_khaiphongchiquai005.jpg)
Thế này chẳng phải là tự mình làm khó mình sao? Công Tôn Sách thở dài, khuyên can hết lời, suy nghĩ tìm cách vẹn cả đôi đường, cuối cùng sắp xếp để nàng ở tại một khách điếm trong thành.
Quá nửa đêm một toán sai nha gõ cửa khách điếm, việc đó suýt chút nữa đã làm chưởng quỹ sợ đến thót tim, sau khi hiểu rõ nguyên do ông ta cũng không dám lơ là, vội vàng dẫn khách đến phòng thượng hạng.
Trên đường trở về, Vương Triều đưa ra ý kiến cá nhân: “Công Tôn tiên sinh, để Đoan Mộc tỷ ở khách điếm cũng không hay lắm đâu, những nơi như khách điếm lắm kẻ ra vào thích đến là đến muốn đi là đi, chỉ sợ Đoan Mộc tỷ của ta suy nghĩ nhiều, lòng lại thêm đau buồn”.
Công Tôn Sách không đáp.
Ông còn đang trăn trở với một vấn đề khác: Nha đầu này ở lại khách điếm một mình, không có ai trông nom cô ấy, cô ấy sẽ không bất chợt nổi hứng, len lén bỏ đi đấy chứ?
Vấn đề này rất đáng bận tâm, bây giờ Triển Chiêu còn đang ngủ mê man, nếu cô ấy bỏ chạy thì sau này biết phải giải thích thế nào với Triển hộ vệ đây?
Không được, phải đưa cô ấy đến một nơi an toàn - Xét theo đề nghị của Vương Triều, tốt nhất là tạm thời đưa Đoan Mộc Thúy đến một đại gia đình phu xướng phụ tùy cả nhà hạnh phúc hòa thuận yên ấm, để cô ấy cảm nhận được tình người ấm áp.
Khi nói với đám Trương Long, Triệu Hổ về ý định này, mọi người đều nhao nhao ủng hộ.
Sau khi bàn bạc cân nhắc chọn lựa một hồi, gia đình đó đã lộ diện.
Kể ra cũng không phải là người ngoài, trong đám nha dịch đi theo Trương Long có một người tên Lý Niên Khánh, khoảng trên dưới ba mươi tuổi, hàm hậu chất phác, theo lời đồng liêu phản ánh, trong nhiều năm làm chung chưa bao giờ thấy hắn giận đến đỏ mặt, quả thực là một người hiền lành.
Hoàn cảnh gia đình cũng khiến người ta vừa ý, tứ đại đồng đường huynh đệ đều ở với nhau, hắn có có ba đứa con nhỏ, vô cùng náo nhiệt, mẹ hiền con hiếu, người ngoài nhìn vào phải ghen tị, chắc hẳn Đoan Mộc cô nương ở lâu cũng thấy không nỡ rời đi.
Công Tôn Sách càng nghĩ càng thấy vừa lòng.
Ngày hôm sau Trương Long liền đi tìm Lý Niên Khánh, chỉ nói là bằng hữu của Triển hộ vệ muốn ở nhờ nhà hắn mấy ngày, Lý Niên Khánh làm gì có chuyện từ chối? Hắn gật đầu như bổ củi, sống chết cũng không chịu nhận tiền của Trương Long.
Mọi chuyện cứ được quyết định như vậy.
☆ ☆ ☆
Chỉ tiếc rằng đương sự lại không nhiệt tình đến thế, khi nhắc đến chuyện này với Đoan Mộc Thúy, nàng đang ngồi bên giường Triển Chiêu, chống hai tay nghiêng người xuống không biết đang thì thầm điều gì với Triển Chiêu, nghe xong ý định của Công Tôn tiên sinh, nàng “im” một tiếng rồi đáp: “Sao cũng được”.
Công Tôn Sách rộng lượng không so đo tính toán, thầm nghĩ bao giờ cô trải qua thì sẽ hiểu chúng ta đã phải khổ tâm thế nào.
Ông cất bước định đi, song lại ngẫm nghĩ rồi hỏi về Triển Chiêu: “Đoan Mộc cô nương, rốt cuộc đến bao giờ Triển hộ vệ mới có thể tỉnh lại?”
Căn cứ vào kết quả bắt mạch, ông cảm thấy mọi chức năng trong cơ thể Triển Chiêu đều bình thường, bình thường đến không thể bình thường hơn được nữa, tại sao y vẫn chưa tỉnh dậy? Nghe nói là do va phải lệ khí trong minh đạo, thứ lệ khí này sao lại tà môn đến vậy?
“Thêm mấy ngày nữa là sẽ khỏe lại thôi”, Đoan Mộc Thúy giúp Triển Chiêu kéo lại góc chăn, “Sau khi Triển Chiêu tỉnh dậy thì cho y ăn chút đồ tẩm bổ, đảm bảo sẽ không sao đâu”.
“Nếu không sao thì vì cớ gì lại chưa tỉnh thế này?” Công Tôn tiên sinh trăn trở không thôi với vấn đề gà có trước hay trứng có trước.
“Do mệt chứ sao.” Đoan Mộc Thúy trợn mắt liếc Công Tôn Sách, sau đó cúi đầu nhìn Triển Chiêu lẩm bẩm, “Mèo lười.”
Sau đó, ngay trước mặt Công Tôn Sách, nàng hơi cong ngón trỏ lại gẩy qua sống mũi thẳng tắp của Triển Chiêu.
Công Tôn Sách trợn mắt há mồm.
Cảm giác như nàng đang làm trò vui với việc chăm sóc này thì phải?
Có người đi chăm sóc kẻ khác như vậy sao?
Trước kia phủ Khai Phong cũng có không ít nữ tử trẻ tuổi lui tới chăm sóc Triển đại nhân, bất kể là nữ hiệp hay khổ chủ, mấu chốt người ta chăm sóc rất chuyên nghiệp.
Mỗi khi Triển đại nhân trúng độc bị thương hôn mê bất tỉnh, đôi mắt như làn nước mùa thu của các vị tiểu thư luôn rưng rưng ứa lệ, vành mắt lúc nào cũng đỏ hoe, ngón tay ngọc vặn góc áo liên hồi, không biết bao nhiêu tấm áo tơ đã bị vặn hỏng rồi, nước mắt của họ chỉ chực tuôn rơi, Công Tôn Sách thề đã có mấy lần ông nghe được tiếng trái tim họ vụn vỡ.
Lại có vài lần Công Tôn Sách ở hậu hoa viên nghe thấy các nàng ấy dâng hương cầu trời: “Nếu có thể phù hộ cho Triển đại nhân sớm ngày bình phục, XX nguyện giảm thọ XX năm.”
Nhìn người ta giác ngộ như thế, rồi lại quay đầu nhìn Đoan Mộc cô nương, đúng là khác nhau một trời một vực.
Ở ngay trước mặt ông mà nàng còn dám làm vậy với Triển hộ vệ, không biết sau lưng còn bày ra bao nhiêu trò nữa đây, có lẽ cô nàng sẽ túm lấy lỗ tai Triển Chiêu hỏi: “Này mèo lười, sao còn chưa tỉnh dậy thế hả?”
Nàng đâu phải tới chăm sóc người ta, rõ ràng là đến chơi cho vui đấy chứ.
So ra Công Tôn Sách lại cảm thấy thích bộ dạng đêm qua của nàng hơn, sao nàng lại không tiếp tục đa sầu đa cảm nữa, sao khả năng tự chữa lành lại kiên cường dẻo dai như loài thằn lằn thế?
Công Tôn Sách nghĩ mãi không ra, nhưng có một điều ông có thể khẳng định chẳng chút do dự: Nếu sau này ông có đau đầu ốm sốt thì cũng quyết không cho Đoan Mộc cô nương đến chăm sóc, kiên quyết luôn!
☆ ☆ ☆
Tối hôm đó, Đoan Mộc Thúy bước vào đại gia đình vui vẻ hòa thuận tràn đầy ấm áp trong truyền thuyết kia.
Lý Niên Khánh rất quan tâm đến việc khách quý tới nhà, hắn dẫn cả gia đình già trẻ gái trai ra trước cửa chào đón, lão thái thái nhà họ Lý tuổi đã gần chín mươi run rẩy chống gậy rất niềm nở nắm lấy tay Đoan Mộc Thúy, bà cụ vừa mở miệng ra đã thấy chẳng còn cái răng nào, nước miếng bóng loáng chảy ra bên khóe miệng nhăn nheo như vỏ cây già, Đoan Mộc Thúy nhìn mà hoảng hồn, hoàn toàn không nghe được những gì bà cụ đang nói.
Sau đó cả nhà tề tựu cùng ngồi quây quần bên bàn ăn, Lý Niên Khánh chi không tiếc tay, gà vịt thịt cá đều đưa lên cả, hắn nhiệt tình mời Đoan Mộc Thúy: “Đoan Mộc cô nương, đừng khách khí, ăn đi, ăn đi”.
Đoan Mộc Thúy không định khách khí nhưng nàng là người ăn chay, nhìn bàn ăn toàn đồ mặn dầu mỡ không thể nào hạ đũa được, nàng còn đang do dự thì đứa con thứ hai gần tám tuổi của Lý Niên Khánh không nhịn được, với tay bốc một cái móng heo.
Còn ra thể thống gì nữa! Khách nhân còn chưa động đũa! Vợ Lý Niên Khánh giận tím mặt: “Cái thằng trời đánh thánh đâm này!”
Thằng nhóc thấy tình hình không ổn bèn nhảy khỏi ghế bỏ chạy, vợ Lý Niên Khánh không nén được cơn giận, cầm chổi lên đuổi theo, chỉ trong chốc lát khắp nhà vang tiếng kêu khóc om sòm, Đoan Mộc Thúy nghe mà trợn mắt há mồm.
Lý Niên Khánh cảm thấy rất mất mặt, hắn vội quay sang tạ lỗi với Đoan Mộc Thúy: “Xin Đoan Mộc cô nương chớ để bụng, đàn bà toàn một đám tóc dài óc ngắn ấy mà.”
Không biết làm thế nào nhưng cuối cùng bữa cơm ấy cũng trôi qua, Lý Niên Khánh cùng vợ đưa Đoan Mộc Thúy tới phòng ngủ, căn phòng không lớn, đã được dọn dẹp sạch sẽ, vợ Lý Niên Khánh bưng tấm chăn mới ra như dâng vật quý: “Đoan Mộc cô nương, đây là chăn mới được nhồi bông mới, vẫn còn tỏa mùi thơm đấy nhé”.
Vừa nói chị ta vừa làm mẫu, hít một hơi thật sâu.
Vừa mới hít xong vẻ mặt đột nhiên thay đổi, chị ta bỗng nghiến răng nghiến “Cái thím hai ăn tàn hại kia, dám đổi chăn của ta đấy phỏng.”
Vợ của Lý Niên Khánh không biết chữ, chị ta là một người nông dân điển hình, không biết tốt khoe xấu che trước mặt người khác, chị ta cứ thế lao ra ngoài như một cơn gió, đến khi Đoan Mộc Thúy và Lý Niên Khánh đuổi theo tới nơi thì chị ta đã cùng một người đàn bà khác mỗi người ôm một đầu chăn, bừng bừng khí thế co kéo với nhau, vừa kéo vừa mắng chửi, mới đầu chỉ là chuyện cái chăn, về sau lôi ra cả những việc từ hôm nảo hôm nào, tháng trước cô ăn vụng giấm của ta, tháng trước nữa ăn tốn gạo, tháng trước nữa nữa...
Đoan Mộc Thúy đau đầu nhức óc, chỉ biết giương mắt lên nhìn, bỗng nhiên nàng cảm thấy chiến trường vào sinh ra tử chém giết lẫn nhau vẫn còn kém xa so với chị em dâu lời qua tiếng lại.
Khó khăn lắm họ mới chịu ngừng, vợ Lý Niên Khánh đắc thắng ôm chăn trở về.
Đoan Mộc Thúy lấy cớ mệt mỏi để xua hai phu thê Lý Niên Khánh đi, sau đó rửa mặt qua loa rồi lên giường nằm, nằm yên một lúc liền không muốn cử động nữa, nàng thầm hạ quyết tâm ngủ tới khi mặt trời lên cao...
Nào ngờ đâu sau nửa đêm sóng gió lại nổi lên!
Hóa ra Lý Niên Khánh cảm thấy việc đón tiếp hôm nay làm quá tệ hại, người nhà không được việc, mất thể diện trước mặt Đoan Mộc cô nương là mất thể diện trước mặt Triển hộ vệ, mất luôn mặt mũi trước lãnh đạo, có khác nào là tiền đồ vô vọng, càng nghĩ càng ngột ngạt, hắn nằm ngay trên giường mà mắng chửi vợ.
Mới đầu vợ Lý Niên Khánh còn không cãi lại, lúc sau không chịu nổi việc hắn lải nhải càm ràm, cũng cả giận mà đáp: Cả này hôm nay chị ta đã dốc hết lòng hết sức, làm cả một bàn đồ ăn như vậy, đối với Đoan Mộc cô nương vô cùng lễ độ chu đáo, có khi còn hơn cả hầu hoàng hậu, đến thế rồi còn chưa thấy hài lòng, định bới lông tìm vết hay sao?
Thế là chiến sự gia tăng, Lý Niên Khánh cho vợ một cái bạt tai, vợ hắn sao có thể chịu trận? Chị ta vén chăn xuống giường, không thèm xỏ giày, để chân trần xông ra giữa nhà gào toáng lên: “Không thể sống nổi nữa rồi...”
Lý Niên Khánh tức điên lên, việc tiếp đãi đã chẳng ra làm sao, nửa đêm còn không cho người ta ngủ yên lành, nhỡ đánh thức Đoan Mộc cô nương thì phải làm sao?
Vợ với chả con ba ngày không ăn đòn là nhảy lên lật mái nhà làm phản đấy phỏng!
Vậy là Lý Niên Khánh cũng nổi giận, để tránh quyền uy của người chồng bị xem thường, đã không làm thì thôi, một khi đã làm là phải làm tới cùng, hắn lao thẳng xuống bếp, chẳng bao lâu sau xách một con dao phay đi ra.
Vợ của Lý Niên Khánh vốn đang ngồi bệt giữa nhà đấm ngực giậm chân, chợt thấy tình hình không ổn, sau khi cân nhắc khoảng cách giữa mình và địch liền không màng khóc lóc chi nữa, luống cuống đứng dậy quay đầu bỏ chạy.
Trận náo loạn này đã làm kinh động đến những người khác trong nhà, người đàn bà vừa giành chăn với vợ Lý Nhiên Khánh đứng nhìn với vẻ mặt hào hứng, ệ của Lý Niên Khánh thấy thế bèn đi tới khuyên giải, Lý Niên Khánh buông lời hăm dọa: “Ta phải chém ả đàn bà này mới được!”
Vợ Lý Niên Khánh khóc thét lên: “Đoan Mộc cô nương, có kẻ giết người, cứu ta với”.
Thực ra Đoan Mộc Thúy đã tỉnh dậy từ lâu, còn nghe rất rõ tiếng cãi vã gà bay chó sủa bên ngoài, hiềm một nỗi mùa đông đêm lạnh, ổ chăn lại ấm áp, nàng thật sự không muốn dính vào vũng bùn này, nhưng người ta đã gọi đích danh, nàng cũng không tiện nhắm mắt bỏ mặc, đành phải run lập cập dậy khoác áo lên.
Lý Niên Khánh thấy khách quý bị quấy rầy, cơn giận trong lòng càng bùng lên, hắn giương con dao phay múa viu viu, lực mạnh như muốn chém bay cả quả núi.
Đoan Mộc Thúy hoảng sợ, vội bước tới chen vào giữa hay người, mỗi tay đẩy một người: “Đừng đánh, có chuyện gì ngồi xuống thương lượng trước đã.”
Lý Niên Khánh thấy Đoan Mộc Thúy tới cũng không dám múa đao nữa, khí thế lập tức giảm xuống.
Trái lại vợ hắn ỷ có chỗ dựa, ý chí chiến đấu lại trỗi dậy, chị ta nấp sau lưng Đoan Mộc Thúy mà mắng Lý Niên Khánh: “Đồ không có lương tâm, thứ chết bằm đáng đâm đáng chém!”
Nước miếng văng đầy mặt Đoan Mộc Thúy.
Lý Niên Khánh ăn nói vụng về, trong lúc nhất thời đỏ mặt tía tai trông như định vung dao lên múa tiếp.
Đoan Mộc Thúy bỗng nhiên nổi trận lôi đình, nàng hét lớn một tiếng: “Cãi tiếp đi, cãi tiếp ta sẽ giết ngươi!”
Không đợi Lý Niên Khánh kịp phản ứng lại, Đoan Mộc Thúy chộp lấy con dao của hắn, giương lên giữa không trung.
Tuy sau khi thành tiên nàng đã lâu không luyện công nữa, nhưng cũng may bản lĩnh trước kia vẫn còn, nương theo ánh nến trong phòng, mọi người đều thấy rất rõ, con dao phay kia cắm thẳng vào thân cây hòe già trong sân, chỉ chừa lại mỗi chuôi dao còn lộ ra ngoài.
“Các người về ngủ hết cho ta, nếu còn có tiếng động nào nữa thì cứ một tiếng chặt một tên!”
Lúc nói lời này nàng gằn từng chữ một, ánh mắt liếc đến kẻ nào là kẻ đó run lẩy bẩy tháo chạy về phòng.
Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
☆ ☆ ☆
Sáng sớm hôm sau, nàng vẫn không được ngủ đến lúc mặt trời lên cao như ý nguyện.
Trong cơn mơ màng có tiếng động đè nén xuống cực thấp từ ngoài sân vọng đến, hết đợt này đến đợt khác, luẩn quẩn bên tai nàng như ruồi nhặng đuổi mãi không đi.
Thế là nàng khoác áo lên, áo trong màu trắng, bên ngoài lại khoác thêm một lớp áo trắng khác, tóc chưa buộc lên để xõa thẳng xuống vai, nàng mở cửa ra, ôm cánh tay tựa vào khung cửa, vẻ mặt không chút thay đổi, nàng nhướng mày lạnh lùng, rất có phong phạm của lão đại giang hồ.
Cả khoảng sân lập tức lặng ngắt như tờ.
Chỉ thấy dưới cây hòe lớn có một chiếc thang người đàn bà tối hôm qua giành chăn với vợ Lý Niên Khánh cộng thêm ba đứa con của Lý Niên Khánh đang giữ chặt lấy thang, trên thang là vợ Lý Niên Khánh xung phong đi đầu, vươn tay lên không biết đang định với lấy cái gì.
“Cả nhà đang chờ ăn cơm... Vợ Lý Niên Khánh sợ hãi giải thích, “Con dao này…”
Đoan Mộc Thúy giơ tay phẩy phẩy, ra hiệu cho những người không phận sự tránh ra.
Vợ Lý Niên Khánh nhanh chóng trèo xuống khỏi thang.
Đoan Mộc Thúy không thèm bám lấy thang mà vẫn khoanh tay bước lên thang, nàng đưa tay nắm chặt lấy cán dao, chỉ hơi dùng lực một chút.
Con dao kia cứ vậy được đưa tới trước mặt vợ Lý Niên Khánh.
Vợ Lý Niên Khánh nhận lấy, ngay cả cảm ơn cũng không dám nói, môi mấp máy mấy cái rồi cun cút rời đi, đám người kia cũng theo sát phía sau.
Trong chốc lát mọi thứ lại trở nên im lặng không một tiếng động.
Đoan Mộc Thúy vẫn đứng trên cái thang, nàng không muốn nhúc nhích, ánh nắng ban mai lành lạnh xuyên qua tán lá thưa thớt chiếu lên nàng, vạt váy trắng uể oải rủ xuống bậc thang.
Không biết qua bao lâu, từ phía sau bỗng truyền tới một giọng nói quen thuộc: “Đoan Mộc.