_khaiphongchiquai005.jpg)
Phủ Khai Phong, trời đã về khuya.
Hậu viện vốn là nơi đầy ắp tiếng tôi tớ làm việc ổn ào, giờ phút này lại yên tĩnh như chìm trong giấc ngủ say, cửa bếp khép hờ hé ra ánh đèn vàng mờ ảo bên trong.
Công Tôn Sách ngồi bên bếp lò, tay cầm cuốn sách hơi ngả vàng, chiếc nồi đất thô vụng trên bếp đang tỏa hơi nóng nghi ngút, mùi thuốc càng lúc càng nồng đượm.
Cánh cửa chợt phát ra tiếng kẽo kẹt, ánh nến khẽ rung rinh, Công Tôn Sách bất giác nhìn về phía cửa, vẻ mặt không giấu được sự kinh ngạc, ông vội vàng đứng lên: “Đại nhân, sao ngài lại...
Bao Chửng mỉm cười, nụ cười hiền hậu hiện lên trên gương mặt có đôi phần mệt mỏi, ông ra hiệu cho Công Tôn Sách ngồi xuống.
Công Tôn Sách hơi ngại ngùng nhưng vẫn ngồi lại trên chiếc ghế bên cạnh bếp lò, ở phía đối diện có một chiếc ghế đẩu, trong đầu Công Tôn Sách chợt nảy ra một ý nghĩ lạ lùng: Liệu đại nhân có ngồi xuống không?
Trong ấn tượng của ông, xưa nay Bao đại nhân luôn ngồi hết sức nghiêm trang, không lên công đường thẩm án thì cũng ngồi tra xét giấy tờ, còn cái ghế thấp thế kia chỉ thấy người nhà nông dùng khi ngồi nói chuyện phiếm với nhau, chẳng những tầm thường mà trái lại còn trông tục tằn không phải phép, liệu đại nhân có ngồi lên hay không?
Ông còn đang mải nghĩ ngợi thì Bao Chửng đã ngồi xuống, tiện tay vén vạt áo thường phục qua một bên, tư thế ngồi vô cùng tự nhiên như thể thường ngày vẫn ngồi như vậy.
Công Tôn Sách tự giễu: Mình đúng là nghĩ linh tinh. Đêm hôm khuya khoắt đại nhân tìm đến thế này, chẳng hay ngài ấy muốn nói chuyện gì đây?
Công Tôn Sách nghĩ kỹ lại chuyện hôm nay, thấy cũng như thường ngày, không có gì khác lạ, từ lúc đại nhân bãi triều trở về vẫn ở trong thư phòng lật xem giấy tờ, vẻ mặt bình thản, vẫn dùng bữa uống trà như mọi hôm.
Vậy đại nhân có chuyện gì nhất định phải nói với ông? Việc gì phải chờ đến lúc đêm khuya thanh vắng, ở một nơi thoạt trông có vẻ không phù hợp thế này?
“Chén thuốc này sắc cho Triển hộ vệ đó ư?”
“Vâng”, ánh mắt của Công Tôn Sách lướt nhanh qua cuốn sách để bên cạnh, “Triển hộ vệ đang không được khỏe, đêm nay học sinh xem trong mấy quyển sách thuốc, thấy có phương thuốc tẩm bổ bèn đi sắc thử xem sao”.
Bao Chửng thoáng gật đầu, im lặng một lát ông lại khẽ nói: “Hôm nay có tin từ Tuyên Bình truyền đến”.
“Tuyên Bình sao?” Công Tôn Sách hơi giật mình, bất giác ngồi thẳng dậy.
Đã vài ngày kể từ khi họ rời khỏi Tuyên Bình, trong lòng ông vẫn luôn canh cánh không yên, khi nghe đến cái tên Tuyên Bình ắt chẳng thể bình tĩnh được.
“Thánh thượng khen ngợi Bàng thái sư, nói là thái sư tiến lùi đúng đắn, hành xử hợp lẽ, chấp pháp nghiêm minh, khiến dịch bệnh ở Tuyên Bình nhanh chóng thuyên giảm”.
Công Tôn Sách mỉm cười, chẳng nói một lời.
“Người được phái đến Tuyên Bình về báo tin rằng dân chúng nơi ấy cảm tạ ân đức của Bàng thái sư và thánh thượng, dựng một tấm bia công đức, hương khói ngày đêm không ngừng, người đến cầu phúc cho thái sư và thánh thượng đông nườm nượp.”
Lòng dân chân chất, nào có ai biết thiên tử vì nửa đêm được tiên để báo mộng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng thao thức suốt canh thâu, vội xuống tay ra lệnh cho Bàng Cát giữ lại thành Tuyên Bình. Bọn họ chỉ biết ngay vào giây phút tuyệt vọng không có ai cứu giúp, cổng thành đột nhiên mở toang như trải cho họ một con đường sống, Bàng thái sư cưỡi trên con ngựa cao lớn thay thiên tử tuyên chiếu, đồng thời đưa tới mười hai đại phu giỏi nhất Khai Phong, giúp Tuyên Bình thoát cơn hoạn nạn.
Sau đó như được ông trời phù hộ, dịch bệnh ở Tuyên Bình thực sự không lây lan nữa, người bệnh dần dần hồi phục, những người rõ ràng đã chết nhưng chưa kịp chôn cất lại sống dậy như một kỳ tích.
Nỗi vui sướng cực độ bao trùm khắp Tuyên Bình, trong niềm vui cuồn cuộn trào dâng, hết thảy những chuyện như miêu yêu giết người, Công Tôn tiên sinh làm phép gọi hồn đều bị bỏ lại phía sau. Nhóm Công Tôn Sách lặng lẽ rời đi, Lý chưởng quỹ bận lo chuyện mở lại tửu lâu nên cũng không có tâm trí đi đưa tiễn.
Họ bước nhẹ nhàng và chậm rãi, lòng cũng chẳng mấy lưu luyến, lúc họ ra đi trời đã về chiều, bỏ lại sau ba cái bóng bị ánh hoàng hôn kéo dài là một Tuyên Bình vừa khởi tử hoàn sinh.
“Công Tôn tiên sinh, phen này ông phải... chịu uất ức rồi...” Lời nói của Bao Chửng kéo Công Tôn Sách trở về từ trong dòng hồi tưởng ngẩn ngơ vụn vỡ.
Công Tôn Sách bất giác không nhịn được mà bật cười: “Đại nhân, học sinh có gì mà phải uất ức?”
Bao Chửng thở dài: “Trong lòng bản phủ biết rõ ai là người có công trong việc giải cứu dịch bệnh ở Tuyên Bình, không chỉ Đoan Mộc cô nương vì chuyện đó mà mất đi pháp lực, ngay cả ông và Triển hộ vệ cũng suýt không được trở về nguyên vẹn. Giờ đây mọi thứ yên ổn trở lại, nếu luận công ban thưởng, người có công thật sự...”
Bao Chửng im lặng.
Lời có hạn mà ý vô cùng, Công Tôn Sách hiểu rất rõ ý của Bao Chử . Từ xưa đến nay, một chuyện cũng có đến mấy cách nói khác nhau, kẻ gian ác có thể được ca tụng tận đài cao, người trung trinh có thể bị đạp xuống bùn sâu, phản tặc thành minh chủ, minh chủ lại hóa hôn quân, người ta vẫn nói công lý ở lòng người, lòng người có thể đổi thay, lật lọng hay mù quáng, kéo theo công lý cũng vì vậy mà thay đổi, vặn vẹo và khuất lấp.
“Chuyến này đi tới Tuyên Bình vốn cũng chẳng vì mưu cầu danh lợi, cớ sao về sau lại phải ca thán vì lợi danh?” Công Tôn Sách thản nhiên nói, “Đại nhân, đêm đã về khuya, ngài về nghỉ sớm đi thôi”.
Bao Chửng khẽ gật đầu, nếu Công Tôn Sách nghĩ thoáng như thế thì ông cũng chẳng than thở thêm nữa.
☆ ☆ ☆
Nhìn theo bóng dáng đại nhân dần đi xa, Công Tôn Sách thu ánh mắt lại, lấy lót tay bằng vải nhấc nắp nồi đất lên, mùi thuốc nồng đậm xộc thẳng vào mặt.
Ông nhấc nồi ra, tắt lửa, rót thuốc.
Trên hành lang khúc khuỷu yên tĩnh dẫn đến phòng của Triển Chiêu, Công Tôn Sách bưng bát thuốc đi thật cẩn thận.
Triển Chiêu đổ bệnh khi gần về tới phủ Khai Phong.
Ông vốn tưởng rằng việc Đoan Mộc Thúy trở về sau khi dịch bệnh ở Tuyên Bình được giải trừ đối với phủ Khai Phong mà nói là một chuyện đáng để chúc mừng, thậm chí Công Tôn Sách đã tính toán để mọi người tụ họp, mấy ly rượu nhạt, dăm ba món ăn gia đình, không có gì vướng bận, ai nấy vui vẻ hòa thuận.
Nào ngờ Triển Chiêu lại ngã bệnh.
Lúc ấy họ đang uống trà trong một quán trà nhỏ đơn sơ, nước trà vẩn đục, vụn trà nổi trên mặt nước, Đoan Mộc Thúy cẩn thận thổi vụn trà về phía mép chén trà. Công Tôn Sách do dự hồi lâu, sau đó hỏi một vấn đề vẫn luôn canh cánh trong lòng: “Đoan Mộc cô nương, cô tạm thời... sẽ không rời đi phải không?”
Triển Chiêu bỗng dừng động tác uống trà, tay nâng chén trà không mảy may cử động, mặt nước trong chén khẽ sóng sánh.
Đoan Mộc Thúy vẫn tiếp tục thổi vụn trà, không hề ngẩng đầu lên: “Làm sao mà đi được chứ, có đi cả trăm năm cũng chẳng đến được Doanh Châu.”
“Thế.” Công Tôn Sách dò hỏi.
“Cứ về phủ Khai Phong trước đã.”
Triển Chiêu khẽ thở phào một hơi, khóe môi hơi vén lên một nụ cười rất nhẹ, y đứng dậy, nói với tiểu nhị đang bận rộn chạy tới chạy lui trong quán: “Tiểu nhị, tính tiền”.
Ngay sau đó Công Tôn Sách cảm thấy dường như có bóng đen đổ ập xuống, kèm theo tiếng chén trà rơi, ông vội ngẩng đầu lên thì thấy Đoan Mộc Thúy đang hốt hoảng đỡ lấy Triển Chiêu...
Sau đó thì sao?
Sau đó ngựa không dừng vó lao vội vào thành, chạy thẳng đến phủ Khai Phong, sự trở lại của Đoan Mộc Thúy và việc Triển Chiêu ngã bệnh đều không phải chuyện nhỏ dễ tiếp nhận, Trương Long, Triệu Hổ, Vương Triều, Mã Hán thậm chí còn không biết phải nghênh đón bọn họ như thế nào.
“Triển đại ca làm sao vậy? Đoan Mộc tỷ không sao chứ? Tỷ không sao thì tốt. Có phải Triển đại ca bị thương không? Mau vào phòng đi... Đoan Mộc tỷ dạo này vẫn khỏe chứ?”
Nói năng lộn xà lộn xộn, không biết nên vui hay nên buồn, nếu buồn rầu thì có vẻ coi nhẹ sự trở về của Đoan Mộc Thúy, còn nếu quá vui mừng thì lại như thờ ơ với Triển đại nhân.
Huống chi trong phủ Khai Phong cũng đang có chuyện.
Sau khi nhanh chóng thu xếp cho Triển Chiêu, Trương Long vội đưa Đoan Mộc Thúy đến phòng của Hồng Loan.
Gian phòng nhỏ hẹp, song cửa sổ hé mở, Hồng Loan lẳng lặng nằm ở trên giường tựa như đã ngủ thiếp đi.
“Đoan Mộc tỷ nhìn xem, mấy hôm trước còn yên lành, cách đây hai hôm đột nhiên...” Hắn vừa nói vừa bước sang một bên vén tấm chăn đắp trên người Hồng Loan.
Nam nữ cách biệt, hành động này của Trương Long quá đột ngột khiến Đoan Mộc Thúy bất giác nhíu mày, nhưng nàng lập tức hiểu được chuyện gì đang xảy ra.
Ở chỗ chăn bị vén lên, nàng nhìn thấy thân thể của Hồng Loan, nửa thân trên vẫn là hình dáng nữ tử mặc áo màu hồng nhạt, nửa thân dưới toàn là rễ cây quấn quýt chằng chịt, vỏ cây loang lổ, còn mang theo bùn đất khô khốc trông mà hoảng hồn.
Nói cách khác, nửa thân trên của nàng ta là người, còn nửa thân dưới là cây, cây gạo.
Đoan Mộc Thúy khẽ thở dài một hơi.
Sự biến hóa bắt đầu từ hai ngày trước, tính theo ngày thì chính là thời điểm Ôn Cô Vĩ Ngư mất mạng.
Có vẻ như Ôn Cô Vĩ Ngư đã thao túng tinh hồn của đám tinh quái này bằng những thủ đoạn cực kỳ độc ác, hắn ta là ký chủ, còn đám tinh quái kia là những cái mầm mọc ra từ chủ thể, mầm cây dù có gãy lìa cũng không ảnh hưởng gì đến thân cây tươi tốt, nhưng nếu thân cây chết đi thì mầm cây lại chẳng tránh được số kiếp héo tàn.
Đoan Mộc Thúy nhẹ nhàng đắp chăn lại cho Hồng Loan, rồi quay sang lắc đầu với Trương Long.
“Không cứu được ư?” Vành mắt Trương Long bỗng đỏ hoe.
Hồng Loan giật mình, mí mắt tái nhợt hé mở, nàng ta đưa mắt nhìn qua, loáng thoáng thấy bóng dáng Trương Long đứng bất động.
“Trương đại ca...” Nàng ta yếu ớt cất tiếng rên rỉ.
Yết hầu Trương Long hơi động đậy, dường như hắn đáp một tiếng nghẹn ngào rồi vội vàng bước tới.
Đoan Mộc Thúy cắn môi, lặng lẽ lui ra ngoài.
Nàng nhẹ nhàng đóng cửa lại cho hai người bọn họ, nhưng không rời đi ngay.
Thời tiết như ấm dần lên, hồ nước xanh biếc bên ngoài hành lang tràn ngập hơi thở của mùa xuân.
Những gì họ đã trải qua ở Tuyên Bình tất nhiên là một câu chuyện phiêu lưu mạo hiểm đáng được ghi lại, nhưng cùng lúc ấy, ở nơi đây, những người trong phủ Khai Phong cũng có câu chuyện của họ, nó có thể bình lặng, có thể tầm thường nhưng đối với họ mà nói đó đã là cả thế giới.
Nàng không có ý định đi tìm hiểu xem Trương Long có ý với Hồng Loan hay không. Vận mệnh của Hồng Loan đã định sẵn kết cục, câu chuyện sau cánh cửa kia đang dần dần tàn lụi.
Có lẽ một thời gian nữa sẽ thấy Trương Long một mình uống rượu giải sầu, tính tình quái gở, không để ý đến ai.
Lúc quyết tâm giết chết Ôn Cô Vĩ Ngư, nàng chẳng hề nghĩ tới việc sẽ làm liên lụy đến Hồng Loan, để rồi giờ đây lại thành nỗi tiếc nuối ta không giết người nhưng người lại vì ta mà chết.
Trên hành lang uốn khúc, đám tôi tớ rõ ràng đang bận rộn hơn so với ngày thường, đứa bưng chậu đồng chứa nước nóng, đứa vội vàng vào bếp sắc thuốc, lúc đi ngang qua thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng rì rầm nôn nóng, nói Triển hộ vệ ra sao, Triển hộ vệ thế này thế nọ.
Kỳ thực trước đó nàng đã nói với Công Tôn Sách: “Triển Chiêu không có gì đáng ngại, chỉ bị va phải lệ khí trong minh đạo, nhất thời nghịch khí công tâm mà thôi.”
Công Tôn Sách rất lo lắng: “Chẳng phải đã có áo viết chữ Thương Hiệt hộ thân sao?”
“Đó là minh đạo đấy”.
Công Tôn Sách “ổ” lên một tiếng, nhưng có vẻ cũng không dễ chịu hơn là mấy, ông lại tiếp tục bắt mạch, châm kim, lại viết phương thuốc bảo dưới bếp mau ng đun nước sắc thuốc, khiến cả đám tôi tớ liên quan bận sấp bận ngửa.
Trong lúc bận rộn như vậy, Đoan Mộc Thúy chợt cảm thấy mình hơi thừa thãi.
“Ta về nhà tranh trước đây, ngày mai ta lại đến thăm Triển Chiêu”. Phủ Khai Phong không phải chỗ của nàng, người đến người đi toàn là những gương mặt xa lạ, nàng không thể thả lỏng chút nào, cũng chẳng giúp được gì nhiều, trong lòng rất muốn quay về nhà tranh, thu xếp nghỉ ngơi tắm rửa sạch sẽ.
Suy cho cùng lần này nàng quay về vẫn còn nhiều thời gian.
Lúc đó Công Tôn Sách còn đang bận bịu, ông thuận miệng đáp một tiếng, hoặc có lẽ vì ông đã quá thân thiết với Đoan Mộc Thúy nên chẳng cần câu nệ lễ tiết.
Tới tận lúc lên đèn, sau khi đại nhân về phủ không tránh khỏi hỏi han một hồi, cuối cùng ông mới được rảnh rang, tắm rửa xong xuôi liền chìm vào giấc ngủ với tấm thân mỏi mệt.
Nửa đêm ông bỗng thức giấc, chợt cảm thấy trong lòng vướng bận, trằn trọc một phen mới nhớ ra.
Chẳng phải nhà tranh Đoan Mộc đã bị đốt cháy rồi sao?
Ông sởn gai ốc, loạch xoạch nhảy từ trên giường xuống, chỉ kịp xỏ vội một chiếc giày rồi chạy đi gõ cửa phòng Trương Long, Triệu Hổ, Vương Triều, Mã Hán, Triển Chiêu còn đang ngủ mê man nên cũng không dám cho y biết.
Vừa nói ra chuyện ấy, mọi người đều kinh hoảng, lúc này chẳng giống trước kia, một cô nương trẻ tuổi như vậy lại không có chỗ nào để đi, lỡ như xảy ra chuyện gì thì phải làm sao đây?
Vì thế họ bèn xách đèn đi dọc phố xá tìm kiếm, dường như không bỏ sót bất cứ ngõ hẻm nào, sau đó còn mềm mỏng xin quan binh giữ thành cho ra khỏi thành, đi về hướng ngoại ô phía tây, tới nhà tranh Đoan Mộc.
Chẳng mấy chốc họ đã đến cầu Đoan Mộc, Triệu Hổ tinh mắt nhìn thấy dưới cầu hình như có một người đang ngồi.
Công Tôn Sách giơ đèn lên nhìn, biết đó là Đoan Mộc Thúy, trái tim rốt cuộc cũng được thả lỏng, mũi bỗng cảm thấy cay cay.
Ông bảo đám người Triệu Hổ ở yên tại chỗ, còn bản thân xách đèn đi tới, cẩn thận vén vạt áo, từng bước từng bước đi xuống bờ sông thoai thoải.
Không biết Đoan Mộc Thúy đã ngồi ôm đầu gối dưới bờ kè bao lâu, nàng ngẩn ngơ nhìn mặt nước, trong đôi mắt phản chiếu dòng nước đen lấp loáng.
Ngọn đèn chiếu sáng một khoảng đất nhỏ ẩm ướt trước mặt nàng, nàng đột nhiên thì thầm: “Công Tôn tiên sinh, sao bỗng dưng nó lại biến đâu mất rồi?”
Nàng muốn nói đến căn nhà tranh.
Công Tôn Sách tự trách bản thân đến nỗi không nói nên lời, trong lòng ông bỗng cảm thấy mình thật ích kỷ, tại sao ngay khi trở về Khai Phong, toàn bộ tâm trí ông đều đổ dồn vào phủ Khai Phong và Triển hộ vệ, sao ông lại quên mất Đoan Mộc Thúy?
Hiện giờ nàng không có pháp lực, không thể sai sử tinh quái, không có bằng hữu, không có nơi trú ngụ, thậm chí trên người còn chẳng có lấy một đồng tiền.
Lúc làm thần tiên nàng không cần những thứ này, nhưng giờ đây nàng là người phàm, củi gạo mắm muối tương giấm trà đột nhiên kéo tới trước mặt nàng với bộ mặt dữ tợn.
Nàng ngồi ở đây lâu như vậy, liệu có nghĩ linh tinh không? Có lẽ nàng nghĩ mình từng làm tướng quân rồi làm thần tiên, nghe thật hãnh diện biết bao, nhưng thế thì sao chứ, một khi bị đánh xuống làm người phàm thì nàng còn không nuôi nổi chính bản thân mình.
Chẳng trách nàng không quay lại phủ Khai Phong, bởi dựa theo tính khí ngang bướng của nàng, một khi đã bị dồn tới đường cùng thì nàng có thể ngồi đây tới tận hừng đông.
Công Tôn Sách bỗng nhiên giận Triển Chiêu ngã bệnh không phải lúc.
Nếu y vẫn khỏe mạnh thì một người cẩn thận như y sẽ lo liệu mọi thứ cho Đoan Mộc Thúy trước tiên, từ việc lớn đến chuyện nhỏ: Có đói bụng không, muốn ăn cái gì, muốn ở đâu, có cần tôi tớ hầu hạ không, có khó chịu không, muốn mua món đồ mới lạ nào, muốn mua thêm y phục ra sao, son phấn, trâm cài...
Không giống như ông, hoàn toàn bỏ quên hết thảy, để mặc nàng một mình cô quạnh đối diện với khoảng trống đột ngột này, tới sau nửa đêm mới nhớ đến nàng...
Thấy bóng dáng mong manh của nàng co ro nhỏ bé trong gió đêm lạnh lẽo, trong lòng Công Tôn Sách lại trào dâng tình yêu thương của một người cha dành cho con gái.
“Đoan Mộc cô nương, về phủ với ta đi.”
“Không muốn về.”
Câu trả lời này thực sự nằm trong dự liệu.
Công Tôn Sách thở dài: “Vậy cô định... Làm gì bây giờ…”
…
“… Không biết.”