Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6115 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 113
Image

Lúc tới cách kết giới khoảng chừng một hai bước Lihăới Thái Tử bỗng dừng lại.

Đoan Mộc Thúy khẽ nhíu mày.

“Tiểu thư, trên bàn ngoài sảnh không có dầu xoa bóp.”

Nàng ta nhìn thẳng vào Đoan Mộc Thúy, lưng ưỡn ra thẳng tắp, cằm hơi nhếch lên, vẻ khiêm nhường cung kính hèn mọn trước đó đã không còn nữa, nhưng khuôn mặt vẫn bình thường không lộ chút kiêu ngạo nào.

“Thế sao, vậy ta nhớ lầm rồi.” Đoan Mộc Thúy tươi cười, nàng lại trèo lên ghế với lấy tay nải màu xanh lục kia, “Thải Tú, tay nải của cô này”.

Thải Tú hơi mỉm cười, dưới chân như mọc rễ, vẫn không hề di chuyển: “Sao tiểu thư không tới đưa cho ta?”

“Lúc nãy ta vừa mới ngã”, Đoan Mộc Thúy hiếm khi tốt tính như vậy, “Cũng lười đi lại, thôi thì cô cứ vào mà lấy”.

Hai người, người bên trong kẻ bên ngoài, đằng sau ánh mắt khe khẽ mỉm cười ẩn hiện cuộc thi tài không ai nhường ai.

“Ta không lấy nữa đâu.” Thải Tú bỗng nhiên lặng lẽ lui quân, xoay người định rời đi.

“Này.” Đoan Mộc Thúy nhảy xuống khỏi ghế.

Thải Tú thản nhiên chẳng mảy may biến sắc, nàng ta vốn không xinh đẹp gì, mũi nhỏ mắt nhỏ, lông mày hơi lộn xộn, nước da vàng sạm, trên hai má lấm tấm nốt tàn nhang, vóc người nhỏ bé gầy gò, mặc áo màu đỏ tươi với quần màu xanh nhạt, trên ống quần còn thêu một đôi bướm vàng lớn.

Dù không lẫn giữa đám đông thì cũng rất khó để chú ý đến nàng ta, dẫu có chú ý đi chăng nữa thì cũng khó lòng nhớ được bộ dạng này.

Nhưng lúc này Thải Tú đứng thẳng tắp, tựa như gió lớn hơn nữa cũng không làm nàng ta lay động, những thứ xung quanh đều làm nền cho nàng ta, ánh mắt giống như làn nước tĩnh lặng, ở một nơi sâu thẳm nào đó có một mạch nước ngầm chực trào lên cướp lấy mạng người.

Đoan Mộc Thúy không nhìn nàng ta, chỉ huơ huơ tay nải màu xanh trong tay: “Không lấy thật ư?”

“Cũng không phải thứ gì quý giá, nếu tiểu thư thích thì để cho tiểu thư là được.”

“Vậy thì cung kính không bằng tuân lệnh.” Đoan Mộc Thúy cười duyên dáng, không hề tỏ ra tức giận, như thể nàng đang chiếm được món hời.

Nàng mở nút buộc tay nải ra ngay trước mặt Thải Tú, bên trong có một đôi giày đỏ rực chưa đóng đế, mặt trên thêu hình uyên ương quấn quýt bằng kim tuyến, còn có một chiếc khăn trùm đầu hình vuông cũng có màu đỏ tươi, quanh viền có đính tua rua màu đỏ.

Người có con mắt tinh tường vừa nhìn đã biết ngay đây là đồ cho tân nương.

Đoan Mộc Thúy bật cười: “Cho ta sao? Thế thì không ổn lắm, ta còn chưa muốn gả chồng đâu”.

Sau đó nàng chợt “ồ” lên một tiếng, đôi lông mày xinh đẹp hơi nhướng lên: “Lẽ nào Thải Tú cô nương sắp gả cho người ta rồi?”

“Cô nương tới tuổi đều phải bàn chuyện cưới hỏi mà Thải Tú không bận tâm đến ẩn ý trong lời nói của nàng.”

Đoan Mộc Thúy hơi buồn bực.

Rõ ràng nàng ta chỉ là một con quỷ nhưng lại cao ngạo muốn giương cung múa kiếm với nàng không chịu thua, có trời mới biết nàng muốn biến vật trong tay thành cục gạch đến mức nào, nếu không đập cho nàng ta đầu rơi máu chảy thì không được.

Suy đi nghĩ lại, cân đong đo đếm, dù sao nàng cũng không phải thần tiên chỉ cần trở tay là hô mưa gọi gió như trước kia, lúc này so ra cũng chẳng bằng người, dù có thể chặn được nàng ta thì cũng không thu phục được.

Nếu muốn thu phục nàng ta thì phải chuẩn bị chu toàn mọi thứ, tuy rằng nàng không cần rung chuông Thanh leng ca leng keng giống mấy tên đạo sĩ phô trương thanh thế, nhưng thu phục ma quỷ vẫn cần phải có thừng phép, gương đồng, thước thiên bồng…

Ý nghĩ cứ như vậy xoay chuyển mấy vòng, sắc mặt nàng cũng theo đó mà trở nên thất thường, rồi bỗng nhiên nàng nở nụ cười, buộc tay nải lại rồi thản nhiên bước ra khỏi cửa: “Đây”.

Thải Tú đưa tay nhận lấy như đã dự liệu từ trước: “Cảm tạ tiểu thư”.

Nàng ta biết chắc Đoan Mộc Thúy không thể bắt được mình.

Vì thế ở giữa một người biết đối phương là quỷ, một kẻ biết đối phương biết mình là quỷ có một lớp giấy ngăn mỏng manh nhưng chẳng ai giơ tay chọc thủng, đôi bên nói cười với nhau, nói năng đưa đẩy nhìn trước ngó sau rồi từ biệt nhau một cách khách khí.

Tôi không biết Thải Tú nghĩ gì, dù sao tôi cũng chẳng quen biết nàng ta, nhưng đối với Đoan Mộc Thúy, sau một trăm mười mấy chương vừa qua, tôi dám khẳng định rằng lúc nàng vịn khung cửa cười hết sức chân thành mà vẫy tay hẹn gặp lại Thải Tú, nàng đã nghiến răng ken két, chưa biết chừng còn có thể cắn đứt cả xích sắt cũng nên.

Không kẻ nào được phép khiêu khích sự tôn nghiêm của thần tiên! Thần tiên giáng phàm lại càng phải được yêu mến và tôn kính, nếu để một ả cô hồn dã quỷ ăn hiếp thì nàng còn mặt mũi nào lăn lộn trên đời nữa!

Vì vậy khi bóng dáng Thải Tú biến mất ở đầu ngõ, nụ cười của Đoan Mộc Thúy lập tức tắt ngấm, nàng giận đến tức cả ngực, huyệt thái dương nhói lên, thế là nàng bắt chước Tây Thi ôm ngực một hồi. Đây cũng là một kiểu bắt chước chẳng nên hồn, bởi vì người trên đời này đều biết Tây Thi ôm ngực nhíu mày khiến người ta nhìn vào mà thương xót, đâu như vị cô nương đây ôm ngực mà mắt mũi đằng đằng sát khí, nếu chỉ xét trên khía cạnh thưởng thức mỹ học thì đến cả Đông Thi [12] cũng hơn nàng ba con phố.

Nàng còn mắng một cách gay gắt: “Ngươi chết chắc rồi!”

☆ ☆ ☆

Khi Triển Chiêu tới, mặt trời vừa bắt đầu ngả về phía tây, thực ra chuyện trong cung vẫn chưa hoàn thành, y đành phải viện cớ có chuyện quan trọng, xin Bao đại nhân và thánh thượng cho phép được cáo lui.

Trong mắt Bao đại nhân và thánh thượng, Triển Chiêu là một người cực kỳ giữ lễ, hành xử vô cùng đúng mực, y nói có việc thì đó nhất định phải là chuyện quan trọng, nếu y nói đó là chuyện quan trọng thì đó hẳn phải là chuyện vô cùng khẩn cấp.

Vì thế không cần phải nhiều lời, lập tức phê chuẩn.

Đương nhiên bọn họ không biết chuyện quan trọng của Triển Chiêu chỉ là một cuộc hẹn ăn cơm sau buổi xế chiều.

Viết đến đây xin quý vị cho tôi che mặt ba phút.

Đúng vậy, các vị đoán không sai, nữ chính không phụ sự mong đợi của mọi người, chạy rồi.

Lúc Triển Chiêu đến nơi, Lưu thẩm đang bận rộn tráng mì trong bếp, còn canh gà đang sôi trong chiếc nồi sắt đặt trên bếp lò.

Mùi thơm thoang thoảng từ nhà bếp bay ra tận ngoài sân, từ từ phủ lên chuông phép, gương trấn trạch, khánh sắt, pháp ấn bằng gỗ, kiếm gỗ đào, bát hương, còn có những lá cờ xí để dựa vào tường, khi có cơn gió chẳng biết từ đâu tới thổi qua là lá cờ lại khẽ rung rinh.

Triển Chiêu sửng sốt, nếu không phải có mùi canh gà thơm nồng thì y còn tưởng nơi đây sắp có đạo sĩ lập đàn cầu khấn.

Y chưa kịp lấy lại tinh thần thì Lưu thẩm đã rảo bước ra ngoài, hai tay dính đầy vụn mì, lúng túng nói: “Mấy thứ này là do Đoan Mộc cô nương mua về đấy ạ.”

Có trời mới biết, lúc bà đi chợ về, vị cô nương ấy liền hỏi mượn bạc, trước đó Lưu thẩm đã được Triển Chiêu dặn dò, Đoan Mộc cô nương có muốn mua thứ gì thì cứ nghe theo ý nàng, vì thế bà vội vàng lấy bạc, dâng lên cho nàng bằng cả hai tay.

Trong lúc nhặt rửa rau, Lưu thẩm còn suy nghĩ miên man không biết Đoan Mộc cô nương sẽ mua thứ gì, là son phấn hay là khăn lụa áo tơ? Đàn cổ sáo tiêu hay là giấy nghiên bút mực? Cô nương này vẻ ngoài xinh đẹp, nhất định là rất dịu dàng khả ái, tinh thông cầm kỳ thi họa, vừa khéo đúng lúc Thải Tú cháu gái của mình sắp kết hôn, chắc có thể xin Đoan Mộc cô nương viết cho một chữ Hỉ lớn...

Nào ngờ lần này mắt nhìn người của lệch xa đến ba mươi dặm, cô nương ấy ôm một đống pháp khí trở về, phía sau còn có mấy tên sai vặt giúp đưa đồ tới, cơ man trống chuông cờ quạt, khiến bà hoảng hồn tưởng Đoan Mộc Thúy muốn xuất gia làm đạo cô, trong lúc nhất thời bà kinh sợ đến mức hai mắt không chớp, tay chắp trước ngực, miệng liên tục niệm bảy tám câu A Di Đà Phật.

Mấy câu niệm Phật này khiến Đoan Mộc Thúy rất ngậm ngùi, nói đúng ra nàng là thần tiên Đạo gia, mấy ngàn năm trôi qua, nàng thấy Đạo giáo ngày một suy thoái còn Phật giáo hương khói ngập tràn, trong lòng không khỏi cảm thấy tức giận, có lúc cũng thầm chê trách đôi câu, nhưng sự thật mạnh hơn lời nói, nền tảng của Phật giáo trong quần chúng quả thực rộng lớn hơn, Lưu thẩm là một ví dụ!

Nàng thở dài thườn thượt, cảm nhận một cách sâu sắc rằng mình phải gánh vác trọng trách làm rạng danh Đạo môn, đường còn xa tu còn dài, bước đầu tiên nhất định phải thật vang dội. Thế là nàng chạy theo Lưu thẩm hỏi xem nhà Thải Tú ở đâu, sau đó mang theo một ít pháp khí, ào ào rời đi như một cơn gió.

“Thải Tú sao?” Triển Chiêu hơi nhíu mày.

“Là cháu gái của lão thân”. Lưu thẩm nhanh chóng đáp một câu, bà ngẫm nghĩ rồi ra vẻ khôn ngoan mà phỏng đoán: “Họ đều là cô nương trẻ tuổi, chắc là thấy hợp ý nên có chuyện riêng muốn nói với nhau đó thôi”.

Cầm pháp khí Đạo gia đến nhà người ta nói chuyện riêng ư? Triển Chiêu nghẹn họng không nói nên lời, sau một hồi lâu mới cất tiếng hỏi: “Vậy nhà Thải Tú cô nương ở đâu?”

☆ ☆ ☆

Nhà Thải Tú ở vùng ngoại thành phía đông, ngược hướng với nhà mới của Đoan Mộc Thúy.

Triển Chiêu đi như bay, những người sống lâu trong phủ Khai Phong đều kinh qua nhiều chuyện, nhìn từ xa đã vội tránh đường, sau đó tụ tập lại suy đoán xem vụ án thế nào mà phải phiền đến Triển hộ vệ của phủ Khai Phong.

Cũng có người vừa mới vào thành, rướn cổ lên hóng chuyện, trong ánh mắt lộ ra vẻ hâm mộ, lòng còn thầm nghĩ người ở chốn phồn hoa có khác, không chỉ có tướng mạo xuất chúng mà ngay cả chạy cũng đẹp, tay áo tung bay trong gió, thật đúng là nhìn cả nghìn lần cũng không thấy chán.

Y đi vội vã, chẳng mấy chốc đã đến ngoại ô phía đông, nắng vẫn còn buông sau góc mái hiên, làn sương chiều xám nhạt từ bốn phía chầm chậm tụ lại, những ngôi nhà hai bên phố dần lộ ra ánh nến chập chờn mờ ảo.

Qua con hẻm này là tới nơi ở của Thải Tú, bước chân Triển Chiêu có chút vội vàng, y cảm thấy vạt quan bào đỏ tươi hơi vướng víu nên đưa tay vén vạt áo sang một bên, đúng lúc này có một câu nói từ cửa hàng phía bên tay trái bay ra, không đầu không đuôi.

“Vậy tân lang phải mặc y phục như thế nào?”

Triển Chiêu dừng phắt lại.

Vào khoảnh khắc đứng khựng lại, y mới nhận ra hai chân mình hơi run rẩy, trái tim cũng đập dồn dập.

Triển Chiêu thầm chế giễu bản thân đã quá vội vàng, y nhẹ nhàng thở phào một hơi, bước về phía cửa hàng kia.

Khung cửa của cửa hàng hơi cũ kỹ, nét chữ sơn trên biển có nhiều chỗ bong tróc loang lổ, phần lớn cửa hàng ở vùng ngoại ô đều như thế, ít khách lui tới nên cũng không có ý trang hoàng lại, để mặc cho chúng dần dần tàn tạ.

Đây là một cửa hàng cắt may y phục.

Trên quầy hàng sơn đen có một ngọn đèn dầu bằng đồng, ngọn lửa leo lét cố gắng chiếu sáng hơn một trượng xung quanh.

Sau quầy có một tên tiểu nhị của cửa hàng, gương mặt đầy vẻ thân thiện của kẻ làm ăn buôn bán.

Đối diện với hắn là vị cô nương đã hẹn ăn cơm rồi lỡ hẹn, nàng đang cầm trên tay một bộ váy cưới màu đỏ tươi, vạt váy buông rủ xuống mặt đất.

Đoan Mộc Thúy không thấy Triển Chiêu, chỉ nhìn về phía tên tiểu nhị kia và lặp lại câu hỏi của mình một lần nữa.

“Tân lang phải mặc y phục như thế nào?”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »