Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6121 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 116
Image

Không lâu sau khi tân phòng được chuẩn bị xong, Thải Tú đã đến, trên tay nàng ta cầm một chiếc đèn trời, khung đèn làm bằng thân trúc vót mỏng, bên ngoài bọc vải bông, nàng ta còn kẹp dưới nách một xấp bao, có bao bố cùng bao gai.

Nàng ta bỏ chiếc đèn trời xuống, đưa xấp bao cho Đoan Mộc Thúy, gương mặt không mấy xinh đẹp hơi ửng hồng: “Đoan Mộc cô nương, cái này.”

“Thứ này để làm gì thế?” Đoan Mộc Thúy có chút lơ mơ chưa hiểu.

“Phải trải trước cửa tân phòng, tân nương tử giẫm lên từng chiếc túi mà đi, tục gọi là truyền đời.”

Triển Chiêu nhìn Thải Tú rồi lại nhìn Trương Văn Hưởng ở góc phòng đang mơ màng sắp ngủ, y cũng giống như Đoan Mộc Thúy, không thế nào hiểu được chấp niệm của Thải Tú.

Nhưng ngẫm lại, nếu không có những người cố chấp như vậy thì đã chẳng có lắm câu chuyện kỳ lạ đến thế.

Đoan Mộc Thúy không nói thêm câu gì, nàng cầm xấp bao đi về phía tân phòng, lúc đến cửa lại quay đầu gọi: “Tịnh Dung”.

“Ta biết,” Thải Tú khẽ mỉm cười, để lộ ra dáng vẻ tao nhã xinh đẹp rất không tương xứng với dung mạo, “Ta sẽ không khiến Đoan Mộc cô nương phải khó xử, sau khi thành thân ta sẽ lập tức rời khỏi thân thể của Thải Tú cô nương.”

Đoan Mộc Thúy ừ một tiếng rồi xoay người rời đi, Thải Tú ngẩn ngơ nhìn nàng hồi lâu, sau đó mới quay người lại, trên mặt hiện lên vẻ dịu dàng động lòng người.

Nàng ta nâng bộ y phục tân lang kia lên, ngồi kề bên Trương Văn Hưởng, nhẹ nhàng nói: “Văn Hưởng, chúng ta thành thân thôi”.

Mí mắt Trương Văn Hưởng cụp xuống, lão vẫn đang ngủ, trong cơn mê yết hầu lão cuộn lên, nuốt nước miếng đánh “ực” một tiếng.

Triển Chiêu đang đứng cách đó không xa, từ đầu đến cuối, Thải Tú, hay phải nói là Tịnh Dung không hề ngẩng đầu nhìn đến y.

Trong mắt nàng ta, dù có thêm vài Triển Chiêu nữa cũng không sánh được với nam nhân tên Trương Văn Hưởng tuổi già sức yếu như khúc gỗ mục trước mắt.

☆ ☆ ☆

Đây quả thực là đám cưới kỳ lạ và ấn tượng nhất mà Triển Chiêu từng trải qua.

Không có khách khứa, không có cơm rượu, không có chúc phúc, cũng chẳng có tương lai.

Tịnh Dung đỡ lấy một kẻ đi đứng còn không vững như Trương Văn Hưởng, tấm áo cưới đỏ rực của nàng ta kéo lê trên mặt đất, sau lưng dường như có một con đường đầy chông gai xen lẫn máu và nước mắt, Đoan Mộc Thúy không có quá nhiều lời để miêu tả cuộc đời của nàng ta, chỉ vài câu ít ỏi cũng đã có thể khái quát hết thảy, nhưng nàng ta đã một mình bước đi trên con đường này hơn sáu mươi năm, đi từ khi còn là người cho đến lúc thành quỷ cũng chưa từng dừng lại, cuối cùng rốt cuộc đã đi được tới tân phòng đêm nay.

Khăn trùm đầu đỏ thắm che khuất gương mặt, Triển Chiêu không nhìn thấy khuôn mặt của nàng ta nhưng lại tưởng tượng ra được vẻ thành kính ấy.

Khi sắp đến tận phòng, Trương Văn Hưởng bỗng mở to hai mắt, trong đôi mắt có một chút tỉnh táo, sau đó lập tức trở nên tối tăm, y phục của lão không hề vừa vặn, nó quá rộng, khoác lên người lão như lấy một bộ áo rộng tay dài phủ lên bộ xương vậy.

Suy cho cùng đây là hôn lễ của Tịnh Dung, Trương Văn Hưởng chỉ là một món đồ trang trí đi mượn mà thôi.

Không có phu thế giao bái, cũng không có nghi thức rườm rà, đôi tân lang tân nương được đưa thẳng vào động phòng, cửa hỏng một cánh không thể đóng lại được, Đoan Mộc Thúy rất biết điều, nàng kéo Triển Chiêu: “Chúng ta đi thôi”.

Khi đi ngang qua căn phòng lúc trước Trương Văn Hưởng từng trú ngụ, nàng nhặt chiếc đèn trời kia lên.

☆ ☆ ☆

Nói là phải đi nhưng họ cũng không thể thật sự rời đi, hai người ngồi trên nóc nhà tiền viện, đôi bên đều im lặng, từ góc độ này họ có thể nhìn thấy ánh sáng đỏ le lói thấp thoáng nơi tân phòng ở hậu viện.

Không biết qua bao lâu, Đoan Mộc Thúy thở dài, lấy chiếc đèn trời ở bên cạnh gác lên đầu gối, nàng dựa lưng vào vai Triển Chiêu, lấy ngón tay viết gì đó lên đèn trời.

“Cô viết gì thế?” Triển Chiêu tò mò hỏi.

“Phù chú,” nàng uể oải đáp, “Sau khi hồn phách của Tịnh Dung rời khỏi Thải Tú sẽ được chiếc đèn này che chở rồi đưa về Phong Đô.

“Pháp lực của cô vẫn còn dùng được ư?”

“Chuyện này cần gì phải dùng đến pháp lực?” Đoan Mộc Thúy tỏ vẻ không vừa lòng với óc tưởng tượng nghèo nàn của Triển Chiêu, “Bất cứ đạo sĩ nào có chút đạo hạnh đều làm được, này, ngài đừng có cử động, cứ nhúc nhích thể làm sao ta dựa vào được nữa?”

Một tấm đệm dựa phải vững chắc như tùng thì mới có thể đảm bảo được sự thoải mái cho người sử dụng.

Thù mới hận cũ tức khắc nảy lên trong lòng, nhớ tới lúc ở trong minh đạo làm gối đầu cho người ta mà chẳng được một câu tử tế, lần này còn sa sút đến mức thành cái đệm dựa, Triển Chiêu cảm thấy mình không thể im lặng được nữa, ngàn năm sau anh Tấn của chúng ta từng hét lớn: “Nếu không bùng nổ trong sự im lặng thì phải chết trong sự im lặng [17] ” chết không phải con đường Nam hiệp nên lựa chọn, vì vậy Nam hiệp quyết định bùng nổ một phen...

Dây dẫn đang cháy xì xì, thì sau đó, đột nhiên!

Đoan Mộc Thúy tựa cả người vào lòng y.

“Thế này là được rồi, nàng đặt chiếc đèn trời sang một bên,” cánh tay gác lên đầu gối đang co lại của Triển Chiêu, giả vờ như thật mà nhận xét một câu, “Giống cái ghế quá nhỉ, hai bên có tay vịn, bên trên...”

Nàng ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Triển Chiêu. “Bên trên thế nào?” Vẻ mặt Triển Chiêu không chút thay đổi.

“Bên trên.” Đoan Mộc Thúy phì cười, “Bên trên còn mọc thêm cái đầu nữa!”

Triển Chiêu suýt chút nữa hôn mê bất tỉnh, hai tay y bỗng dùng sức, lập tức ném Đoan Mộc Thúy ra ngoài.

Y ném thật, không giơ cao đánh khẽ chút nào.

Thế nên Đoan Mộc Thúy rơi xuống dưới mái hiên ngay trước mặt y.

Đương nhiên không có tiếng “uỳnh” như dự liệu, với võ công của nàng, nếu mà ngã thật thì mất mặt lắm thay.

Nhưng nàng cũng không trèo lên nữa.

Dưới mái hiên im ắng như thể không có bất cứ ai. Chờ một lúc, Triển Chiêu dò xét gọi thử một tiếng: “Đoan Mộc?”

Chẳng có tiếng đáp lại, Đoan Mộc Thúy như bị ném sang một thế giới khác vậy.

Triển Chiêu hơi hoảng sợ, y đứng dậy, bước vội xuống dưới mái hiên.

Lúc chỉ còn cách mép mái hiên khoảng một tấc, đột nhiên có một bàn tay trắng nõn thon dài từ phía dưới vươn ra, nắm lấy mắt cá chân của Triển Chiêu, kèm theo tiếng Đoan Mộc Thúy quát lên đầy giận dữ: “Triển Chiêu, ngài dám ném ta đi sao!”

Vừa nói nàng vừa kéo chân Triển Chiêu ra phía ngoài.

Triển Chiêu ứng biến cực nhanh, lập tức ngả người móc về phía sau, vận lực nhấc chân lên, lực chân dù sao cũng mạnh hơn lực tay của nữ tử, vậy là y kéo cả người Đoan Mộc Thúy ra khỏi mái hiên.

Đoan Mộc Thúy cũng biến chiêu mau lẹ, nửa đường liền thu tay, xoải chân quét ngang chân Triển Chiêu, ra sức tàn nhẫn không hề thương tiếc: “Triển Chiêu, ngài dám ném thần tiên đi cơ đấy!”

Triển Chiêu nhảy lên né cú gạt chân của nàng, nào ngờ vừa mới đứng vững thì tay nàng đã chém đến cổ: “Ngài dám ném ta à!”

Thế là cảnh tượng lúc này trở nên hơi hỗn loạn, sau khi phá mấy chiêu, không biết ai dừng tay trước, cả hai bèn dừng đánh, đứng trên rìa mái hiên rung rinh, ngói lợp mái hiên dưới chân lung lay như sắp rơi xuống, bụi đất rơi lả tả.

“Ngài dám ném ta đi!”

“Cô có ngã đâu.”

“Lỡ như ta ngã thật thì sao?”

“Ta biết có ngã cũng chẳng đến lượt cô. “Nhỡ ngã thì sao?”

Cuộc đối đáp của hai người rơi vào vòng luẩn quẩn giữa ngã và không ngã, Triển Chiêu đột nhiên duỗi tay ra, vòng tay qua eo nàng rồi ngã xuống dưới mái hiên.

Tâm trí của Đoan Mộc Thúy tập tức chập mạch: Y định làm gì đây? Cãi không thắng được nên muốn đồng quy vu tận à?

Cũng may mái hiên cách mặt đất không xa, không có thời gian cho nàng nghĩ nhiều, ý nghĩ này vừa xuất hiện thì đã có tiếng rơi xuống đất trầm đục, hai người rơi vào thảm cỏ dại ẩm ướt, nàng không bị đau vì đã có Triển Chiêu đệm dưới thân nàng, nói thật lòng là rất êm ái, nàng nằm lên còn thấy rất thoải mái.

Cánh tay của Triển Chiêu vẫn vòng quanh eo nàng, người lại im phăng phắc.

“Này, Triển Chiêu. Đoan Mộc Thúy nằm trên người y, tay vỗ mặt Triển Chiêu, “Ngài không ngã chết đấy chứ.

Vẫn lặng ngắt.

“Thấp như vậy mà ngài cũng ngã chết được sao?” Đoan Mộc Thúy buồn bực, nàng nghiêng tai nghe thử nhịp tim của Triển Chiêu, tiếng đập thình thịch thình thịch vẫn rất mạnh mẽ.

“Ngã chết thật rồi. Đệ nhất lang băm trong lịch sử chẩn đoán.”

Một lúc lâu sau Triển Chiêu chầm chậm lên tiếng: “Cô nương, ta đã bảo cô không bị ngã mà”.

“Mặt đất bẩn lắm,” Đoan Mộc Thúy thở dài, bùn đất dưới thân ẩm ướt, có khi còn có vũng nước đọng, “Mau đứng lên đi”.

“Đoan Mộc.” Triển Chiêu bỗng nhiên gọi nàng, phả ra hơi thở ấm áp khiến vành tai nàng ngưa ngứa.

“Ừm?"

“Hồi nhỏ ta rất nghịch ngợm.”

“Hả?” Đoan Mộc Thúy chưa bắt kịp, “Ngài hồi nhỏ á?”

“Ai mà chẳng có lúc còn nhỏ,” Triển Chiêu mỉm cười, đưa tay nhẹ nhàng gạt những sợi tóc của nàng rủ trên mặt y sang một bên. “Khi còn đi theo sư phụ học nghệ, mấy sư huynh đệ thường hay chơi đùa với nhau. Có một lần cũng như thế này, lỡ chân đá sư huynh ngã xuống nước.”

Đoan Mộc Thúy lẳng lặng lắng nghe.

“Sư huynh cũng giống cô, rơi xuống nước rồi không lên tiếng nữa, sau một hồi mặt nước lại lắng xuống, ta tưởng sư huynh chết đuối, sợ hãi vô cùng, đứng trên bờ khóc oa oa."

Đoan Mộc Thúy cười khe khẽ.

“Sau đó sư huynh trồi lên khỏi mặt nước, ấn ta xuống nước, làm ta uống no một bụng nước. Vài ngày sau ta lại dùng chiêu tương tự, giả vờ bị sư huynh đánh ngất xỉu, nhân lúc huynh ngớ ra liền trở mình đứng dậy, đè huynh ấy xuống đánh cho thừa sống thiếu chết.”

“Có đôi khi chơi mệt rồi, ta cùng sư huynh đệ nằm trong bụi cỏ giống như bây giờ vậy,” trong bóng đêm, ánh mắt của Triển Chiêu ẩn chứa nụ cười thấp thoáng, “Nhựa cỏ và nước bùn dính trên y phục giặt mãi không hết, sau khi trở về bị sư phụ phạt đứng tấn, sư nương ở bên cạnh giúp chúng ta giặt quần áo, vừa giặt vừa mắng, đáng đời.”

Trầm mặc một hồi, y bỗng nói khẽ: “Cứ như trở về hồi trước vậy”.

“Thế sư huynh đệ của ngài đâu?”

“Không biết”

“Không biết ư?” Đoan Mộc Thúy ngạc nhiên.

“Đó là lúc mới học nghệ, đi theo một sư phụ làm giáo đầu, rất nhiều nhà đưa con tới học võ, có người luyện một hai tháng, có người luyện bốn năm tháng, sư huynh đệ thay đổi rất nhanh, ta luyện không bao lâu cũng về nhà học chữ, về sau bái một dị nhân làm sư phụ, lúc đó mới thật sự là học võ, rất vất vả, sư phụ có rất ít đệ tử, sư huynh lớn hơn ta rất nhiều tuổi, không có ai chơi đùa cùng ta, ta vẫn luôn nhớ đến những ngày tháng thuở đầu được ở bên các sư huynh đệ.”

Cuối cùng giọng y đè xuống thấp hơn: “Cứ như đột nhiên trở lại thời thơ ấu vậy.”

“Chơi đùa như vậy sao?

“Ừm."

“Đều tại ngài cả thôi, Đoan Mộc Thúy không nói cho người ta kinh ngạc thì chết cũng không thôi, “Ngài không thể chơi đùa cùng với Bao đại nhân và Công Tôn tiên sinh ư? Tỷ dụ như ném Bao đại nhân từ trên nóc nhà xuống, Bao đại nhân giả chết dọa ngài, nhân lúc ngài bất cẩn liền đè ngài xuống, giải đến hổ đầu đao chém cho một phát xong đời luôn.”

Triển Chiêu mới nghe còn dở khóc dở cười, cuối cùng không nghe nổi nữa, bật người dậy bẻ quặt tay nàng ra sau lưng: “Nha đầu chết tiệt này...”

Đoan Mộc Thúy vốn đã cười đến thở không ra hơi, nàng còn định tính đến cả Công Tôn Sách, bây giờ cười tới nỗi chẳng nói nên lời.

Đột nhiên Triển Chiêu “ổ” lên một tiếng, buông cổ tay nàng ra: “Đoan Mộc, đèn trời.”

Trái tim Đoan Mộc Thúy hẫng một nhịp, nàng vội vàng ngẩng đầu lên, trên không trung, chiếc đèn trời bằng nan tre và vải bông chùng chình theo gió, bay về phía xa.

Đoan Mộc Thúy thở phào: “Tịnh Dung đi rồi.”

Chuyện này nằm trong dự liệu của Triển Chiêu: “Nàng ta không nói lời từ biệt với cô ư?”

“Có lẽ nàng ta đã tới tìm ta, khi đó...” Đoan Mộc Thúy chợt im bặt.

Khi đó nàng cùng Triển Chiêu trêu chọc vui đùa, hoàn toàn quên đi những chuyện khác, có lẽ Tịnh Dung đã đến, ở bên cạnh lặng lẽ nhìn họ, cuối cùng không tới quấy rầy nữa.

Triển Chiêu cũng nghĩ đến việc này, y im lặng một hồi rồi như vừa sực nhớ ra, y vội ngẩng đầu, dường như cùng Đoan Mộc Thúy đồng thanh thốt lên: “Trương Văn Hưởng?”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »