Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6086 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 107
Image

Một lúc sau nàng đứng thẳng người dậy, thắt lại áo choàng, đi thẳng tới tháp canh, lính gác cổng thành nhận ra nàng, toan bước tới đỡ nhưng nàng lại khoát tay, ra hiệu cho lính gác lui xuống hết.

Tháp canh lớn đến vậy mà chỉ có một mình nàng, đứng dựa vào lỗ châu mai, một cơn gió thổi qua, ngàn sợi tóc bay múa tựa như hoa nở giữa đêm đen.

Lặng yên một hồi, dường như nàng đứng lâu sinh mệt mỏi, liền bỏ cây gậy sang một bên, nhoài người lên lỗ châu mai, hai tay bắt chéo gác trên tường thành, chiếc cằm nhỏ nhắn tựa lên cánh tay.

Đưa mắt nhìn về phía xa, ngoài thành tối đen như mực, chẳng nghe thấy tiếng người.

Bỗng nhiên Triển Chiêu không muốn trốn tránh nữa, y bước ra từ chỗ ẩn thân, cố ý bước chân nặng nề.

Đoan Mộc Thúy không quay đầu lại, tới khi y đến gần nàng mới khẽ gọi: “Triển Chiêu.”

Nàng vẫn không nhìn y.

Triển Chiêu nhẹ nhàng đáp lời, đi đến bên cạnh nàng, lẳng lặng đứng chắn đầu ngọn gió, trong phút chốc gió lạnh thấm qua y phục.

Nàng đứng lâu như vậy mà không thấy lạnh sao?

Ánh mắt nàng mông lung, miệng khẽ nói: “Đây là nhà ta”

“Nhà nàng?” Triển Chiêu lấy làm lạ, “Chẳng phải đây là... ấp An ư?”

Lẽ ra nhà nàng phải ở Tây Kỳ chứ không phải ấp An, nói cho đúng hơn thì cũng chẳng phải Tây Kỳ, mà là bộ lạc Đoan mới đúng.

“Đúng vậy,” dường như nàng không nghe thấy ý trên mặt chữ trong lời nói của Triển Chiêu, nàng bỗng hào hứng ngẩng đầu nói: “Nhìn xem, ánh trăng quê nhà ta đó”.

Một vầng trăng mờ ảo lạnh lẽo, xa cách nhân thế hàng ngàn dặm.

Nhưng nàng lại nhìn nó một cách đầy hứng thú: “Đã nhiều năm rồi ta không được nhìn thấy nó, có đẹp hay không?”

Triển Chiêu đột nhiên hiểu ra.

“Trăng là ánh sáng quê nhà”, giọng y nhỏ đến nỗi tưởng như không thể nghe rõ, “Đẹp lắm”.

“Đẹp nhỉ?” Đoan Mộc Thúy cười vô cùng vui vẻ, “Nhưng nhà ta có hơi quạnh quẽ, không giống như Khai Phong, vừa đông người lại có nhiều cửa hàng, muôn màu muôn vẻ. Trước kia Vương Triều, Mã Hán đến nhà tranh Đoan Mộc thăm ta, lúc nào cũng mang một ít đồ ăn vặt mới lạ, họ nói với ta, Đoan Mộc tỷ, món này mua ở hàng này, món kia mua ở tiệm kia, lúc đó ta đã nghĩ ở nhà ta không có đâu.

Nhà ta buồn tẻ lắm, chẳng có bao nhiêu người, cũng ít đồ vật này nọ, không có nhiều thứ mới lạ như vậy, lúc nào cũng chinh chiến, từ chỗ này tới chỗ khác, thỉnh thoảng những lúc rảnh rỗi, ta sẽ đứng trên tháp canh và nhìn ra phía xa, có khi trời tối mịt chẳng nhìn thấy được gì.

Không dễ chịu như Doanh Châu, cũng không náo nhiệt như Khai Phong”, nàng thở dài, thanh âm dần hạ xuống, “Nhưng Triển Chiêu ạ, nơi này là nhà của ta.

Ta biết rõ mọi thứ trong Trầm Uyên đều là giả, nhưng lại y như thật, sau khi ta tỉnh lại, nhìn thấy quân trướng mình thường ở, lúc ăn cơm dùng vạc lớn, còn cháo đậu ta thường ăn, y phục ta thường mặc, hết thứ này đến thứ khác, nhiều không kể xiết, cảm giác giống như ta được về nhà.”

Nàng lẩm bẩm: “Ngày xưa cũng y như thế này, ánh trăng giống như vậy, ban đêm cũng như thế, ngay cả cơn gió cũng giống hệt, u u như ai đang than khóc. Người ta nói lúc trẻ ra đi già mới trở về, ta thật sự rất hâm mộ những người đó, họ còn có quê nhà để trở về, dù chỉ còn lại đống hoang tàn đổ nát, sân nhà đầy cỏ dại thì nó vẫn là nhà của mình, từng viên gạch đều rất thân thuộc từ thuở thiếu thời. Bọn họ đầu biết thế nào là đủ, còn đấm ngực giậm chân khóc, nói vật đổi sao dời sự đời tàn lụi, bọn họ đâu biết sự đời tàn lụi là thế nào, ta đào sâu ba thước đất cũng chẳng thấy một mảnh ngói nhà xưa, ta đây còn chưa khóc, thế mà bọn họ lại khóc đến đứt từng khúc ruột.”

Nói một hồi nàng lại tỏ ra bất bình, Triển Chiêu mỉm cười nhưng mắt dần ngấn lệ.

“Lúc ban ngày không phải ta không muốn đi, chỉ có điều vừa đột nhiên trở về đây, ta muốn nhìn lâu thêm một chút, dù là giả cũng được, đã nhiều năm như vậy rồi, có nhiều chuyện ta không còn nhớ rõ nữa, một người ngay cả quê nhà của mình như thế nào còn chẳng nhớ rõ thì gay go lắm thay”.

Nàng không nói nữa, gần như tham lam mà nhìn màn đêm trước mặt, Triển Chiêu nhìn cũng chẳng biết đêm nay có gì khác với đêm ở Khai Phong, nhưng y biết Đoan Mộc Thúy có thể phân biệt rõ ràng, như người Tần hiểu gạch Tần, người Hán biết ngói Hán, nàng biết đêm ở quê nhà có gì không giống với nơi khác.

Nơi này không phải là nhà của y, gió mây cỏ cây chẳng dính dáng gì đến y, bởi vậy y một lòng muốn quay về, rời bỏ cũng không tiếc nuối.

Nhưng nàng không giống y, từng ngọn cây cọng cỏ, gân lá vân gỗ đều chảy trong máu của nàng, nàng không bỏ được nhưng lại không thể không đi, chỉ xin ở thêm một đêm, “Chúng ta chỉ ở lại đây một đêm thôi, trời vừa sáng chúng ta sẽ đi ngay có được không?”

Thật cũng được, giả cũng chẳng sao, nơi đây là quê nhà của nàng, y có quyền gì mà quyết định nàng đi hay ở?

Triển Chiêu khép mắt lại, giấu đi chút ấm nóng trên khóe mắt: “Đoan Mộc, tại ta không tốt.”

“Ừm”. Nàng đáp rất nhanh, không hề khách khí chút nào, còn liếc mắt lườm y, “Ngài luôn đối xử không tốt với ta.”

Trước kia tôi đã từng nói, Đoan Mộc Thúy xưa này vẫn là cao thủ phá hỏng bầu không khí, câu trước vẫn còn hoa hư ảo, chim mông lung, trăng thu mịt mùng, nàng vừa ngắt lời là có thể hăm hở lạc tới chuyện chăn trâu cày ruộng làm vườn, đốt củi nấu nước... Hay như lần này cũng vậy, nếu cô nương đây không lên tiếng, chẳng phải sẽ khiến Triển Chiêu có cảm giác áy náy xót xa hay sao? Chưa biết chừng về sau y sẽ đối xử với nàng tốt hơn.

Đã chụp cho người ta cái mũ to tướng thì thôi, lại còn “luôn”!

Triển Chiêu bực mình. Làm gì có chuyện lúc nào cũng “luôn” như vậy? Nếu trong lòng y không sốt ruột đến thế thì cũng chẳng dám nói nặng lời, ấy vậy mà nàng lại vơ đũa cả nắm. Khổng phu tử có câu “chỉ có nữ tử và tiểu nhân là khó chiều”, nhưng lời Khổng phu tử cũng chưa đúng lắm, hẳn là phải thêm một câu, nếu so với nhau thì nữ tử còn khó chiều hơn...

Y cứ thế mặc kệ nàng luôn.

Đoan Mộc Thúy lại như chợt nhớ ra điều gì, nghiêng đầu nhìn y: “Triển Chiêu, hôm nay đại ca tới tìm ta, nói chuyện với ta một lúc, có phải ngài đã gặp được Đoan Mộc tướng quân trong Trầm Uyên này không?”

Trái tim Triển Chiêu chợt hẫng một nhịp, nhất thời bờ môi khô khốc, một lúc sau mới đáp một tiếng “ừ”.

“Cô ấy có làm khó ngài không?”

Triển Chiêu lắc đầu, dừng một chút lại nhẹ nhàng đáp: “Cô ấy rất tốt.”

“Vậy là tốt rồi.”

Đôi bên rơi vào im lặng, Đoan Mộc Thúy lại đưa mắt nhìn vào đêm đen tăm tối, Triển Chiêu cảm thấy có chút buồn bã, y đột nhiên nhận ra chính bản thân y cũng sinh lòng lưu luyến Trầm Uyên.

Tuy rằng bọn họ chỉ là ảo giác giả dối, nhưng lại rất sống động, nước mắt là thật, nụ cười là thật, đau thương là thật, vui sướng là thật, tình... cũng là thật.

Chẳng phải tốt hơn rất nhiều so với những kẻ đội lốt người nhưng không có lòng người, không làm việc mà con người nên làm hay sao?

“Triển Chiêu, ta dẫn ngài đi xung quanh nhìn thử có được không?”

Triển Chiêu thu lại suy nghĩ, khẽ mỉm cười.

Kỳ thật ấp An nhỏ như vậy, chẳng có bao nhiêu người, nhà cửa cũng ít ỏi, cái gì có thể xem y cũng xem hết rồi, chưa chắc đã thấy được cái gì mới lạ, nhưng y hiểu được tâm tư của Đoan Mộc Thúy, nàng giống như một người chủ nhà quý trọng những thứ thuộc về mình, từng cành cây ngọn cỏ đối với nàng đều có ý nghĩa khác biệt, với ý nghĩ muốn khoe khoang và nhớ lại quá khứ, nàng muốn dẫn vị khách từ xa đến đi quanh thăm thú một chút, dù nơi này có quê mùa thô lậu thì cũng là nhà của nàng, Doanh Châu hay Khai Phong đều vĩnh viễn không thể thay thế được.

Triển Chiêu đưa tay dìu nàng.

Nàng lại không chịu, xách gậy lên trừng mắt với y: “Giờ mới giả làm người tốt đó hả, lúc nãy ta đi ba bước vấp một bước, thế mà chẳng thấy ngài tới đỡ ta”.

Triển Chiêu mỉm cười, ánh mắt liếc sang cây gậy kia: “Ai bảo ta không đến đỡ nàng?”

Đoan Mộc Thúy không hiểu.

Triển Chiêu nắm lấy cổ tay nàng qua ống tay áo, khẽ di chuyển tay nàng xuống dưới.

Mới đầu nàng còn hơi mờ mịt chưa hiểu, tới khi lòng bàn tay vuốt đến chỗ có vết khắc thì lập tức hiểu ngay.

Giơ gậy lên trước mặt nhìn cho thật kỹ, nương theo ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn treo trên tháp canh, nàng nhìn thấy một khuôn mặt nho nhỏ tươi cười, đội mũ quan quen thuộc, hai sợi dây buộc rủ xuống, chỉ với vài nét thôi mà đã khắc ra được cả hình ảnh lẫn thần thái.

Nàng cũng muốn giả vờ làm lơ, nhưng nụ cười trên khóe môi chân mày lại không thể che giấu được.

Nàng nhìn hình khắc đó, rồi ngẩng đầu nhìn Triển Chiêu, sau đó lại cúi đầu nhìn hình khắc, rồi ngẩng đầu nhìn Triển Chiêu.

Triển Chiêu bị nàng nhìn đến bứt rứt cả người, khuôn mặt hơi nóng lên, lẳng lặng nghiêng mặt đi, tránh ánh mắt của nàng.

“Chẳng giống chút nào cả. Nàng nghĩ một đằng nói một nẻo.”

“Chẳng lúc nãy đi đứng không vững, cứ vấp ngã mãi thôi, thì ra là gậy do ngài làm.” Nàng bĩu môi.

Ơ kìa, đi đường va vấp là do ông trời nghe được tiếng lòng của Dương Tiễn chứ liên quan gì đến Triển Chiêu đâu nào....

“Thế thì trả đây cho ta, Triển Chiêu chẳng thua kém, làm bộ đưa tay ra muốn cướp lấy cây gậy.”

Đương nhiên Đoan Mộc Thúy không chịu, nàng cười khanh khách tránh né, bỗng nhiên chân đứng không vững, người nàng nghiêng đi, Triển Chiêu đưa tay đỡ không kịp, nàng ngã vào lòng y.

Triển Chiêu theo bản năng muốn đỡ nàng dậy, nhưng nàng lại cúi xuống, gục đầu vào ngực y, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy hông y.

Triển Chiêu đờ người, chỉ trong chớp mắt đã phản ứng lại, trong lòng dần ngập tràn cảm giác ấm áp, tựa như cơn say ngấm dần sau khi uống rượu, không tan đi mà càng lúc càng thấm đượm, y siết chặt đôi tay, ôm lấy nàng vào lòng, áo choàng nhẹ tỏa hơi ấm, mặc dù cách một lớp áo choàng nhưng vẫn có thể cảm nhận được vòng eo mong manh mềm mại chưa đầy một vòng tay của nàng, cảm giác êm ái dễ chịu khiến y muốn thở dài.

Một lúc lâu sau y mới khẽ thở ra một hơi: “Đúng là một cô nương khiến người ta mệt lòng”.

Đoan Mộc Thúy ngẩng mặt nhìn y, rất không phục: “Mệt chỗ nào chứ?”

Nàng chưa nói dứt lời bỗng nhiên lại ngưng bặt, thần sắc trên mặt thay đổi mấy lần, ngẩn ngơ nhìn về nơi xa phía sau Triển Chiêu.

Triển Chiêu không quay đầu lại, từ trong mắt nàng nhìn thấy dãy đèn vừa được cấp tốc treo lên.

Quân đội Tây Kỳ thường dùng đèn hiệu để truyền quân tình.

“Ngày mai... Công thành...” Nàng cẩn thận đọc đèn hiệu, tự lẩm bẩm, “Tấn công thành gì nhỉ... thành Sùng ư? Công thành là.”

Nàng bỗng im bặt.

Triển Chiêu thấy không đành lòng, đỡ nàng đứng thẳng lên, do dự một hồi rồi khẽ nói: “Ta nghe binh lính Tây Kỳ nói ba ngày nữa Cốc Xương tướng quân sẽ tấn công thành Sùng. Nhưng không biết tại sao lại tiến đánh sớm như vậy, có lẽ...”

Có lẽ là bởi Đoan Mộc tướng quân đột ngột qua đời, khiến cho hắn muốn sớm đòi nợ máu, do đó mới công thành trước ngày định sẵn.

“Nàng có muốn đi gặp hắn hay không?”

Y vốn không muốn nói lời này, y không biết chính xác mối quan hệ giữa Đoan Mộc Thúy và Cốc Xương là gì, nhưng đã nhắc tới “đại hôn” thì chắc hẳn cũng không phải bình thường. Đoan Mộc Thúy thương nhớ từng ngọn cây cọng cỏ tại Trầm Uyên này, huống chi là Cốc Xương?

Dù biết là giả nhưng gặp được cũng tốt.

Đoan Mộc Thúy chẳng nói chẳng rằng, một lúc sau ngẩng đầu lên nhìn Triển Chiêu, trong đôi mắt như đong đầy nỗi thê lương trống trải.

“Triển Chiêu, chúng ta đi thôi.”

“Đi đâu?”

“Đi thẳng về hướng tây, ba mặt đông nam bắc của Trầm Uyên rộng lớn vô cùng, cửa sinh ở phía tây, chúng ta cứ đi thẳng, chẳng mấy chốc sẽ có thể ra khỏi Trầm Uyên.

“Nàng không muốn đi nhìn ngắm xung quanh nữa sao?”

“Không xem nữa.” Nàng lắc đầu, “Dù sao cũng là giả, chuyện đã qua lâu rồi, liếc mắt nhìn sơ là được, cứ dùng dằng mãi không đi làm gì? Cốc Xương... chết ở thành Sùng, tội gì phải nhìn chàng ấy chết thêm lần nữa. Chuyện năm xưa... chỉ cần ta nhớ trong lòng là được rồi”.

Nàng bỗng nhiên từ bỏ một cách dứt khoát như thế, Triển Chiêu lại có chút không nỡ.

Tới thì dễ, muốn đi lại khó.

Cứ vậy mà đi thẳng về phía tây ư?

Dương Tiễn vẫn đang ở trong lều, không biết thẩm vấn tên mật thám Triều Ca kia có thu hoạch được gì không, có lẽ hắn vẫn nghĩ đến việc lại tới lều thăm Đoan Mộc, ân cần hỏi han một phen. A Di vẫn ở trong doanh trại kiễng chân nhìn về phía xa, tướng quân chưa trở về, Triển đại ca cũng không quay lại. Chỗ Cốc Xương gióng trống khua chiêng, chiến sự hết sức căng thẳng. Khương Tử Nha, người từ đầu tới cuối y vẫn chưa gặp mặt đang thức trắng đêm, lập kế giành lấy nghiệp đế vương, lật đổ Triều Ca. Dân chúng ấp An lo lắng không thôi, nhìn chiến tranh liên miên, chẳng biết ngày mai sẽ ra sao...

Trầm Uyên vĩ đại như thế, chân thật đến vậy, dây mơ rễ má, ngàn vạn nhân vật, mỗi người đều có cảm xúc và suy nghĩ của riêng mình, nơi đây cũng là một thế giới to lớn, ai dám nói nó không thật, ai dám bảo nó là giả?

Y bỗng nhiên nhớ tới Đoan Mộc tướng quân.

Vào đêm trước khi qua đời, nàng đã nói với y “Có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra đi”, nhưng do trúng kịch độc nên chưa thể nói hết, sau đó y nhiều lần ngẫm nghĩ, rốt y cuộc nàng muốn nói gì với y?

Lúc này y đột nhiên hiểu ra.

Chắc hẳn nàng muốn nói, nàng cũng không muốn rời đi. Một thượng tiên nhìn thấu tình đời như Đoan Mộc Thúy còn nhung nhớ Tây Kỳ như thế, huống chi là Đoan Mộc tướng quân chưa từng rời khỏi Tây Kỳ?

Lần này Đoan Mộc Thúy lịch kiếp, rơi vào Trầm Uyên chính là vì yêu quái Trầm Uyên biết được gút mắc trong lòng nàng, gút mắc này không chỉ đơn thuần là bận lòng nhớ tới Cốc Xương, mà còn phức tạp hơn nhiều, nó là nỗi nhớ quê nhà, có nỗi sầu chia ly, có tình có nghĩa có trách nhiệm, tất thảy mọi thứ đều biến thành Đoan Mộc tướng quân mà y đã gặp, Đoan Mộc tướng quân trước sau vẫn không thể rời khỏi Trầm Uyên, nàng sinh ra ở Trầm Uyên, chết đi trong Trầm Uyên, tựa như Đoan Mộc tướng quân sống ở Tây Kỳ hai nghìn năm trước, chết ở Mục Dã, vong hồn của nàng vẫn lượn bay vòng quanh quê hương.

Cho nên người cuối cùng có thể rời khỏi Trầm Uyên là Đoan Mộc thượng tiên chứ không phải Đoan Mộc tướng quân.

Triển Chiêu hơi nhắm mắt lại, y luôn có một cảm xúc khó bề lý giải đối với Đoan Mộc tướng quân.

Có lẽ y có thể hiểu lòng với nàng, có thể cùng nàng nâng cốc chuyện trò lúc canh thâu, nhưng suy cho cùng y vẫn không thể tới gần nàng, nàng đứng trong màn sương mù khói lửa của hơn hai nghìn năm trước, nở nụ cười tươi với y, sau lưng phấp phới tấm áo choàng Tây Kỳ, xung quanh bốc lên bụi đường dưới vó ngựa, tiếng hô “giết” sục sôi, chiêng trống vang trời, nàng sinh ra ở Tây Kỳ, lớn lên ở Tây Kỳ, không rời khỏi Tây Kỳ, rồi sau đó, nàng chết ở Tây Kỳ.

Tướng quân và thượng tiên, rốt cuộc là một người hay hai người? Vấn đề này Triển Chiêu nghĩ mãi chẳng thông, tựa như nhìn núi là núi thấy nước là nước, rồi sau đó nhìn núi không phải núi, thấy nước chẳng phải nước, nhưng đến cuối cùng nhìn núi vẫn là núi, thấy nước vẫn là nước.

Nhưng gút mắc trong lòng của Đoan Mộc Thúy sau khi trải qua chuyện này đã được gỡ bỏ hay chưa?

Đoan Mộc Thúy không nhìn y, nàng dựa vào lỗ châu mai, ngẩng đầu nhìn vầng trăng to lớn kia, ánh trăng khe khẽ vỗ về gương mặt mịn màng của nàng, kỳ thật từ xưa tới nay trăng vẫn tròn như thế, chẳng nói chẳng rằng, không hề đổi khác, dù có nhìn hay không thì nó vẫn luôn ở đó.

Một lúc lâu sau nàng mới nói: “Triển Chiêu, đi thôi.”

Triển Chiêu không nhúc nhích, y cũng nhìn lên vầng trăng treo trên cao, vầng trăng này đã từng chiếu lên Đoan Mộc tướng quân, chiếu lên người y, cũng chiếu lên hàng nghìn người mà y có duyên gặp gỡ hoặc chưa từng gặp mặt. Trăng chỉ có một mà người thì vô số, y nhớ được vầng trăng ấy, nhưng vầng trăng chưa chắc đã nhớ được y.

“Này!” Đoan Mộc Thúy trừng mắt với y, “Đây là trăng quê ngài sao? Ngắm gì mà lắm thế!”

Khóe môi Triển Chiêu thoáng nở nụ cười, y chầm chậm ngoảnh đầu lại, thấy Đoan Mộc Thúy gõ gậy xuống đất mấy lần, dứt khoát nói: “Đi thôi”.

Dứt lời cũng không thèm đợi Triển Chiêu, một tay vịn tường một tay chống gậy đi xuống cầu thang, đi được mấy bước thấy phiền quá nên nàng cứ vịn tường mà nhảy từng bậc từng bậc.

Triển Chiêu bỗng nhiên bình thường trở lại.

Gút mắc trong lòng Đoan Mộc Thúy có được gỡ bỏ hay không đâu có gì quan trọng? Y chỉ biết rằng Đoan Mộc Thúy ở trước mắt y nhìn đời tinh tường, lòng sáng như gương, nàng hiểu được cái gì là vật đổi sao dời, hiểu rằng có lúc phải biết buông tay, có lúc phải rời bỏ. Có những gút mắc là nút chết, để lâu không gỡ bỏ được sẽ trói lấy bản thân, nhưng có gút mắc lại nở ra những đóa hoa.

Đâu nhất thiết phải tháo gỡ, đâu nhất định phải lãng quên.

Triển Chiêu vội bước tới, vững vàng đỡ lấy nàng.

“Đi thẳng về hướng tây sao?”

"Ừm."

☆ ☆ ☆

Thế là họ đi thẳng về phía tây.

Lính canh giữ thành cũng không dám hỏi nhiều, chủ tướng vừa tới đã vội vã cho qua, vừa ra khỏi ấp An, họ chìm vào bóng đêm mênh mang, cùng tiếng gió đón đường. Mới đầu nàng còn vừa đi vừa nhảy, về sau mệt quá, Triển Chiêu dìu nàng chầm chậm bước đi, sau đó nàng thật sự không đi nổi nữa, chuyển thành Triển Chiêu cõng nàng.

Nàng vòng tay ôm lấy cổ Triển Chiêu, kề sát bên tại Triển Chiêu thủ thỉ nói chuyện với y, thế rồi tự nhiên cơn mệt mỏi ập tới, nàng bảo một câu: “Triển Chiêu, ta buồn ngủ quá”.

Nàng không nghe rõ Triển Chiêu nói cái gì, mí mắt đã khép lại.

Dường như nàng chỉ mới ngủ một lát thôi, chợt nàng cảm thấy Triển Chiêu đang gọi: “Đoan Mộc, tỉnh dậy đi”.

“Gì vậy?” Vừa hé mắt ra đã thấy ánh sáng chói lòa, Đoan Mộc Thúy bị chói không mở mắt ra được, Triển Chiêu nhẹ nhàng đưa tay che mắt cho nàng, y nói: “Bình minh ở Trầm Uyên lên rồi”.

Nàng ừ một tiếng, sau khi mắt thích ứng với ánh sáng mới bỏ tay Triển Chiêu ra. Ở nơi đó, theo hướng họ vừa đi khỏi, một mặt trời đỏ khổng lồ dần dần mọc lên từ dưới đường chân trời.

Mặt trời đỏ rực ấy lớn đến nỗi khiến người ta líu lưỡi, nó gần như chiếm hết nửa bầu trời phía đông, đỏ ối như lửa, ánh vàng chiếu muôn nơi, lẽ ra khắp đất trời phải ngập tràn ánh sáng, nhưng ở chếch phía đông có một nơi như nghiên mực bị lật úp, màu mực ấy dần dần loang ra, chẳng mấy chốc đã lan rộng.

Một thế giới rộng lớn cùng nhân gian huyên náo theo sự lên xuống của ánh sáng ấy, từ tháp canh, quân doanh, non xanh nước biếc, cây cổ thụ... dần dần bị phá hủy, bầu trời sụp đổ, mặt đất sụt xuống, khói bụi mù mịt, tất thảy đều hóa thành tro tàn.

Nhân thế sụp đổ quả là kinh động lòng người, nhưng lại hùng tráng tột cùng, so với những đang thấy trước mắt thì mấy thứ như đá vụn tung trời, sóng dữ xô bờ, mặt trời lặn trên sông, làn khói đơn côi giữa sa mạc... tất cả đều chỉ như trò trẻ con.

Cây gậy kia là vật trong Trầm Uyên, cũng không thể giữ lại được, khuôn mặt tươi cười của Triển Chiêu khắc trên thân gậy cũng tan thành tro bụi.

Trầm Uyên tồn tại dựa vào khúc mắc đối với quá khứ của Đoan Mộc Thúy, ngươi đã quyết ý không dùng dằng nhớ nhung thì ta cũng chẳng níu giữ làm gì, có phần nào ngang tàng tựa như câu “Người đã vô tâm, ta liền cắt đứt”.

Trước giờ vẫn nghe nói vì một người mà khuynh thành, lần này vì Đoan Mộc Thúy mà lật đổ cả một thế giới.

Triển Chiêu chưa kịp ấy lại được tinh thần từ cơn chấn động thì mọi thứ xung quanh đã hóa thành tro bụi, gió cuốn ào ào, mắt không thể mở ra, trong lúc hỗn loạn, chợt nghe Đoan Mộc Thúy thì thầm: “Triển Chiêu, chúng ta trở về rồi”.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »