_khaiphongchiquai005.jpg)
Trương Văn Hưởng? Dù thế nào đi nữa Triển Chiêu cũng không thể liên tưởng cái tên thanh nhã này với lão già bất nhã trước mặt.
Trương Văn Hưởng giật mình, ngơ ngác mở mắt ra, do tuổi đã cao nên đôi mắt mờ đục phải mất một lúc lâu mới lấy được tiêu cự, lúc nhìn thấy Đoan Mộc Thúy dường như lão có chút biểu cảm, há miệng lẩm bẩm câu gì đó.
Đoan Mộc Thúy hoàn toàn không hiểu lão đang nói cái gì, lão nói thều thào như có đờm dính vào cổ họng, thật ra thì từ khi nhìn thấy người này, nàng chưa từng nghe rõ bất cứ lời nào của lão.
“Đêm nay ông phải thành thân, đừng có ngủ nữa!” Đoan Mộc Thúy từ tốn nói lớn từng câu từng chữ, Trương Văn Hưởng dường như nghe hiểu được chút ít, lão lại ậm ừ nói gì đó, nước miếng theo khóe miệng chảy xuống.
Đoan Mộc Thúy thở dài: “Triển Chiêu, chúng ta đi bố trí tân phòng [13] đi.
Hai người xuyên qua hành lang gấp khúc đi hậu viện, gió thổi qua đầu ngọn cỏ tạo ra những tiếng động kỳ lạ, như thể một con thú khó mà mô tả nổi, đang âm thầm bám theo bước chân của họ.
Đoan Mộc Thúy hơi căng thẳng, nàng không nhịn được phải quay đầu nhìn lại.
“Người tên Trương Văn Hưởng đó, nàng đột nhiên hạ giọng, “Nghe nói lúc còn trẻ là cũng là tài tử một phương”.
“Chuyện đó là từ khi nào?” Triển Chiêu thì thầm.
“Không biết nữa, là lúc chiến tranh loạn lạc, thiên hạ vừa được định đoạt hoặc có khi còn chưa biết vào tay ai. Triển Chiêu, nhìn qua trông lão cũng tới một trăm tuổi rồi.”
Một trăm tuổi ư? Triển Chiêu bật cười, nếu quả thật là như vậy thì lúc lão còn trẻ, trên đời này còn chưa có Đại Tống.
“Tịnh Dung nói Trương Văn Hưởng viết từ [14] rất hay, lời văn tuyệt diệu không thua gì Lý Hậu Chủ [15] . Tịnh Dung chính là nữ quỷ chiếm lấy thân xác của Thải Tú đó.”
Lý Hậu Chủ? Vi Mệnh Hầu? Vị vua mất nước, nửa đời mang nhục, ngày đêm chỉ biết lấy nước mắt rửa mặt, sống phụ thuộc vào kẻ khác, ngay cả người bên gối cũng không thể che chở. Trên phố có lời đồn Thái Tông thèm muốn sắc đẹp của Tiểu Chu Hậu [16] , mấy lần ép Tiểu Chu Hậu ở lại trong cung, mỗi lần Tiểu Chu Hậu trở về đều vừa khóc vừa mắng.
Suy cho cùng đó đều là chuyện trước kia, lúc mới vào giang hồ Triển Chiêu từng nghe qua nhưng y cũng không có hứng thú dò la những chuyện riêng của người khác, chỉ có điều y rất khinh thường những kẻ lăng nhục nữ lưu y yếu mềm. Cho đến sau này y bước vào triều đình, đối với chuyện hoàng gia lại càng biết nói năng thận trọng, nếu không phải vì Đoan Mộc Thúy bỗng nhiên nhắc tới Lý Hậu Chủ thì y cũng chẳng nhớ nổi chuyện này.
Nhưng Lý Hậu Chủ tài lắm nhục nhiều, nửa đời đau khổ, lấy Lý Hậu Chủ so với Trương Văn Hưởng có lẽ cũng chẳng phải dấu hiệu tốt lành gì, huống hồ giữa thời chiến tranh loạn lạc, văn sĩ có khác gì cây cỏ, biết bao kẻ phải lang bạt thậm chí chết bất đắc kỳ tử.
Không biết Trương Văn Hưởng đã chèo chống thế nào để sống đến lúc tuổi già lạnh lẽo thê lương bị người đời chán ghét thế này.
“Tịnh Dung là thê tử chưa xuất giá của Trương Văn Hưởng, khi hai nhà chạy nạn gặp phải cướp đường, trong lúc vội vã đường ai nấy chạy, chỉ kịp dặn nhau đoàn tụ ở quê cũ, đến lúc đó sẽ thành hôn”
“Sau đó Tịnh Dung trải qua trăm nghìn cay đắng, dẫn theo một nha hoàn trở về quê cũ, hai người bán hết chút đồ đạc ít ỏi, khổ sở sống qua ngày chỉ chờ Trương Văn Hương quay về, nào ngờ chờ mãi đợi mãi cũng chẳng thấy lão đâu, không biết đã xảy ra chuyện gì.”
“Thế rồi tai họa lại ập đến, gần đó có một tên vô lại thèm muốn sắc đẹp của Tịnh Dung, lại thấy nàng ta không có chỗ nương tựa, nhân một đêm nọ tụ tập một đám người xông vào cướp sạch căn nhà này, không chỉ chà đạp Tịnh Dung mà còn giết người diệt khẩu.”
Triển Chiêu đột nhiên dừng bước chân, phẫn nộ mắng: “Khốn nạn.”
Đoan Mộc Thúy cũng dừng lại, ngơ ngác nhìn Triển Chiêu một hồi, rồi nàng cúi đầu xuống, đưa tay che khe hở trên chiếc đèn lồng, ánh mắt của nàng cũng thoáng ngẩn ngơ, một lúc lâu sau nàng mới khẽ nói: “Cũng không biết tại sao Hắc Bạch Vô Thường lại không bắt nàng ta đi, lúc ta hỏi thì nàng ta nói có lẽ vì khi đó có quá nhiều người chết”.
Thời buổi loạn lạc mạng người như cỏ dại, ngay cả quỷ cũng không bị bắt đi.
“Về sau nàng ta trở thành cô hồn trong ngôi nhà này, mỗi ngày đều tựa vào khung cửa chờ Trương Văn Hưởng trở về, về để còn thành thân”. Nói đến đây trên môi nàng thoáng hiện lên một nụ cười mỉa mai, “Không biết đợi bao nhiêu năm rồi, chắc cũng phải đến sáu bảy chục năm, Trương Văn Hưởng tự nhiên lại quay về.”
Giọng nàng hơi run run: “Lạ thật, nếu như lão còn sống thì tại sao bao nhiêu năm như vậy vẫn không quay trở về? Có chuyện gì lớn kìm chân lão mà phải mất đến sáu bảy chục năm?”
Triển Chiêu im lặng.
“Cuối cùng Tịnh Dung cũng chờ được lão trở về, nàng ta vui sướng vô cùng, rốt cuộc cũng có thể thành thân như ý muốn. Nhưng nàng ta là quỷ, Trương Văn Hưởng không nhìn thấy nàng ta, cũng chẳng nghe được giọng nói của nàng ta, vậy nên nàng ta bám vào thân thể của Thải Tú, đi thu xếp hỗn sự giữa mình và Trương Văn Hưởng.”
“Ta với Tịnh Dung đã giao đấu với nhau, nàng ta là tiểu thư nhà giàu, có chủ kiến, hiểu lý lẽ, chỉ không biết tại sao nàng ta lại cố chấp với chuyện này đến mất đi lý trí, nàng ta không hỏi bất cứ điều gì, không hỏi tại sao bao nhiêu năm qua Trương Văn Hưởng không trở về, lão đã gặp phải chuyện gì, chỉ một lòng nghĩ chuyện thành thân.”
Đoan Mộc Thúy dừng lại một chút, hơi thở của nàng trở nên dồn dập, lồng ngực phập phồng dữ dội: “Triển Chiêu, ngài cũng thấy Trương Văn Hưởng rồi đó, kẻ này đã già lú lẫn rồi, dù có nói cái gì thì lão cũng không hiểu, chỉ là con rối gỗ mặc cho người ta điều khiển, lão nói không rõ, cũng chẳng nhớ được gì, sao Tịnh Dung vẫn muốn thành thân với người như vậy chứ?”
“Đoan Mộc.” Triển Chiêu không biết nên an ủi nàng như thế nào, trong bóng đêm đôi mắt của nàng long lanh vô cùng như đang ngấn lệ.
“Ta nghĩ có lẽ cái tên Trương Văn Hưởng này đã đến nơi khác thành thân sinh con, qua nhiều năm sống yên ổn rồi, nào ngờ đến lúc về già lại suy sụp, không có nơi nương tựa, quá chán nản mới tìm về quê, muốn về nhà cũ một phen, căn bản chẳng phải vì lời hứa năm xưa với Tịnh Dung, làm sao lão nhớ được chuyện phải thành thân với Tịnh Dung chứ!”
“Ai mà ngờ Tịnh Dung lại cứ chui vào ngõ cụt, ta không cho nàng ta bám vào Thải Tú, muốn đánh cho nàng ta muốn nhập luân hồi, nàng ta lại khổ sở cầu xin ta, nói rằng không sợ bị hồn phi phách tán, chỉ cần trước đó được thành thân, lúc làm người nàng ta đã chờ lâu như vậy, khi thành quỷ còn chờ lâu hơn, nàng ta xin ta cho chút thời gian để nàng ta thành thân”
“Triển Chiêu, ngài nói xem nàng ta thành thân để làm gì cơ chứ? Có ý nghĩa gì nữa đâu? Trương Văn Hưởng đã là kẻ sắp chết rồi, tài tử một phương cái gì, thơ từ tuyệt diệu cái gì, đều là đồ của khỉ hết!”
Nàng bực bội hồi lâu, bỗng nhiên văng tục một câu.
Triển Chiêu mỉm cười, dịu dàng nói: “Chẳng phải cô đã đồng ý với nàng ta rồi sao? Không những thế còn chạy khắp nơi giúp họ thu xếp hôn sự”.
“Ta làm vậy cũng chẳng phải vì bọn họ,” Đoan Mộc Thúy vội cãi lại, “Chẳng qua ta cảm thấy Tịnh Dung rất đáng thương, nàng ta có thể nhìn thấu mọi chuyện, chỉ riêng chuyện này lại mù quáng, đúng là vừa đáng giận lại vừa đáng trách!”
Nói đến hai chữ “đáng trách”, nàng cắn chặt môi, rồi đột nhiên sải bước về phía trước, giận dỗi đá văng cánh cửa đại sảnh, cánh cửa cũ kỹ vang lên tiếng kêu cót két rồi đổ sập về phía trong, bụi bặm bốc lên mù mịt, Đoan Mộc Thúy lùi lại hai bước, ho sặc mấy cái.
Triển Chiêu vội vàng bước tới, cầm lấy chiếc đèn lồng trong tay Đoan Mộc Thúy, cắm chênh chếch lên cao trên một cánh cửa khác, đèn lồng khẽ đung đưa, ánh đèn chập chờn lúc lớn lúc nhỏ, nương theo ánh đèn y nhìn thấy lớp bụi rất dày, màn che rách rưới, trên góc phòng giăng đầy mạng nhện.
“Phải bài trí thế nào đây?” Triển Chiêu hơi ngây người, muốn biến chỗ này thành tân phòng cũng được, nhưng không thể xong trong một sớm một chiều.
Đoan Mộc Thúy nhìn y với ánh mắt ngạc nhiên: “Thu dọn thế nào ấy à? Cứ trông giống tân phòng là được rồi”.
Nàng bày những bọc hàng đang ôm trong lòng xuống đất, bởi bỏ bao vải gói rèm đỏ, rồi kéo một đầu rèm lên: “Treo cái này lên xà nhà có được không?”
Triển Chiêu ngẩng đầu nhìn xà nhà bằng gốc, đang định mở miệng thì nàng lại lắc đầu: “Không có móc, không treo được”.
Triển Chiêu cười nói: “Chưa chắc đâu, cô cứ vắt rèm lên, ta đính vào là xong”.
Đoan Mộc Thúy bán tín bán nghi, nghĩ một lúc rồi bảo: “Ngài nói đó nha!”
Lời còn chưa dứt, nàng đã nhẹ nhàng tung người lên, trong chớp mắt đã phi thân về phía xà nhà, bức rèm đỏ trong tay mở ra, tấm vải lụa dày đỏ rực kéo về phía xà nhà, tựa như trải ra một con đường rập rờn lung linh bay lên trời cao.
Chỉ trong phút chốc, thân mình của nàng đã phóng qua xà nhà, nàng thản nhiên vắt tấm rèm trong tay lên xà, tinh nghịch nói: “Triển Chiêu, đến lượt ngài.”
Vải lụa mềm mại trơn trượt, đâu có giữ yên được, dường như tấm rèm vừa được vắt lên đã trượt xuống ngay khi nàng vừa lên tiếng, Triển Chiêu khẽ cười, tay áo hơi rủ xuống, cổ tay vung lên, chỉ thấy trong tay áo chợt lóe lên tia sáng sắc lạnh, một mũi tên dài hơn một tấc xuyên qua không trung, nó bay nhanh như sao băng, lực đạo khống chế rất khéo, mũi tên găm vào tấm rèm nhưng không xuyên thẳng qua, trái lại còn kéo tấm rèm đang rủ xuống lên, chỉ “xoẹt” một tiếng rất nhỏ mà tấm rèm đã được ghim chặt vào xà nhà, ngẩng đầu nhìn lên thấy giống y như được đóng bằng đinh tán.
Đoan Mộc Thúy hơi sửng sốt, sau đó vẻ mặt lập tức thả lỏng: “Triển Chiêu, hay lắm, ngài làm tiếp đi”.
Vừa nói nàng vừa giơ đầu kia của tấm rèm lên, phi thân về phía rường cột bên kia, nhưng Triển Chiêu lần này di chuyển nhanh hơn nàng, cổ tay y lật nhanh như chớp, mấy mũi tên lao đi vun vút, đến khi Đoan Mộc Thúy nhảy xuống thì mũi tên cuối cùng cũng bắn xong.
Khi ngẩng đầu nhìn lên thấy tấm rèm lớn màu đỏ tươi ở trên xà ngang lay động, cách mỗi trượng đều được đính bằng tụ tiễn, khiến tấm rèm lụa vuông vắn được chia thành mấy hình bán nguyệt, tấm rèm nhẹ nhàng đung đưa trong ánh sáng tỏa ra từ chiếc đèn lồng, tự nhiên tràn ra một bầu không khí vui tươi.
Đoan Mộc Thúy mừng rỡ: “Triển Chiêu, sao ngài lại nghĩ ra được thế?”
Triển Chiêu cười mà không đáp, y bỏ mấy bọc hàng trong tay xuống, lúc mở ra thấy không chỉ có màn cưới, áo cưới mà còn có một xấp chữ Hỉ, hẳn là cửa hàng quần áo tặng thêm.
Đoan Mộc Thúy xắn tay áo lên: “Triển Chiêu, ngài giúp ta dán chữ Hỉ lên đi”.
“Làm sao mà dán được bây giờ? Cô còn chẳng có hồ dán.”
“Có mà, ở trong bao quần áo đó. Nàng rảo bước đi tới, ngồi xổm xuống lục tìm trong mấy bọc quần áo, sau đó hô lên, “Chảy mất rồi!”
Triển Chiêu cúi đầu nhìn xuống, thấy hồ dán được đựng trong bát, bên ngoài bọc mấy lớp giấy dầu cộng thêm dây buộc rất chặt.
“Chỉ đổ chút thôi, không hề gì.” Triển Chiêu chia một nửa xấp chữ Hỉ cho nàng, “Cô dán bên này đi”.
Trên cửa sổ, cửa chính, cột nhà dán kín những chữ Hỉ lớn đỏ thắm, Triển Chiêu nhìn mà lòng đẩy cảm khái, y cũng từng tới dự hôn lễ của bằng hữu, lúc ấy pháo nổ vang trời, chiêng trống rộn ràng, vui vẻ náo nhiệt biết bao. Lúc này tuy đang dán chữ Hỉ nhưng cửa gỗ mục nát, ẩm ướt mốc meo, chỉ cần đụng nhẹ vào cột nhà là bụi bặm đổ xuống làm nghẹt cả mũi miệng.
Đoan Mộc Thúy dán nhanh hơn y, nàng đi đến cạnh cửa gỡ đèn lồng xuống, đặt ở giữa phòng, cẩn thận dán chữ Hỉ cuối cùng trong tay lên chiếc đèn lồng ấy.
Ánh đèn vàng nhạt ban đầu bỗng chốc biến thành màu đỏ mông lung.
Không có giường cưới, may nhờ Đoan Mộc Thúy nhanh trí kéo mấy chiếc ghế ọp ẹp đến, phủ một tấm vải đỏ lên, giả làm một chiếc giường trướng rủ màn che.
Đại sảnh đổ nát lạnh lẽo và ẩm thấp ngập tràn không khí chết chóc này nhờ những tấm rèm, chữ Hỉ, ánh đèn và chiếc giường ghép tạm kia bỗng mang đầy dáng vẻ của một Hỉ đường.