_khaiphongchiquai005.jpg)
Thần trí của Đoan Mộc Thúy giống như nước đang dần sôi trào, lúc đầu còn có thể mơ hồ phân biệt được âm thanh hình dạng màu sắc, về sau chỉ nghe thấy tiếng nước sôi, âm thanh ấy như truyền ra từ bên trong cơ thể rồi dần dần biến mất qua màng nhĩ, sau đó nàng nghe thấy bản thân nói với giọng hết sức bình tĩnh: “Ta trúng độc rồi.”
Lời này vừa trôi qua, tất cả đê điều phòng tuyến đều sụp đổ, nàng không biết có phải mình đang ngã xuống hay không, hình như nàng được Triển Chiêu đỡ lấy. Trong chớp mắt, huyệt đạo toàn thân đều bị ngoại lực đập vào, có khoảnh khắc lấy lại được sự tỉnh táo, nàng nhìn thấy Triển Chiêu lo lắng đến nỗi mặt mũi tái mét, nhưng nàng không bận tâm đến những điều ấy, nàng nhìn bóng hình của mình trong đôi mắt của Triển Chiêu.
“Cuối cùng ta lại chết khó coi như vậy”. Nàng bỗng nảy ra suy nghĩ kỳ lạ ấy.
Sau đó, dù có điểm vào huyệt đạo cũng không thể giúp nàng giữ được tỉnh táo, nàng không nhìn thấy gì, không nghe thấy gì, nàng cảm thấy mình như một chú chim màu đen bị gãy cánh, lao thẳng xuống vực sâu vô chừng.
Có rất nhiều mảnh ký ức lóe lên như chớp, huyên náo chen vào tâm trí nàng, rồi sau đó nhanh chóng bị những mảnh ký ức đến sau mạnh mẽ đẩy ra. Rất nhiều chuyện cũ, đau buồn hay vui sướng, khắc sâu hay nhạt nhòa, quan trọng hay thoáng qua, tất cả đều ùa đến dồn dập, nàng chưa kịp phân biệt rõ thì chúng lại tản ra, nàng thực sự biết mình sắp chết, mà cảm giác này cũng chẳng xa lạ gì với nàng.
Có ai tới cứu ta không? Nàng nghĩ.
Lần ấy, nàng cũng nghĩ như vậy.
☆ ☆ ☆
Nàng vốn không biết tuẫn táng lại đáng sợ như vậy, mới đầu trên nắp quan tài còn có lỗ thông khí, nằm trong quan tài lắc la lắc lư, mắt nhìn chằm chằm vào hai tia sáng len lỏi qua lỗ thông khí, bên tai nghe thấy tiếng kêu khóc đào bới, nàng không cảm thấy cô đơn, cách một lớp quan tài, nàng vẫn ở nhân gian.
Nhưng sau đó khi quan tài bị chôn xuống đất, tia sáng cuối cùng cũng biến mất, cảm giác ngạt thở cùng bóng tối ập vào mặt, nàng sợ hãi bật khóc, liều mạng lấy tay cào và chân đạp lên vách quan tài u ám, về sau biết làm thế chỉ hoài công, nàng chỉ có thể khóc, nàng gào khóc thiết, sau đó khóc mệt quá nàng lại nghẹn ngào khóc thút thít.
Khóc lên khóc xuống, đột nhiên nàng nghe mẹ gọi: “Bé đầu gỗ”.
Nàng hoảng sợ, tò mò nhiều hơn vui mừng, đôi mắt tròn xoe đen láy mở to, nàng ngạc nhiên hỏi: “Mẹ, sao người lại tới đây?”
Nàng tận mắt nhìn thấy thi thể lạnh băng của mẹ được đưa vào một quan tài khác, lẽ nào vì nàng khóc quá lớn nên đã đánh thức mẹ?
Trong quan tài rất tối, nàng không nhìn thấy mẹ, nhưng nàng có thể cảm nhận được bàn tay mềm mại như mây của người, người nhè nhẹ vỗ về mái tóc nàng, giọng nói cực kỳ dịu dàng: “Bé đầu gỗ, ngủ một lát đi nào”.
Nàng nghe lời ngủ thiếp đi, không biết ngủ bao lâu, khi tỉnh lại đã nghe thấy tiếng sột soạt như móng tay cào vách quan tài, nghe mà sởn tóc gáy.
Nàng không nhịn được bèn hỏi: “Mẹ, là người sao?”
Mẹ khe khẽ đáp lời, dịu dàng dỗ dành nàng: “Mẹ muốn phá quan tài, cho bé đầu gỗ ra ngoài”.
“Thế mẹ đừng cào nữa, khó nghe lắm.” Nàng hờn dỗi, ngẫm nghĩ một lúc lại nghiêm trang thuyết giảng, “Không cào ra được đâu, con đạp mạnh ơi là mạnh mà cũng không ra.”
Mẹ phì cười, tiếng nói lại càng thêm mềm mại nhẹ nhàng: “Được rồi, không cào nữa, bé đầu gỗ ngủ ngoan đi nhé”.
Nàng thầm thở dài, tại sao lại phải ngủ chứ, tuy nàng rất thích ngủ nhưng chẳng phải trước đây ngủ quá giấc còn bị mẹ đánh ư?
Nhưng thôi, ngủ thì ngủ, không ngủ cũng chẳng được.
Không biết nàng ngủ một ngày, hai ngày hay là ba ngày, sau khi tỉnh lại nàng không ngủ được nữa, nàng nhẹ nhàng kéo y phục của mẹ, khẽ hỏi: “Mẹ, con nằm mơ”.
Mẹ ừ một tiếng, người hôn lên trán nàng, bờ môi hơi lành lạnh, như những cánh hoa đã qua làn sương sớm nhưng vẫn căng đầy, mang theo hương thơm man mát: “Vậy bé đầu gỗ nói xem, con đã mơ thấy gì”.
“Con mơ thấy con sẽ chết,” nàng cau mày nhớ lại rồi tổng kết, “Sau đó có một con gấu bay qua, thế là tốt rồi, con lại không chết nữa.”
Kỳ thực giấc mơ của nàng rất rất dài, trong cơn mơ ấy, nàng gặp rất nhiều hiểm nguy, rất nhiều cách chết li kỳ cổ quái, có một lần bị muỗi chích, nàng còn cảm thấy mình sắp chết.
Nhưng lần nào nàng cũng chuyển nguy thành an, tại sao vậy chứ? Vì trên bầu trời có một con gấu bay qua sao? Giấc mơ này sao lại kỳ lạ đến vậy?
Con trai thứ tư của Văn Vương là Chu Công Đán có tài giải mộng, nhưng khi đó thanh danh của hắn chưa vang xa, Đoan Mộc Thúy cũng chưa từng nghe đến tên hắn, nàng chỉ có thể hỏi mẹ: “Mẹ, giấc mộng này là có ý gì?”
“Giấc mộng này.” Mẹ nhất thời nghẹn lời, nhưng người cũng nhanh chóng nghĩ ra câu trả lời, “Chứng tỏ bé đầu gỗ là một cô bé rất ngoan rất tốt, dù có gặp hiểm nguy cũng sẽ có người tới cứu con.”
“Thật sao?” Nàng hào hứng, truy hỏi mẹ, “Vậy hắn tên là gì?”
Trẻ con luôn thích truy hỏi rõ ngọn ngành sự việc. “Hắn tên là...” Mẹ ngẫm nghĩ, “Hắn tên là Hùng Phi, chẳng phải con nằm mơ thấy gấu bay trên trời đó sao?”
Nàng cảm thấy mẹ nói không đúng, chẳng lẽ mơ thấy gấu bay trên trời thì người cứu nàng tên là Hùng Phi hay sao? Nếu nàng mơ thấy gấu chạy trên mặt đất liệu mẹ có nói người kia tên là Hùng Bào hay không?
Tóm lại nàng cảm thấy nói thế không được, nhưng là nàng vẫn ừ một tiếng, rất ngoan ngoãn mà rằng: “Mẹ, con biết rồi, là Hùng Phi.”
Nói xong những lời này đã chẳng thấy mẹ đâu nữa, cảm giác ấm áp khi được ôm lấy mẹ cũng biến mất theo, trong quan tài tối đen như mực cũng chỉ còn lại một mình nàng, nàng khó thở, dường như không thở nổi.
Ta sắp chết rồi , nàng nghĩ, có ai tới cứu ta không?
Bên ngoài quan tài vọng tới tiếng người ồn ào, dường như quan tài bị người ta xê dịch, có thứ gì đó gõ gõ vào nắp quan tài, sau đó nắp quan tài đột nhiên bị nhấc lên, ánh sáng chói lòa khiến nàng không mở được mắt, nhưng nàng ngồi bật dậy, hổn hển hớp lấy từng ngụm không khí.
Nàng có thể cảm thấy tiếng động từ những người xung quanh thay đổi, mới đầu là kinh sợ, có người còn hít sâu một cách hãi hùng, sau đó là tiếng khóc không hề che giấu, đó là người của bộ lạc Ngu Sơn đang mừng đến rơi nước mắt, cuối cùng nàng mở mắt ra.
Ánh mắt đầu tiên của nàng chạm vào một ông lão râu tóc bạc phơ, mặc áo trắng, nếp nhăn trên mặt chồng chất như quả hạch đào, đứng ngay trước quan tài, khom người nhìn nàng chăm chú, thấy nàng mở mắt ra, ông lão kia cười ha hả, chìa tay tới: “Nha đầu, đứng lên đi”.
Khi đó nàng vẫn chưa biết ông lão này chính là Khương Tử Nha, nàng chỉ cảm thấy ông lão này cười ha hả trông rất hiền hòa, đột nhiên nàng tủi thân vô bờ, nắm tay Khương Tử Nha đứng dậy, òa lên khóc nức nở, Khương Tử Nha cười ha ha ôm lấy nàng, nhè nhẹ vỗ lưng nàng, dỗ dành nói nha đầu à con đừng khóc nữa, đi ăn cơm thôi.
Về sau nàng nghe những câu chuyện kể về Khương Tử Nha, nhất là chuyện “Khương Tử Nha câu cá, có người nguyện mắc câu” mà hậu nhân say sưa kể lại, lúc ấy nàng không cảm thấy Khương Tử Nha thông minh chút nào, nàng vừa lo lắng vừa cảm thấy may mắn cho Khương Tử Nha: May mà thượng phụ không sống bằng nghề đánh cá, bằng không đâu chỉ có chết đói một mình, mà còn phải chết đói cả nhà nữa kìa...
Đến một ngày nàng biết đạo hào của Khương Tử Nha là Phi Hùng, nàng như được khai mở bến mê, giấc mơ lúc nằm trong quan tài như ở ngay trước mắt, quả nhiên là mẹ nói sai rồi, người đó không phải là Hùng Phi mà đạo hào là Phi Hùng mới đúng, người cứu giúp nàng hóa ra chính là thượng phụ.
Hôm ấy nàng yên lặng khác thường, một mình ngồi trên bậc thang trước điện nhổ cỏ, khi vui vẻ lúc bi thương, lúc xúc động khi ngẩn người, Chu Công Đán ôm sách đi qua trước mặt nàng, nghĩ sao lại lui về, hiếu kỳ hỏi: “Đoan Mộc, cô đang làm gì đó?”
“Ta đang nghĩ”, nàng ra dáng một nhà tư tưởng, trong đôi mắt trong veo có vài nét mờ mịt xa xăm, “Chuyện nằm mơ đúng là rất kỳ lạ”.
“Có gì kỳ lạ chứ?” Chu Công Đán không hiểu ý nàng.
“Kỳ lạ lắm đó”, nàng đáp, “Ngài ngẫm lại mà xem, chuyện xuất hiện trong giấc mơ của một người hóa ra lại là dự báo cho việc sắp xảy ra, không phải rất thần kỳ hay sao? So với bói mai rùa còn thần kỳ hơn nhiều.”
Ngẫm nghĩ một hồi nàng lại thở dài, ra vẻ già dặn mà vỗ vai Chu Công Đán: “Chu Công Đán, ngài thông minh như vậy, ngài nhất định có thể hiểu được ý nghĩa của giấc mơ, chắc chắn có thể!”
Sau khi khiến Chu Công Đán ngơ ngác như lạc giữa sương mù, Đoan Mộc Thúy tấp tểnh đi xa, nàng ngồi nhổ cỏ cả ngày rồi, đói không chịu được, rất muốn húp một bát cháo.
Nhà tiên tri đại tài Đoan Mộc Thúy, chó ngáp phải ruồi, mèo mù vớ phải cá rán, một cuộc đời cũng vì lời dự đoán này mà lay động: Chu Công Đán vốn có chỉ hướng muốn trở thành một thánh nhân, được sự khích lệ của Đoan Mộc Thúy, ông cảm thấy mình có thể dành chút thời gian nghiên cứu giải mộng.
Cho đến ngày nay, Chu Công giải mộng vẫn chiếm một vị trí nho nhỏ trên bảng xếp hạng của các cửa hàng sách lậu, có thể nói không thể bỏ qua công lao của Đoan Mộc cô nương.
☆ ☆ ☆
Mặc dù nhiều người ngợi khen những câu nói đầy hùng tâm tráng chí như “thà làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành”, “quên mình vì nghĩa”... nhưng đến khi vận vào người mình thì dù sao vẫn phải tin vào câu “chết đẹp chẳng bằng sống yên”.
Sống có gì không tốt? Có gió mát mơn man trên mặt, có trà thơm rượu thuần, có nhạc để nghe, có sách để xem, có đồ ăn ngon, có biết bao ẩn số và kỳ vọng, nhưng chết thì sao? Là trà nguội, là đèn tắt, là tàn đời.
Đoan Mộc Thúy cũng không muốn chết.
Trong khoảnh khắc, một ý niệm vụt lên trong dòng suy nghĩ hỗn loạn của nàng nhanh như tia chớp, toàn thân nàng run lên, không biết sức lực từ đâu ra, đột nhiên nàng vươn tay tóm lấy y phục của Triển Chiêu: “Triển Chiêu...”
☆ ☆ ☆
Chuyện xảy ra đột ngột khiến Triển Chiêu gần như không có thời gian để bất ngờ hay đoán định, y nhanh chóng nghiêng người, đỡ lấy thân thể đang run rẩy như sắp ngã quỵ của Đoan Mộc Thúy, tay nhanh như chớp, liên tục điểm mấy huyệt đạo trên người nàng, sau đó y lại không biết phải làm thế nào, thấy thất khiếu của nàng chảy máu, màu máu đen kịp, độc tính mạnh đến thế, năm chữ “không thể cứu vãn được” xoay tròn rồi nhanh chóng lan rộng trong tâm trí y, mỗi y khô khốc, trái tim như cột buồm đứt dây, không biết sẽ rơi về hướng nào.
Trong lúc ngây dại chợt nghe thấy có người quát lớn: “Nghiệp chướng!”
Triển Chiêu mờ mịt ngẩng đầu, không biết từ lúc nào đã có người đứng ở cửa lều, mặc áo choàng tướng quân, toàn thân lạnh như băng nhưng ánh mắt lại bừng bừng lửa giận, tiếng quát vừa dứt, thanh Tam Tiêm Lưỡng Nhận đao trong tay khua lên một đường vòng cung màu đen tựa như luồng gió trên không trung, áo choàng xòe rộng gần giống đôi cánh đại bàng, cuốn theo một luồng sát khí khiến người ta phải sợ mất mật.
Chỉ vì Đoan Mộc Thúy vẫn nằm trong lòng Triển Chiêu, Dương Tiễn sợ ném chuột lại vỡ bình nên cú chém này chỉ đe dọa chứ không thực sự muốn lấy mạng Triển Chiêu, bằng không lúc này tâm trí Triển Chiêu còn đang rối bời, chỉ e không đỡ nổi một chiều.
Về phần Triển Chiêu, mãi đến khi đao chém tới mặt y mới giật mình, dưới tình thế cấp bách, y khom người né sang một bên, mũi đao lướt ngang qua mặt khiến da mặt y đau nhói, nửa đêm y vào trong lều, không mang theo Cự Khuyết, ý nghĩ xoay chuyển, thân hình chưa kịp vươn dậy thì chân đã vận lực, mu bàn chân căng cứng như sắt, đá tung bàn ăn lên, nồi cháo lật úp, cháo văng tung tóe, y nhân cơ hội này ôm lấy Đoan Mộc Thúy, thuận thế chộp luôn thương xích để bên gối của nàng, vung nó lên thật mạnh, xé rách bức vách phía sau của căn lều rồi phi thân ra ngoài.
Vừa ra khỏi lều, y bất giác hít một hơi khí lạnh, chỉ у thấy mình bị bao vây giữa những ngọn đuốc bập bùng, mũi đao mũi kích sáng loáng chĩa vào, phải nói rằng binh lính của Đoan Mộc doanh quả thực được huấn luyện nghiêm chỉnh danh bất hư truyền, chỉ trong giây lát ngắn ngủi, biết lều chính có chuyện, bọn họ liền thiết lập vòng vây xung quanh căn lều.
Phía sau có tiếng cười gằn, Dương Tiễn đã xông qua bức vách rách toang đuổi tới nơi, Triển Chiêu tay không tấc sắt, biết phen này khó thoát được, bờ môi mỏng nhếch lên, chẳng nói chẳng rằng, chỉ cúi đầu nhìn Đoan Mộc Thúy, lúc này hơi thở của nàng đã trở nên yếu ớt, cổ họng Triển Chiêu nghẹn lại, cõi lòng như bị xé toạc, y nghẹn ngào nói với Dương Tiễn: “Nàng không xong rồi, ngươi.”
Vốn dĩ y muốn bảo Dương Tiễn gọi đại phu trong quân doanh tới đây, nào ngờ lời còn chưa dứt, vạt áo đằng trước chợt bị kéo căng, là Đoan Mộc Thúy đột nhiên nắm lấy vạt áo y, khàn giọng khẽ nói: “Triển Chiêu...”
Triển Chiêu sửng sốt, sau đó vô thức cúi xuống, nàng không nói nhiều, tuy giọng nói yếu ớt khó lòng nghe được, nhưng y vẫn nghe rõ không sót một chữ nào, dưới cơn kích động, đôi mắt của y bị màn lệ che phủ, chợt thấy cánh tay trầm xuống, Đoan Mộc Thúy tắt thở.
Triển Chiêu cắn chặt môi, chậm rãi đứng dậy, cười nhẹ với Dương Tiễn: “Đoan Mộc tướng quân bị trúng độc, nếu ta và ngươi cứ giằng co không chịu nhượng bộ để lỡ mất thời cơ, thì sẽ không giữ được tính mạng cho nàng. Chi bằng tránh qua một bên, ngươi thả ta, ta thả nàng, hai bên không dính dáng đến nhau, tất cả đều vui vẻ?”
Lúc Dương Tiễn bước vào trong lều, vừa nhìn thoáng qua đã biết Đoan Mộc Thúy bị ám toán, bây giờ nhìn thấy nàng nằm bất động trong vòng tay của Triển Chiêu, hắn không biết nàng đã chết, chỉ cho rằng nàng bị khống chế, không kìm nén được cơn giận trong lòng, trần đời hắn ghét nhất là bị người ta uy hiếp, nếu không phải Đoan Mộc Thúy còn nằm trong tay Triển Chiêu thì hắn đã muốn chém Triển Chiêu ra làm trăm mảnh, làm gì có chuyện thả y đi?
Nhưng lời nói của Triển Chiêu như một viên đá làm dấy lên muôn ngàn cơn sóng dữ, binh lính Đoan Mộc doanh đang bao vây đều rối loạn bất an, bọn họ đều là người của bộ lạc Đoan và bộ lạc Ngu Sơn, lúc này lòng còn đang lo cho an nguy của chủ soái, đâu bận lòng tới suy nghĩ của Dương Tiễn? Dưới sự bồn chồn bất an hoang mang không biết phải làm gì, bọn họ tự động nhường ra một khe hở.
Triển Chiêu thấy vậy liền cười nhạt, đột nhiên y nhìn thấy một người, trái tim hẫng một nhịp.
A Di đứng trong vòng vây, ánh mắt ngập tràn nỗi bàng hoàng và tuyệt vọng, trong phút chốc nàng ta cười chua chát, nói: “Triển Chiêu, quả nhiên ngươi là mật thám của Triều Ca”.
Triển Chiêu hơi rũ mắt xuống, y không muốn lừa dối A Di, nhưng cho tới lúc này, dù nói dối hay biện giải thì cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa, y không muốn chậm trễ, y còn có việc phải làm.
Một màn sương mờ dần phủ lấy đôi mắt A Di, trong lúc đôi mắt mông lung vì lệ nóng, nàng ta nghe thấy giọng nói ôn hòa và bình tĩnh của Triển Chiêu: “Nếu cô đã nghĩ vậy, thì chính là như vậy”
Lời còn chưa dứt, thân hình y bỗng vọt lên như cánh hạc giữa trời, lao vút lên mấy trượng, lúc ở giữa không trung y đột nhiên buông tay, thân thể Đoan Mộc Thúy rơi xuống, phía dưới lập tức trở nên hỗn loạn huyên náo, giờ khắc này có đuổi bắt mười Triển Chiêu cũng không quan trọng bằng bảo vệ chủ soái.
Cao thủ so chiêu, tìm cửa sống giữa chốn hiểm nguy, thứ y muốn chính là khoảnh khắc sống còn này, thừa dịp mọi người đang rối loạn, Triển Chiêu lướt ra phía ngoài, nhưng dẫu sao trong lòng y cũng vẫn nghĩ tới Đoan Mộc Thúy, vì bất đắc dĩ nên y mới phải dùng đến chiêu này, nếu không thực sự khẩn cấp thì dù nàng sống hay chết y cũng y không bỏ rơi nàng.
Y sợ lỡ như không có người đỡ được nàng.
Lúc ngoảnh đầu nhìn lại, thấy Dương Tiễn đã đón được Đoan Mộc Thúy, phát hiện Đoan Mộc Thúy đã tắt thở, hắn gầm lên một tiếng như mãnh thú bị thương, giận dữ ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt va chạm với ánh nhìn của Triển Chiêu.
Ánh mắt này sắc như lưỡi đao, lạnh lẽo và tàn nhẫn vằn đỏ như máu, gặp thần giết thần, gặp Phật giết Phật.
Triển Chiêu thầm kinh hãi, y rùng mình một cái. Nhưng cũng không hề dừng lại, bóng dáng nhanh chóng biến mất trong màn đêm.
Binh lính chen chúc bao vây quanh Dương Tiễn, không biết ai đó hoảng sợ kêu lên một tiếng: “Tướng quân chết rồi!”
Nỗi lo lắng và kinh hãi lan tràn như thủy triều, tiếng đao kích rơi xuống đất liên tục vang lên, có người bỗng nhiên bật người cố đè nén tiếng khóc rấm rứt, có người ngã bệt ra đất, đờ người không nhúc nhích.
Dương Tiễn cảm thấy bực bội vô cùng, hắn quát lớn đầy phẫn nộ: “Khốn kiếp, các ngươi gào cái gì!”
Tiếng quát này vận đủ khí lực, khiến cho màng nhĩ của những người ở đây ong ong, trong phút chốc sân bãi bỗng trở nên yên lặng.
Lại nghe Dương Tiễn lạnh lùng nói: “Đốt đèn hiệu báo đóng cửa thành, từ giờ khắc này trở đi, không có mệnh lệnh của ta, không ai được vào ấp An”.
Dừng lại một chút hắn nói tiếp: “Tuyệt đối không được tiết lộ chuyện Đoan Mộc tướng quân đã qua đời, kẻ nào làm trái, chém!”
☆ ☆ ☆
Đêm ấy ở ấp An có thể nói là cả thành hoảng sợ gà bay chó sủa, dường như không nhà nào không bị quấy nhiễu, binh lính Tây Kỳ hùng hổ phá cửa mà vào, lật tung bốn phía, khắp ngõ phố đèn đuốc sáng trưng, phản chiếu ánh lửa đỏ rực lên bầu trời đêm.
Chỉ chưa đào ba thước đất mà thôi.
Triển Chiêu vẫn chưa đi đâu cả, y ở trong lều của mình, nghe bên ngoài tiếng người ồn ào huyên náo, lẳng lặng ẩn thân trong góc tối, vuốt ve xuyên tâm liên hoa của Đoan Mộc Thúy.
Vừa rồi nàng nói với y: “Triển Chiêu, nếu như lời ngươi nói đều là thật, vậy ngươi hãy chờ đó, ta sẽ để nàng tới tìm ngươi”.