Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5863 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 100
Image

Trong bóng đêm, thân thể Triển Chiêu bỗng trở nên cứng đờ.

“Ta nhớ ra Tuyên Bình,” Đoan Mộc Thúy nói thật chậm rãi, hơi thở nhẹ nhàng ấm ấp khẽ vờn qua tại Triển Chiêu, “Ta nhớ cả minh đạo, dịch bệnh, cả thượng tiên nữa.”

Nàng không nói được gì thêm, vì Triển Chiêu bỗng ôm chặt lấy nàng, thân thể y run rẩy, hai tay như vòng sắt khóa chặt nàng vào lòng, đây hoàn toàn không phải là một cái ôm dễ chịu, giữa hai người gần tới nỗi không còn khoảng cách, Đoan Mộc Thúy như nghẹt thở, nàng muốn đẩy y ra: “Triển Chiêu...”

Một giọt chất lỏng ấm áp rơi lên cổ nàng, sau đó chậm rãi trượt xuống, Đoan Mộc Thúy ngây người, bàn tay bất động.

Nàng bỗng cảm thấy có chút hối hận vì đã lừa dối Triển Chiêu, nhất định nàng đã chạm đến nỗi đau trong lòng y, nếu không y đã chẳng đau khổ như vậy.

Nàng cũng không muốn y đau đớn, chẳng biết tại sao cõi lòng nàng lại chua chát khi thấy y khổ đau.

“Triển Chiêu.” Nàng ngập ngừng, cố đẩy bờ vai của y mà không xong, “Ngươi nghe ta nói...”

Đáp lại nàng là hai cánh tay từ từ siết chặt và nụ hôn nóng bỏng áp sau tai nàng.

Nụ hôn này khiến lòng nàng rối như tơ vò.

Có khoảnh khắc dường như con tim của nàng ngưng nhịp đập, dòng máu trong người như ngừng chảy, nơi y đặt nụ hôn nóng rực, hơi ấm lan dọc da thịt, chạy khắp toàn thân.

Trong chớp mắt run rẩy ngắn ngủi ấy, nàng chợt tỉnh táo trở lại, giãy giụa muốn thoát khỏi vòng tay của Triển Chiêu: “Triển Chiêu, không phải.”

Những lời giải thích thừa thãi và cái rùng mình của nàng trở nên trống rỗng khi Triển Chiêu cúi đầu lấp kín môi nàng, sau đó trời đất quay cuồng, hơi thở của Triển Chiêu chồng chất dồn nén, tựa như ánh nắng ấm áp ve vuốt thảm cỏ xanh lúc sáng sớm, cảm xúc dịu dàng dần hòa tan nỗi căng thẳng trong nàng, thân thể của nàng dần dần thả lỏng, từng chút từng chút giao hết thân mình cho Triển Chiêu...

Bỗng keng một tiếng, không biết lính canh tuần đêm nào đánh rơi kích xuống đấy, hai người gần như đồng thời run lên rồi tách ra nhanh như chớp.

Khuôn mặt Đoan Mộc Thúy nóng như lửa đốt, bờ môi ngập ngừng một hồi không thốt nên lời, Triển Chiêu thật sự cũng chẳng khá hơn nàng là bao, tiếc rằng trong lều không đốt nến, nếu không lúc này để hai người nhìn thấy nhau có lẽ còn khiến Triển Chiêu khó chịu hơn cả giết chết y.

Tâm trí Đoan Mộc Thúy hết sức rối bời, nàng không hiểu tại sao mình lại để chuyện như thế này xảy ra, hỗn sự của nàng với Cốc Xương đã chắc như đinh đóng cột, vậy mà nàng lại không ngăn cản Triển Chiêu.

Chuyện này khiến cho nàng bối rối, đến nỗi có thể gạt bỏ hết những minh đạo, Tuyên Bình hay thượng tiên gì đó, tới độ cả đêm không ngủ được, nên lúc này nàng chẳng thể thốt lên dù chỉ một lời.

Sau một hồi lặng im, Triển Chiêu bỗng nghiêng người về phía nàng, Đoan Mộc Thúy cả kinh như thể trái tim vọt lên tận cổ họng: “Ngươi... ngươi làm cái gì thế?”

Giọng Triển Chiêu hơi khàn khàn: “Đoan Mộc, nàng cứ đi ngủ trước đã, ngày mai ta lại tới tìm nàng.”

Vừa nói y vừa vươn tay bế Đoan Mộc Thúy lên, cánh tay vòng qua eo nàng, dù cách một lớp y phục nhưng nơi chạm vào cánh tay của y vẫn khẽ run lên như bị điện giật.

Tâm trí của Đoan Mộc Thúy lại bắt đầu rối loạn, thân thể Triển Chiêu thoáng tới gần cũng khiến hơi thở của nàng trở nên dồn dập, cho đến tận khi Triển Chiêu rời đi, thân thể cứng ngắc của nàng mới dần hồi phục.

Nàng ngồi trên giường ôm chăn một lúc lâu, sau đó bỗng hất chăn xuống giường.

Cũng may lần này nàng không ngã nữa.

“Người đâu, chuẩn bị xe!”

☆ ☆ ☆

Ai bị đánh thức từ trong cơn mơ giữa đêm hôm khuya khoắt cũng sẽ cảm thấy chẳng vui vẻ gì.

Nhất là Dương Tiễn.

Ban ngày hắn cùng Cốc Xương đi tới quân trướng của thừa tướng, thương thảo kế hoạch tấn công thành Sùng, từ bày trận đến trợ công, từ lương thảo tới chi viện, bàn hết những việc lớn nhỏ, thời gian cứ lẳng lặng trôi qua, người cũng mệt mỏi rã rời, nửa đêm hắn mới được đi ngủ, vừa ngả lưng mà đầu đã như dính chặt vào gối.

Hắn chưa kịp say giấc nồng thì phó tướng dưới trướng đã vào gọi, một lần không đáp thì gọi nhiều lần, trông có vẻ không đạt được mục đích thì sẽ không từ bỏ.

Thấy giả bộ ngủ không thèm để ý cũng vô ích, Dương Tiễn chẳng còn cách nào khác, đành phải mở mắt ra, lúc này trong mắt hắn hiện lên một tia lạnh lẽo, thậm chí còn có thể làm kẻ không thức thời phá vỡ giấc ngủ của hắn chết cóng.

Nào ngờ phó tướng chẳng hề tỏ ra sợ hãi, vẫn vô cùng bình tĩnh: “Tướng quân, Đoan Mộc tướng quân tới”

Ngọn lửa vô danh mà Dương Tiễn sắp tuôn ra phải tự sản tự tiêu, chẳng trách lần này phó tướng không hề tỏ ra e dè chút nào, hóa ra người tới thế lớn, gã đoán chắc Dương Tiễn sẽ không nổi giận với Đoan Mộc Thúy.

Dương Tiễn chậm rãi mặc y phục, nếu là trước kia, Đoan Mộc Thúy đã mất kiên nhẫn rồi xông vào từ lâu, túm lấy giáp trụ áo choàng và tròng lên người hắn.

Vậy mà hôm nay lại thật yên tĩnh, hắn lề mề hồi lâu mà vẫn không thấy Đoan Mộc Thúy bước vào.

Dương Tiễn lấy làm lạ, suy tư một lúc, khóe miệng chợt nở nụ cười. Đừng nói là nha đầu này vẫn giận dỗi vì hôm trước cãi cọ với hắn nhé?

Đúng là lo bò trắng răng, sao hắn có thể so đo với nàng vì chuyện như thế chứ?

Nghĩ như vậy, hắn bất giác lắc đầu cười khổ, vừa buộc thắt lưng vừa vén rèm đi ra ngoài, Đoan Mộc Thúy đang dựa vào bàn ăn, trên người khoác áo choàng lông, che thân kín mít, mũ áo choàng được viền một lớp lông dày, che khuất nửa gương mặt của nàng. Nghe tiếng bước chân của Dương Tiễn, nàng ngẩng đầu nhìn về phía đó, sắc mặt tiều tụy, đôi môi nhợt nhạt không có huyết sắc.

Dương Tiễn giật mình, vội sải bước đi tới, miệng la lên: “Đoan Mộc, muội không khỏe sao?”

Đoan Mộc Thúy ừ một tiếng, cúi đầu xuống, từ bên trong khép áo choàng lại trông rất tủi thân.

Dương Tiễn vươn tay xoa đầu nàng rồi cười: “Bên ngoài lạnh lắm, chúng ta vào trong nói chuyện đi.”

Nói đoạn liền kéo Đoan Mộc Thúy vào trong, nhưng hành động ấy lại suýt làm nàng ngã xuống, tim Dương Tiễn hẫng một nhịp, lông mày nhíu lại, chẳng nói chẳng rằng xốc áo choàng của nàng lên.

Vừa thoáng nhìn thấy, hắn liền hít sâu một hơi, thất thanh nói: “Sao lại bị thương đến mức này?”

Cái miệng nhỏ của Đoan Mộc Thúy bĩu ra: “Tại huynh chọc tức đó”.

Dương Tiễn vừa giận vừa buồn cười: “Nếu ta có thể làm muội tức đến mức này thì đã làm Trụ Vương tức chết từ lâu rồi, còn phải vất vả đánh trận làm gì nữa?”

Sau đó hắn ngồi xổm xuống, đưa tay thử chạm vào đầu gối nàng, Đoan Mộc Thúy nóng nảy: “Thôi thôi, tay huynh không biết nặng nhẹ, chớ có làm ta thành ra bị què.”

Dương Tiễn nghe vậy liền thu tay lại, mặt trầm như nước: “Người do Triều Ca phái tới tấn công muội phải không?”

Đoan Mộc Thúy nhỏ giọng đáp: “Chắc là vậy, người đã chết hết rồi, chẳng còn ai sống sót nên không hỏi được.”

Nói xong, thấy Dương Tiễn có vẻ tức giận, nàng vội đưa tay cho hắn: “Đại ca, ta không đi được, huynh dìu ta đi.”

Dương Tiễn không còn cách nào khác, đành phải đỡ nàng vào trong, chân bước đi mà chẳng nói được gì. Đoan Mộc Thúy tập tễnh nhảy lò cò, làm cho Dương Tiễn cũng nhấp nha nhấp nhổm, lòng thương tiếc dâng lên khi thấy nàng bị thương cũng mau chóng tan thành mây khói.

Làm gì có ai bị thương mà nhảy nhót vui vẻ như thế chứ, có phải tham gia thi nhảy một chân đâu!

Y bèn buông tay: “Tự muội đi đi”.

Đoan Mộc Thúy ôm cánh tay hắn cười hì hì, vừa nghiêng đầu nhìn hắn vừa kéo dài giọng: “Đại ca...”

Dương Tiễn mềm lòng, mỗi lần nàng gọi hắn là đại ca đều khiến hắn nhớ tới tam muội Dương Thiền, khi đó mẫu thân Dao Cơ đem lòng yêu thư sinh Dương Thiên Hựu bị Thượng giới nhốt ở Đào Sơn, hai huynh muội không có người chăm sóc, ăn đói mặc rách, khi nào Dương Thiền đói bụng sẽ nhìn hắn một cách rất đáng thương, gọi hắn một tiếng: “Đại ca...”

Đáng lẽ Dương Thiền phải gọi hắn là nhị ca, Dương Giao mới là đại ca, nhưng Dương Thiền dựa giẫm vào hắn nhiều hơn, không thèm để mắt đến đại ca, cứ luôn miệng gọi hắn như vậy.

Sau đó hắn theo Ngọc Đỉnh chân nhân học nghệ, tu luyện thành tài liền đi trợ giúp Tây Kỳ, còn Dương Thiền được phong làm Hoa Nhạc Tam Nương, tính ra hai huynh muội đã lâu không được gặp mặt.

Cho tới sau này hắn gặp được Đoan Mộc Thúy ở Tây Kỳ, tính tình của Đoan Mộc Thúy so với Dương Thiền khác nhau một trời một vực, nhưng chẳng hiểu tại sao hắn vẫn thương yêu nàng như muội muội ruột.

Dương Tiễn thở dài, đưa tay đỡ lấy eo nàng rồi bế nàng lên.

Đoan Mộc Thúy đắc ý, vòng tay ôm lấy cổ Dương Tiễn: “Đại ca, chỉ có huynh là tốt nhất”

Dương Tiễn lườm nàng: “Cốc Xương không tốt với muội sao?”

Đoan Mộc Thúy hơi sửng sốt, bỗng nhiên im lặng không lên tiếng.

Hôm nay nhìn đâu cũng thấy nàng cứ là lạ.

Dương Tiễn không mảy may biến sắc, lẳng lặng bế nàng vào lều đặt lên giường, sau đó nghiêm túc hỏi: “Nửa đêm nửa hôm, rốt cuộc là vì chuyện gì mà muội đang bị thương thế này cũng phải cố tới đây?”

Đoan Mộc Thúy cắn môi: “Chuyện về Trầm Uyên.”

“Trầm Uyên?” Quả thực Dương Tiễn vẫn chưa hiểu, “Trầm Uyên thì liên quan gì đến muội?”

“Không liên quan,” ánh mắt của Đoan Mộc Thúy lóe lên, “Muội chỉ tò mò muốn biết thôi. Đại ca, huynh là người tu tiên, lần trước chẳng phải huynh đã nhắc tới minh đạo, Trầm Uyên gì đó sao, huynh kể cho ta nghe một chút đi mà.”

Đương nhiên Dương Tiễn sẽ không tin nàng hỏi về Trầm Uyên chỉ vì “tò mò muốn biết”, nhưng thấy ánh mắt nàng lấp lóe, biết có gặng hỏi cũng chẳng được gì, đành kể theo mong muốn của nàng: “Chuyện từ thời thượng cổ, Cộng Công và Chuyên Húc tranh ngôi hoàng đế, Cộng Công đấu không lại, vì quá giận dữ mà húc đổ núi Bất Chu, trời long đất lở, ngay cả Diêm La Điện cũng sụp đổ, yêu ma hoành hành khắp nhân gian, bọn quỷ quái xấu xa tà ác nhất đều tập trung ở trong minh đạo, Trầm Uyên là một trong đám xấu xa đó. Về sau Nữ Oa ra sức xoay chuyển tình thế, luyện đá ngũ sắc để vá trời, rồi lại moi tim móc mật để phong ấn minh đạo, từ đó nhân gian mới được hưởng thái bình.”

Đoan Mộc Thúy nghe đến mê mẩn: “Vậy Trầm Uyên thật ra là một yêu quái ư?”

“Phải, trên đời có vô số yêu quái, có loại lấy tinh khí của nam tử làm thức ăn, lại có loại ăn sắc đẹp của nữ tử, có loại ăn lòng tham lam hiểm ác của con người, còn Trầm Uyên, nó ăn nỗi nhớ nhung của con người về thứ đã mất đi trong quá khứ.”

“Ăn nỗi nhớ nhung của con người về thứ đã mất đi trong quá khứ ư?” Đoan Mộc Thúy kinh ngạc, “Nó ăn như thế nào?”

“Trầm Uyên có rất nhiều xúc tu, có thể thăm dò và biết được nỗi nhớ nhung ở tận sâu đáy lòng, nếu nỗi nhớ mong này đủ sâu nặng, Trầm Uyên có thể dựa vào đó để dựng nên ảo cảnh, ảo cảnh trông rất sống động, một khi sa vào thì không thể phân rõ hư ảo thật giả.”

“Thế cũng không phải.” Đoan Mộc Thúy ngẫm nghĩ, “Đại ca, tỉ như ta rất nhớ mẹ, nếu Trầm Uyên tìm tới ta, khiến ta nhập vào ảo cảnh, vậy chẳng phải ta đây sẽ biến về lúc nhỏ sao? Dù ta nhớ chuyện ngày xưa, nhưng trong lòng ta vẫn biết mình là chiến tướng Tây Kỳ chứ.”

Dương Tiễn gật đầu: “Đó chính là chỗ ác độc của Trầm Uyên, sau khi tiến vào ảo cảnh, con người sẽ không còn tỉnh táo nữa, trong tâm trí của muội chỉ còn lại ký ức lúc nhỏ, muội hoàn toàn không nhớ rõ chuyện sau này muội làm chiến tướng, cũng sẽ không nhớ việc muội quen biết ta và Cốc Xương.”

Đoan Mộc Thúy sửng sốt: “Tức là muội sẽ không bao giờ tỉnh lại ư?”

Dương Tiễn trầm ngâm: “Trừ phi... Lúc muội vào Trầm Uyên có người vì muốn đưa muội trở về mà tiến vào ảo cảnh của muội. Tỉ như sau khi muội vào Trầm Uyên, ta đi tìm muội về, nhưng lúc muội còn bé tất nhiên không có sự tồn tại của ta, sự xuất hiện của ta như một cú va chạm với Trầm Uyên, nếu chúng ta thường xuyên tiếp xúc, ký ức càng được khắc sâu, chưa biết chừng muội sẽ có thể nhớ ra chuyện gì đó.”

“Nếu nhớ ra rồi thì sẽ thế nào?” Đoan Mộc Thúy căng thẳng.

“Không dễ nhớ lại như vậy đâu, nếu ý thức của muội thức tỉnh thì Trầm Uyên sẽ dốc hết khả năng, dùng lời đường mật để lừa muội ngủ tiếp. Hơn nữa…”

“Hơn nữa cái gì?” Đoan Mộc Thúy truy hỏi.

“Hơn nữa dù muội có lấy lại ý thức thì muội cũng không thể ra khỏi Trầm Uyên.”

“Tức là dù ta biết mình đã trưởng thành, là chiến tướng Tây Kỳ, nhưng ở trong Trầm Uyên thì ta vẫn còn là một đứa bé, ý thức tỉnh táo của ta không khống chế được cơ thể, chỉ có thể trơ mắt nhìn bản thân tiếp tục sống trong hình hài năm xưa phải không?”

“Đúng vậy.”

“Vậy chẳng phải là không biết bấu víu vào đâu ư?” Đoang Mộc Thúy rùng mình.

“Thực ra là có, nhưng cũng chẳng khác gì không có.”

“Huynh nói thế là sao?”

“Lấy muội làm ví dụ, nếu muốn ra khỏi Trầm Uyên thì ‘muội’ khi còn bé kia phải chết đi, trước khi chết cô bé phải biết mình là nhân vật hư ảo trong Trầm Uyên, hơn nữa cô bé phải bằng lòng để muội trở lại làm chủ thân thể của muội.”

Đoan Mộc Thúy nghe như lạc vào trong sương mù: “Nhất định phải chết sao?”

“Đương nhiên, chết tức là phá, không phá thì không xây được.”

“Tự mình biết bản thân là giả, lại phải bằng lòng để người thật xuất hiện, còn phải chết nữa…” Đoan Mộc Thúy đau đầu, “Đại ca, ta nghe không hiểu lắm.”

Dương Tiễn cười lớn: “Không hiểu mới tốt, Trầm Uyên bị nhốt sâu trong minh đạo, có liên quan gì đến muội đâu?”

“Nhưng mà...” Đoan Mộc Thúy xoa thái dương, muốn hỏi gì đó nhưng lại không nhớ rõ, nhíu mày một lúc lâu, bỗng nhiên nàng thốt lên một câu: “Đại ca, chúng ta bây giờ... chắc không phải đang ở trong Trầm Uyên đâu nhỉ?”

Dương Tiễn vừa bực vừa buồn cười, đưa tay búng một cái lên trán nàng”: “Đoan Mộc, muội nằm mơ mụ mị cả đầu óc rồi hả, muội nhìn ta xem có chỗ nào giống giả không? Tại sao chúng ta lại ở trong Trầm Uyên chứ?”

Nghĩ một lát hắn lại cười ha hả: “Nếu ở trong Trầm Uyên thật thì lại tốt cho muội đấy”.

“Vì sao?”

Dương Tiễn nhịn cười, cố tỏ vẻ nghiêm trang: “Nếu là ở Trầm Uyên, muội có thể thức tỉnh, vậy chỉ cần một khắc trôi qua là vết thương của muội không cần phải chữa trị cũng tự khỏi. Vết thương trong ảo cảnh cũng là hư ảo, sau khi tỉnh lại cũng chỉ như cơn gió thoáng qua. Đoan Mộc, muội có muốn thử một chút không? Bây giờ muội thử cắt cổ xem sao, có khi đến lúc tỉnh lại sẽ thấy không chút tổn thương nào, còn nhảy nhanh hơn bất cứ ai...”

Đoan Mộc Thúy tức tối: “Không thèm!”

☆ ☆ ☆

Trời sáng rõ, Triển Chiêu bồn chồn đi lại bên ngoài giáo trường, binh lính luyện tập xong đã lục tục giải tán, chỉ còn lại vài tốp đang tỉ thí với nhau.

Không khí buổi sáng còn hơi lành lạnh, vạt áo lam của Triển Chiêu tung bay theo chiều gió nhưng y lại chẳng hề cảm thấy lạnh chút nào.

Một đêm hỗn loạn, tâm trí rối như tơ vò, hai bên thái dương không ngừng đau nhói mà trong lòng lại bình tĩnh chưa từng thấy.

Đêm qua chính tai y đã nghe thấy nàng nói nàng nhớ ra Tuyên Bình.

Ký ức trải dài qua Tuyên Bình, minh đạo, bướm đưa tin, Công Tôn tiên sinh, phủ Khai Phong, Bao đại nhân... Nhiều dấu vết thân thương, từ khi vào Trầm Uyên, chúng như thủy triều đi qua bờ cát, bằng phẳng không một dấu vết, lúc này chúng dần dần lộ ra, mỗi lúc một rõ ràng, giống như trải một con đường trở về nhà.

Hai mắt Triển Chiêu chợt cảm thấy ấm áp.

Y không biết Công Tôn tiên sinh và những người khác thế nào rồi, đại nhân ở trong phủ chắc sẽ ổn thôi, Ôn Cô Vĩ Ngư từng nói thời gian trong Trầm Uyên chậm hơn so với minh đạo, đối với họ mà nói, y đi chưa được bao lâu, có lẽ chỉ đủ thời gian uống cạn chén trà. Nhưng đối với y thì ở trong Trầm Uyên thực sự sống một ngày mà ngỡ cả năm trời.

May mắn thay, tất thảy đều sẽ được hé mở.

Phía sau truyền tới tiếng bước chân vôi vã, quay đầu nhìn lại thấy người đang bước tới chính là A Di.

Theo sau nàng ta cách đó không xa là hai thị nữ đang đỡ Kỳ Mục Y La ngơ ngơ ngẩn ngẩn.

“Triển đại ca, A Di ấp úng, “Kỳ Mục cô nương cô ấy... Sáng sớm nay cô ấy tỉnh dậy cứ liên tục đòi về nhà, hỏi cái gì cô ấy cũng không biết, ta nghĩ...”

Triển Chiêu mỉm cười: “Cô muốn đưa Kỳ Mục cô nương về nhà xem sao đúng không?”

“Đúng vậy,” hai má A Di hơi ửng hồng, “Bây giờ cô ấy đã ra nông nỗi này, về nhà xem thử có khi lại giúp cô ấy nhớ ra chuyện gì đó, rồi sẽ khá lên thôi. Triển đại ca, ta không biết nhà cô ấy ở đâu, liệu huynh có thể cùng chúng ta... đi.”

A Di ngập ngừng mãi chẳng nói nên câu, quả thực nàng ta không biết ngôi nhà của nhà Kỳ Mục ở đâu, nhưng ấp An chỉ lớn có chừng đó, trong doanh trại có rất nhiều binh lính đã từng đi qua, chỉ cần gọi một người đi dẫn đường là được, không cần phải làm phiền đến Triển Chiêu.

Nàng ta ấp ôm trong lòng một suy nghĩ riêng, một suy nghĩ nhỏ bé xinh đẹp của người thiếu nữ.

Giữa lúc đang thấp thỏm không yên, chợt nghe thấy giọng nói ấm áp tựa như cơn gió thoảng của Triển Chiêu: “Được thôi”.

A Di không ngẩng đầu lên, trái lại còn cúi gằm mặt xuống, nhưng chưa cần ngẩng đầu mà nụ cười của nàng ta đã chẳng giấu được, nếu Triển Chiêu nhìn thấy thì lại không hay.

Dưới chân chỉ toàn cát sỏi bụi đất, thế nhưng trong mắt nàng ta chúng lại tựa muôn hoa tươi đẹp gấm vóc lung linh.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »