_khaiphongchiquai005.jpg)
Ngày hôm ấy không còn chuyện gì nữa,
Dưới sự ngầm đồng ý của Đoan Mộc Thúy, A Di mời Triển Chiêu tạm ở lại trong Đoan Mộc doanh, một căn lều nho nhỏ được dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ, nhìn cũng đủ biết A Di đã tốn nhiều công sức thế nào.
Lều của A Di ở cách đó không xa, vào bữa tối lúc Triển Chiêu tới thăm Kỳ Mục Y La, thấy sau khi khóc lóc thảm thiết một trận đã quay lại với bộ dạng đờ đẫn, chỉ khi nhìn thấy Triển Chiêu thì trong đôi mắt nàng ta mới lộ ra sức sống yếu ớt.
Thị nữ đang đút cháo cho nàng ta ăn, A Di nghiêng người tựa vào giường thêu thùa, tay phải cầm một chiếc kim bằng xương, tay trái nhẹ nhàng vuốt ve hình thêu trên tấm lụa trắng, vừa nhác thấy Triển Chiêu bước vào, đôi mắt chợt đong đầy niềm vui: “Triển đại ca.”
Triển Chiêu mỉm cười nhìn xuống bức thêu của A Di, tuy rằng thêu thùa bắt nguồn từ thời Nghiêu Thuấn nhưng đến thời Thương Chu vẫn chưa có bước đột phá lớn về kỹ thuật, cách thêu của A Di không hề phức tạp, nhưng hình dáng mộc mạc động lòng người, dùng kim cũng rất khéo léo.
Triển Chiêu chợt nhớ tới lời Đoan Mộc Thúy nói lúc sáng, không kìm được bèn hỏi: “A Di cô nương, thường ngày cô làm những việc gì?”
A Di không mảy may nghi ngờ, ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: “Tất nhiên là lo liệu việc sinh hoạt hàng ngày của tướng quân, lúc rảnh rỗi thì luyện đạo diễn võ, xem binh lính thao luyện.”
Lúc rảnh rỗi ư?
Triển Chiêu thở dài, A Di làm thiên tướng đúng là dễ dàng thật, chẳng trách nàng ta dám bắt người ra từ trong lều của Cao Bá Kiển, không phải không sợ, mà là không biết nên mới không sợ mà thôi.
Đôi bên cùng im lặng, sau một hồi, hai người đều đưa mắt nhìn Kỳ Mục Y La, A Di hỏi một cách lo lắng: “Triển đại ca, lúc sáng huynh nói gì với tướng quân đó? Tướng quân có bảo đưa Kỳ Mục cô nương đi không?”
Vốn dĩ nàng ta cũng chẳng có giao tình gì với Kỳ Mục Y La, nhưng là yêu ai yêu cả đường đi lối về, nếu Triển Chiêu đã để ý thì nàng ta cũng quan tâm, mặc dù có đôi chút ghen tị nhưng cũng chẳng quá bận lòng.
Triển Chiêu lắc đầu: “Tướng quân không nói gì nhiều, nhưng nếu cô ấy phải cho Cao Bá Kiển một câu trả lời thỏa đáng thì hẳn trong lòng đã có suy tính riêng.”
Nhưng suy tính cái gì mới được? Quả thật trong lòng Triển Chiêu không dám chắc Đoan Mộc Thúy có đưa Kỳ Mục Y La đi hay không. Nghĩ tới đây sắc mặt không khỏi trở nên u ám.
A Di cắn môi, suy nghĩ hồi lâu rồi bỗng hạ quyết tâm: “Triển đại ca, huynh đừng lo lắng quá, để đến tối ta lại nói chuyện với cô nương, thuyết phục cô ấy.”
Triển Chiêu hơi ngạc nhiên, không nhịn được bèn ngẩng đầu lên nhìn A Di một cách chăm chú.
Lúc sáng nàng ta mới bị Đoan Mộc Thúy nghiêm giọng răn dạy, chẳng lẽ giờ đã quên mất rồi sao? Lại còn muốn đi “nói chuyện” tiếp nữa chứ? Chỉ vì muốn y không phải “lo lắng quá ư?
Tội gì phải khổ thế.
Triển Chiêu có đôi phần trăn trở trước tấm lòng của A Di, y cho rằng mình không thể nhận tâm ý này, nhưng vẫn hết sức cảm động.
“A Di,” giọng y trở nên dịu dàng, “Không cần phải đi nữa đâu, nói rồi lại khiến tướng quân nổi giận, như vậy cũng chẳng tốt cho cô”.
A Di cúi đầu không nói một lời, chỉ bản thân nàng ta mới biết trong lòng mình có một đóa hoa đang khe khẽ hé nở.
Triển Chiêu đang quan tâm đến nàng ta, dù có vì thế mà bị Đoan Mộc Thúy mắng thêm vài lần thì có sá gì?
Không một ai để ý thấy đôi mắt vô hồn của Kỳ Mục Y La chợt lóe lên một tia tàn nhẫn.
☆ ☆ ☆
Tuy A Di quyết định đi tìm Đoan Mộc Thúy nói chuyện, nhưng chuyện chẳng chiều lòng người, khi màn đêm buông xuống Đoan Mộc Thúy đi ngủ rất sớm, nàng ta đứng ngoài lều một lúc lâu rồi cũng đành ngậm ngùi quay về.
Không sao cả, ngày mai nói tiếp cũng chưa muộn.
Lúc quay về lều của mình, thấy Kỳ Mục Y La đã ngủ say, A Di nhớ tới cảnh ngộ của Kỳ Mục Y La, trong lòng chợt thấy thương xót, liền lấy áo choàng lông chồn của mình nhẹ nhàng đắp lên người Kỳ Mục Y La, sau đó mới đi ngủ.
Chớp mắt đã quá nửa đêm, trong lều lặng ngắt như tờ, Kỳ Mục Y La bỗng trở mình ngồi dậy.
Trong đêm tối, ánh mắt của nàng ta sáng đến đáng sợ.
Nàng ta rón rén đứng dậy, nín thở đi tới cạnh cửa, lặng lẽ mở nút thắt trên dưới rồi khẽ vén cửa lều lên để lộ một khe hở nhỏ.
Gió lạnh lùa qua khe hở khiến nàng ta bất giác rùng mình nhưng vẫn không hề nhúc nhích.
Đôi mắt nàng ta hơi nheo lại, nhìn chòng chọc vào quân trướng lớn nhất cách đó không xa, lều của chủ tướng.
Ở cửa lều có hai lính gác tay cầm kích đứng bất động trang nghiêm như những pho tượng, không lâu sau đó có một đội lính tuần đêm cầm giáo đi ngang qua.
Những ngọn đuốc ngải cứu tẩm dầu mỡ được cắm trên kệ trước lều đang bốc cháy hừng hực, ngọn lửa màu cam không ngừng nhảy nhót phản chiếu trong mắt, khiến cho lửa giận trong mắt nàng ta càng thêm dữ dội.
Lời Kỳ Mục Điển nói trước khi chết vẫn còn văng vẳng bên tai.
“Nghĩ cách lén quay về nhà... Như vậy…”
☆ ☆ ☆
Đêm nay Đoan Mộc Thúy ngủ trằn trọc không yên, dường như chỉ cần nàng vừa nhắm mắt là lại thấy mình đang đi xuống một hành lang dài, bậc thang chồng chất, nàng cứ đi từng bậc từng bậc, lối vào ban đầu rộng tới mấy trượng, khi đi tới cùng ngẩng đầu lên nhìn chỉ thấy lối vào to bằng miệng bát, ánh nắng chói lọi từ trên bầu trời rọi xuống, khiến nàng không khỏi đưa tay lên che mắt.
Dưới chân là một vũng bùn, bùn lầy cuồn cuộn, ào ào sủi bọt, trong đầm có hai người đang đứng, một người toàn thân dính đầy bùn lầy nhớp nháp, trên đầu chỉ có ba cái lỗ sâu như thể hai mắt một miệng, người còn lại...
Đoan Mộc Thúy nhìn nàng chằm chằm: Nàng ấy đã tỉnh dậy rồi.
Nàng ấy mặc xiêm y xanh biếc, khoác một lớp áo lưới xanh ngọc, một tay nhón lấy đuôi lọn tóc, nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt lộ vẻ tươi vui, nàng ấy bỗng quay sang cười với người bên cạnh: “Không sai, ta hồi đó đúng là như vậy.”
Người nọ vô cùng cung kính, không hề thái độ kiêu căng như lúc trước: “Thượng tiên nói rất đúng.”
Đoan Mộc Thúy ngơ ngác, thượng tiên là sao, hồi đó đúng là như vậy là có ý gì, nàng hơi bực bội, lớn tiếng quát lên: “Các ngươi là ai?”
Thật kỳ lạ, dường như bọn họ hoàn toàn không nghe thấy lời nàng nói mà chỉ đối đáp với nhau, thỉnh thoảng lại liếc nhìn nàng.
“Nơi này là âm tào địa phủ thật ư?”
“Thưa phải”.
“Địa phủ là như thế này sao?” Nữ tử được gọi là “thượng tiên” kia nhíu mày, “Ta từng đưa Ly Cơ xuống địa phủ, vào Phong Đô, qua đò Hoàng Tuyền, hình như không giống thế này.”
“Hơn nữa,” nàng ấy nhíu mày, nghĩ một lát lại nói thêm, “Thần tiên như ta khi chết cũng bị đưa xuống địa phủ ư?”
“Thần tiên mất đi pháp lực cũng ngang với phàm nhân. Nếu đã là phàm nhân thì khi chết sẽ phải xuống địa phủ.”
“Thế đầu trâu mặt ngựa đâu rồi? Ít nhiều gì ta cũng là thần tiên, sao không thấy Diêm La Vương ra đón?” Nàng ấy nhìn xung quanh một chút, như thể không ngại chuyện chết chóc.
“Thân phận của thượng tiên khác biệt, trước hết cứ tạm nán lại đây đã, về sau Diêm La Vương sẽ đích thân đến tiếp giá.”
“Nán lại đây làm gì?” Nàng ấy cau mày, nâng gấu váy lấm lem bùn đất lên, “Địa ngục mười tám tầng, sao ta chưa từng nghe nói đến một tầng thế này? Dù Diêm La có việc không tới được thì cũng nên mời ta uống trà cho tử tế, bỏ mặc ta ở đây làm gì vậy?”
“Với cả,” nàng ấy bỗng đưa tay chỉ về phía Đoan Mộc Thúy, “Tại sao ta lại thấy cô ấy?”
“Chuyện lúc sinh thời thoảng qua như mây khói, thượng tiên sẽ lần lượt nhìn thấy hết”.
Nàng ấy ngẩn ra, không nói gì thêm nữa, chăm chú quan sát Đoan Mộc Thúy, dường như đang nhớ về những chuyện từ thuở xa xưa: “Ta nhận ra bộ y phục này của cô ấy, là do A Di làm cho ta trước khi tấn công thành Sùng.”
Không biết tại sao khi nhắc tới A Di, trong mắt nàng lại ngập tràn nỗi đau thương, “Sau khi ta chết đi, A Di đầm đầu vào quan tài mà chết, đó cũng là chuyện từ lâu lắm rồi”.
Người nọ vẫn cung kính như cũ: “Xin thượng tiên hãy nén bi thương.”
Nàng ấy không đáp, sau đó lại chợt thở dài: “Vậy mà ta đã chết hai lần rồi, lần trước chết chưa bao lâu Dương Tiễn đã tới đón ta, nói thượng phụ truyền tiên vị này cho ta. Lần này... Dương Tiễn còn chẳng biết là ta đã chết.”
“Xin thượng tiên... hãy nén bi thương.”
“Chuyện ở Tuyên Bình thế nào rồi?”
“Nhờ thượng tiên ra sức, minh đạo đã bị đóng lại, dịch bệnh được giải quyết, dân chúng Tuyên Bình trở về với cuộc sống yên vui, tâm nguyện của thượng tiên đã được hoàn thành, chi bằng… thiếp đi một lát.” Người nọ nói rất thản nhiên, chỉ có khi nhắc tới “thiếp đi” thì lại hơi ngập ngừng.
Nàng ấy không đáp, mi mắt dần rũ xuống, xúc tu mọc ra từ người nọ chầm chậm giơ lên, nhẹ nhàng khoác lên vai nàng ấy, tự như vỗ về lại như mê hoặc: “Thượng tiên xả thân vì nghĩa, cả người và thần đều kính trọng. Sao không rũ sạch bụi trần mệt mỏi, lên giường nằm yên giấc nghỉ ngơi một lát?”
Nàng ấy không lên tiếng, một lúc lâu sau bỗng ngẩng đầu lên, giọng nói không lớn nhưng hết sức rõ ràng: “Còn Triển Chiêu thì sao? Y... sao rồi?”
Triển Chiêu?
Đoan Mộc Thúy giật mình, theo bản năng nhấc bước nhưng lại giẫm vào khoảng không.
Nàng bỗng mở mắt, trong lều tối đen như mực, cảnh tượng lúc nãy vẫn rõ ràng như ở ngay trước mắt.
Đoan Mộc Thúy nằm bất động một lúc lâu, rồi nàng hất tung chăn bước xuống giường, nhưng vì quên trên đùi còn có vết thương nên nàng ngã nhào ra đất.
Lính gác bên ngoài nghe thấy có động tĩnh liền giật mình hoảng hốt, có người muốn vào xem sao: “Tướng quân.”
Giọng nói gấp gáp của Đoan Mộc Thúy từ trong lều vọng ra: “Đi, gọi Triển Chiêu tới đây, nhanh lên!”
Triển Chiêu bị tiếng huyên náo dồn dập đánh thức, nghe nói Đoan Mộc Thúy muốn tìm y gấp liền không kịp mặc y phục chỉnh tề, chỉ khoác thêm một tấm áo ngoài rồi đi ngay, vào lều chủ tướng mới nhận ra trong này không có ánh đèn, y hơi chần chừ, lấy hỏa chiết tử trong ngực ra thổi lửa, vừa nhìn đã thấy Đoan Mộc Thúy đang nằm dưới giường.
Y cực kỳ kinh hoảng, vội tắt hỏa chiết tử rồi bước tới đỡ nàng dậy, cánh tay vòng qua chiếc eo mảnh mai của nàng, bỗng nhiên Đoan Mộc Thúy khẽ gọi y: “Triển Chiêu.”
Triển Chiêu khựng lại, Đoan Mộc Thúy nhìn y chăm chú, hơi cắn môi, vẻ mặt lại chẳng biểu lộ điều gì.
Nàng hơi ngẩng đầu kề sát tai y, thì thầm rủ rỉ: “Ta nhớ ra Tuyên Bình rồi”.