Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5882 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 102
Image

Ngày hôm sau thời tiết trở nên xấu hơn, từ sáng sớm gió mạnh đã không ngừng cuốn theo cát vàng, mãi đến tối Đoan Mộc Thúy mới quay về doanh trại, xe ngựa lộc cộc chạy tới cửa lều chính, A Di cùng một thị nữ vượt gió ra trước xe đỡ Đoan Mộc Thúy xuống, rèm xe bị gió kéo phần phật giữa không trung làm khoang xe mở ra thông thống, Đoan Mộc Thúy trùm mũ áo choàng lên, nàng nói với A Di một câu, nhưng A Di chỉ nghe thấy hai chữ “Dương Tiễn”, còn nửa câu sau chẳng biết đã bị gió cuốn đi tận đâu.

Khi A Di muốn hỏi lại thì Đoan Mộc Thúy đã được thị nữ dìu vào trong lều rồi, nàng ta đi theo mấy bước, suy nghĩ một chút rồi quay lại hỏi xa phu, bấy giờ mới biết Đoan Mộc Thúy nói Dương Tiễn sẽ tới sau, bảo nàng ta chuẩn bị lều cho Dương Tiễn.

A Di gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, kêu phu xe kia đi xuống, vừa đi mấy bước nàng ta lại gọi lại và hỏi: “Tướng quân dùng bữa tối rồi mới về sao?”

Xa phu lắc đầu đáp: “Bên Dương Tiễn tướng quân có giữ lại ăn cơm, nhưng chắc không hợp khẩu vị nên tướng quân cũng chưa ăn gì.”

A Di cười nói: “Ta biết rồi, mấy hôm nay tướng quân ăn nhạt, bên Dương Tiễn tướng quân lại toàn thịt hầm thịt nướng, đương nhiên tướng quân sẽ không thích.”

Vừa nói vừa vén cửa lều lên, thị nữ đã dìu Đoan Mộc Thúy lên giường nghỉ ngơi, A Di ra hiệu cho đám thị nữ lui xuống, sau đó nàng ta nói với Đoan Mộc Thúy: “Cô nương, đêm nay Dương Tiễn tướng quân sẽ tới đây sao? Ngài ấy tới làm gì vậy?”

Đoan Mộc Thúy bình thản đáp: “Cũng chẳng có việc gì, huynh ấy sợ đám người ám sát từ Triều Ca tới lại bày trò xằng bậy, sai phó tướng tới giúp ta trấn thủ ấp An. Vốn dĩ huynh ấy muốn tiễn ta về, nào ngờ chỗ thừa tướng có chuyện. Ta bảo để phó tướng qua đây là được rồi, ngờ đâu huynh ấy lại muốn tới xem thử, nên cũng đành kệ huynh ấy vậy.”

A Di bật cười: “Đó cũng là do Dương Tiễn tướng quân yêu thương cô nương, nếu là người khác thì ngài ấy cũng chẳng tới đâu.”

Đoan Mộc Thúy cũng cười: “Ta gọi huynh ấy là đại ca cũng đâu phải gọi suông, dĩ nhiên huynh ấy phải thương ta rồi. Nhưng thừa tướng bàn luận chắc cũng phải tới tối muộn, lúc ấy còn tới làm chi nữa.”

Nói đến đây nàng chợt thở dài: “A Di, ngươi lại đây.”

A Di không hiểu có chuyện gì, vội vàng bước tới, Đoan Mộc Thúy nắm lấy tay A Di, im lặng hồi lâu rồi mới khẽ nói: “Ta sắp thành thân với Cốc Xương”.

Mới đầu A Di còn sửng sốt, sau đó tỏ vẻ hết sức vui mừng: “Cô nương, sao lại nhanh như vậy? Chẳng phải lúc trước nói sau khi đánh hạ thành Sùng thì mới thành thân ư?”

“Ba ngày nữa Tây Kỳ sẽ tấn công thành Sùng, thừa tướng nói ngày chiếm được thành sẽ là ngày ta và Cốc Xương thành hôn.”

“Thừa tướng nói thế với cô ư?”

Trong mắt Đoan Mộc Thúy thoáng hiện vẻ chua chát: “Không phải, Dương Tiễn nói cho ta biết. Lúc bọn họ ở trong lều của thừa tướng thương nghị chuyện công thành, thừa tướng đã hứa với Cốc Xương, rằng nếu có thể chiếm được thành thì ngay ngày hôm đó sẽ tổ chức đại hôn, để càng thêm cát lợi, song hỉ lâm môn.”

A Di cẩn thận thăm dò sắc mặt của Đoan Mộc Thúy: “Cô nương, sao lúc cô nói chuyện này trông lại có vẻ không vui thế?”

Đoan Mộc Thúy rút tay lại, kéo chăn đắp lên người, bình thản nói: “Ta có gì mà không vui.”

A Di lắc đầu: “Cô nương, cô không gạt được ta đâu, trông cô đâu giống đang vui, đổi lại là ta, nếu ta có thể gả cho Triển... đại ca thì không biết sẽ vui tới cỡ nào nữa.”

Đoan Mộc Thúy cụp mắt xuống: “Chẳng có gì không vui cả, cũng không có gì để vui quá. Từ đầu ta đã đồng ý chuyện thành hôn với Cốc Xương, chẳng qua bây giờ được thừa tướng chọn ngày mà thôi.”

A Di nghe nàng nói như thế, lại không biết nên nói gì thêm, ngập ngừng một lúc rồi bảo: “Cô nương, cô ăn tối chưa? Có muốn ăn gì không?”

Đoan Mộc Thúy nhẹ nhàng nhắm mắt lại, khẽ đáp: “Bảo nhà bếp làm chút cháo đậu, không cần cho thêm thịt băm đầu, làm một ít là được rồi”.

A Di vâng dạ, khẽ khàng đi ra ngoài, đi được một đoạn nàng ta xoay người nhìn lại, Đoan Mộc Thúy nghiêng người quay mặt vào trong, dường như đã chìm vào giấc ngủ.

Trong khoảnh khắc A Di chợt ngây người, trong lòng bỗng cảm thấy trống trải, nàng ta thầm nghĩ: Hôm nay cô nương rất kỳ lạ, sao không hề tỏ ra vui mừng chút nào?

Nghĩ đi nghĩ lại mà vẫn chẳng nghĩ ra, nàng ta đành phải lui xuống trước. Lúc vừa vén rèm lên lập tức bị khí lạnh ập vào mặt, A Di vội trùm mũ lên, cuốn chặt áo choàng, ngược gió đi ra ngoài, gió to thổi sợi dây buộc cổ áo choàng va vào mặt lính canh bên cạnh, lục lạc bằng ngọc trên sợi dây kêu giòn tan, lính canh kia nhích sang một bên nhường đường, vẫn giữ nguyên bộ dạng không chớp mắt, đứng thẳng tựa cây tùng.

☆ ☆ ☆

Sau khi sai phái người làm, A Di run rẩy quay trở lại lều của mình, thị nữ đang ngồi với Kỳ Mục Y La, thấy A Di bước vào bèn vội vàng chạy tới giúp nàng ta cởi áo choàng, vừa cười vừa nói: “Bên ngoài rất lạnh, cô nương khoác áo choàng thế này, nếu không lên tiếng thì cũng chẳng nhận ra ai với ai.”

Người nói vô tình người nghe hữu ý, trong đầu Kỳ Mục Y La như chợt lóe lên một ý nghĩ, trái tim đập dồn dập không thôi mà gương mặt vẫn ngây dại như trước.

A Di cười bảo: “Ta kêu nhà bếp làm cháo đậu cho tướng quân, ngươi đi trông bọn họ làm đi, làm xong thì mang tới cho ta, ta đem qua cho tướng quân”.

Thị nữ kia vâng dạ rồi lui ra ngoài, A Di chợt nghĩ ra điều gì đó, bèn gọi thị nữ ấy lại và nói: “Bảo nhà bếp làm nhanh tay một chút, nếu chậm quá chỉ sợ tướng quân đi ngủ mất”.

Nghĩ rồi lại lắc đầu, cười mà rằng: “Thật ra lúc ta đi tướng quân đã ngủ rồi... Dù sao thì cứ làm nhanh một chút là được.”

☆ ☆ ☆

Nhà bếp không hề chậm trễ, chẳng bao lâu sau thị nữ đã bưng hộp thức ăn tới, A Di mở nắp hộp, nhấc vung nồi cháo lên, ngửi mùi rồi lại lấy kim bạc thử độc, xong xuôi mới đậy nắp hộp lại, nhấc hộp lên toan đi ra ngoài, thị nữ kia vội nói: “Bên ngoài rất lạnh, cô nương cứ để ta mang qua đó”.

A Di lắc đầu nói: “Không cho gọi thì không được vào, làm sao ngươi có thể tùy tiện đi vào quân trướng của tướng quân, lỡ như lính gác tra hỏi thì phiền phức lắm, để ta đi là được”.

Thị nữ kia vâng dạ rồi đứng dậy giúp A Di vén cửa lều, Kỳ Mục Y La nghiêng người, từ góc độ của nàng ta, vừa khéo có thể nhìn thấy A Di đi về phía quân trướng.

Bão cát rất lớn, đi xa một chút thì chỉ có thể thấy bóng người mơ hồ, quả đúng như A Di nói, lính canh chẳng cần hỏi han gì đã hơi né sang một bên tránh đường cho A Di đi vào.

Chỉ một lúc sau, A Di lại lui ra ngoài, thị nữ vẫn vén cửa lều chờ đến khi A Di bước vào, A Di thở phào một hơi, cởi áo choàng gác lên bàn rồi mỉm cười nói: “Lạnh quá.”

Dừng một chút lại nói với thị nữ kia: “Tướng quân đã ngủ rồi, ta để hộp thức ăn lên bàn ăn cơm, đêm nay không cần dọn đâu, ngươi tạm lui xuống đi.”

Vừa nói vừa nhìn sang Kỳ Mục Y La, mấy ngày nay Kỳ Mục Y La vẫn chẳng nói chẳng rằng, im lặng cuộn tròn rúc vào trong góc, tựa như sắp hòa mình vào khung cảnh xung quanh, A Di thường không để ý tới sự tồn tại của nàng ta.

A Di chậm rãi bước tới, đưa tay vuốt ve lọn tóc rũ trên vai Kỳ Mục Y La, dịu dàng nói: “Mấy hôm nay cô có thấy khá hơn không?”

Kỳ Mục Y La dửng dưng như không, vẫn rũ mắt ngồi lặng lẽ, dường như chẳng bận tâm tới câu hỏi của A Di.

A Di thở dài, nhưng nàng ta cũng không trông mong Kỳ Mục Y La sẽ đáp lại mình, lập tức thu tay về, trong lòng thầm thở dài, chợt nghe ngoài lều có người cất cao giọng gọi: “A Di cô nương.”

A Di khấp khởi mừng vui, vội thốt lên: “Triển đại ca!”

Cửa lều được vén lên, Triển Chiêu bước vào, bên ngoài lạnh như vậy mà y vẫn mặc một bộ áo lam mỏng manh, vẻ mặt bình thản, ánh mắt trầm tĩnh, chẳng mảy may có lấy một chút mệt mỏi nào.

“A Di cô nương, tướng quân đã về rồi phải không?”

A Di gật đầu, niềm vui trong mắt càng lúc càng hiện rõ, chợt nàng ta nói nói: “Triển đại ca, ta có lời muốn nói với huynh.”

Giọng điệu của A Di vô cùng do dự, ánh mắt đảo quanh một cách lưỡng lự, gương mặt đầy vẻ thẹn thùng, dẫu biết Kỳ Mục Y La không nghe thấy gì nàng ta vẫn muốn né tránh, vì vậy liền hạ giọng: “Triển đại ca, huynh vào đây một lát.”

Lều trong doanh trại đa phần được chia thành gian trong và gian ngoài, gian ngoài dùng để sinh hoạt và đón tiếp khách, góc lều dùng một bức màn ngăn ra một chỗ coi như là phòng ngủ, Triển Chiêu thấy nàng ta đi về phía gian trong, lòng cực kỳ đắn đo, A Di xốc tấm màn che gian trong lên, xoay người nhìn y: “Triển đại ca?”

Chỉ cần trong lòng quang minh chính đại thì đi vào cũng chẳng hề gì, Triển Chiêu thở dài, vén vạt áo, chậm rãi đi vào.

Màn che buông xuống, vạt dưới tấm màn vẫn còn đung đưa, ấy vậy mà Kỳ Mục Y La đột nhiên đứng lên, rảo bước tới bên chiếc bàn, run rẩy cầm tấm áo choàng mà A Di vừa cởi ra lên, ngón tay ngọc ngà thon thả siết chặt lấy viền áo lông mịn màng, hàm răng trắng bóng cắn sâu vào môi dưới, bàn tay không một chút chần chừ, nhanh chóng khoác tấm áo choàng lên người.

Vừa vén cửa lều lên, cơn gió ùa tới lạnh thấu xương, Kỳ Mục Y La rùng mình một cái, kéo chặt áo choàng, trùm mũ lông lên đầu, ép bản thân lấy lại bình tĩnh rồi đi về phía lều tướng quân.

Lính canh ngoài cửa lều thấy A Di lại từ trong lều đi tới, trong lòng hơi ngạc nhiên nhưng cũng chẳng hỏi nhiều.

Lúc đi ngang qua nhau, gió lạnh khua chiếc lục lạc ngọc trên cổ áo choàng lông, âm thanh giòn tan tung bay theo gió nghe thật vui tai.

Lính canh bất giác quay đầu nhìn lại, nhưng hắn đã chậm một bước, chỉ thấy bóng hình mảnh mai qua khe hở khi cửa lều hạ xuống.

☆ ☆ ☆

A Di lần lữa chẳng nói chẳng rằng, Triển Chiêu cảm thấy hơi ngượng nghịu, hay có lẽ gian phòng nho nhỏ này có phần chật hẹp đối với y.

“A Di cô nương.” Triển Chiêu cố tình kéo dài khoảng cách với A Di, “Cô gọi Triển mỗ vào đây, chẳng hay chuyện gì muốn nói?”

“Triển đại ca,” A Di lấy hết dũng khí, “Mấy ngày nữa Đoan Mộc doanh sẽ có chuyện vui, huynh đã biết chưa?”

Triển Chiêu mỉm cười: “Chuyện vui gì vậy?”

“Là chuyện... cưới xin đó”, hai má A Di nóng bừng, “Triển đại ca, ta và cô nương lớn lên bên nhau từ nhỏ, tình như tỷ muội, ta vẫn muốn có thể thành hôn cùng lúc với cô nương.”

Triển Chiêu nghe như lạc trong sương mù: “A Di cô nương muốn xuất giá sao?”

“Xuất giá?” A Di nghe không hiểu.

Chợt nhớ ra thời Tây Kỳ người ta chưa gọi là xuất giá, Triển Chiêu mỉm cười, đổi cách hỏi khác: “Triển mỗ muốn hỏi có phải mấy hôm nữa A Di cô nương cũng làm đại hôn không?”

“Nếu đánh chiếm thành Sùng thắng lợi thì ba ngày nữa tướng quân sẽ thành hôn, ta nghĩ...”

“Tướng quân ư?” Trái tim Triển Chiêu hẫng một nhịp, y vội cắt lời A Di, “Là vị tướng quân nào?”

“Ở đây còn có tướng quân nào nữa?” A Di lấy làm lạ, “Dĩ nhiên là cô nương nhà ta rồi.”

“Ý cô là ba ngày nữa Đoan Mộc tướng quân sẽ tổ chức đại hôn sao?” Giọng Triển Chiêu bỗng trở nên lạ lùng, “Người thành hôn là Đoan Mộc tướng quân ư? Nàng ấy với ai?”

“Với Cốc Xương tướng quân đó, trên dưới quân Tây Kỳ đều biết việc này rồi, sớm muộn gì tướng quân nhà chúng ta cũng phải gả cho Cốc Xương tướng quân, chỉ chưa định ngày thành hôn mà thôi, vừa rồi tướng quân trở về, nói rằng nếu đánh chiếm được thành Sùng thì ba ngày nữa sẽ tổ chức đại hôn”.

Triển Chiêu bỗng lùi một bước, sắc mặt hơi tái đi: “Hôm nay nàng ấy về nói thế sao?”

“Đúng vậy” A Di hơi lúng túng, nàng ta bị phản ứng của Triển Chiêu làm cho luống cuống tay chân.

“Không thể nào, Triển Chiêu lắc đầu, miệng lẩm bẩm, “Chẳng phải nàng đã nhớ ra rồi ư, sao còn nói đến chuyện đại hôn?”

“Nhớ lại cái gì?” A Di hoang mang.

“Tướng quân đang ở trong lều sao?” Hỏi một đằng Triển Chiêu trả lời một nẻo, không đợi A Di kịp đáp lời, y xoay người đi ngay, vội vàng vén màn che, sải bước đi ra phía ngoài, lúc ra khỏi lều có va phải một người, Triển Chiêu dường như không nhận ra đó là ai, nghiêng người nhường đường, sau đó đi thẳng về phía lều chính.

Y không để ý nhưng Kỳ Mục Y La sợ đến mức tim suýt nữa vọt ra ngoài, nàng ta nhanh chóng bước sang một bên và cởi tấm áo choàng lông ra, chỉ trong chớp mắt, A Di vừa đứng ngây người tại chỗ đã vội chạy theo, miệng la lên: “Triển đại ca...”

A Di cũng không bận tâm để mắt đến Kỳ Mục Y la.

Thấy A Di sắp chạy ra khỏi lều, Kỳ Mục Y La bỗng cất tiếng gọi: “A Di cô nương.”

A Di bất ngờ không kịp chuẩn bị, bước chân khựng lại, tới khi thấy rõ ai vừa gọi mình, nàng ta kinh ngạc đến mức khó thốt nên lời: “Kỳ Mục... cô nương, cô... cô khỏe lại rồi ư?”

Kỳ Mục Y La khẽ cười, gương mặt nhợt nhạt chợt hiện lên nét ửng hồng.

Nàng ta mở tấm áo choàng trên tay ra, từ tốn khoác lên người A Di: “A Di cô nương, bên ngoài lạnh lắm đấy”.

A Di ngơ ngác nhìn Kỳ Mục Y La, bất giác kéo áo choàng lại, tâm trí nàng ta đột nhiên có chút hỗn loạn, nhưng chợt nghĩ đến Triển Chiêu, nàng ta vội vàng nói: “Kỳ Mục cô nương, bây giờ ta có chuyện phải làm, lát nữa ta quay lại xem cô thế nào nhé”.

Vừa nói vừa khép kín áo choàng, vội vàng đuổi theo Triển Chiêu.

Hai chân Kỳ Mục Y La mềm nhũn, nàng ta ngã ngồi xuống thảm, chiếc ống đồ rỗng không giấu trong ngực lộc cộc lăn ra ngoài.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »