Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6112 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 112
Image

Chim sẻ tuy nhỏ nhưng vẫn đủ ngũ tạng.

Đồ đạc trong căn nhà này đúng là “đủ” đến mức không thể tìm được điểm gì để chê, từ chăn mền, gối gấm, áo tơ, khăn lụa, đến án thư, nghiên mực, giấy Tuyên Thành, âu rửa bút... rất nhiều món, không thiếu bất cứ thứ gì.

Đoan Mộc Thúy lấy làm lạ, nàng mở một ngăn kéo bàn trang điểm ra thì thấy một ít trâm cài, vòng tay, trông chúng hết sức tinh xảo nhưng lại có rất ít món làm từ vàng bạc châu ngọc. Đoan Mộc Thúy nhặt từ trong đó một chiếc vòng bằng mây, cúi đầu ngửi thử dường như có thể ngửi được thoang thoảng mùi hương dây mây xưa cũ.

Đoan Mộc Thúy khẽ nhíu mày, vốn dĩ nàng còn tưởng rằng Triển Chiêu mua tạm căn nhà này để nàng có chốn nương thân, nhưng dù y có thần thông quảng đại tới đâu thì cũng không thể chuẩn bị chu đáo đến vậy chỉ trong ngày một ngày hai. Mà trong những món đồ nàng vừa nhìn qua có thứ vẫn mới tinh, có thứ rõ ràng đã nhuốm màu năm tháng, dường như là đồ cũ được mua lại.

Vừa nghĩ tới đây, Lưu thẩm bưng trà mới pha vào, Đoan Mộc Thúy thoáng suy nghĩ rồi cười nói: “Lưu thẩm, thẩm ở đây bao lâu rồi?”

Lưu thẩm rất mong được nói chuyện làm quen với nàng, nghe vậy vội đặt chén trà xuống và đáp: “Cũng một thời gian rồi, sau khi Triển đại nhân dựng ngôi nhà này xong liền thuê ta tới đây, tuy rằng không có ai ở nhưng mỗi ngày đều phải thu dọn nhà cửa chu toàn, tuyệt đối không được lơ là.”

Đoan Mộc Thúy ngạc nhiên hỏi: “Không có ai ở sao? Lẽ nào từ lúc dựng nhà xong tới giờ vẫn luôn bỏ không ư?”

Lưu thẩm cười đáp: “Kể ra nói vậy cũng đúng. Ta cũng từng hỏi Triển đại nhân, bảo rằng ngôi nhà này không dùng tới thì thật đáng tiếc, chi bằng cho gia đình nào đó đáng tin thuê tạm, vậy cũng có thể thu thêm được ít tiền. Nhưng Triển đại nhân nói ngôi nhà này dựng cho bằng hữu, thà rằng bỏ không cũng chẳng cho người ngoài thuê.

Đoan Mộc Thúy “ồ” một tiếng, thầm nhủ: “Hóa ra không phải mua riêng cho ta.”

Nghĩ đến đây nàng cảm thấy hơi thất vọng, nhưng cũng không khỏi tò mò: “Triển Chiêu có từng nói đó là bằng hữu như thế nào không?”

“Nghe nói là một cô nương, vốn dĩ nhà của cô nương ấy bị cháy mà nàng lại không có mặt ở Khai Phong. Triển đại nhân nói lỡ có ngày nàng quay lại, ngay cả chỗ ở cũng không có thì rất không hay”.

Nói đến đó bà lại mỉm cười nhìn Đoan Mộc Thúy: “Hôm nay mới được gặp mặt”.

Đoan Mộc Thúy tránh để Lưu thẩm nghĩ mình là “vị cô nương kia”, bèn lập tức lắc đầu nói: “Không phải là ta đâu”.

Trước đó nàng thấy nhà tranh Đoan Mộc biến mất, dẫu ngoài miệng ồn ào truy hỏi Triển Chiêu và Công Tôn Sách, nhưng thật ra trong lòng đã quy hết mọi chuyện lên đầu Ôn Cô Vĩ Ngư, nàng còn tưởng Ôn Cô Vĩ Ngư giở trò phá hủy căn nhà tranh của nàng. Kỳ thực nếu lúc ấy xem xét cẩn thận, dù đã qua một thời gian dài nhưng vẫn có thể thấy được dấu vết nhà cháy, ấy vậy mà nàng lại mù quáng chui vào ngõ cụt, trong đầu chỉ nghĩ: Tuy rằng nhà của ta không còn nữa nhưng cũng không phải bị thiêu cháy, cô nương nào đó dĩ nhiên không phải là ta.

Im lặng một lát, nàng lại càng cảm thấy mất hứng, sau một lúc lâu mới hỏi: “Vậy những thứ đồ trong nhà này như trâm cài, vòng tay đều do thẩm chuẩn bị ư?”

Lưu thẩm lắc đầu: “Cũng không hẳn là vậy. Cách vài bữa Triển đại nhân lại tới đây một lần, có những thứ là ngài ấy bảo ta mua, có mấy thứ do ngài ấy tự mang đến. Vài hôm trước trời đổ mấy trận tuyết lớn, trong thành lạnh vô cùng nên Triển đại nhân bảo ta mua thêm mấy tấm chăn nệm ấm áp. Còn trâm vòng đều do Triển đại nhân tự mua, lúc đó ta còn nói nếu chuẩn bị cho vị cô nương kia thì sao không mua đồ quý giá một chút, khi ấy Triển đại nhân cười và đáp cô nương ấy đã thấy rất nhiều đồ kỳ trấn dị bảo, vàng bạc châu ngọc cũng chẳng lấy làm lạ, nàng ấy thích những món đồ tinh xảo... Ôi chao, ngay cả vàng bạc châu báu cũng không thèm, vậy chắc hẳn nàng ấy phải sang quý không thua gì công chúa.”

Nghe những lời này, Đoan Mộc Thúy càng thêm chán nản, nàng ném chiếc vòng dây mây kia lên bàn, lúc trước nàng tưởng rằng Triển Chiêu chuẩn bị hết thảy những thứ này cho mình, nhìn cái gì cũng thấy yêu thích, bây giờ nghe nói chúng là của người khác, nhìn đâu cũng thấy gượng gạo, nàng cảm thấy mình chiếm chỗ của người ta, toàn thân bứt rứt, làm gì cũng phải cẩn thận như thể nàng chỉ là người đến làm khách.

Lưu thẩm thấy vẻ mặt nàng khác thường, ít nhiều cũng đoán được mấy phần, bà đành phải ngượng ngùng nói: “Lúc đó ta có hỏi Triển đại nhân bao giờ cô nương kia đến ở? Triển đại nhân trả lời rất lạ, có lúc bảo nàng ấy sẽ không quay lại nữa, có khi lại bảo mình cũng không biết chắc...

Đang nói một cách hào hứng, chợt thấy Đoan Mộc Thúy không có phản ứng gì, Lưu thẩm trầm mặc một hồi rồi bỗng nhớ ra điều gì đó: “Đoan Mộc cô nương, tối nay Triển đại nhân sẽ tới dùng cơm sao? Vậy phải làm món gì đây?”

Một lúc lâu sau Đoan Mộc Thúy mới chậm chạp đáp: “Mì sợi”.

Sao cơ? Mì sợi ư? Lưu thẩm ngờ rằng mình nghe lầm: “Chỉ có… mì sợi thôi sao?”

“Mì viên.” Đoan Mộc cô nương khai ân cho thêm một món khác.

Lưu thẩm nhất thời sững sờ nhìn Đoan Mộc Thúy.

Đoan Mộc Thúy cũng ngẩng đầu nhìn bà, chuẩn bị chỉ cần Lưu thẩm nói thêm một lời nào nữa thì nàng sẽ thêm ngay món cháo bột.

☆ ☆ ☆

Trở lại nhà bếp, Lưu thẩm nghiêm túc cân nhắc ý tứ của chủ tử mới, trong lòng thầm diễn giải.

Mì sợi lại thêm mì viên sao?

Là mì sợi bình thường thêm mì viên hay là...

Không thể nào, nếu chỉ chiêu đãi Triển đại nhân bằng mì sợi chan canh suông với mì viên canh suông thì thật vô lý, chẳng lẽ cô nương này muốn thử mình một phen, xem mình có thể làm ra mì sợi mì viên xuất chúng hay không?

Lưu thẩm lập tức tràn đầy tinh thần chiến đấu: Món này hoàn toàn không làm khó được bà, lấy canh gà hoặc canh xương làm nền, sợi mì phải là mì trứng gà dai dai, trong nước lèo phải cho thêm nấm, măng, chân giò hun khói, hải sâm xắt sợi, còn phải thêm rau cải xanh cắt nhỏ.

Tính toán trước sau, phần lớn nguyên liệu trong bếp đều có đủ, chỉ thiếu nấm tươi và măng, không sao không sao, nhanh chân chạy đi mua là được.

Lưu thẩm là điển hình của những người hành động mạnh mẽ, trong phút chốc bà đã cắp giỏ rau chuẩn bị ra trận, vừa định ra ngoài bà lại sực nhớ ra điều gì đó, đành phải đến làm phiền Đoan Mộc Thúy.

“Đoan Mộc cô nương.”

Cô nương ấy đang ngồi trên thềm cửa, hai tay bưng má thẫn thờ ngẩn ngơ, nghe vậy nàng bèn nghiêng đầu: “Ừm?”

Lưu thẩm thấy hơi buồn cười: “Cô nương, ta đi ra ngoài mua vài thứ, lát nữa Thải Tú cháu gái ta sẽ tới, ta có gói đồ giao cho nó, là cái bao màu xanh lục đặt ở trên kệ bếp trên cùng đó.”

“Ta biết rồi.”

☆ ☆ ☆

Kỳ thật Đoan Mộc Thúy cũng không hiểu tại sao mình lại ngồi ngẩn ở đây.

Vốn đang rất vui vẻ, sao tự nhiên lại thấy mất mát như vậy?

Chỉ vì ngôi nhà này là do Triển Chiêu dựng cho một vị cô nương khác ư?

Vị cô nương kia cũng quá bất cẩn, nhà của mình phải trông nom cho kỹ, sao lại để nhà cháy cơ chứ? Sau khi nhà cháy cũng phải mau chóng nghĩ cách tự mình giải quyết, định làm gì mà lại phải phiền đến Triển Chiêu?

Nếu nhà của nàng bị cháy thì chắc chắn nàng sẽ không làm phiền tới Triển Chiêu đâu, nàng sẽ...

Nàng sẽ...

Đoan Mộc Thúy còn đang trăn trở, cánh cửa bỗng vang lên tiếng gõ cốc cốc kèm theo tiếng gọi dè dặt: “Thẩm thẩm? Thẩm thẩm ơi?”

Đoan Mộc Thúy mới đầu còn sửng sốt, sau đó mới kịp phản ứng lại: Vừa rồi Lưu thẩm đã nói, chắc là cháu gái của bà ấy, tên là Thải gì đó tới phải không nhỉ?

Cửa không cài then, Đoan Mộc Thúy đẩy cửa mở ra, trước cửa là một cô nương vóc người gầy gò nhỏ thấp hơn nàng một cái đầu, nàng ta mặc áo màu đỏ tươi, quần màu xanh nhạt, trên ống quần còn thêu một cặp bướm vàng lớn.

Cô nương kia thấy nàng thì giật mình, vội khúm núm lùi về phía sau một bước: “Tiểu... Tiểu thư...”

Đoan Mộc Thúy cười: “Cô là Thải Tú đúng không?”

Lạ thật, nãy giờ nàng nghĩ mãi không ra, tự nhiên buột miệng lại nói ra được.

Thải Tú vội gật đầu: “Thẩm thẩm bảo ta tới lấy đồ.”

Đoan Mộc Thúy cho nàng ta vào nhà: “Lưu thẩm đã nói với ta rồi, để ta lấy cho cô.”

Nàng dẫn Thải Tú đi vào nhà bếp, vừa bước qua cửa liền thấy tay nải màu xanh nhạt kia nằm ở kệ bếp trên cùng, tay với không tới, nếu Thải Tú không có mặt ở đây thì nàng đã bay lên rồi... Thôi, không cần hù dọa người ta làm gì...

Đoan Mộc Thúy bê một cái ghế đẩu tới rồi trèo lên lấy tay nải, Thải Tú thấp thỏm không yên, vốn dĩ nàng ta muốn nói để mình trèo lên, nhưng đây không phải nhà nàng ta, người ngoài lại bê ghế trèo lên lấy đồ trên kệ thì còn ra thể thống gì nữa...

Vì vậy nàng ta ngẩng đầu nhìn Đoan Mộc Thúy, sợ nàng bị ngã.

Đoan Mộc Thúy nhanh chóng lấy được tay nải, nàng cúi đầu mỉm cười với Thải Tú.

Nụ cười lập tức đông cứng trên khuôn mặt, tâm trí nàng trở nên trống rỗng.

Thải Tú ngẩng đầu nhìn nàng, sợ nàng ngã xuống, trong đôi mắt chất chứa sự quan tâm lại thêm phần lo lắng.

Chuyện đó cũng không có vấn đề gì.

Vấn đề là, có một người đàn bà đang bám trên lưng Thải Tú.

Người đàn bà đó trông rất nhếch nhác, thân thể dường như đã bị thiêu cháy, chỉ còn lại cục thịt trần trụi ở nơi đáng lẽ phải là bàn tay, hai cánh tay vòng qua cổ Thải Tú, nước dãi bóng loáng từ khóe miệng nhễu ra, từng giọt từng giọt rơi vào tóc Thải Tú.

Ả ôm lấy cổ Thải Tú, cũng hơi ngẩng đầu nhìn Đoan Mộc Thúy, đôi mắt ả trợn ngược chỉ thấy mỗi lòng trắng, trắng ởn như bụng cá chết.

Đoan Mộc Thúy ngã xuống đánh “uỵch” một tiếng, cú ngã mạnh vô cùng, tôi thề rằng cú ngã này của nàng làm sàn bếp bằng đất nện cũng phải bốc lên biết bao nhiêu là bụi.

Thải Tú sợ hãi, nước mắt lập tức tuôn rơi: “Tiểu thư, tiểu thư...”

Nàng ta luống cuống tới đỡ Đoan Mộc Thúy dậy.

Đoan Mộc Thúy ngã không nhẹ, nàng lấy tay chống đất, rên rỉ ngẩng đầu lên.

Thải Tú chính là Thải Tú, chỉ có Thải Tú, còn người đàn bà kia đã biến mất tăm hơi.

“Tiểu thư,” nước mắt của Thải Tú rơi lã chã, “Ta không cố ý đâu tiểu thư.”

Chuyện này có gì liên quan đến nàng ta đâu, chỉ vì thẩm thẩm của nàng ta hầu hạ Đoan Mộc Thúy, khiến nàng ta cũng tự hạ thấp mình xuống một bậc, sợ đắc tội tiểu thư làm liên lụy đến thẩm thẩm.

Đoan Mộc Thúy dần dần hồi phục tinh thần, nàng tỏ vẻ không hề bận tâm, mỉm cười và nói: “Là do ta lỡ chân giẫm trượt, Thải Tú, cô đỡ ra đứng dậy đã”.

Thải Tú vội lấy tay áo lau nước mắt rồi đỡ Đoan Mộc Thúy ngồi trên một chiếc ghế trong nhà bếp.

Đoan Mộc Thúy lấy tay xoa xoa đầu gối, trên khuôn mặt hiện lên vẻ đau đớn: “Thải Tú, cô ra sảnh đường, trên bàn có lọ dầu xoa bóp, cô mang tới đây giúp ta.”

Thải Tú đáp “vâng” rồi xoay người sải bước ra ngoài sảnh. Trên bàn có lọ dầu xoa bóp ư? Đúng là lừa đảo, Thải Tú tìm được mới là lạ đó.

Liếc nhìn bóng dáng Thải Tú biến mất sau khung cửa, Đoan Mộc Thúy đứng phắt dậy, nàng đưa mắt nhanh chóng nhìn quanh một vòng, miệng lẩm bẩm: Củi gạo mắm muối tương giấm trà, củi gạo mắm muối tương giấm trà...

Nàng nhặt lấy một khúc củi trong bếp lò, lấy một nắm gạo trong hũ gạo, đổ vài giọt dầu từ bình dầu, lấy một nhúm muối, chút nước tương, giấm chua, lại thêm một ít vụn trà do Lưu thẩm làm rơi trên bàn lúc pha trà...

Củi gạo mắm muối tương giấm trà, nàng đều tìm được đủ cả.

Nàng xếp chúng thành một hàng cách ngưỡng cửa chừng hơn một trượng, khi nàng vừa đưa tay vẽ xong phù chú thì bóng dáng Thải Tú cũng xuất hiện trong tầm mắt.

Đoan Mộc Thúy chậm rãi đứng dậy, nàng đứng ở phía sau phù chú, nhìn Thải Tú đang tới gần một cách chăm chú.

Nàng không tin vừa rồi mình hoa mắt nhìn lầm, người đàn bà bám trên lưng Thải Tú hẳn là... quỷ...

Không có pháp lực, nàng cũng không dám chắc như đinh đóng cột, nhưng chẳng hề gì, nàng đã thu yêu nhiều năm dĩ nhiên là phải có cách.

Ma quỷ có tính thuần âm, chúng rất sợ khói lửa nhân gian.

Củi gạo mắm muối tương giấm trà lại thêm phù chú của nàng bày ra kết giới khói lửa nhân gian, nếu Thải Tú có thể bước qua đây thì sóng yên biển lặng bình an vô sự, nếu nàng ta không qua...

Vậy có lẽ Tế Hoa Lưu sẽ phải mở cửa trở lại.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »