Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5900 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 103
Image

Triển Chiêu chưa tới trước lều đã bị lính canh ngăn lại, trong lúc giằng co A Di vội vàng chạy tới, lục lạc trên dây buộc áo choàng kêu leng keng: “Triển đại ca, lúc nãy ta đã vào xem qua, tướng quân đã ngủ rồi.”

Lính canh thấy A Di nói đỡ cho Triển Chiêu, vẻ mặt cũng bớt lạnh lùng, nhưng cây kích đặt ngang trước người thì không hề suy suyển: “Tướng quân không cho gọi, người bên ngoài không được tự tiện vào”.

“Triển đại ca...” Trong mắt A Di hiện lên vẻ lo lắng vô cùng, nàng ta không biết tại sao Triển Chiêu lại hành xử thế này, “Cứ đi về đã được không? Có chuyện gì để mai hẵng nói.”

Triển Chiêu không đáp, chợt y vận nội lực, trong bóng đêm cuồng phong rít gào mà vẫn có thể nghe rõ ràng từng câu từng chữ.

“Triển Chiêu cầu kiến Đoan Mộc tướng quân.”

Nói xong, dường như cả đám người ngầm hiểu với nhau, đồng thời im lặng.

Không biết qua bao lâu, lâu đến mức A Di gần như mất kiên nhẫn, rốt cuộc giọng nói bình tĩnh của Đoan Mộc Thúy cũng vọng ra từ trong lều: “Cho hắn vào đi”.

A Di do dự, không dám vào theo.

☆ ☆ ☆

Khi Triển Chiêu nhìn thấy Đoan Mộc Thúy, nàng đang từ trên giường ngồi dậy, trên bàn ăn bên cạnh có đặt một chiếc nồi nhỏ, hình như vung nồi không đậy kín, một làn khói trắng nhè nhẹ bốc lên, mang đầy mùi hương cháo đậu.

Đoan Mộc Thúy cũng không nhìn hắn, chỉ ngẩn ngơ nhìn làn khói lượn lờ bay ra khỏi nồi: “Triển Chiêu, đêm hôm khuya khoắt ngươi muốn cầu kiến vì chuyện gì?”

Lòng Triển Chiêu bỗng chùng xuống, y im lặng một lúc rồi chợt nở nụ cười: “Đêm hôm khuya khoắt, muốn cầu kiến vì chuyện gì ư? Đoan Mộc sẽ không nói như vậy.”

Đoan Mộc Thúy cười nhạt: “Quả nhiên lừa được một lần, không lừa được lần thứ hai, sớm muộn gì cũng không thể lừa gạt được ngươi.”

Mặc dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần, nhưng khi nghe chính miệng nàng thừa nhận, trong lòng Triển Chiêu vẫn bị thứ gì đó nặng nề nghiến qua, trong phút chốc y như nghẹt thở, gân cốt huyết mạch toàn thân như đứt đoạn, trái tim đau đớn đến khó mà chịu đựng nổi.

“Cô nói cô nhớ ra Tuyên Bình, minh đạo... Đó đều là lời nói dối ư?”

Đoan Mộc Thúy cười đáp: “Là nói dối cả thôi, ta chưa bao giờ đến Tuyên Bình, cũng chẳng biết minh đạo là gì, ta chỉ biết mỗi Tây Kỳ mà thôi.”

“Vậy làm sao cô biết đến Tuyên Bình và cả minh đạo?”

“Cơ duyên xảo hợp.”

“Cơ duyên trong lời nói của tướng quân là thứ quan trọng nhất đối với Triển Chiêu, nếu như không ngại xin tướng quân chỉ rõ một lời”.

Đoan Mộc Thúy trầm mặc, lặng yên một hồi nàng bỗng ngẩng đầu nhìn về phía y: “Triển Chiêu, nơi đây là Trầm Uyên sao?”

“Đúng vậy”

“Ngươi là tới tìm ta ư?”

“… Phải”

“Đoan Mộc cô nương mà ngươi quen biết là người như thế nào?”

Triển Chiêu sửng sốt, một cảm giác kỳ lạ khó tả tràn ngập trong lồng ngực, y ngập ngừng nói: “Tướng quân... hình như không xa lạ gì với Trầm Uyên.”

Đoan Mộc Thúy cười nhẹ: “Ta biết một chút. Triển Chiêu, ta nghĩ lai lịch lúc trước ngươi nói cho ta cũng không hoàn toàn là thật. Đôi bên đều không phải kẻ ngốc, tội gì phải nói những lời quanh co mập mờ, chi bằng cứ nói thẳng ra đi.”

Triển Chiêu khe khẽ thở dài, thật kỳ lạ, dường như trong lòng cũng có một chút nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, y gật đầu đáp: “Được”.

Đoan Mộc Thúy mỉm cười: “Vậy ngươi ngồi xuống rồi nói.”

Vừa nói nàng vừa mở nắp nồi, cúi đầu ngửi thử, cầm lấy chiếc thìa trong hộp thức ăn, ngẫm nghĩ rồi hỏi Triển Chiêu: “Ngươi đã dùng bữa chưa?”

Tiếng gió ngoài lều vẫn như trước, vách lều bị gió thổi đến nỗi trong ngoài đều rung lên phật phật, thế nhưng trong lều lại là một thế giới khác, hiếm có nơi nào yên bình ấm áp như vậy, hương cháo đậu lượn lờ như sương khói, nhìn Đoan Mộc Thúy qua màn sương ấy, gương mặt tựa hồ hơi mờ ảo, dẫu biết rõ ràng nàng không phải người y muốn tìm, nhưng trong lòng y cũng không hề thất vọng, trái lại còn đột nhiên cảm thấy Mộc tướng quân này cũng là một vị bằng hữu thân thiết, có thể cùng nàng trò chuyện, uống trà mà không mang gánh nặng.

Nàng cúi đầu dùng bữa, mái tóc đen nhánh che khuất khuôn mặt nhưng sau gáy lộ ra sắc trắng trơn bóng như ngọc, Triển Chiêu nhìn đi nơi khác, nhưng trong lòng lại chầm chậm dịu xuống, y nhẹ nhàng nói: “Đoan Mộc là bằng hữu của ta”.

Đoan Mộc Thúy cắn thìa, chợt cười tinh nghịch: “Ngươi thích nàng ư?”

Triển Chiêu không ngờ nàng sẽ hỏi câu này, vẻ mặt hơi ngượng ngùng, đang định tìm cách chuyển đề tài thì bắt gặp ánh mắt sáng ngời của nàng, y liền cảm thấy mình không thể che giấu được nữa, đành lúng túng thừa nhận: “Phải”.

Đoan Mộc Thúy “Ồ” một tiếng, có vẻ hơi đắc ý, dừng một chút lại hỏi: “Sao ngươi lại tới Trầm Uyên?”

Triển Chiêu không hề giấu giếm: “Có người tự ý mở minh đạo, muốn làm hại nhân gian. Đoan Mộc là thượng tiên ở Doanh Châu, vì trách nhiệm nên không thể đứng nhìn, ta và nàng cùng vào minh đạo, vốn dĩ nếu dốc sức chiến đấu thì hoàn toàn có thể phong bế minh đạo, nào ngờ... nào ngờ Trầm Uyên tác quái, Đoan Mộc rơi vào Trầm Uyên, ta hy vọng có thể tìm nàng trở lại nên mới vào theo.”

Đoan Mộc Thúy nghe rất nghiêm túc: “Đó là chuyện... sau bao lâu nữa?”

Mới đầu Triển Chiêu nghe còn chưa hiểu, nhưng y phản ứng lại rất nhanh: “Hai nghìn năm sau.”

Đoan Mộc Thúy kinh ngạc: “Hai nghìn năm sau ư? Là dưới thời nhà Ân hay dưới sự trị vì của con cháu Vũ Vương?”

Triển Chiêu mỉm cười: “Không phải nhà Ân, cũng không phải Vũ Vương, về sau triều đại thay đổi, đế vương luân chuyển, có đếm cũng không hết.”

“Ngươi nói... Đoan Mộc cô nương kia là thượng tiên ở Doanh Châu sao?”

“Đúng vậy.”

Đoan Mộc Thúy kéo dài một tiếng “ổ”, sau đó không nói gì thêm, chỉ lấy thìa đảo trong nồi cháo rồi húp mấy miếng, lòng nàng nghĩ miên man: Dương Tiễn nói ta có tu luyện một nghìn tám trăm năm nữa cũng không thành tiên được, rõ ràng chỉ là nói bừa...

Chợt nàng nghĩ tới điều gì đó, nhoẻn miệng cười: “Chẳng trách ngươi lại không muốn nói rõ lai lịch của mình, hai nghìn năm sau... Người của hai nghìn năm sau có cao lớn cũng không lạ, sao các ngươi lại cao lớn như vậy chứ?”

Triển Chiêu không biết nên khóc hay cười: “Chẳng lẽ ta phải mọc sừng trên đầu mới được ư?”

Y vừa nói như vậy, Đoan Mộc Thúy lại thực sự nhìn y chăm chú, ánh mắt cứ lưu luyến trên đầu y mãi không rời, Triển Chiêu bị nàng nhìn đến nỗi da đầu tê rần, y thực sự sợ trên đầu mình tự dưng có hai cái sừng chui ra.

Không biết qua bao lâu, nàng chợt nói một câu không đầu không đũa: “Triển Chiêu, nếu không tìm thấy nàng thì ngươi cứ tự mình quay về đi”.

Triển Chiêu ngẩn người, buột miệng nói: “Cô nói sao?”

“Ta nói,” Đoan Mộc Thúy nghiêm túc đáp, “Nếu không tìm thấy nàng thì ngươi cứ tự mình quay về đi”.

Triển Chiêu sững người, y hoàn toàn chưa từng nghĩ tới chuyện “tự mình quay về”. Huống chi theo lời Ôn Cô Vĩ Ngư từng nói, nếu không đưa được Đoan Mộc Thúy quay về thì y cũng không có cách nào rời khỏi Trầm Uyên.

Đoan Mộc Thúy thấy hắn ngây ra, chỉ cho rằng y chưa hiểu rõ, lại nghiêm túc giải thích cặn kẽ cho y: “Triển Chiêu, nếu ngươi là người của hai nghìn năm sau, có lẽ bằng hữu hoặc thân nhân của ngươi vẫn còn ở bên kia, lẽ nào ngươi không nhớ bọn họ sao? Ngươi đã đi tìm Đoan Mộc cô nương lâu như vậy rồi, nếu không tìm thấy thì đừng tìm nữa. Có một số thứ đi thì cứ để cho nó mất, tội gì phải cố chấp chứ?”

Sắc mặt Triển Chiêu tái xanh, y đứng phắt dậy khiến Đoan Mộc Thúy giật mình.

Nàng ngơ ngác nhìn y, không biết tại sao hắn lại có hành động này, ngờ đâu sau một lúc lâu Triển Chiêu lại chầm chậm ngồi xuống, vẻ mặt bình tĩnh trở lại, lồng ngực phập phồng kịch liệt, đủ thấy y vừa nổi cơn giận.

Im lặng một hồi, y mới khẽ nói: “Cô không hiểu đâu”.

“Nếu ta không hiểu thì ngươi cứ nói ra, chẳng phải ta sẽ hiểu sao?” Đoan Mộc Thúy cười ngọt ngào, “Ta chỉ biết rằng nếu đổi lại là ta, lưu lạc ở thế giới khác mà chẳng tìm được người mình cần tìm, lẽ nào còn lún sâu tại đây cả đời sao? Triển Chiêu, vừa rồi ngươi nói thích nàng, có lẽ ngươi không buông bỏ được, nhưng dù tiếc nuối đến đâu cũng phải từ bỏ thôi. Từ nhỏ đến lớn chẳng biết có bao nhiêu thứ ta không muốn từ bỏ, nhưng có một số việc nằm ngoài tầm với, lúc ấy đau khổ lắm thay, nhưng sau này ngoảnh đầu nhìn lại, thấy vết thương dù có sâu đến đâu cũng đã thành sẹo, không còn khó chịu như thế nữa”.

Triển Chiêu cười khẽ: “Ta biết.”

Sau đó y không nói gì nữa, ánh mắt có phần đờ đẫn như đang nghĩ đến chuyện cũ, trong đôi mắt dần hiện lên vẻ dịu dàng: “Đoan Mộc là một cô nương rất tốt, có lúc rất nóng nảy, tựa như cơn mưa rào giữa mùa hè nóng nực, khiến người ta ướt sũng, nhưng chưa kịp phản ứng lại thì nàng đã đổi giận thành vui, khiến người ta phải dở khóc dở cười...”

Giọng nói của y nhỏ dần: “Nói chung….. là một cô nương rất tốt”.

Đoan Mộc Thúy ừ một tiếng, lẳng lặng nghe y kể.

“Nàng xuống phàm trần để trừ yêu, Ôn Cô Vĩ Ngư thông đồng với Ôn Thần, phát tán ôn dịch trong thành Tuyên Bình, chỉ trong thời gian ngắn đã làm hại không biết bao nhiêu thường dân vô tội, Bao đại nhân phái ta cùng Công Tôn tiên sinh đến Tuyên Bình trị bệnh. Nhưng nhân lực ít ỏi, bạch chỉ ngải cứu sao có thể địch được yêu ma quỷ quái, nếu không có Đoan Mộc, ta và Công Tôn tiên sinh có thể cứu giúp được bao nhiêu người?

Ta chưa từng được nghe tiếng ác của minh đạo, nhưng ta biết một khi minh đạo mở ra thì ở nhân gian trăm họ lầm than, chưa biết chừng còn xương khô phơi đầy đồng, nghìn dặm chẳng nghe tiếng gà gáy, lúc ấy ta nghĩ nếu có thể ngăn cản thảm kịch này thì dù có bắt Triển mỗ phải đầu rơi máu chảy, ta cũng cam lòng.

May thay ông trời có mắt, Đoan Mộc ngăn Ôn Cô Vĩ Ngư lại, mới đầu ta không biết nàng đã rơi vào Trầm Uyên, chỉ nghĩ nàng đã chết, nên ta quyết định rời đi, dù trong lòng không khỏi đau đớn nhưng không cần phải chôn chân ở minh đạo, phí thêm một mạng người. Nhưng sau đó Ôn Cô Vĩ Ngư nói với ta, Đoan Mộc chưa chết, nàng chỉ rơi vào Trầm Uyên mà thôi.

Biết nàng không chết, dù liều cái mạng này ta cũng muốn tìm lại nàng. Minh đạo phong bế, nhân gian sẽ lại được an vui, đó là do Đoan Mộc hy sinh bản thân để đánh đổi, lẽ nào ta lại vì e sợ Trầm Uyên hung hiểm mà bỏ nàng lẻ loi một mình, th sống sợ chết hay sao? Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, người đời không biết nàng làm chuyện này, không nghĩ đến nàng cũng được, không quan tâm đến chuyện sống chết tương lai của nàng cũng được. Nhưng ta vẫn luôn ở bên nàng, nhìn thấy tất thảy mọi thứ, nếu ta bỏ rơi nàng thì còn ai nhớ tới nàng nữa? Nếu ta bỏ mặc nàng thì ai sẽ lo cho nàng đây?

Cô nói không sai, ở Khai Phong vẫn còn thân nhân bằng hữu của ta, cũng có chuyện Triển mỗ chưa làm xong, nếu như có cơ hội, đương nhiên Triển mỗ hy vọng có thể sớm ngày cùng Đoan Mộc quay về, nhưng nếu trời đã chẳng đoái thương, để ta không thể trở lại…”

Nói đến đây, trên mặt Triển Chiêu thoáng hiện lên một tia đau xót khó lòng phát hiện: “Nếu trời không thương khiến ta chẳng thể trở về, thì trong lòng Triển Chiêu dẫu có tiếc nuối nhưng cũng không lấy làm hổ thẹn, coi như Triển Chiêu vì phong ấn minh đạo, vì dân chúng Tuyên Bình mà chết, tính ra cũng không chết uổng công. Cô nói ta không nỡ từ bỏ nàng, vừa đúng lại vừa không đúng, ta không nỡ là vì ta có tình với nàng, ta muốn tìm lại nàng cũng vì một chữ nghĩa, Triển Chiêu sống trên đời này chỉ mong có tình có nghĩa, không muốn làm kẻ vô tình vô nghĩa, người ngoài bình phẩm thế nào là việc của họ, bản thân ta không thẹn với lương tâm là được.

Đoan Mộc Thúy nghe đến ngây người.

Kỳ thật chưa chắc nàng đã hiểu hết những điều Triển Chiêu đang nghĩ, chẳng qua nàng cảm thấy lời nói của y hết sức chân thành thẳng thắn, khẩn khoản tha thiết, từng câu từng chữ như dấy lên cơn sóng trong lòng nàng, quả thực trước giờ chưa từng có. Từ khi còn bé nàng đã gặp nhiều biến cố, tuổi còn nhỏ mà đã phải suy tính trăm bề, về sau được Khương Tử Nha dạy dỗ, dấn thân ra chiến trường, công thành chiếm đất, tính tình có phần tàn nhẫn, chỉ cần chiến thắng bất kể thủ đoạn sách lược, mưu chước lấy chữ ‘lợi làm đầu, đâu từng nghĩ tới chữ tình chữ nghĩa, dẫu có thì cũng chỉ chút tình nghĩa thoáng qua, không mặn không nhạt, không nặng không nhẹ, hô một tiếng là có ngay, dù vứt bỏ cũng chẳng đáng tiếc...

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, thậm chí nàng còn ước ao được như Đoan Mộc cô nương kia.

Đêm nay nàng cho gọi Triển Chiêu vào lều, bảo “không cần phải dùng những lời quanh co mập mờ, đôi bên cứ nói thẳng ra đi” tuyệt đối không phải là lừa gạt, nàng chẳng ngại nói thẳng với Triển Chiêu: Tuy trong lòng nàng nghi ngờ nơi này là Trầm Uyên, nhưng nàng cũng không bằng lòng lấy tính mạng của mình ra để đánh cược, trong mắt nàng mọi thứ ở đây đều rất tốt, thượng phụ, Cốc Xương, Dương Tiễn, A Di đều là những người nàng thân thuộc, từ nhỏ đến lớn, chuyện cũ rành rành, nàng chấp nhận sống tiếp như vậy, mặc dù không phải không có thiện cảm với Triển Chiêu, nhưng Triển Chiêu là ai, nàng cũng chẳng để bụng, nàng cũng không biết triều đại của hai nghìn năm sau sẽ ra sao, vì sao nàng lại có thể từ bỏ mọi thứ trước mắt, thậm chí bỏ cả tính mạng để nghe theo Triển Chiêu?

Nhưng sau khi nghe xong những lời của Triển Chiêu, nàng lại do dự.

Sự do dự này không có nghĩa là nàng lập tức muốn đi theo Triển Chiêu, nàng chỉ đột nhiên muốn kéo dài khoảnh khắc “nói rõ” này để cho mình thêm một ít thời gian, có lẽ nàng sẽ suy nghĩ thêm chút nữa, có tất nhiều chuyện nên suy nghĩ lại...

“Triển Chiêu, ta...”

Lời chưa kịp nói xong, sắc mặt của nàng đã lập tức thay đổi.

Nàng đưa tay ấn vào bụng dưới, tầm mắt bỗng nhiên trở nên mờ mịt, chỉ cảm thấy người trước mặt bỗng chốc căng ra rồi đột nhiên ngắn lại, từng mảng màu sắc hỗn loạn va chạm vào nhau, sau đó bị phủ một lớp máu.

Một chất lỏng đặc sền sệt hơi tanh tanh chảy ra từ khóe mắt, đó chắc hẳn không phải là nước mắt.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »