_khaiphongchiquai005.jpg)
Triển Chiêu vươn tay nắm lấy tay nàng, trong phút chốc trời đất đảo điên, thân như chiếc lá nhỏ nhoi rơi vào dòng nước chảy xiết, chỉ một khoảnh khắc sau đó, gió lớn ngừng thổi, mở mắt ra thấy bản thân đã ở minh đạo.
So với những gì bọn họ vừa trải qua, minh đạo lại yên tĩnh lạ thường, ngọn lửa hừng hực đã tắt, phong ấn đã được sửa xong, băng giá dần lan xuống bốn vách tường, Ôn Cô Vĩ Ngư lẳng lặng ngồi trên mặt đất, hai mắt nhắm nghiền, trên mặt cũng phủ một tầng sương mỏng, trông như đang ngủ.
Triển Chiêu bước tới thăm dò hơi thở của hắn, sau đó nhìn Đoan Mộc Thúy lắc đầu.
Đoan Mộc Thúy khẽ thở dài một hơi, đưa mắt nhìn sang lối vào đường hầm.
Ở nơi ấy vẫn còn vài ánh bình minh chấp chới chưa lui, thấy hai người xuất hiện liền nhảy nhót như đang giục hai người đi mau.
Khí lạnh trong minh đạo dâng lên, chẳng mấy chốc sẽ đóng băng, Triển Chiêu vội kéo tay Đoan Mộc Thúy: “Đi.”
Vì thế ánh rạng đông dẫn lối phía trước, hai người theo sau, vội vàng chạy thật nhanh, lối ra âm u le lói chút ánh sáng càng lúc càng gần...
☆ ☆ ☆
Vừa bước ra một bước, chưa kịp thấy rõ sự vật trước mắt, bỗng bị một cái chổi đập bộp xuống đầu...
“Nghiệp chướng! Còn dám tới nữa à! Đánh mãi không chết!”
Phản ứng đầu tiên của Triển Chiêu là muốn đá một cước, lại nghe giọng nói rất quen tai, trong lòng hơi giật mình, kéo Đoan Mộc Thúy né sang bên cạnh...
Chiếc chổi đập hụt, người kia không hề nao núng, xoay người một cái, chổi lại giơ lên thật cao...
Sau đó, ba người nhìn nhau, lặng ngắt như tờ.
Một lúc lâu sau, Công Tôn Sách hắng giọng mấy tiếng, hết sức bình tĩnh thả cây chổi xuống, loạt xoạt quét mấy cái, thản nhiên hỏi: “Sao hai người... quay về nhanh thế?”