Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5875 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 101
Image

Trên đường đi, Triển Chiêu và A Di thấy trong đám người qua đường buổi sớm có kẻ nhận ra Kỳ Mục Y La, họ túm năm tụm ba châu đầu xì xào bàn tán, có lẽ chuyện nhà Kỳ Mục làm mật thám cho Tây Kỳ đã không phải chuyện xa lạ ở ấp An.

Ngôi nhà của nhà Kỳ Mục vẫn mang dáng vẻ như lần trước rời đi, sân vườn bừa bãi lộn xộn, trong nhà bàn ghế ngổn ngang, so sánh hình ảnh của tòa nhà này lúc vừa mới đến với tình cảnh trước mắt, Triển Chiêu không giấu nổi tiếng thở dài.

Thấy nó từ lầu son đón khách trở thành chốn tan hoang, thành bại hay vinh nhục, hưng thịnh hay suy tàn cũng chỉ trong chớp mắt mà thôi.

Lại nghĩ đến Tây Kỳ lúc này, Khương Tử Nha mang tinh binh mãnh tướng, khí thế hùng mạnh nhường nào, nghiệp đế vương của thiên tử nhà Chu sắp giữ yên Cửu Châu, nhưng sau đó thì sao? Đâu chỉ nhà Chu mà cả các triều đại sau này nữa, làm gì có triều đại nào thực sự tồn tại đến thiên thu muôn đời?

Chỉ mong Kỳ Mục cô nương không thương tâm khi thấy cảnh này. Triển Chiêu lo lắng nhìn về phía Kỳ Mục Y La, dường như nàng ta đã khá hơn một chút, tuy vẫn có vẻ ngây dại nhưng trong đôi mắt ít nhiều đã thêm vài phần linh động.

A Di bảo những người không liên quan chờ hết ngoài cửa, chỉ còn nàng ta và Triển Chiêu cùng dìu Kỳ Mục Y La vào nhà, nàng ta đưa Kỳ Mục Y La đi quanh một vòng, sau đó thấy Triển Chiêu một thân một mình đứng trầm tư trong sân, trong lòng bỗng nhiên muốn đi tới, do dự một hồi nàng ta bèn nói nhỏ với Kỳ Mục Y La: “Cô đợi ở đây nhé, chớ có đi lung tung”.

Khi nói những lời này, giọng nói của A Di nhẹ nhàng như đang dỗ dành một đứa trẻ không biết gì, Kỳ Mục Y La vẫn bất động, đôi mắt đờ đẫn như không nghe thấy, A Di hơi yên lòng, vỗ nhẹ lên mu bàn tay Kỳ Mục Y La rồi xoay người đi.

Triển Chiêu nghe thấy tiếng bước chân của A Di, bèn ngoảnh lại mỉm cười với nàng ta, sau đó y đưa mắt nhìn Kỳ Mục Y La ở phía xa, hạ giọng hỏi: “Kỳ Mục cô nương thế nào rồi?”

A Di cũng hạ giọng theo: “Ta thấy Kỳ Mục cô nương đã tỉnh táo hơn rồi, Triển đại ca, huynh cứ yên tâm, cô nương nhà ta không phải người xấu, chỉ cần thuyết phục là cô ấy sẽ không giao Kỳ Mục cô nương cho Cao Bá Kiển đâu.”

Triển Chiêu sửng sốt, sau đó bật cười: “Ta biết.”

A Di ngạc nhiên hỏi: “Huynh biết sao?”

Nàng ta nghĩ một chút rồi nhoẻn miệng cười: “Triển đại ca, chắc là hiểu lầm giữa huynh và cô nương nhà ta đã được tháo gỡ rồi phải không? Hòa giải được là tốt, nếu cô ấy còn có khúc mắc với huynh thì ta đây bị kẹp ở giữa cũng khó xử.”

“Mấy ngày qua đều nhờ A Di cô nương đứng giữa hòa giải,” Triển Chiêu nói một cách chân thành, “Làm phiền A Di cô nương phải lo lắng trăm bề, Triển mỗ… thật không có gì báo đáp.”

Mặt A Di đỏ bừng, nàng ta cúi đầu xuống, nói nhỏ như muỗi kêu: “Đều là người một nhà cả... cần gì phải nói chuyện báo đáp”.

Thính lực của Triển Chiêu vô cùng nhạy bén, tuy A Di nói rất nhỏ nhưng y lại nghe rõ ràng từng chữ, trong lòng hẫng một nhịp, buột miệng hỏi: “Người một nhà?”

A Di càng cúi đầu thấp hơn, ngón tay ngọc ngà thon thả xoắn lại với nhau, đến nỗi ngón tay chia làm hai màu trắng đỏ: “Cô nương không... nói gì với huynh sao?”

“Nói chuyện gì?” Triển Chiêu quả thực không biết, nhưng cùng lúc đó trong lòng lại hơi lờ mờ đoán ra, y không phải kẻ ngốc, A Di là một cô nương hay thẹn thùng, nhưng nhiều khi thẹn thùng lại không giấu được nỗi lòng của mình, trái lại còn giấu đầu hở đuôi.

“Là...” A Di nói năng ngắc ngứ, “Là...”

Da đầu Triển Chiêu lâm râm tê tái, lý trí nhắc nhở y tuyệt đối không được để A Di nói tiếp, nếu nói đến chỗ không cứu vãn được thì y biết làm sao cho phải đạo?

Đúng thời khắc mấu chốt, Kỳ Mục Y La giúp y một đại ân.

“Kỳ Mục cô nương đâu rồi?” Triển Chiêu bỗng phát hiện ra có điều không ổn, thuận thế chuyển đề tài.

“Chẳng phải đang ở kia... ơ?” A Di cũng ngẩn cả người. Rõ ràng vừa rồi Kỳ Mục Y La còn đứng ở đầu hiện nhà, vậy mà chẳng biết nàng ta đã đi từ bao giờ?

“Để ta đi tìm, nàng ta vẫn chưa lấy lại tinh thần, hy vọng sẽ không xảy ra chuyện gì.” Triển Chiêu cố ý né tránh ánh mắt của A Di, tìm cớ rời đi.

A Di không nhúc nhích, ánh mắt hình như hơi lóe lên nhưng vẫn lưu luyến không rời mắt khỏi Triển CHiêu.

Triển đại ca rất quan tâm đến Kỳ Mục cô nương ư? Hàm răng trắng bóng của A Di khẽ cắn môi dưới, cho đến khi cánh môi của nàng ta trở nên trắng bệch.

Kể ra Kỳ Mục cô nương cũng rất đáng thương, thôi thì mình cũng nên rộng lượng một chút. Nếu Triển đại ca thích thì cũng có thể cưới nàng ta về. Chẳng phải một thánh nhân thượng cổ như vua Thuấn cũng có Nga Hoàng, Nữ Anh đó sao? Tỷ muội hòa hợp chẳng mất lòng nhau, mọi chuyện đều có thể cùng bàn bạc tính toán, suy cho cùng cũng là một chuyện tốt đẹp.

☆ ☆ ☆

Triển Chiêu tìm thấy Kỳ Mục Y La mà chẳng vướng phải khó khăn gì, nàng ta đang ngồi dựa lưng vào bức tường ở sân sau, tay nắm một cành cây gãy, vô thức vẽ một thứ gì đó ngay trước mặt.

Triển Chiêu nhẹ nhàng đến gần rồi dừng chân bên cạnh Kỳ Mục Y La, đất trước mặt nàng ta bị xới tung lên, mấy ngọn cỏ bị bứt đứt nằm ngổn ngang, trong lòng Triển Chiêu mang bao cảm xúc lẫn lộn, y chìa tay về phía Kỳ Mục Y La, dịu dàng nói: “Kỳ Mục cô nương, chúng ta quay về thôi.”

Kỳ Mục Y La khẽ mỉm cười, bỏ cành cây trong tay xuống, đôi mắt đong đầy niềm tin, khẽ đặt tay vào bàn tay dịu hiền ấm áp của Triển Chiêu.

Lúc Kỳ Mục Y La đứng dậy, ở nơi bức tường tiếp giáp với mặt đất, thấp thoáng dưới đám cỏ dài dường như có vài hình vẽ bất quy tắc.

Trông như những đường cong lộn xộn.

Triển Chiêu thoáng nhìn qua, thậm chí y còn không nhận ra có gì khác thường.

Kỳ thực nếu y cúi xuống nhìn cho thật kỹ, chưa chắc gì y đã có thể nhìn ra đầu cua tai nheo.

Thời nay người ta phải dùng rất nhiều sức người sức của mà vẫn chưa thể hiểu hết ý nghĩa của chữ giáp cốt tại di chỉ kinh đô cuối thời Thương, huống chi đây còn là biến thể của chữ giáp cốt?

Triển Chiêu không biết chữ giáp cốt, thậm chí y còn chưa từng nghe nói tới.

Phải đến đến năm 1899, vào cuối thời Thanh tràn đầy sóng gió, cha đẻ của chữ giáp cốt Vương Ý Vinh xuất hiện, chữ trong di chỉ kinh đô cũ của nhà Thương mới được người ta biết đến.

Lại nói lạc đề rồi, tóm lại tin báo của Kỳ Mục Y La cứ theo đó mà truyền ra ngoài.

☆ ☆ ☆

Lúc quay về doanh trại, có lính đưa tin từ doanh trại của Dương Tiễn tới thông báo Dương Tiễn muốn giữ Đoan Mộc Thúy ở lại một hôm, ngày mai sẽ quay về.

A Di biết Dương Tiễn cưng chiều Đoan Mộc Thúy, thấy nhiều cũng thành quen, vì vậy chỉ thuận miệng đáp một câu: “Biết rồi”.

Triển Chiêu lại như ngửi thấy mùi lạ.

Theo lý mà nói, Đoan Mộc Thúy đã thức tỉnh, lẽ ra nàng phải biết Trầm Uyên là ảo cảnh, việc quan trọng nhất là quay về minh đạo thu dọn cục diện hỗn loạn do Ôn Cô Vĩ Ngư tạo ra, cớ sao nàng lại lẫn lộn đầu đuôi, nửa đêm rời khỏi doanh trại, sau đó vô duyên vô cớ nán lại doanh trại của Dương Tiễn?

Triển Chiêu càng nghĩ càng thấy không ổn.

Nhưng y cố ép mình không được suy nghĩ lung tung.

Đoan Mộc làm như vậy hẳn là có nguyên nhân, y cố thuyết phục bản thân, giao tình giữa hai người sâu nặng, nếu ngay cả một chút tin tưởng cũng không có thì nói chi đến kết bạn đồng tâm cùng đi chung lối?

Chớp mắt đã qua một ngày.

Đêm ấy trời nổi gió lớn, rít gào như bách quỷ khóc than, quân trướng xung quanh bị gió giật như sắp đổ, cát sỏi thô ráp cuốn theo chiều gió, đập tới tấp vào mặt những người lính canh đêm, khiến họ không thể mở mắt ra được, ngay cả cây đuốc dầu trước lều chính cũng bị gió thổi tắt, đốt lên lần nào là tắt ngấm lần đó.

Giữa đất trời tối tăm mù mịt, có một bóng đen cổ quái tránh tai mắt của mọi người, âm thầm tiến đến lều của A Di mà chẳng một ai hay biết.

Kỳ Mục Y La không ngủ, hai mắt nàng ta trợn tròn, nằm nghe tiếng gió ngoài lều. Hận thù là nguồn dinh dưỡng phi thường, đủ để giúp nàng ta quên đi đói khát và mệt mỏi, cố gắng chống chọi chẳng chịu lùi bước.

Ngoài lều bỗng vang lên tiếng sắt đá va chạm, ba tiếng cách nhau trước dài sau ngắn, rồi lại ba tiếng trước ngắn sau dài.

Trong nháy mắt, Kỳ Mục Y La lập tức phản ứng lại, thân thể bỗng cứng đờ, nóng rực lên, trái tim đập liên hồi như muốn phá tung lồng ngực, đến nỗi nàng ta phải lấy hai tay đè chặt lên ngực, chỉ sợ tiếng tim đập sẽ làm A Di tỉnh giấc.

Không biết qua bao lâu, Kỳ Mục Y La mới từ từ bình tĩnh lại, nàng ta kéo chăn bông lên, giả vờ vẫn còn ngủ say rồi rón rén ra khỏi lều, chưa kịp đứng lại thì đã nghe thấy một giọng nói rất khẽ: “Đi theo ta.”

Theo tiếng nhìn lại, thấy một bóng người cao gầy đang bước vội về phía sau lều, Kỳ Mục Y La không nói một lời, quấn chặt y phục đi theo sát nút, vạt áo bị gió thổi căng, у thoạt nhìn trông như một chiếc đèn lồng phồng lớn.

Quanh co tránh né một hồi, cũng không biết qua bao lâu, người nọ lách mình vào trong một căn lều, tiếng gió tức khắc trở nên yên lặng hơn nhiều, mùi phân ngựa xộc vào mặt, ở sâu bên trong có tiếng động vật kêu lừ khừ một cách bất an, thì ra đã tới chuồng ngựa.

Người nọ nói với giọng khàn đặc: “Ngươi là con gái của Kỳ Mục Điển sao?”

Dù đang trong bóng đêm đặc quánh, vẫn có thể nhìn ra sắc mặt tái nhợt của Kỳ Mục Y La: “Vâng.”

“Cha ngươi dạy tiếng lóng cho ngươi ư?” Giọng người nọ nghe có vẻ khinh thường, “Ngươi có thể làm được gì?”

Kỳ Mục Y La không đáp câu hỏi của hắn, chỉ là gắn từng chữ một: “Ta muốn giết Cao Bá Kiển.”

Người nọ cười khẩy: “Tên ăn hại đó không đáng để chúng ta phí sức.”

Kỳ Mục Y La một mực cố chấp: “Ta muốn giết Cao Bá Kiển, hắn đã dùng nồi lớn luộc chết tươi cha và nhị thúc của ta.”

Người nọ cũng không lấy làm lạ: “Cao Bá Kiển hay dùng cực hình, cha ngươi vẫn chưa phải kẻ chết thảm nhất đâu, nếu ngươi biết cái tên Thành Khất kia chết thế nào thì... hừ...”

Một mùi máu tanh như rỉ sắt tràn ra trong miệng Kỳ Mục Y La, trong bóng đêm, đôi mắt nàng ta sáng rực một cách đáng sợ, từng lời nói ra dứt khoát như chém định chặt sắt, không chịu nhượng bộ: “Ta muốn giết Cao Bá Kiển.”

Người nọ nhíu mày, chẳng nói chẳng rằng, nóc lều phủ lên chuồng ngựa bị gió thổi phần phật, mùi cỏ khô tỏa ra bốn phía, những hạt bụi li ti rơi xuống hai người bọn họ.

Người nọ bỗng cười một tiếng quái dị: “Người cài ở ấp An là để giết Đoan Mộc Thúy, chỉ cần ngươi giúp chúng ta trừ khử Đoan Mộc Thúy, chúng ta sẽ giúp ngươi giết Cao Bá Kiển để báo thù”.

“Giết như thế nào?” Kỳ Mục Y La hỏi không chút do dự. Người nọ đưa ra một món đồ, Kỳ Mục Y La thuận tay đón lấy.

Đó là một ống đồng trơn bóng mà lạnh lẽo.

“Lần trước tập kích ả đã rút dây động rừng, bây giờ có tấn công cũng không thể tới gần ả được nữa, chỉ có thể ngầm hạ độc để giết chết ả. Chúng ta biết ngươi đang ở tạm trong Đoan Mộc doanh, chắc hẳn sẽ có cơ hội ra tay”.

Kỳ Mục Y La hơi đắn đo: “Tuy ta đang ở trong Đoan Mộc doanh nhưng rất khó tiếp cận cô ta. Lều của cô ta là do quân lính trong bộ lạc canh giữ.”

Giọng điệu của người nọ có chút nóng nảy: “Tự mình nghĩ cách, hành động tùy thời cơ, tốt nhất là ra tay trong vòng một hai ngày tới, bằng không khi bên thành Sùng bắt đầu giao tranh thì binh lính ở ấp An cũng sẽ rút đi, tới lúc đó đừng mơ đến Cao Bá Kiển nữa”.

Tim Kỳ Mục Y La như thắt lại, nàng ta bất giác siết chặt ống đồng trong tay.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »