_khaiphongchiquai005.jpg)
Đang lúc nói chuyện, chợt nghe “soạt” một tiếng, nóc hầm bị xốc lên, bên trên sáng choang, thang dây được thả xuống theo bốn vách tường.
Đoan Mộc Thúy phát hoảng, ngồi bật dậy khỏi vòng tay của Triển Chiêu, ngẩng đầu nhìn kẻ đang xuống, ánh nhìn ấy khiến những người xuống trước đều giật mình, bàn tay đang giương đao giương kích không biết có nên buông xuống hay không, trong lúc nhất thời bọn họ như bị trúng phép định thân, đứng dàn hàng như tượng sáp.
Giữa khoảnh khắc lặng ngắt như tờ, chỉ có Đoan Mộc Thúy hào hứng nói như dàng bảo vật: “Triển Chiêu, nhìn xem, những người này ăn mặc giống y như thuộc hạ của ta ở Tây Kỳ.”
Nghĩ một hồi nàng lại nói thêm: “Ôn Cô Vĩ Ngư đúng là tốn nhiều công sức, không biết kiếm được bọn họ ở đâu ra? Cứ tưởng làm thế thì ta sẽ niệm tình cũ mà nương tay ư, hừ."
Một tiếng “hừ” này tương đối có khí thế, khiến Triển Chiêu muốn đâm đầu vào tường cho xong.
“Đoan Mộc, rốt cuộc nàng có biết đây là đâu không?”
Đoan Mộc Thúy chớp chớp mắt, đang định trả lời thì mười mấy tên lính đi đầu kia kịp phản ứng lại, vừa khóc vừa cười: “Tướng quân sống lại rồi! Tướng quân sống lại rồi!”
Âm thanh không lớn nhưng gây chấn động mạnh, một người vừa gào lên, thang dây ào ào buông xuống trên bốn vách hầm, đám lính còn chưa kịp đặt chân lên thang đã nhanh chóng loan tin, có kẻ biết rõ chuyện năm xưa của Đoan Mộc Thúy, lúc loan tin còn thêm một chữ “lại”, hắn hét: “Tướng quân lại sống lại rồi!”
Chữ “lại” này dùng khá chuẩn xác, phải biết rằng xưa nay chết đi sống lại là bản lĩnh và sở trường của Đoan Mộc Thúy, bản thân nàng ngây ngô không biết gì, nhưng lại khiến xung quanh sóng cuộn biển trào, vui quá hóa buồn, buồn mà lại vui, cực kỳ có sức cảm hóa, sức tác động và sức ảnh hưởng.
Đoan Mộc Thúy trợn to đôi mắt, nhìn thấy đám người trước mặt nhốn nha nhốn nháo, Triển Chiêu đau đầu vô cùng, y thầm thở dài một hơi, đỡ Đoan Mộc Thúy dậy, lúc đứng lên mới thì thầm nói: “Nơi này là Trầm Uyên.
“Trầm Uyên ấy à…” Đoan Mộc Thúy sửng sốt, nhưng sự kinh ngạc này không sánh được với cơn đau dữ dội ở đầu gối khi nàng đột ngột đứng lên, nàng không khỏi tức giận, “Kẻ nào đã làm chân ta thành ra thế này?”
☆ ☆ ☆
Khác với Triển Chiêu phải nhiều lần đối mặt với những biến đổi bất ngờ tại Trầm Uyên, những chuyện Đoan Mộc Thúy trải qua từ lúc rơi xuống Trầm Uyên về cơ bản có thể chia làm bốn bước.
Bước thứ nhất: Rơi xuống Trầm Uyên.
Bước thứ hai: Bị yêu quái Trầm Uyên lừa dối, cho rằng bản thân hy sinh vì nghĩa lớn, Diêm La chưa kịp tới đón, nàng đành phải chờ đợi trong phòng đón khách lầy lội đơn sơ tồi tàn kia. Trong lúc chờ đợi, những chuyện xảy ra trong cuộc đời nàng chợt ùa về, xoay chuyển không ngừng, khi ấy chưa hiểu ra, lúc này mới thấy rõ, trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu, nhớ tới những chuyện thượng phụ từng làm khi còn ở Tây Kỳ, nàng không cam tâm, đảo mắt mấy lần liền, sau đó nàng kết luận: “Khương Tử Nha là cái đồ hẹp hòi”. Ai ngờ lúc đó Đoan Mộc tướng quân cũng đang kể lại chuyện năm xưa, trong khoảnh khắc ấy hai người tâm ý tương thông, suy nghĩ trong lòng nàng được nói ra qua miệng tướng quân, làm Triển Chiêu kinh ngạc, đó cũng chuyện ngoài dự liệu.
Nói đến Triển Chiêu, nàng lại chẳng nghĩ gì nhiều, bởi vì một khi nghĩ đến thì lòng nàng cảm thấy rất khó chịu, cảm giác khó chịu ấy ập tới như núi đổ, muốn quên đi mà lại khó khăn như kéo tơ, từng sợi từng sợi quấn lấy góc sâu thẳm trong trái tim, sau đó cứ thế bị người ta lôi lên, kéo từng chút từng chút một ra ngoài như rút gần rút máu, đau đến mức ngay cả thở cũng làm nước mắt tuôn rơi, chỉ có thể ép bản thân không nghĩ tới, không được nghĩ đến rồi phải tìm thứ gì đó để phân tán sự chú ý.
Tìm thứ gì nhỉ? Dĩ nhiên là phải mắng kẻ đầu têu, tới tới lui lui, nàng thầm mắng Ôn Cô Vĩ Ngư tơi bời, nếu không làm sao vừa mới mắng Ôn Cô Vĩ Ngư đã mắng thuận miệng như vậy? Không có hắn thì làm sao luyện thuần thục được thế chứ.
Bước thứ ba: Bỗng nhiên có một Đoan Mộc cô nương khác xuất hiện (hay nói đúng hơn là Đoan Mộc tướng quân), bảo nàng đi mau, nàng lấy làm lạ, đang muốn hỏi cho kỹ thì trong đầm có tiếng nổ lớn, mặt tướng quân biến sắc, một tay đẩy nàng tới bờ, miệng la lên: “Đi ra cửa, đi đi!”
Bước thứ tư: Không cần biết tốt xấu thế nào, nàng cứ phóng nhanh về phía lối ra, vừa ra tới nơi, khí lạnh thấu xương ập tới, chăm chú nhìn lại thấy mình đang nằm trong quan tài, tay chân đông cứng, muốn cử động khớp ngón tay cũng không được, trong lòng không ngừng than thở: “Nếu biết trước thì lúc nãy đã chẳng đi làm gì, hóa ra lại bảo ta đi đông đá, trước đây chỉ biết điện Diêm La có rưới dầu sôi lên đầu, lấy dao nhọn khoét tim, chứ đâu có nghe đến trò nằm trong quan tài bị đông đá thế này?”
Sau đó như đã kể ở đoạn trên, ở đây không nhắc thêm nữa, nàng nhìn thấy Triển Chiêu, biết bản thân chắc là không chết, còn nghĩ mình lại bị yêu thú trong minh đạo lừa gạt, mãi đến khi Triển Chiêu nhắc nhở nàng mới biết mình đang ở Trầm Uyên.
“Trầm Uyên ấy à...”
☆ ☆ ☆
Nàng hết sức ngạc nhiên, đồng thời cũng vô cùng tò mò về Trầm Uyên, hơn nữa nơi đây là Tây Kỳ, vừa đưa mắt nhìn qua, ký ức phủ bụi trong lòng suốt hai nghìn năm trỗi dậy trong phút chốc khiến nàng choáng váng, bước chân nhẹ bẫng, chếnh choáng như trong mộng.
Cho đến nhìn thấy Dương Tiễn.
Hai người bốn mắt giao nhau, đều như gặp ma.
Dương Tiễn nghe binh lính báo tin, nói rằng Đoan Mộc Thúy đã sống lại, mới đầu hắn còn không tin, vội vàng chạy tới, đến khi thực sự đối diện với nàng, gương mặt ấy quen thuộc đến vậy, chẳng phải nàng thì là ai?
Trước đó Đoan Mộc Thúy chỉ mới nhìn thấy binh lính tiểu tốt của Tây Kỳ, mặc dù rất kinh ngạc nhưng cũng tự hiểu được, lúc này cuối cùng cũng gặp được một nhân vật nặng ký, giống hệt với Dương Tiễn trong trí nhớ, khí thế uy nghi không kém gì người thật, lập tức tròng mắt như muốn rớt ra, nàng tiến tới mấy bước, săm soi Dương Tiễn hồi lâu, rồi đột nhiên làm một hành động khiến Dương Tiễn suýt thì hộc máu.
Nàng đưa tay véo tại Dương Tiễn.
Dương Tiễn bất ngờ không kịp đề phòng, nhưng cũng để mặc cho nàng muốn làm gì thì làm.
Cảm giác không tệ, nàng nghĩ rồi lại nhón lấy một sợi tóc rũ xuống của Dương Tiễn.
Vân về trong tay một lúc lâu, Đoan Mộc Thúy cảm khái vô cùng, vừa mở miệng đã bình phẩm một câu: “Thật quá đi mất!”
Hình như vị cô nương này cho rằng mọi thứ trong Trầm Uyên đều là búp bê bơm hơi, nên kiểu gì cũng phải tự tay sờ thử xem chất liệu ra sao ư?
Trước mắt bao nhiêu người, mặt Dương Tiễn lúc đỏ bừng lúc trắng bệch, cuối cùng không nhịn được nữa, cả giận nói: “Muội làm cái gì vậy?”
Không ngờ cái thứ hàng giả hàng nhái này còn dám dựng râu trừng mắt với nàng, Đoan Mộc Thúy lập tức trợn mắt đáp trả: “Không làm gì cả!”
Vừa nói lại vừa quấn sợi tóc của Dương Tiễn quanh ngón tay mấy vòng, giận dỗi định giật xuống, Dương Tiễn chưa kịp kêu đau nàng đã buông tay búng trở lại.
Dương Tiễn tức đến chết đi sống lại, những người đứng xung quanh đều mắt tròn xoe mồm há hốc, hai vị đều là chủ tướng, đám lâu la tiểu tốt không dám biểu lộ ra mặt, phải cố nín nhịn một cách chật vật, cực kỳ chật vật, vừa nhịn vừa tự cổ vũ bản thân: “Nhịn! Chết nghẹn cũng phải nhịn!”
Chỉ có Triển Chiêu là cảm thấy lo lắng, y không ngờ Đoan Mộc Thúy lại tung chiêu độc như vậy, y cúi đầu nhìn mớ tóc xõa trên vai mình, rồi lặng lẽ gạt ra sau vai.
Đoan Mộc Thúy còn vô cùng đắc ý, nghiêng đầu nhìn Dương Tiễn: “Đại ca ta đói quá.”
Một câu “Đại ca” vừa hờn dỗi vừa nũng nịu, khiến Dương Tiễn không còn gì để nói.
Dù sao nàng cũng vừa chết đi sống lại, dẫu có giận nàng đến mấy thì ngoài mặt cũng phải cưng chiều thương yêu nàng, tuy cảm thấy rất kỳ lạ nhưng hắn vẫn nghe theo nàng: “Muội về thay y phục trước đi, chờ lát nữa ăn cơm”.
Nói đoạn lại nhìn sang Triển Chiêu: “Ngươi đi theo ta.”
Người thanh niên này đầy vẻ kỳ quái, lạ hơn nữa là y vừa mới tới thì Đoan Mộc Thúy vốn đã chết lại sống dậy? Hắn phải hỏi kỹ mới được.
Triển Chiêu hơi do dự, đang định cất bước chợt tay bị níu lại, Đoan Mộc Thúy đang giữ lấy cánh tay y, nhìn Dương Tiễn một cách cảnh giác và nói: “Ngài đi với huynh ấy làm gì?”
Còn một lời mà nàng không nói ra: “Dù sao cũng chỉ là giả thôi.”
Dương Tiễn tức giận: “Ta có lời muốn hỏi hắn.”
“Huynh có quen biết gì với người ta đâu”, Đoan Mộc Thúy nói mà chẳng hề quan tâm Triển Chiêu có bằng lòng không, “Có chuyện gì huynh cứ nói với ta là được rồi còn gì?”
Sau đó nàng nhìn Triển Chiêu, không để ý đến Dương Tiễn sắp tức chết: “Triển Chiêu, ngài đi theo ta, đừng quan tâm đến huynh ấy”.
Nói đoạn nàng kéo Triển Chiêu đi, đi được mấy bước thấy chân cẳng bất tiện, nàng liền chuyển sang nhảy lò cò, Triển Chiêu đành phải bước tới dìu nàng, còn thì thầm nhắc nhở: “Lều của nàng ở bên kia”.
Vừa mới tới đã lầm đường lạc lối.
Nàng “ồ” một tiếng, chuyển hướng rồi nhảy tiếp. Trong lòng Dương Tiễn thầm mong nàng ngã lăn quay ra mới vừa lòng.
Đứng bên cạnh Dương Tiễn là phó tướng đi theo hắn, kẻ ngoài cuộc tỉnh táo người trong cuộc u mê, gã luôn cảm thấy rất kỳ quái, không kìm được bèn hỏi nhỏ: “Tướng quân, việc Đoan Mộc tướng quân khởi tử hoàn sinh... Hình như có chút kỳ lạ.
“Kỳ lạ cái gì?” Dương Tiễn ôm một bụng tức cành hông, “Chết một phen liền lộ ra bộ mặt thật mới đúng”.
Nửa đường hai người gặp A Di, nàng ta nghe tin báo liền vội chạy tới, vừa thấy Đoan Mộc Thúy, nước mắt liền lã chã tuôn rơi, Đoan Mộc Thúy kéo tay A Di, đưa tay gảy mũi nàng ta: “Nha đầu chết tiệt này, sao cứ mau nước mắt đến vậy. Ngươi khóc cũng được, nhưng sau này khi ta chết thật thì ngươi không được chết đâu đấy”.
Trong lòng nàng vẫn luôn có gút mắc đối với chuyện năm đó A Di đâm đầu vào quan tài mà chết, không biết nàng đã giữ câu “Sau này khi ta chết thật thì ngươi không được chết đâu đấy” trong lòng bao lâu, cũng không biết phải nói với ai, nay gặp được A Di, biết rõ nàng ta là giả nhưng vẫn nói ra một cách vô cùng nghiêm túc.
A Di nghiêng đầu né bàn tay của nàng, nín khóc mỉm cười: “Ai nói ta sẽ chết vì cô chứ.”
Người là giả nhưng tình cảm là thật, Đoan Mộc Thúy nghẹn họng, không biết nên nói gì cho phải, A Di thoáng liếc mắt qua khuôn mặt Triển Chiêu rồi lại nhìn Đoan Mộc Thúy: “Cô nương, để ta dìu cô vào lều thay y phục”.
Từ khi tỉnh dậy, Đoan Mộc Thúy vẫn bị bao vây trong những tiếng ồn ào, đến bây giờ cũng chưa nói được mấy câu với Triển Chiêu, nàng đang muốn tìm một nơi yên tĩnh để hai người mau chóng suy tính chính sự, nàng bèn nói với A Di: “Triển Chiêu dìu ta vào là được, A Di, ngươi đi xuống bếp bảo họ làm mấy món ta thích đi”.
A Di không mảy may nghi ngờ, vội dẫn người đi, Đoan Mộc Thúy nháy mắt với Triển Chiêu, cho người khác lui xuống rồi vào trong quân trướng.
☆ ☆ ☆
Vừa vào trong lều, không gian lập tức yên lặng, hai người đối mặt với nhau, im lặng một hồi, sau đó chợt cùng nhau bật cười.
Trong lều đã được bài trí như trước, mới đêm qua Đoan Mộc tướng quân trúng độc mà chết, vậy mà giờ nghĩ tới lại như đã qua mấy đời, hai mắt Triển Chiêu chợt nóng lên, y cố gắng trấn tĩnh hồi lâu, sau đó khẽ nói: “Đoan Mộc, ta vào Trầm Uyên đã lâu, không biết tình hình ở minh đạo thế nào, ánh bình minh đã lùi xa, dù thế nào cũng không thể chậm trễ được nữa”.
Đoan Mộc Thúy “ừ” một tiếng, cúi đầu ngẫm nghĩ rồi bảo:
“Chuyện đó không quan trọng, Trầm Uyên khác với nhân thế, thời gian trôi qua chậm hơn rất nhiều”.
Triển Chiêu gật đầu: “Ôn Cô Vĩ Ngư cũng nói thời gian trong Trầm Uyên chậm hơn rất nhiều so với minh đạo, chỉ có điều ta ở trong Trầm Uyên đã lâu, lòng vẫn luôn cảm thấy lo lắng”.
Đoan Mộc Thúy nhẹ nhàng xoa đầu gối, ngồi xuống giường: “Ngài không cần phải lo, như giấc mộng hoàng lương, Lư sinh trong mộng lấy vợ sinh con, đỗ tiến sĩ, lăn lộn quan trường, làm tiết độ sứ, rồi làm tể tướng hơn chục năm trời, tám mươi tuổi mới qua đời, kết quả đến lúc tỉnh mộng, nồi kê của chủ nhà còn nấu chưa chín. Trầm Uyên cũng giống như giấc mộng hoàng lương, ngài đến đây mấy ngày, so với nhân gian chỉ bằng thời gian chớp mắt”.
Nàng nói thật hợp tình hợp lý.
Triển Chiêu im lặng, dừng một chút, do dự mãi mới nói nên lời: “Đoan Mộc, sao ta cảm thấy nàng không muốn rời đi?”
Đoan Mộc Thúy ngẩn ra, cắn môi, khẽ đáp: “Ta chỉ muốn nói không cần phải đi vội quá mà thôi.”
Vốn dĩ Triển Chiêu nói vậy chỉ vì muốn thử thăm dò, nào ngờ nàng lại thẳng thắn thừa nhận, nhất thời không biết phải nói gì, im lặng một hồi bỗng thấy nóng lòng, y không nhịn được bèn nói: “Ta đã tới đây rất lâu rồi”.
Không phải y không biết giấc mộng hoàng lương ám chỉ điều gì, nhưng đứng ngoài nhìn người khác thì dễ, mình rơi vào hoàn cảnh ấy thấy thật khó để giữ lòng trấn định, y ở trong Trầm Uyên đã lâu, phủ Khai Phong giờ ra sao, Bao đại nhân có ổn không, một mình Công Tôn tiên sinh chống yêu thú sẽ thế nào, nghĩ tới đây nỗi nhớ nhà tựa như tên bắn, chỉ hận không thể mọc thêm đôi cánh sau lưng để về ngay trong giây lát.
Lời vừa ra khỏi miệng, y chợt nhận ra mình nói hơi nặng lời, thấy Đoan Mộc Thúy cúi đầu chẳng nói chẳng rằng, y lại cảm thấy không đành lòng, muốn nói vài câu nhẹ nhàng an ủi mà chẳng biết phải bắt đầu từ đâu, nghĩ rồi khẽ thở dài một tiếng, âm thầm rời khỏi quân trướng.
Bầu trời bên ngoài căn lều âm u ảm đạm, trên trời giăng những đám mây u ám, tựa như báo hiệu bão cát sắp ập tới ngập trời, Triển Chiêu lặng lẽ đứng đó, chẳng hiểu sao trong lòng y lại có cảm giác trống trải. Không biết qua bao lâu, sau lưng bỗng có tiếng động, Đoan Mộc Thúy vén cửa lều đi tới, Triển Chiêu toan đưa tay đỡ lấy nàng thì nàng lại tránh né, sau đó nhìn y với ánh mắt nghiêm túc: “Triển Chiêu, chúng ta chỉ ở lại đây một đêm thôi, trời vừa sáng chúng ta sẽ đi ngay có được không?”
Thấy nàng cầu xin như vậy, trong lòng Triển Chiêu cảm thấy rất xót xa, lại nhận ra mình quá khắc nghiệt với nàng, y ôm lòng áy náy, trầm mặc không nói một lời, Đoan Mộc Thúy thấy Triển Chiêu không đáp lại tưởng rằng y không chịu, vội nói: “Chỉ một đêm thôi, ngài tin ta đi, sẽ không hỏng việc đâu”.
Triển Chiêu đang định nói gì đó thì A Di đã dẫn người bưng nồi thức ăn tới, nhất thời không tiện nhiều lời, chỉ đành nhẹ nhàng gật đầu, trên mặt Đoan Mộc Thúy thoáng hiện nụ cười nhàn nhạt, A Di vội vàng sải bước tiến đến, dìu Đoan Mộc Thúy vào trong.
Ngoài lều chỉ còn lại một mình Triển Chiêu, y đang định đi vào thì nhận ra có điều gì đó không ổn, phải quay về căn lều lúc trước, y vừa vén cửa lều lên đã lập tức đưa mắt nhìn đến tấm màn che ở góc lều, bấy giờ mới thấy thi thể của Kỳ Mục Y La vẫn còn ở đây, y bèn ra ngoài dặn dò binh lính, sai người đưa thi thể này đi.
Sau khi trải qua một phen bôn ba vất vả, đến khi xong việc y cảm thấy rất mỏi mệt, nghĩ tới lúc nãy có bất hòa với Đoan Mộc Thúy, y chỉ mong nàng chớ buồn lòng, đang lúc ruột gan rối bời, chợt nghe ngoài lều có người không ngừng than thở: “A Di cô nương chỉ nói tướng quân muốn có một cây gậy chống, lại không nói muốn nó ra sao, phải làm thế nào mới được đây?”
Triển Chiêu chợt thấy tò mò, y vén rèm đi ra ngoài, hai tên lính đang túm tụm lại nhăn nhó mặt mày, thấy Triển Chiêu đi ra thì giật mình hoảng hốt, Triển Chiêu mỉm cười, hỏi rõ đầu đuôi mới biết vừa rồi A Di đi ra, bảo hai người mau chóng chuẩn bị một cây gật chống cho Đoan Mộc Thúy, chỉ nói vài ba câu đã sai hai người đi làm, đây vốn là một việc đơn giản, nhưng vì là “tướng quân muốn”, qua suy nghĩ vòng vo khúc khuỷu của hai người, việc bỗng trở nên vô cùng phức tạp. Phải biết rằng chuyện của lãnh đạo dù nhỏ đến đâu cũng là việc lớn, khi lãnh đạo đã chỉ mặt sai bảo thì kẻ làm thuộc hạ phải tiến thêm một bước, suy nghĩ chu toàn hơn mới được. Một cây gậy chống phải làm bằng vàng, bằng bạc, bằng đồng hay bằng gỗ đây? Hình dáng thế nào? Có phải khắc hoa không? Hay là khắc sơn thủy chim muông? Làm dài tốt hơn hay làm ngắn tốt hơn? Nên làm to dày hay làm thanh mảnh đây?
Một chuyện đơn giản như vậy mà thậm chí hai người còn nghĩ hay cứ chết quách cho xong.
Triển Chiêu cảm thấy buồn cười, y bèn bảo hai người у nọ: “Các ngươi tìm một cây gậy gỗ dài tới đây, để ta làm là được”.
Hai người chỉ mong có kẻ nhận làm thay, mừng vui hớn hở vội vã chạy đi, một lúc sau tìm được một đoạn cây mây, cầm trên tay rất nhẹ nhàng, chỉ có điều thân mây có một ít tưa gỗ, Triển Chiêu tìm một con dao vừa tay, gọt tỉa thân cây mây, rồi lại lấy đá mài thô ráp mài một hồi, nhìn thoáng qua thì đó chỉ là một chiếc gậy chống bình thường, Triển Chiêu ngẫm nghĩ rồi khẽ mỉm cười, móc tụ tiễn trong tay áo ra, lấy mũi tên làm dao khắc, khắc một hình vẽ nho nhỏ lên cán gậy.
Chẳng mấy chốc đã khắc xong, y nhẹ nhàng thổi vụn gỗ đi, gọi hai người nọ vào, đưa cây gậy cho họ, hai người có chút thất vọng, thầm nghĩ: Cứ tưởng có thể làm ra bảo bối hiếm có trong trời đất, ai dè lại làm ra cây gậy gỗ xấu xí như vậy.
Nhưng chuyện đã đến nước này, bọn họ cũng đành phải thấp thỏm dâng lên, A Di nhận lấy, một lúc lâu sau cũng không thấy trong lều có ý kiến gì, bấy giờ bọn họ mới yên tâm.
Kỳ thật Đoan Mộc Thúy chỉ cần tìm một cây gậy gỗ có thể chống là được rồi, đâu quan tâm đến những thứ bày vẽ linh tinh.
☆ ☆ ☆
Ngày hôm ấy không có thêm chuyện gì khác, Dương Tiễn bận thẩm vấn tên mật thám của Triều Ca nên chỉ tới quân trướng của Đoan Mộc Thúy ngồi một lát, thấy nàng không tỏ vẻ hào hứng, lời muốn hỏi cũng đành phải kìm nén không nhắc tới, hắn nghĩ: Để muội ấy tĩnh dưỡng mấy ngày, về sau hỏi cũng chưa muộn, suy cho cùng việc chết đi sống lại cũng rất kỳ quái.
Đêm đó Triển Chiêu cứ trằn trọc không yên, chẳng thể ngủ được, tới sau nửa đêm trời lại nổi gió, Triển Chiêu nằm nghe tiếng gió, đang dần chìm vào giấc ngủ chợt nghe thấy giọng Đoan Mộc Thúy, y giật mình tỉnh dậy, nghe cho thật kỹ thì lại không nghe thấy nữa, y liền nhẹ nhàng đi tới cửa lều vén rèm lên, chỉ thấy một mình A Di đứng trong sân bãi nhìn ra phía ngoài.
Triển Chiêu lấy làm lạ, nghĩ một hồi bèn ăn mặc chỉnh tề đi ra ngoài, cất tiếng gọi A Di: “A Di cô nương.””
A Di vội quay lại đầu lại, vừa thấy Triển Chiêu, dường như nàng ta nghĩ tới điều gì, gương mặt liền trở nên vui vẻ.
Triển Chiêu biết nàng ta có chuyện muốn nói, vội hỏi: “Sao thế?”
A Di chỉ ngoài nói: “Triển đại ca, huynh đi theo cô nương nhà chúng đi, một mình cô ấy chống gậy đi ra ngoài, cũng không bảo chúng ta đi cùng, không cho Dương Tiễn tướng quân biết, chỉ nói là có việc, ta đòi đi theo thì cô ấy lại giận, nổi cáu với ta. Cô nương mới bị ám sát, tuy rằng tên mật thám kia đã bị bắt, bên ngoài cũng có binh lính đi tuần, nhưng lỡ như lại có chuyện thì phải làm sao? Triển đại ca, chi bằng huynh lén đi theo, đừng để có chuyện không may xảy ra.”
Triển Chiêu cả kinh, vội nói: “Ta đã biết.”
Mới đi được vài bước, y chợt vòng về lấy Cự Khuyết và xuyên tâm liên hoa, không kịp nói thêm lời nào với A Di, vội vàng đuổi theo Đoan Mộc Thúy.
Đuổi theo chưa được bao lâu đã gặp được Đoan Mộc Thúy, nàng một thân một mình, chống cây gậy kia, vừa đi vừa nghỉ, không hề vội vã. Lúc này trên con đường giữa ấp An vắng tanh, chỉ có vầng trăng lạnh lẽo rọi ánh sáng nhàn nhạt, ngay cả lính đi tuần cũng không thấy một ai, áo choàng của nàng bị gió thổi tung, để lộ ra bóng hình nhỏ bé mong manh, nó khiến Triển Chiêu nảy sinh ý muốn bước tới buộc chặt dây áo cho nàng.
Nhưng nàng lại chẳng bận tâm, nàng đứng ở giữa phố hồi lâu, ngẩng đầu nhìn vầng trăng một lúc, sau đó chống gậy đi đến bên tường, đưa tay vuốt ve bức tường loang lổ, một lúc lâu sau, nàng khe khẽ thở dài, cúi đầu tựa trán vào tường, không biết đang nghĩ điều gì.
Triển Chiêu ngẩn ngơ đứng nhìn, trong lòng dường như đoán được vài phần nhưng lại không thể nói rõ.