_khaiphongchiquai005.jpg)
A Di nhúng tấm lụa mềm trên tay vào nước ấm trong chậu đồng, sau khi tấm lụa thấm đẫm nước, nàng ta lấy ra, vắt khô, mở rộng rồi gấp lại thành hình vuông nhỏ, sau đó cẩn thận lau sạch máu đen trên gương mặt Đoan Mộc Thúy.
Thỉnh thoảng, có giọt lệ bỗng nhiên rơi xuống, nàng ta đành phải dừng tay để gạt nước mắt.
Trong lều rất yên tĩnh, chỉ có A Di và Dương Tiễn, Dương Tiễn quay lưng về phía nàng ta, hắn ngồi trên sập nhỏ sau bàn, ngọn nến trên bàn lập lòe mờ nhạt, giống như dòng chảy sinh mệnh sắp trôi đi, ánh nến chập chờn, cố gắng kiên cường ôm lấy bóng lưng mệt mỏi cô quạnh của Dương Tiễn.
Ngoài lều có người thấp giọng bẩm báo: “Cốc Xương tướng quân vừa tới, đang bị chặn ngoài ấp An.”
Cốc Xương tới rồi ư?
A Di cả kinh, sống lưng như cứng đờ, Dương Tiễn nhàn nhạt nói: “Cho mời.”
Tiếng bước chân đi xa dần, Dương Tiễn phất áo choàng đứng dậy, tựa như đang lẩm bẩm tự nói với mình hoặc có lẽ là nói với A Di: “Trước khi ta tới có mời Cốc Xương đi cùng, ba ngày nữa tấn công thành Sùng, ta nghĩ hắn nên đến gặp Đoan Mộc, nào ngờ...”
Ai mà ngờ Đoan Mộc doanh lại sinh chuyện bất trắc?
“Vậy phải làm sao đây?” A Di luống cuống tay chân, giọng nói hơi run rẩy, tuy nàng ta không hiểu chốn sa trường, cũng biết lúc này không nên để Cốc Xương nhìn thấy Đoan Mộc Thúy, “Hay là...”
Vừa nói nàng ta vừa nắm chặt tấm vải trắng, quả thực có ý định giấu Đoan Mộc Thúy đi.
“Hay là cái gì?” Dương Tiễn cười tự giễu, “Cốc Xương không phải kẻ ngu dốt, đường đường là đại tướng quân của Tây Kỳ lại bị chặn ở ngoài ấp An, chẳng lẽ không đoán ra được ấp An có biến? Đi vào trong thành nhìn thấy cả thành nháo nhác gà bay chó sủa, lẽ nào hắn lại không sinh nghi? Cốc Xương tính tình cứng rắn bướng bỉnh, chắc chắn sẽ tìm người ép hỏi, binh lính Đoan Mộc doanh nghe lệnh của ta, chắc chắn không dám tiết lộ, nhưng nỗi thương đau trong ánh mắt và vẻ buồn bã trên khuôn mặt không thể giấu được, hắn là người đã quen nhìn cảnh sống chết trên chiến trường, nhất định sẽ đoán được năm, sáu phần.”
Ngừng lại một chút, đang định nói thêm gì đó thì chợt nghe thấy ngoài lều có tiếng vó ngựa vội vã.
Mới đầu tiếng vó ngựa còn ở xa, trong nháy mắt đã tới rất gần, con ngựa hí vang trời, ngoài lều chợt có tiếng lao xao như có người muốn ngăn cản: “Tướng quân”.
Hắn chưa kịp nói xong thì đã bị quăng đi, thân thể đập mạnh xuống đất, khôi giáp va chạm, Dương Tiễn cười nói: “Tiếng chân vội vã như dòng nước chảy xiết, người vừa tới tính cương liệt như mưa giông, A Di, tuy không thấy mặt mũi nhưng chỉ cần nghe tiếng, ngươi cũng có thể phân rõ nặng nhẹ”.
A Di mở to hai mắt, không hiểu vì sao giờ phút này mà Dương Tiễn lại giải thích chuyện binh gia với mình.
Còn chưa kịp phản ứng lại thì soạt một tiếng, cửa lều bị kéo ra, gió cát từ ngoài lều lùa thẳng vào bên trong, hai mắt Dương Tiễn hơi nheo lại, trong mơ hồ hắn nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Cốc Xương đang đứng sừng sững ngoài lều.
Nhất thời không ai nói gì, sau đó Cốc Xương bỗng ném tấm rèm cửa xuống đất, sải nước đi tới chỗ Đoan Mộc Thúy nằm.
A Di hơi hoảng hốt, bất giác tránh qua một bên, Cốc Xương chợt đứng khựng lại, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái nhợt của Đoan Mộc Thúy, hắn cứ đứng run rẩy hồi lâu sau đó đưa tay ra, dùng mu bàn tay chạm nhẹ lên mặt nàng.
Cảm giác lạnh lẽo áp lên bàn tay, yết hầu của Cốc Xương cuộn lên, hai mắt hắn nhắm lại, đôi dòng lệ lặng lẽ lăn dài trên gương mặt, hắn rầu rĩ nói: “Ta biết mà.”
Trong yên lặng, Dương Tiễn đột nhiên cất giọng bình tĩnh đến lạnh lùng: “Huynh biết cái gì?”
Cốc Xương rút tay lại, cười sầu thảm, cũng không đáp lời.
“Ba ngày nữa tấn công thành Sùng, kế hoạch chiến đấu thế nào? Binh lính dưới trướng đã thao luyện đến tinh nhuệ chưa? Chiến xa đâu rồi? Lương thảo đủ rồi chứ? Ai làm tiên phong? Ai chỉ huy bọc hậu?”
Cốc Xương giận dữ, quay phắt đầu lại: “Dương Tiễn!”
“Sao?”
“Xác Đoan Mộc còn chưa lạnh mà huynh còn ở đây nói nhiều lời thừa thãi vậy ư!”
“Thừa thãi?” Dương Tiễn cười gằn, “Cốc Xương tướng quân nên thận trọng trong lời nói và hành động, thứ mà huynh gọi là thừa thãi, theo ta, lại là chuyện gắn với sự tồn vong của huynh. Huynh xin được chiến bài đi đánh thành Sùng, nhận lệnh thừa tướng ba ngày sau công thành, chẳng phải lúc này huynh nên khua chiêng gõ trống, dựng sa bàn, triệu tập thuộc hạ và lên kế hoạch tác chiến sao?”
Mắt Cốc Xương trợn trừng, lửa giận trong con ngươi như muốn thiêu rụi Dương Tiễn: “Dương Tiễn, Đoan Mộc chết rồi!”
“Huynh nghe tin muội ấy chết từ đâu?” Vẻ mặt Dương Tiễn lạnh như băng, “Chiến sự sắp tới, chủ tướng không được rời quân trướng, đêm nay lẽ ra huynh phải ở trong doanh trại lên kế hoạch, làm sao huynh biết ấp An có biến? Làm sao huynh biết Đoan Mộc gặp chuyện? Vốn dĩ huynh không nên tới đây, vì vậy huynh không biết gì hết”.
“Nếu ta là huynh, lúc này ta đang chuẩn bị quân trang, về doanh trại trù tính kế hoạch tác chiến, dốc lòng cho việc công thành, lòng không tạp niệm. Tới lúc đánh hạ được thành Sùng rồi, muốn điên muốn say muốn chết muốn sống đều tùy huynh.”
Cốc Xương im lặng hồi lâu, cất giọng khàn khàn: “Dương Tiễn, lòng dạ huynh ác độc biết bao. Huynh cũng biết Đoan Mộc sắp thành phu nhân của ta.”
Dương Tiễn thở dài: “Đương nhiên ta biết điều đó. Nhưng Cốc Xương ạ, hơn tất thảy, huynh là một chiến tướng. Nếu sắp tới không phải đánh thành Sùng, ta cũng sẽ để mặc huynh ở đây say rượu gào khóc, nhưng tiếc thay chiến sự căng thẳng, trên vai huynh gánh vác tính mạng của binh lính cả doanh, gắn liền với cán cân chiến sự giữa hai bên, những ràng buộc trong đó chắc hẳn ta không nói ra thì huynh cũng biết, huynh đâu thể phí thời gian chôn chân ở đây? Quay về đi, quên chuyện tối nay huynh đã tới ấp An, đến ngày chiếm được thành Sùng, thừa tướng sẽ một mình gặp huynh, báo cho huynh biết Đoan Mộc đã qua đời, khi đó huynh mới có thể bàng hoàng nghe tin dữ, đau thương đến thất thố. Còn trước đó, mọi thứ vẫn như bình thường.
Ta nghĩ nếu đổi lại người chết là huynh, Đoan Mộc cũng sẽ không bi thương vô nghĩa, muội ấy sẽ mặc giáp ra trận, lấy máu trên đầu thương để tế vong hồn của huynh.
Ta đã nói hết lời rồi, đi hay ở tự huynh định đoạt.”
Dương Tiễn quả thực chẳng nói một lời.
Cốc Xương đờ người bất động hồi lâu, sau đó chợt rút dao ra khỏi vỏ, một tay vén lấy một lọn tóc của Đoan Mộc Thúy, trượt qua trên lưỡi dao, mũi dao lướt đi mang theo hương tóc thoang thoảng.
Hắn nhét lọn tóc vào ngực, chẳng nói chẳng rằng, xoay người rảo bước rời đi.
Đi tới cửa lều hắn chợt dừng bước chân, nói với giọng nghiêm nghị: “Dương Tiễn, nếu như bắt được kẻ thủ ác thì chớ có giết hắn, chờ ta trở về.”
Nói xong cũng không chờ Dương Tiễn đáp lời, cất bước đi thẳng.
Tiếng vó ngựa lại vang lên, nhưng lần này không vội cũng không chậm, âm thanh nghe lộn xộn tan tác, chẳng có phương hướng, tựa như gõ từng tiếng vào cõi lòng.
A Di đau xót khôn cùng, nàng ta lấy tay che mặt, dòng lệ chầm chậm ứa ra từ kẽ ngón tay.
Đêm hôm đó Dương Tiễn ở lại ấp An mà không trở về doanh trại, ngày hôm sau Cao Bá Kiển nghe tin Dương Tiễn ở đây, vội vội vàng vàng toan chạy đến gặp, nhưng Dương Tiễn lạnh lùng sai người cản lại. Hắn biết chuyện Đoan Mộc Thúy qua đời không tiện truyền ra ngoài, một mặt bảo người ta phải giữ kín miệng, mặt khác sai người đào một cái hầm sâu, đưa quan tài của Đoan Mộc Thúy vào trong đó, quanh hầm chất đầy băng đá, bên trên phủ một lớp rơm dày, tạm thời dùng nó như một hầm băng.
Phải biết rằng vào thời Ân Thương đã có những hộ gia đình giàu có đào hầm vào mùa đông để trữ đá lạnh, mùa hè đem ra làm nước mát. Ấp An tuy nhỏ nhưng cũng có những nhà có hầm băng, mà phần lớn băng đá lại được trữ trong hầm nhà Kỳ Mục.
thấy Kỳ Mục Y La mềm oặt gục xuống, tay người nọ đang rời khỏi cổ nàng ta.
Sự tình đột ngột xảy ra, Triển Chiêu biết ngay đối phương qua cầu rút ván, giết người diệt khẩu, lửa giận trong lòng không kiềm chế được, đang định xông ra thì bỗng ngoài lều có người cung kính nói: “Bái kiến tướng quân.”
Sau đó có tiếng Dương Tiễn trầm trầm đáp lại.
Biết Dương Tiễn đang ở bên ngoài, Triển Chiêu vội khựng bước chân.
Tên lính kia không hề sợ hãi, kéo thi thể của Kỳ Mục Y La vào trong góc, lấy màn ngăn che lại, chỉnh trang vạt áo sau đó thản nhiên đi ra ngoài, suy nghĩ trong đầu Triển Chiêu xoay chuyển, y đã đoán được tám, chín phần: Người này cải trang thành binh lính của Đoan Mộc doanh, dù ra ngoài chạm mặt Dương Tiễn thì cũng có thể nói dối là vào quân trướng xem xét, sau đó hiên ngang rời đi, đừng nói đến chuyện Dương Tiễn chưa chắc sẽ vào lều, cho dù có vào rồi phát hiện ra thi thể của Kỳ Mục Y La, sau đó muốn đi tìm người nọ thì cũng chẳng biết đi đâu mà tìm. Một khi hắn rời khỏi đây là mất tăm mất tích, có lẽ chẳng thể báo được mối thù giết Đoan Mộc tướng quân.
Triển Chiêu hạ quyết tâm, không tiếp tục ẩn mình nữa, nắm lấy Cự Khuyết đang dựng bên cạnh, gầm lên một tiếng đầy giận dữ, từ sau màn che xông ra ngoài.
Đột nhiên có một người xông ra từ căn lều vốn tưởng rằng chẳng có ai, đám binh lính bên ngoài đều ngây người, Dương Tiễn đã đi qua chợt nghe thấy tiếng động liền dừng lại, thấy bóng dáng Triển Chiêu, ánh mắt tức trở nên tối tăm hung ác, hắn cả giận nói: “Đạo tới đây!”
Ngay khi Triển Chiêu vừa ra khỏi lều, ánh mắt của y đã dán chặt vào tên lính tưởng như rất đỗi bình thường kia, nào có quan tâm Dương Tiễn ra sao, y quát khẽ một tiếng, lưỡi kiếm tuốt ra khỏi vỏ, vẽ lên một đường vòng cung giữa không trung, như một con rắn tấn công thẳng vào sau lưng người nọ.
Người nọ cũng không phải là kẻ yếu ớt, tựa như sau đầu có mắt, lắc mình né tránh, Triển Chiêu không thể để cho hắn chạy thoát, cổ tay lật lại, một chiêu chưa dứt lập tức biến từ đâm thẳng thành chém ngang, thấy sắp có thể cản người nọ lại, sau lưng đột nhiên có luồng gió ập tới, Triển Chiêu biết ngay có chuyện không hay, vừa bắn tụ tiễn trong tay áo ra như bắn hạt châu, vừa xoay người chặn đòn đánh từ phía sau, lưỡi kiếm Cự Khuyết sắc bén chặn đứng tam tiêm lưỡng nhận đao của Dương Tiễn, hai món vũ khí va vào nhau làm tia lửa bắn ra, phía bên kia truyền tới tiếng người nọ trúng tên kêu thảm thiết.
Vẻ mặt Triển Chiêu hết sức bình tĩnh, y nói: “Dương Tiễn, kẻ đó chính là mật thám của Triều Ca, cũng là kẻ hạ độc hại chết Đoan Mộc tướng quân, nếu ngươi có lòng suy nghĩ lại thật kỹ, sẽ biết ngay lời ta nói là thật, chớ nên tiếp tục dây dưa với ta rồi để cho tên hung thủ thực sự chạy mất, còn không mau sai người bắt lấy hắn đi!”
Y còn chưa kịp nói xong đã nhanh chóng vung tay chặn đao của Dương Tiễn, tuy rằng Dương Tiễn không tin lời y, nhưng hắn thà bắt nhầm còn hơn bỏ sót, vì thế hắn quát lớn: “Bắt lấy tên đó cho ta!”
Binh lính trên bãi vâng lệnh, tranh nhau xông tới chỗ kẻ vừa trúng tên, Triển Chiêu khẽ mỉm cười, thừa dịp Dương Tiễn hơi phân tâm bèn vội vã thối lui, lẩn vào trong đám binh lính.
Y phục trên người y khác với binh lính trong doanh у trại, bởi vậy y không mong có thể qua mặt người khác, chỉ mong chớp được thời cơ trong nháy mắt này. Quả nhiên trong lúc hỗn loạn, Dương Tiễn đuổi chậm một nhịp, thấy Triển Chiêu đã khuất sau lều, Dương Tiễn vội quát lên: “Đóng cửa doanh trại!”
Hôm qua Dương Tiễn đã giao đấu với Triển Chiêu, biết y không chỉ có võ nghệ cao cường mà còn lắm mưu nhiều kế, một khi để y chạy thoát thì khó lòng truy bắt, vì y thế phải tìm một con đường khác, nhanh chóng hạ lệnh đóng cửa quân doanh. Sau đêm hôm qua, binh lính canh gác nghiêm ngặt, bên ngoài doanh trại còn có hàng rào canh phòng, trên đài có thêm cung thủ, muốn đột phá vòng vây cũng không phải chuyện dễ dàng. Bởi vậy trước hết phải vây hãm Triển Chiêu, sau đó bắt y trong rọ cũng chưa muộn.
Triển Chiêu cũng đoán được phần nào kế hoạch của Dương Tiễn, y lợi dụng sự hỗn loạn chỉ để tạm ẩn mình, giống như hôm qua, chỉ nhân lúc rối ren lẻn về lều của còn nếu sự muốn phá vòng vây để thoát ra ngoài thì nói dễ hơn làm.
Do đó lần này y lại dùng chiêu cũ, không nấn ná ở ngoài quá lâu, phải tìm được chỗ ẩn thân trong Đoan Mộc doanh càng sớm càng tốt.
Y tạm thời giấu mình sau những căn lều san sát, lúc nấp lúc đi, chợt nhìn thấy cách đó không xa có một căn lều mới được dựng lên, hình như hai hôm trước còn chưa thấy. Khi binh lính trước cửa lều nghe tiếng ra lệnh vang dội vọng tới từ bên kia, bọn họ đều nhất tề quay đầu lại nhìn, Triển Chiêu nhân lúc này chuyển thân như một bóng ma, chỉ thấy cửa lều hơi vén lên mà Triển Chiêu đã vào được bên trong.
Căn lều này thật kỳ quái, bên trong trống rỗng, dường như là lấy lều bao quanh một mảnh đất, Triển Chiêu lấy làm kinh ngạc, vừa đi vừa quan sát bên trong, đột nhiên cảm thấy chân mình hẫng xuống, lòng thầm nghĩ không xong rồi, đang định nhún người vọt lên thì đã không kịp nữa, y cứ thế ngã thẳng xuống.
Triển Chiêu tưởng mình bị trúng kế, đề khí ở đan điền, vừa chạm đất liền lăn đi, trên đầu dính một mớ rơm rạ, lúc vội vàng đứng dậy, thân thể chợt run lên, bấy giờ y mới nhận ra bốn phía xung quanh đều là những khối băng được đẽo vuông vắn.
Trước mắt tối lờ mờ, một lúc lâu sau Triển Chiêu mới từ từ nhận ra mình đang ở trong một căn hầm, xung quanh có một tấm rèm trắng buông xuống, chính giữa có một cỗ quan tài rất lớn, nắp quan tài khép hờ, hơi lạnh từ trong quan tài lượn lờ bay ra ngoài.
Triển Chiêu như chợt nghĩ ra điều gì, y chầm chậm đi tới, vừa chạm vào liền cảm thấy lạnh thấu xương, y đưa tay đẩy nắp quan tài kia, nó quả thực nặng đến dị thường. Đôi môi mỏng của y hơi nhếch lên, bàn tay đặt lên nắp quan tài rồi vận nội lực, một tiếng động trầm đục vang lên, nắp quan tài kia kẽo kẹt trượt ra.
Trong khoảnh khắc khí lạnh tràn tới, Triển Chiêu nhất thời không mở mắt ra được, dừng lại một lúc mới nhìn rõ xung quanh quan tài xếp rất nhiều khối băng, lại nhìn vào bên trong, tâm trí chợt nổ “uỳnh” một tiếng, y chợt cảm thấy toàn thân lúc nóng bừng lúc lạnh lẽo, đôi môi mấp máy mà chẳng thốt nên lời.
Đoan Mộc Thúy đang mở to hai mắt nhìn y, trên lông mi phủ một lớp băng vụn, đôi môi tím tái như khẽ cử động nhưng lại chẳng có âm thanh.
Triển Chiêu sững sờ hồi lâu mới kịp phản ứng lại, trái tim như sắp bật ra khỏi lồng ngực, nhưng y không biết phải làm sao để bế nàng ra khỏi quan tài, vội cởi y phục trên người bao bọc lấy nàng, nhìn quanh bốn phía sau đó kéo hết màn che xuống, chẳng hề bận tâm tiếng xé vải có khiến người ở ngoài lều chú ý hay không, vội lấy vải quấn lấy thân thể Đoan Mộc Thúy hết lớp này đến lớp khác, như thể muốn quấn nàng thành một chú gấu trắng.
Có màn che quấn quanh, y cũng chẳng đắn đo gì nữa, đưa tay ôm lấy đôi má của nàng, thăm dò hơi thở, trái tim như chùng xuống, y ngẫm nghĩ rồi áp bàn tay lên lưng nàng, không ngừng truyền nội lực vào trong cơ thể nàng.
Không biết qua bao lâu, thân thể nàng cuối cùng cũng hơi run lên, đôi mi dài đọng một hàng sương, hàm răng va lập cập, tiếng răng va lạch cạch vang lên dồn dập.
Triển Chiêu nhìn nàng chằm chằm không chớp mắt, tiếng hàm răng va chạm kia rơi vào tai y như một thứ thanh âm tuyệt vời nhất mà y từng được nghe trong đời.
Đoan Mộc Thúy cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn y, khóe miệng nhếch lên như sắp bật khóc: “Triển Chiêu, nếu ngài đến chậm chút nữa là ta chết cóng mất thôi.”
Nàng nhào vào lòng Triển Chiêu khóc nức nở, nàng lao tới quá mạnh, Triển Chiêu đã thức trắng một đêm không ngủ, chân đứng không vững, suýt chút nữa đã bị nàng tông ngã nhào, thân hình y hơi nghiêng ngả sau đó lập tức đứng vững, y nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy nàng, cạ cằm lên mái tóc ướt át của nàng, nụ cười dần nở trên môi.
Nàng vừa khóc vừa mắng Ôn Cô Vĩ Ngư, mắng vô cùng sáng tạo, mắng cả họ hàng dòng tộc từ mười tám đời trước đến mười tám đời sau, cộng thêm thân bằng cố hữu hàng xóm láng giềng, ai cũng có tội, già trẻ gái trai không bỏ sót một ai.
Triển Chiêu thực sự không nói nên lời.
Khó khăn lắm nàng mới mắng đến mệt, bây giờ Triển Chiêu thở dài nói: “Sao nàng không nhỏ giọng một chút, lớn tiếng như vậy có khi gọi hết người trong mười dặm tám thôn quanh đây tới đấy”.
Đoan Mộc Thúy khó hiểu, ngẩng mặt lên nhìn y, ngạc nhiên nói: “Lớn tiếng đến thế nào cơ?”
Triển Chiêu không đáp, chỉ ngẩng đầu nhìn về chỗ mình ngã xuống, ở nơi ấy có tiếng người vọng tới, bóng người lắc lư, còn có mũi đao mũi kích thỉnh thoảng lại chọc xuống miệng hố.
Y khẽ cười, cúi thấp mặt xuống, Đoan Mộc Thúy đang xoa hai tay, miệng hà hơi, thấy y cụp mắt xuống liền hỏi lại: “Lớn tiếng đến thế nào?”
Nàng lại chẳng hề để ý đến chuyện bên ngoài.
Triển Chiêu mỉm cười, lắc đầu nói: “Không thể nào cả.” Nghĩ một hồi lại dịu dàng nói: “Dù nàng có lớn tiếng hơn chút nữa cũng không sao”.