian loạn lạc này, có phải không?”

Triển Chiêu không rõ vì sao nàng lại đột nhiêu đổi chủ đề, suy nghĩ một lát rồi gật đầu đáp: “Đúng vậy”.

“Ngươi với Kỳ Mục cô nương quen thân tới mức nào? Chỉ vì chút giao tình mà sẵn lòng đứng ra vì nàng ta ư?”

Triển Chiêu đón nhận ánh mắt như đang tra hỏi của Đoan Mộc Thúy, y cười nhẹ: “Cứu khốn phò nguy, chỉ vì muốn không thẹn với lương tâm mà thôi.”

Đoan Mộc Thúy chậm rãi lắc đầu: “Triển Chiêu, ngươi không sống được ở đây đâu, mau quay về đi.”

“Trước mười ba tuổi ta vẫn ở hành cung Tây Kỳ, thừa tướng hợp nhất người của bộ lạc Đoan và bộ lạc Ngu Sơn, phân về dưới quyền các tướng lĩnh, trong quân coi trọng xuất thân dòng dõi, địa vị của binh lính bộ lạc Đoan và bộ lạc Ngu Sơn vô cùng thấp kém, chỉ cần đi sai một bước là sẽ bị đánh tới chết, lại thêm bộ lạc vô chủ, lĩnh chủ do thừa tướng phái xuống không quan tâm đến người trong bộ lạc, bộ lạc Đoan và Ngu Sơn ngày càng sa sút, mới đầu là bộ lạc số một số hai của Tây Kỳ, về sau suy bại tới nỗi bộ lạc nhỏ xung quanh cũng dám tới cướp bóc hành hung.

Sau đó trong quân xảy ra một chuyện, có người lính thuộc bộ lạc Ngu Sơn bất mãn trước sự bạo ngược của bộc xạ trưởng, trong lúc tranh cãi đã lỡ tay giết chết hắn. Trưởng lão trong bộ lạc của bộc xạ trưởng kia nhất quyết không chịu bỏ qua, lúc đó phó tướng vì muốn xoa dịu cơn giận của trưởng lão đó mà treo cổ một lúc mười hai người lính bộ lạc Ngu Sơn, cuối cùng khiến cho binh lính bộc lạc Ngu Sơn bất ngờ nổi dậy, bộ lạc Đoan cũng ra tay tương trợ, thừa tướng gấp rút điều binh, trong vòng một ngày dẹp yên được bọn họ, giam giữ hơn tám trăm binh lính nổi dậy, quyết định hôm sau xử tử hình.

Trưởng lão của bộ lạc Đoan và bộ lạc Ngu Sơn biết đại sự không ổn, vì vậy bảy trưởng lão tiến cung ngay trong đêm, muốn cầu kiến ta. Đêm ấy mưa to gió lớn, sấm rền chớp giật, còn ta...”

Nói đến này, nàng đột nhiên cười chua chát: “Khi đó ta đang cùng Ấp Khương con gái của thừa tướng rải dâu nuôi tằm, trong tẩm điện còn đang đặt khung cửi dệt lụa, ta thầm giận bọn họ tới phá chuyện vui của ta, liền sai người từ chối không gặp mặt.”

“Bảy trưởng lão vẫn quỳ bên ngoài điện, đêm khi ta đã ngủ say, bỗng nghe thấy ngoài điện có tiếng kêu thảm thiết thê lương, sau khi tỉnh dậy ta liền sai thị vệ ra ngoài xem sao.

Mở cửa điện ra, thấy một trưởng lão đứng dậy chỉ ta mà mắng, nói hai bộ lạc sắp diệt tộc rồi, ta lại chẳng hề quan tâm, không xứng làm chủ bộ lạc, trong lòng ta bực bội, còn tranh luận với ông ấy, nói rằng chuyện này là do binh lính trong bộ lạc càn quấy, nên chịu trách phạt, có liên quan gì đến ta đâu....

Trưởng lão kia nổi trận lôi đình, nói ta ruồng bỏ bộ lạc, có giữ lại cũng chỉ là tai họa, không bằng giết đi cho xong, nói rồi ông ấy xông về phía ta, thị vệ liên tục quát bảo ông ấy ngưng lại, thấy ông ấy không chịu dừng, cuối cùng thị vệ vung tay chém xuống, chặt ngang người ông ấy.”

Nàng bỗng nghẹn ngào, hai tay nắm chặt lấy chăn, trong lòng Triển Chiêu như sóng cuộn biển gầm, y chẳng nói một lời, chỉ đưa tay ra áp lên mu bàn tay của nàng, bấy giờ y mới nhận ra bàn tay nàng đang run rẩy, do dự một chút rồi cũng nắm chặt lấy nó.

Đoan Mộc Thúy cũng không ngẩng đầu lên: “Sau khi bị chém đứt eo, trưởng lão kia chưa chết ngay, hai tay ông ấy chống dậy, nửa người trên vẫn bò về phía ta, kéo theo một đường máu dài, bị mưa lớn xối qua khiến toàn bộ ngoài điện như một bể máu, ngay cả thị vệ cũng sợ ngây người, trơ mắt nhìn ông ấy bò tới, tóm chặt lấy cổ chân ta...”

Hốc mắt Triển Chiều xót xa, y chợt lên tiếng: “Cô đừng nói nữa”.

Đoan Mộc Thúy như không nghe thấy gì: “Lúc ấy ta sợ đến hét toáng lên, liên tục hất chân muốn thoát khỏi tay ông ấy, nào ngờ không sao rút ra được, ông ấy trợn mắt trừng trừng nhìn ta, khi đó ông ấy vẫn nói được, ông ấy nói, môi hở răng lạnh, tiểu chủ nhân có thể tồn tại là vì bộ lạc Đoan và bộ lạc Ngu Sơn còn tồn tại, nếu hai bộ lạc tiêu vong thì trong lòng Khương Tử Nha, tiểu chủ nhân chẳng còn giá trị gì. Dù tiểu chủ nhân không nghĩ cho người trong bộ lạc thì cũng phải biết nghĩ cho mình...”

“Ông ấy còn nói rất nhiều, ta không nhớ rõ nữa, sau đó thị vệ kịp phản ứng lại, vung đao chém ông ấy, máu của ông ấy bắn lên mặt ta, trước mắt ta mọi thứ đều biến thành màu đỏ máu... Nói chung cảnh tượng vô cùng hỗn loạn...

Về sau khi ta tỉnh táo trở lại, lời ông ấy nói vẫn quanh quẩn bên tai, như thể thành quỷ cũng phải không ngừng nói với ta, dù ta bịt kín lỗ tai không muốn nghe thì giọng nói ấy vẫn có thể chui vào đầu, ta...”

Nàng nói không thêm được nữa, dường như sau đó cảm giác lại xuất hiện, Triển Chiêu cách một lớp chăn đưa tay vòng lấy eo nàng, ôm nàng vào trong lòng, nhẹ nhàng dịu giọng trấn an nàng.

“Sau đó, trời còn chưa sáng ta đã chạy tới tẩm cung của thừa tướng, xin tha mạng cho tám trăm tộc nhân kia, thừa tướng rất giận dữ, chỉ trích người của bộ lạc Đoan và bộ lạc Ngu Sơn bướng bỉnh khó thuần, không hiểu tại sao lúc ấy ta lập tức quỳ rạp xuống đất, xin thừa tướng cho ta quân lệnh, từ đó về sau binh lính bộ lạc Đoan và bộ lạc Ngu Sơn đều do ta chưởng quản, nếu còn xảy ra chuyện gì khác, ta xin nguyện nhận lấy cái chết. Thừa tướng khi ấy rất kinh ngạc, ông suy nghĩ hồi lâu rồi nói ta không thể lãnh binh, ta vẫn kiên trì cầu xin, ông lại đi thương lượng với Tây Bá Hầu, không biết bọn họ đã nói những gì mà khi quay về lại đồng ý với ta, nhưng ông nói binh quyền của ta chỉ giới hạn trong bộ lạc Đoan và bộ lạc Ngu Sơn, ta không thể thu quân từ bộ lạc khác. Sau này bộ lạc Bài Kỳ cũng gia nhập, nhưng bộ lạc Bài Kỳ quá nhỏ, thừa tướng cũng chẳng nói gì.”

“Rồi sau đó nữa...” Nước mắt của nàng dần chảy xuống, “Ta cứ vậy lãnh binh, không ngừng chinh chiến, ta rất sợ bại trận, bởi vì một khi thua trận, ta sợ thừa tướng sẽ nghi ngờ ta không thể lãnh binh, sợ ông lấy đi binh quyền của ta... Nhưng sau này ta phát hiện ra, dù ta có đánh thắng thì thừa tướng cũng chẳng thấy vui lòng... Dương Tiễn từng nói với ta, thừa tướng không vui là vì sợ thế lực của bộ lạc Đoan và bộ lạc Ngu Sơn không ngừng lớn mạnh... Không cho người ta thua nhưng cũng chẳng cho người ta thắng, Triển Chiêu, cuộc chiến này phải đánh thế nào đây...”

Nàng không kìm chế được, nằm trong lòng Triển Chiêu khóc òa lên, Triển Chiêu ôm chặt lấy nàng, bất giác nước mắt trượt xuống mái tóc nàng.

“Chẳng trách không cho ta đánh thành Sùng, muốn sai ta tới ấp An. Cho dù thế lực của ta ngày càng lớn mạnh, thì ta cũng sẽ không ngáng đường thượng phụ, cớ sao ông ấy vẫn đề phòng ta...”

Triển Chiêu nghe thấy nàng lẩm bẩm: “Khương Tử Nha là đồ lòng dạ hẹp hòi, thế mà đời sau còn tồn ông là Thái Công Vọng, Chiêu Liệt Võ Thành Vương, chỉ có ta mới biết ông là đồ nhỏ mọn...”

Đời sau?

Lòng Triển Chiêu chấn động, y không kịp nghĩ kỹ, vội ngồi thẳng người dậy, cúi đầu nhìn Đoan Mộc Thúy, trong mắt nàng chợt có một tia sáng quen thuộc tự như ánh sao lướt qua rất nhanh, Triển Chiêu buột miệng hỏi: “Đoan Mộc?”

Đoan Mộc Thúy giật mình, ánh mắt nàng mờ mịt trong chốc lát, sau đó lại sáng rõ như lúc ban đầu, nàng vô thức ngồi thẳng người dậy, đưa tay vỗ trán, lông mày hơi nhíu lại.

“Vừa rồi nói đến...” Nàng mím môi như thể đang cố suy nghĩ, “Thời thế rối ren, khôn sống mống chết, Triển Chiêu, ngươi có tâm địa rất tốt, ta hy vọng ngươi có thể giữ được sự lương thiện, chân thành, thẳng thắn này. Đừng nghĩ với chuyện kiến công lập nghiệp nữa, kẻo lại chìm vào trận gió tanh mưa máu làm lạc mất bản tính của mình.”

Ngừng một chút, khóe môi nàng lại chầm chậm vén lên một nụ cười: “Nếu có thể thì hãy đưa A Di đi. Lỡ như A Di lại gây chuyện giống lần này, chưa chắc gì ta có thể bảo vệ được cô ấy.”

Triển Chiêu không nói gì, y hoàn toàn không nghe rõ lời nàng nói, trong đầu y ong ong, chỉ nghĩ về một việc.

Đoan Mộc Thúy vừa mới lướt qua.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »