_khaiphongchiquai005.jpg)
Đoan Mộc Thúy hết sức vui mừng, nàng không chút nghĩ ngợi vội xoay người lại, nhấc chân bước ngay.
Vì thế ngay cả cái thang cũng đổ về phía Triển Chiêu.
Triển Chiêu giật mình hoảng sợ, cũng may y phản ứng rất nhanh, vội tiến lên một bước ôm lấy eo nàng rồi nhanh như chớp né sang bên cạnh, tiện chân đá chiếc thang về chỗ cũ.
Nàng lại không thèm để ý đến chuyện đó, sau khi đứng cho vững nàng liền ngó trái ngó phải nhìn Triển Chiêu: “Triển Chiêu, ngài tỉnh dậy từ lúc nào vậy?”
Dường như Triển Chiêu đã gầy đi một chút, sắc mặt còn hơi nhợt nhạt.
Y đang định đáp lời nàng thì bỗng cúi đầu, tay che miệng, ho nhẹ vài tiếng.
Khuôn mặt Đoan Mộc Thúy hiện lên vẻ lo lắng, nàng vội vỗ lưng cho y: “Vừa mới tỉnh dậy, sao không nghỉ ngơi tiếp đi?”
Triển Chiêu hơi mỉm cười, hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Ở đây có thấy quen không?”
Không ngoài dự liệu, đáp lại hắn là gương mặt ỉu xìu như bánh đa nhúng nước.
Triển Chiêu đưa tay giúp nàng vén mái tóc dài rủ xuống ra sau tai: “Mau rửa mặt chải đầu, rồi ta đưa cô đi xem nhà.”
“Xem nhà gì cơ?”
“Đi rồi sẽ biết.”
Đoan Mộc Thúy bĩu môi, nàng toan trở về phòng nhưng chợt nghĩ ra điều gì đó lại dừng bước chân: “Triển Chiêu, tại sao nhà tranh của ta lại biến mất như vậy?”
Không phải nàng chưa từng hỏi Công Tôn Sách, Công Tôn Sách ngập ngừng hồi lâu rồi đẩy gánh nặng sang cho Triển Chiêu: “Cô hỏi Triển hộ vệ đi, y biết đấy”.
Bây giờ nàng lại hỏi y thật, Triển Chiêu trời sinh tính không thích chê trách sau lưng người khác, dù có là một cái bát y cũng chẳng muốn nói, y im lặng một lúc rồi lắc đầu: “Ta không biết”.
Đương nhiên Đoan Mộc Thúy không chịu tin, nàng trừng mắt với Triển Chiêu: “Ngài không biết ư? Ta thấy chắc là ngài xơi tái nó rồi!”
Triển Chiêu chưa kịp đáp lại thì nàng đã hừ một tiếng, bước bình bịch về phòng.
Triển Chiêu cười bất đắc dĩ, ngay sau đó cảm thấy tức ngực vô cùng, cổ họng vừa khô vừa ngứa, y không nhịn được phải ho khan một tràng, khuôn mặt hơi ửng đỏ lên.
Đoan Mộc Thúy nghe thấy âm thanh ấy, đang búi tóc dở dang cũng phải chạy ra, nàng đưa tay đỡ lấy tóc, trên búi tóc có một cây trâm cài lúc lắc như chực rơi xuống, nàng vội hỏi: “Triển Chiêu, ngài uống thuốc chưa?”
Triển Chiêu mỉm cười: “Không đáng ngại.”
Vừa nói y vừa đưa tay kéo nàng lại gần, cẩn thận giúp nàng cài trâm vào tóc.
Đoan Mộc Thúy hơi cúi đầu xuống nhưng lại hỏi một cách nôn nóng: “Đã xong chưa, đã xong chưa?”
“Rồi.”
“Ngài cài có chắc không đấy?” Nàng ra vẻ không tin vào tay nghề của Triển Chiêu, lắc lư cái đầu không yên.
Triển Chiêu vội đưa tay ngăn lại, nàng cũng dừng ngay trước khi chạm tới tay Triển Chiêu, sau đó hơi ngoảnh đầu nhìn y, tóc mai kề sát lòng bàn tay ấm áp của y, mấy sợi tóc chưa được cài gọn cọ vào lòng bàn tay y, tựa như đang khiêu khích khiến trái tim y cảm thấy ngứa ngáy.
“Cô cứ lắc như vậy, dù có cài chặt cũng phải lỏng ra thôi”. Triển Chiêu mỉm cười lắc đầu.
“Ngài đừng nhúc nhích.” Nàng bỗng xòe bàn tay ra, áp sát vào ngực Triển Chiêu.
Triển Chiêu thoáng sững sờ, vành tai bắt đầu nóng bừng ửng hồng, y hơi lo lắng liếc nhìn bốn phía. Tuy rằng trong sân không có ai, nhưng y chắc chắn rằng đằng sau những khung cửa sổ gỗ du dán giấy dầu tưởng như được đóng lại kia, có biết bao đôi mắt của các cô các dì đang len lén dõi theo.
“Cô làm cái gì vậy?” Y nghe lời đứng bất động, nhưng lại không nhịn được mà hỏi nàng.
“Ngài không thấy ta đang niệm chú ư?” Nàng chẳng buồn ngước mắt lên, “Dĩ nhiên là đang trị bệnh cho ngài rồi”.
Triển Chiêu cứng họng.
Dừng một chút, y lại hỏi: “Chẳng phải cô đã mất pháp lực rồi sao?”
“Không thử làm sao biết có mất thật hay không!” Thì ra là lấy y làm đối tượng thử nghiệm.
Lát sau nàng rút tay về, hai tay vỗ một cái: “Khá hơn nhiều rồi”.
Triển Chiêu bực bội, thế này thì xem nhẹ cảm xúc của đương sự quá: Ta còn chưa lên tiếng, làm sao cô biết ta đã khỏe hơn nhiều rồi?
Y cố ý xị mặt ra, không phải nàng không thấy được, nhưng nàng lại giả vờ như chẳng thấy, chỉ cười hì hì mà nói: “Ngài bảo đi xem nhà đúng không? Triển Chiêu, nhà ở đâu thế?”
☆ ☆ ☆
Vậy là hai người sánh vai đi dọc theo ngõ phố.
Trời vẫn còn sớm, người đi đường thưa thớt nhưng những hàng bán đồ ăn sáng đã sôi nổi nhộn nhịp, vung nồi hấp được mở ra, hơi nước nóng bốc lên nghi ngút, bánh màn thầu nở đều trông rất giống bàn tay trẻ con trắng trẻo mập mạp, xốp xốp mềm mềm, dù có ấn xuống một vết lõm nhỏ thì cũng nhanh chóng trở lại như cũ.
Trước cửa hàng có rất nhiều người ủ tay trong ống tay áo, rướn cổ lên ngóng, ngươi ba cái ta năm cái, chẳng bao lâu đã bán hết sạch.
Đoan Mộc Thúy như đang suy nghĩ điều gì đó, đi qua hàng bánh bao một quãng xa rồi nàng còn ngoảnh đầu lại nhìn.
Triển Chiêu tưởng nàng đang đói bụng, ngờ đâu nàng lại nói một cách rất nghiêm túc: “Triển Chiêu, ta bán bánh bao có được không?”
Mơ ước đầu tiên của thượng tiên Đoan Mộc Thúy sau khi xuống làm phàm nhân cứ vậy ra lò, ở đây xin cho tôi bái lạy một phen: Quả đúng là rất có tiền đồ!
“Không được”. Triển Chiêu lắc đầu.
Nàng “ồ” một tiếng, trước sau cũng không hỏi tại sao lại không được, vì sự chú ý của nàng đã nhanh chóng bị thứ khác thu hút.
Đầu ngõ kia có một cái chảo dầu, dầu trong chảo đang sôi sùng sục, trong thứ dầu hơi đục có mấy cái bánh chiên đang lăn lên lộn xuống, chẳng mấy chốc chủ quán lấy đũa cả gắp lên, những chiếc bánh vàng óng ánh tỏa hương thơm nức mũi.
“Này, Triển Chiêu.” Đôi mắt nàng tỏa sáng, nàng bất giác kéo áo Triển Chiêu.
Triển Chiêu còn tưởng nàng lại tìm được hạng mục gầy dựng sự nghiệp mới, mau mắn dội cho một gáo nước lạnh: “Cũng không được”.
Đoan Mộc Thúy nhìn y với vẻ đáng thương: “Ăn một cái thôi mà”.
Xem ra là nàng muốn ăn bánh, chắc hẳn từ đầu định đòi mua hai cái, sau khi bị bác bỏ liền lùi lại một bước.
Người bán hàng rong nhanh tay lấy giấy dầu bọc hai chiếc bánh đưa tới, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán: “Bằng hữu của Triển đại nhân đã muốn ăn thì cứ lấy đi”.
Đoan Mộc Thúy vui vẻ ra mặt, nàng nhận lấy bánh, cắn một miếng thật to, tỏ vẻ vô cùng thỏa mãn.
Triển Chiêu bỏ mấy văn tiền lên bàn rồi quay lại trêu chọc Đoan Mộc Thúy: “Cô ở phủ Khai Phong đã lâu, lẽ nào chưa từng ăn hay sao?”
“Hồi trước bận lắm”. Nàng đáp rất hợp tình hợp lý.
Kể ra cũng đúng, trước kia nàng vội bắt quỷ thu yêu, chớp mắt đã độn thủy độn thổ, mặc dù thỉnh thoảng có thời gian rảnh rỗi vào thành đi dạo nhưng chắc hẳn cũng không để ý đến mấy hàng rong bán đồ ăn vặt như thế này.
“Còn muốn ăn gì nữa không?”
“Không ăn nữa. Nàng bùi ngùi, “Bây giờ nghèo rồi, phải tiết kiệm cho qua ngày đoạn tháng thôi”.
Triển Chiêu chán chẳng buồn nói, người giàu có tiết kiệm để giữ sản nghiệp, kẻ nghèo khổ tằn tiện để chăm lo nhà cửa, nhưng một cô nương không xu dính túi, nghèo đến nỗi không có cả thùng rỗng để mà kêu to như cô thì tiết kiệm làm gì...
☆ ☆ ☆
Không biết tự bao giờ họ đã đến ngoại ô, rẽ vào một ngõ nhỏ yên tĩnh, Triển Chiêu chỉ về cuối ngõ cho nàng xem: “Ở chỗ đó”.
Nhìn qua thấy đó là một ngôi nhà với dáng vẻ hết sức bình thường, cánh cửa nhỏ sơn đen, bên trên lợp ngói xanh, mái hiên phủ đầy rêu, ở một nơi dễ thấy trên tường bao có khóm hoa màu tím mọc chen chúc không biết là giống hoa gì, nói chung là loài hoa màu tím nhạt điểm trắng, những chiếc lá hẹp dài cong cong màu xanh biếc đang rung rinh trong gió.
Trông rất đơn sơ giản dị nhưng kỳ lạ thay khi bước lên bậc thềm nhấp nhô lại có cảm giác như về nhà, càng đến gần càng e dè, ngay cả nói chuyện cũng phải hạ giọng xuống.
Cạnh cửa treo một chuỗi chuông nhỏ bằng đồng loang lổ đốm gỉ xanh xanh, thấp thoáng vẫn có thể thấy được sự tinh xảo trước kia, nàng tò mò đưa tay gạt thử, tiếng chuông đã không còn lanh lảnh như xưa, nghe hơi trầm đục nhưng nàng lại thích ngay, cứ đưa tay gạt đi gạt lại mãi.
“Triển Chiêu, ngôi nhà này giống như ta vậy”. Nàng nói rất nghiêm túc.
“Giống chỗ nào?” Triển Chiêu tò mò.
Nàng như bị hỏi khó, im lặng một lúc lâu không trả lời.
Suy nghĩ một hồi nàng mới nói: “Thì là giống thôi. Triển Chiêu, các ngài thích so sánh nữ tử với hoa, cô này giống hoa lan, cô kia giống hoa mai. Nếu có thể so sánh với hoa thì tất nhiên cũng có thể so với nhà, ta chính là ngôi nhà này.”
Triển Chiêu cười nói: “Sao lại là ngôi nhà này? Không thể chọn ngôi nhà khác đẹp hơn sao?”
Nếu thật sự muốn so sánh nữ tử với nhà cửa thì cũng chẳng phải là không thể. Trên đời này có muôn loại nhà, có đình đài lầu các tinh xảo tú lệ, có trạch viện hết sức giản đơn, có phủ đệ sơn son nguy nga lộng lẫy, có thành lũy khí phái hiên ngang nơi biên thùy...
Trong lòng y, nếu so sánh nàng với một tòa nhà thì tất nhiên phải là tòa nhà đẹp nhất.
“Tại sao lại không phải là ngôi nhà này?” Nàng nói một cách nghiêm túc, “Ngài xem mái hiên này, lớp ngói kia, cả chuông nữa, chẳng phải đều giống ta đó sao? Ngài đi ở trên đường chợt thấy tòa nhà này, không giống như nhìn thấy ta hay sao?”
Những lời này nói ra thấy không thuận miệng mà lại còn tối nghĩa, nếu là người khác thì sẽ thành ông nói gà bà nói vịt, mái hiên, lớp ngói với chuỗi chuông kia có cái gì giống nàng cơ chứ?
Nhưng Triển Chiêu lại không hề bất ngờ, y cười nói: “Cô nói giống thì là giống”.
Y vươn tay, ống tay áo màu đỏ vén lên, ngón tay hơi cong lại, gõ vào cửa hai cái.
Có tiếng bước chân nho nhỏ tiến lại gần. Cánh cửa mở ra, người mở cửa là một người phụ nữ ăn vận chỉnh tề, khoảng chừng năm mươi tuổi, bà mặc chiếc áo ngoài màu mực, cổ tay áo viền bạc, tóc búi gọn gàng, trên tóc gài một chiếc trâm gỗ đơn giản, khi cười hiện lên nếp chân chim hằn sâu nơi khóe mắt khiến người ta cảm thấy rất gần gũi.
Triển Chiêu lễ phép chào bà: “Lưu thẩm.”.
Lưu thẩm vội chào hỏi Triển Chiêu, sau đó tỉ mỉ quan sát Đoan Mộc Thúy.
Cô nương này trông thật ưa nhìn, đôi mắt sáng như sao, có vẻ rất lanh lợi, bên trong mặc áo màu trắng, bên ngoài khoác áo màu xanh cánh trả, tóc dài bóng mượt như lụa, vài sợi rủ xuống thái dương nhìn có phần hoạt bát, nàng đứng bên Triển Chiêu nhìn kiểu gì cũng thấy đẹp đôi, tựa như ánh sáng mặt trời chiếu vào nhà, thật là sáng sủa biết bao.
Lưu thẩm cảm thấy rất thích nàng, vừa gặp mặt đã ưng mắt.
“Đây là Đoan Mộc cô nương.”
Lưu thẩm nhanh nhẹn chào hỏi, Đoan Mộc Thúy lại thấy hơi ngượng ngùng.
“Sau này phiền Lưu thẩm để ý đến cuộc sống hàng ngày của Đoan Mộc cô nương, ta sẽ thường xuyên tới đây, thiếu cái gì cứ nói với ta là được”.
Đoan Mộc Thúy không quan tâm lắng nghe xem Triển Chiêu đang nói cái gì, nàng tò mò nhìn ngôi nhà này, thoạt nhìn nơi đây nhỏ mà rất sít sao. Bên phải là nhà bếp, sát góc tường có một vại nước, nước trong vại tràn trề, mặt nước còn hơi sóng sánh, chắc hẳn vừa mới được Lưu thẩm đổ đầy. Qua ô cửa sổ bằng gỗ có thể nhìn thấy bếp lò, muôi và xạn được treo trên tường, trên giá xếp kín bát đĩa lớn nhỏ đủ loại.
Ngày trước ở nhà tranh cũng có phòng bếp, nhưng đó là nơi đám tinh quái nhao nhao tụ tập nói chuyện, lúc này nhìn căn bếp như vậy nàng vừa thấy mới mẻ lại vừa tò mò.
Phía đối diện là phòng ngủ thông với phòng khách, bên trái là phòng dành cho khách, ngoài sân có một bồn hoa bằng gạch lam, đất được xới tơi xốp, vẫn chưa đưa hoa vào trồng.
Ngôi nhà này rất nhỏ, nhỏ đến nỗi mọi thứ đều xếp san sát với nhau, tựa như chúng kề ngay bên khuỷu tay nàng, ấy vậy mà nó lại thật gần gũi sưởi ấm lòng người.
Không biết bên trong bố trí thế nào.
Nàng rảo bước vào trong, đi được mấy bước mới nhận ra Triển Chiêu không đi theo, vì thế nàng lại quay trở lại.
Triển Chiêu mỉm cười: “Cô cứ từ từ mà xem, muốn căn dặn điều gì thì cứ nói với Lưu thẩm là được, ta còn phải vào cung”.
“Vào cung làm gì?” Nàng lập tức quên phắt ngôi nhà đi, hai mắt trợn tròn.
“Nghe nói thánh thượng có lệnh, đại nhân cũng phải đi, ta tranh thủ thời gian ra ngoài, giờ đến lúc phải về rồi.”
“Ngài vẫn chưa khỏe cơ mà”, Đoan Mộc Thúy rất bất mãn với thánh thượng, “Cứ bảo ngài chưa tỉnh là được rồi?”
“Ta tỉnh rồi đó thôi.” Triển Chiêu cười.
“Thế về ngủ lại đi. Cuối cùng nàng vẫn đưa ra mấy ý kiến vớ vẩn.”
“Tối nay ta sẽ về thăm cô.”
“Tối nay sao?” Nàng bỗng nảy sinh cảm giác quyến luyến không rời với Triển Chiêu.
“Tối nay.” Y nói thêm để nàng yên tâm.
“Vậy ta chờ ngài về ăn cơm”
Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo phản chiếu vào cõi lòng y.