_khaiphongchiquai005.jpg)
Tên tiểu nhị kia mở miệng định đáp lời nàng, chợt thấy ánh sáng tối sầm lại, kinh nghiệm cho hắn biết có khách đến, hắn vội ngẩng đầu nhìn ra ngoài, vốn dĩ hắn muốn tươi cười chào hỏi vị khách kia, nhưng khi nhìn thấy Triển Chiêu mặc quan phục thì trái tim hắn lại hẫng một nhịp, miệng nín bặt không thốt nên lời.
Đoan Mộc Thúy nhìn theo ánh mắt của hắn, nửa kinh ngạc nửa vui mừng: “Triển Chiêu?”
“Triển... Triển đại nhân?” Tên tiểu nhị kia đã từng nghe danh Triển Chiêu, biết y là phụ tá đắc lực của phủ doãn phủ Khai Phong, trong lòng lại càng thêm luống cuống.
Triển Chiêu nở nụ cười nhã nhặn, ý bảo tiểu nhị không cần phải lo lắng, sau đó y đưa tay vén tấm áo cưới bị rơi xuống đất: “Cô mua sao?”
“Ừm.” Đoan Mộc Thúy hơi giơ tấm áo lên, “Có đẹp không?”
Chất liệu không tốt lắm nhưng sắc vải đậm màu tươi tắn, tấm áo đột nhiên trải rộng trước mặt như mở ra vẻ vui tươi đến chói mắt, khóe môi Triển Chiêu khẽ nhếch lên: “Đẹp lắm.”
“À... Cô nương, y phục của tân lang…” Tiểu nhị từ sau quầy đưa tới một bộ y phục.
Đoan Mộc Thúy đưa bộ áo cưới cho Triển Chiêu, sau đó tự mình nhận lấy bộ y phục kia rồi giũ ra nhìn kỹ, thật ra nó cũng không có gì đặc biệt, Triển Chiêu nhìn qua chỉ thấy nó là một bộ y phục màu đỏ cho nam nhân mà thôi.
Nàng nhìn kỹ lại, sau đó dường như vẫn muốn tìm người ướm thử, ánh mắt nàng lướt qua rồi chợt dừng lại trên người Triển Chiêu, trong phút chốc nàng“ồ” lên một tiếng như phát hiện ra châu Mỹ rồi ngạc nhiên hỏi: “Triển Chiêu, ngài suốt ngày mặc y phục giống đồ tân lang làm gì?”
Thật kỳ lạ, đây không phải lần đầu tiên y mặc quan phục xuất hiện trước mặt Đoan Mộc Thúy, vậy tại sao hôm nay nàng lại thấy không thuận mắt đến vậy?
Nhưng nàng vừa hỏi đã quên ngay, kế đó lại nhét bộ y phục trong tay vào lòng Triển Chiêu, rồi nàng nói với tiểu nhị: “Những thứ khác cũng gói lại cho ta.”
Tiểu nhị vâng dạ, lấy từ trong tủ ra một tấm khăn trùm và màn vải màu đỏ rực, gấp lại ngay ngắn rồi dùng vải đỏ gói lại thật kỹ, Đoan Mộc Thúy cầm chưa nóng tay đã nhét ngay vào lòng Triển Chiêu.
“Này.” Hai tay Triển Chiêu ôm cả đống đồ, bao cuối cùng còn chất thật cao, dường như che khuất tầm mắt của y khiến y phải lên tiếng kháng nghị.
Đoan Mộc Thúy đang trả tiền, tiểu nhị đang nhận tiền, nói chung không có ai để ý tới y.
☆ ☆ ☆
Ra khỏi cửa hàng, cuối cùng lương tâm của vị cô nương này cũng trỗi dậy, nàng bèn giúp y cầm mấy thứ.
Bấy giờ Triển Chiêu mới có cơ hội hỏi nàng: “Cô mua mấy thứ này để làm gì?”
“Thành thân đó.” Nàng đáp như lẽ đương nhiên. Triển Chiêu không đi tiếp nữa.
Đoan Mộc Thúy bước thêm mấy bước mới nhận ra Triển Chiêu không đi theo mình, nàng bèn quay đầu lại nhìn y.
“Ai thành thân?”
Đoan Mộc Thúy đảo mắt, cười hì hì đáp: “Ta đấy.” Sắc mặt Triển Chiêu trầm xuống, y chẳng nói chẳng rằng.
Mới đầu Đoan Mộc Thúy còn cười hì hì, chờ Triển Chiêu hỏi lại nàng, nào ngờ Triển Chiêu chẳng những không hỏi mà ngay cả nhìn cũng không nhìn nàng, y cụp mắt xuống, mặt lặng như nước, cứ đứng yên một chỗ, khi có cơn gió thổi qua tay áo y khẽ bay lên.
“Này, Triển Chiêu.” Nàng chờ đến mất kiên nhẫn, buộc lòng phải cất tiếng gọi y.
“Này, Triển Chiêu.” Nàng đành phải quay trở lại, ngẩng mặt nhìn y.
“Này, Triển Chiêu!” Nàng nóng nảy kéo tay áo y, “Triển Chiêu.”
Triển Chiêu đưa mắt nhìn nàng, một ánh nhìn không lộ biểu cảm, cũng không thấy được cảm xúc của y.
Đoan Mộc Thúy dịu giọng: “Không phải ta thành thân đâu.”
“Vậy là ai?”
“Là một... nữ, nữ quỷ.”
“Tự nhiên lại đổi nghề ư?” Cõi lòng Triển Chiêu được thả lỏng, y trêu chọc nàng, “Môn chủ Tế Hoa Lưu chuyên thu phục tinh quái giờ lại chuyển sang giúp quỷ cưới gả đó sao?”
Đoan Mộc Thúy không để ý đến những lời này, nàng còn đang nghĩ vừa rồi hình như có gì đó sai sai, đang ngẫm nghĩ bỗng nàng nổi giận: “Triển Chiêu, lúc nãy ngài dám lờ ta đi!”
Hay lắm, bây giờ mới phản ứng kịp, cung phản xạ của cô nương này đúng là dài thật.
Đương nhiên nàng không chỉ giận vì chuyện này, điều khiến nàng bực mình chính là tự nhiên nàng lại chủ động tự thú như một tên trộm bị quan sai bắt được!
Làm sao mà sống trên đời được nữa đây, sau khi không làm tiên, nàng bị quỷ chèn ép thì thôi đi, ngay cả Triển Chiêu cũng dám bắt nạt nàng, năm đó trên trời dưới đất, đừng nói là Triển Chiêu, dù có là Bao Chửng hay cha con hoàng đế cũng phải nghe nàng dạy bảo, bây giờ không có thực lực, ngay cả nói chuyện cũng không đủ sức, chưa nói được hai câu đã phải chịu thua, thật mất mặt lắm thay.
Cứ thế này thì không ổn, phải nhanh chóng nghĩ cách mới được....
Trong lúc nàng bận suy nghĩ, Triển Chiêu đã gọi nàng mấy tiếng: “Đoan Mộc!”
"Hả?"
“Cô vẫn chưa nói cho ta biết chuyện này là thế nào”. Triển Chiêu dùng ánh mắt chỉ vào đống bọc lớn bọc nhỏ y đang ôm trước ngực.
Do đó chúng ta quay ngược thời gian về khoảnh khắc cô nương này vội vã đi ra khỏi cửa.
☆ ☆ ☆
Chuyện kể rằng vị cô nương này đằng đằng sát khí cầm thước thiên bồng với thừng phép đi tìm chỗ ở của Thải Tú, ban đầu nàng án binh bất động để tránh làm những người khác vạ lây. Chờ đến khi Thải Tú một mình ra ngoài lấy nước, nàng bèn âm thầm nấp vào một chỗ niệm pháp chú, thừng phép vươn tới trói chặt lấy Thải Tú, bấy giờ nàng mới dương dương đắc ý ra khỏi chỗ nấp.
Thải Tú giãy giụa mấy cái, thấy nàng đi ra thì vẻ hoảng hốt trên khuôn mặt lập tức biến mất, nàng ta đứng thẳng người, thản nhiên nói: “Thì ra là cô.”
Đoan Mộc Thúy đứng khoanh tay như tắm mình trong gió xuân: “Sao hả, bất ngờ lắm đúng không?”
Ý của nàng là: Không ngờ là ta phải không?
Nào ngờ Thải Tú lại “ừm” một tiếng, bình tĩnh tự nhiên đáp: “Ta không ngờ ngươi lại nhỏ nhen như vậy”.
Một đòn trời giáng, Đoan Mộc Thúy tức đến mức suýt nữa ngã vật ra.
Dù sao Thải Tú cũng đang bị trói, chắc hẳn nàng ta cũng không thể bỏ chạy, Đoan Mộc Thúy quyết định lấy lòng dạ thần tiên cảm hóa nàng ta, vì thế nàng bèn nói: “Tại sao ta thu phục quỷ quái, hàng yêu trừ ma lại bị gọi là nhỏ nhen cơ chứ?”
“Người có người tốt kẻ xấu, quỷ cũng phân chia thiện ác, cho dù là quỷ nhưng ta không hề hại người, cô dựa vào đâu mà bắt ta?”
Quãng đời bắt yêu của Đoan Mộc Thúy trước kia chưa bao giờ thiếu đi những đoạn đối đáp, đối với vấn đề Thải Tú vừa nói nàng cũng đã tổng kết được một bộ bí kíp đáp trả.
“Nếu đã chia dương gian âm thế thì người và quỷ dĩ nhiên cũng có chỗ của riêng mình, lẽ nào quỷ không sợ người thì có thể cho phép người và quỷ sống cạnh nhau hay sao? Chuyện này cũng giống như mãnh hổ trong núi sâu vào giữa phố đông, dù hổ có nói mình không ăn thịt người thì liệu người trên đường có cho phép nó thong thả đi khắp hang cùng ngõ hẻm không?”
Thải Tú hơi sửng sốt, sau đó nghiến răng nói: “Thật không công bằng.”
“Muốn công bằng thì đi bàn bạc với Diêm Vương, ở dương gian không có ai xét được nỗi oan ức của cô. Hơn nữa”, Đoan Mộc Thúy càng nói càng giận, “Âm quỷ không thể đứng dưới ánh mặt trời, cô đi khắp nơi như vậy rõ ràng là hấp thụ dương khí của Thải Tú, khiến Thải Tú hao tổn tuổi thọ. Huống hồ ta nghe nói cô còn muốn lấy chồng, lấy thân quỷ gả cho người ở dương thế không phải hại người thì là cái gì?”
Cô còn nói mình không phải là ác quỷ ư, chỉ hai điều trên đã đủ để ta đánh cho cô hồn phi phách tán rồi.”
Thải Tú im lặng hồi lâu sau đó lòng đầy sầu não, thở dài mà nói: “Quả thực ta có lỗi với Thải Tú cô nương”.
“Vậy còn người cô muốn gả thì sao, cô không thấy có lỗi ư?” Đoan Mộc Thúy bất mãn, “Ta đã hỏi Lưu thẩm rồi, nghe nói đó là một chàng trai trẻ ở bang chuyển hàng, từ nhỏ đã lớn lên bên Thải Tú. Hai bọn họ tâm đầu ý hợp, cô chen vào làm gì?”
Thải Tú đột nhiên ngẩng đầu lên, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng từng chữ: “Không phải hắn.
“Cái gì không phải hắn?”
“Người ta muốn gả cho không là phải hắn.”
Đoan Mộc Thúy vô cùng kinh ngạc: “Vậy cô muốn gả cho ai?”
☆ ☆ ☆
“Vậy cô nương ấy gả cho ai?” Lúc này Triển Chiêu cũng rất ngạc nhiên, không hề thua kém so với Đoan Mộc Thúy khi đó.
Đoan Mộc Thúy thở dài: “Cứ đi theo ta rồi ngài sẽ biết.”
Thế là Triển Chiêu không hỏi thêm nữa, chỉ lẳng lặng đi theo nàng. Hai người khi thì sóng vai, lúc lại một trước một sau, dần dần đi tới một vùng đất hoang vu, hai bên đường không có người ở, cỏ hoang mọc quá mắt cá chân, đưa mắt nhìn xa chỉ thấy đen kịt một màu, không mảy may có lấy một tia sáng.
Đường dưới chân gập ghềnh, Triển Chiêu nhắc nhở nàng: “Đoan Mộc, cô đi cẩn thận đấy”.
Chưa kịp dứt lời thì chính y đã vấp một cái, Đoan Mộc у Thúy bật cười, bỗng nàng đứng khựng lại, đưa tay chỉ về phía trước: “Ở kia kìa”.
Nhìn theo tay nàng chỉ thấy một màn đêm tối tăm, một lúc sau mới xác định được đường nét của một ngôi nhà, dường như là một gia đình giàu có, Triển Chiêu tò mò hỏi: “Vùng này vẫn còn người ở ư?”
Đoan Mộc Thúy lắc đầu: “Đã hoang phế từ lâu rồi.”
Lúc tới gần thấy cánh cửa đã mục nát quá nửa, trục cửa bên phải long ra, treo lỏng lẻo chỉ chừa lại một khe hở cỡ một người, bên cửa có một chiếc đèn lồng nằm lăn lóc, thân đèn hỏng mấy chỗ nhưng miễn cưỡng vẫn có thể dùng được.
Đoan Mộc Thúy cúi xuống nhặt chiếc đèn lên, nàng nói với Triển Chiêu: “Triển Chiêu, hỏa chiết tử”.
Triển Chiêu gom đống bọc hàng trong lòng lại để rảnh tay lấy hỏa chiết tử, y vừa rút ra thì bỗng có gió nổi lên thổi tắt ngọn lửa, Triển Chiêu tránh vào dưới mái hiên, thổi lửa lên, vừa để sát vào chiếc đèn thì một trận gió lại thổi tới, ngọn lửa chập chờn rồi vụt tắt.
Triển Chiêu không còn cách nào khác, đành phải nói: “Đoan Mộc, cô qua đây chắn một chút”.
Đoan Mộc Thúy đáp ừ một tiếng, nàng đứng đối diện với Triển Chiêu, Triển Chiêu cúi người xuống tựa như nửa mái vòm cẩn thận bảo vệ hỏa chiết tử, Đoan Mộc Thúy cũng cúi xuống, che chắn ở phía Triển Chiêu không thể che được, cả hai như khom người tạo ra một thế giới nhỏ xíu, dù có mưa gió ập tới cũng không thể xâm nhập.
Với một tiếng “phực” nhẹ nhàng kèm theo làn khói mong manh, ngọn lửa cuối cùng cũng cháy lên, Đoan Mộc Thúy vui vẻ nói: “Được rồi.”
Triển Chiêu mỉm cười nhìn nàng, ngọn lửa mới lên tựa như bột phấn nhàn nhạt, thoa lên gương mặt nàng một sắc màu dịu dàng, ngay cả loại phấn tốt nhất thế gian này cũng khó tô vẽ được lớp trang điểm uyển chuyển như vậy.
Xung quanh tối đen như mực, xòe tay chẳng thấy năm ngón, thậm chí không có lấy một tiếng động, trong một thoáng ngẩn ngơ lòng Triển Chiêu bỗng nảy sinh ảo giác, tưởng như giữa đất trời chỉ có nơi đây là sáng sủa và ấm áp.
Y cẩn thận đưa hỏa chiết tử vào trong lòng chiếc đèn, chẳng mấy chốc ánh sáng màu vàng xuyên qua lớp giấy dán bẩn thỉu, chiếu sáng hơn một trượng xung quanh.
Hai người cẩn thận bước vào qua khe cửa, trong sân càng thêm im ắng, nơi đây quanh năm không có một bóng người, chiếu đèn khắp bốn phía thấy đồ đạc mục nát nằm la liệt, có lẽ do bị ánh sáng của ngọn đèn quấy nhiễu nên những con côn trùng không biết tên nhanh chóng chạy xuống khỏi đám đồ đạc, chui sâu vào đám cỏ cao ngang đầu gối.
Đoan Mộc Thúy dẫn Triển Chiêu đi dọc hành lang, bên hành lang có những lỗ do nước mưa bào mòn, trong lỗ tích đầy nước và vụn cỏ, Triển Chiêu không khỏi nhìn về phía mái hiên, những hạt mưa từ trên mái cong nhỏ xuống, phải tích lũy bao nhiêu năm mới có thể khoét ra những lỗ sâu như thế vào thềm đá?
Trong lúc y còn đang suy nghĩ miên man, Đoan Mộc Thúy đã rẽ vào một gian phòng bên cạnh, ánh sáng của ngọn đèn chiếu vào trong, khắp phòng phủ đầy bụi, ở giữa có một đống tro tàn, trông như có một ngọn lửa đã được đốt lên ở đây, bên cạnh là một cái âu sứ sứt sẹo nằm nghiêng ngả, trong âu còn chứa một ít nước canh.
Ngọn đèn chuyển sang hướng khác, Triển Chiêu để ý thấy trong góc khuất nẻo có một lão già đang cuộn mình lại, ông ta rất già, gầy gò, da mặt sần sùi chảy sệ xuống, trên người khoác một chiếc áo choàng da thủng lỗ chỗ, viên lông đã rụng gần hết, chỉ còn lại vài sợi đen đúa bóng dầu không thể nhận ra màu sắc trước đó, dáng ngủ của lão hết sức thô bỉ, một chân duỗi ra, bàn chân để trần, lòng bàn chân có những vết chai dày cui.
Sau đó dường như giấc ngủ không được thoải mái nên lão cau mày ậm ừ, đưa tay toan gãi cổ, khi lão giơ tay lên, Triển Chiêu nhìn thấy bàn tay gầy guộc giống như vuốt chim, móng tay rất dài, bên trong tích đầy cặn bẩn.
“Này, Trương Văn Hưởng,” Đoan Mộc Thúy cúi xuống, ghé vào tai lão gọi lớn, “Sắp làm tân lang rồi sao còn ngủ thế này?”