_khaiphongchiquai005.jpg)
Giờ phút này, có lẽ Trương Văn Hưởng là người thoải mái nhất thế gian.
Lão ngủ dang tay dạng chân, sau đó trở mình, bộ đồ cưới đỏ thẫm đầy nếp gấp, vạt áo trước bị nước dãi làm ướt một mảng lớn.
Thải Tú ở bên cạnh nằm gục xuống, Triển Chiêu bước tới thử hơi thở của nàng ta rồi nhìn Đoan Mộc Thúy với ánh mắt trấn an.
Đoan Mộc Thúy trừng mắt nhìn Trương Văn Hưởng, bỗng nhiên cơn giận trong lòng nổi lên, nàng sải bước tới lớn tiếng quát: “Này, Trương Văn Hưởng, ông cứ ngủ như vậy sao?”
Mí mắt của Trương Văn Hưởng giật giật như muốn mở ra.
Đoan Mộc Thúy nghiến răng: “Hôm nay ông thành thân với Tịnh Dung, nàng ta đã nói với ông những gì? Nàng đã đi rồi, ông vẫn còn ngủ ư?”
Trương Văn Hưởng nhíu mày, trở mình một cách rất tự nhiên.
Đoan Mộc Thúy tức đến không nói nên lời, nàng vươn tay muốn kéo Trương Văn Hưởng ra.
“Đoan Mộc!”
Quay đầu nhìn lại, Triển Chiêu đang cúi xuống bế Thải Tú: “Đi thôi, đưa Thải Tú về nhà.”
“Còn lão...” Đoan Mộc Thúy không cam lòng.
“Tịnh Dung cũng đã đi rồi, cô còn bận lòng gì nữa?”
Động tác của Triển Chiêu rất nhẹ nhàng, người nhà Thải Tú chỉ là những nông dân bình thường, khó mà nghe ra được tiếng mở cửa khẽ khàng cùng tiếng bước chân rón rén.
Triển Chiêu đóng cửa cẩn thận rồi đi ra, Đoan Mộc Thúy đứng ở trước nhà chờ y, nàng đang ngẩn đầu nhìn bầu trời đêm tối đen như mực, tựa như đang tìm kiếm bóng dáng của chiếc đèn trời kia.
“Triển Chiêu, nghe thấy tiếng bước chân của Triển Chiêu,” Đoan Mộc Thúy không quay đầu lại, nàng vẫn cố chấp nhìn trời, “Ngài nói xem, rốt cuộc trong đêm tân hôn Tịnh Dung đã nói gì với Trương Văn Hưởng?”
“Biết thế ta đã nghe lén rồi...” Nàng khẽ thì thầm.
“Cô không nghe thấy ư?” Triển Chiêu ngạc nhiên, “Nói lớn tiếng như vậy mà cô không nghe thấy gì sao?”
☆ ☆ ☆
“Ngài nghe thấy à?” Đoan Mộc Thúy còn ngạc nhiên hơn, “Nàng ta nói gì thế?”
“Tịnh Dung nói,” Triển Chiêu nhíu mày ra vẻ đang cố gắng nhớ lại, “Vị cô nương ở bên ngoài kia đã hứa ăn cơm với người ta, cuối cùng sai khiến người ta cả đêm thì thôi, lại còn không mời người ta lấy một ngụm nước…”
☆ ☆ ☆
Lưu thẩm đã đi ngủ từ lâu, mì trong nồi vẫn còn hơi ấm, nhưng đã vón thành mì viên mất rồi.
Đoan Mộc Thúy gắp hết thịt gà, chân giò hun khói cùng thịt heo xắt sợi trong bát cho Triển Chiêu: “Cái này cho ngài, cái này cho ngài, cái này cũng cho ngài.
Sau đó bưng bát mì canh suông nhìn Triển Chiêu:“Ừm hứm?"
“Ừm.” Triển Chiêu tưởng rằng nàng giục y mau ăn đi, dùng ánh mắt gửi lời cảm ơn, đang chuẩn bị hạ đũa gắp một miếng lớn thì Đoan Mộc Thúy bực tức.
“Này này, ta cho ngài hết đồ mặn thì ngài phải cho ta hết đồ chay đi chứ?”
Hóa ra là ý này, Triển Chiêu nuốt một ngụm nước miếng, đành phải gắp hết nấm lát măng sợi cho nàng, y ngẫm nghĩ lại thấy có chút không cam lòng: “Bát mì này được chan nước canh gà, dù có cho đồ chay hay mặn thì nó cũng dính vị thịt rồi, cô có thể ăn được sao?”
Vấn đề này rất sắc bén, Đoan Mộc Thúy suy nghĩ một lúc rồi nghiêm túc đáp: “Ta có thể chịu được”.
Sau đó nàng bắt đầu húp nước canh với sự kiên nhẫn và hy sinh không chút sợ hãi, ăn đến là vui vẻ, canh gà hầm với nấm và măng đúng là ngon hơn thật.
Triển Chiêu không ăn mà chăm chú nhìn nàng hồi lâu: “Dù sao cũng đã phá lệ dính chút nước thịt rồi, có ăn thêm đồ mặn cũng không hề gì”.
“Không được.” Đoan Mộc Thúy tỏ vẻ chính mình mình rất có nguyên tắc.
“Cô đã uống canh gà rồi thì có khác gì ăn mặn đâu?” Triển Chiêu buồn bực không thôi.
“Tất nhiên là khác chứ,” Đoan Mộc Thúy nói một cách hùng hồn, “Giống như ta đánh một người gần chết so với đánh chết người, ngài bảo hai việc này cũng không khác gì nhau hay sao?”
Đúng là một lời ngụy khiến người ta tức lộn ruột, Triển Chiêu cảm khái ra mặt. Hàng ngũ thần tiên quả là tốt xấu lẫn lộn, có lẽ vì có quá nhiều thần tiên như Đoan Mộc Thúy nên người đời mới nhận ra rằng thần tiên cũng chỉ thường thường mà thôi, làm thần tiên cũng không vẻ vang cho lắm, chẳng thà theo đuổi phú quý nhân gian cho ra tấm ra món còn hơn.
Hai người vùi đầu vào ăn mì dưới ánh nến mờ ảo, ăn được nửa bữa, Đoan Mộc Thúy lại kêu ầm lên: “Triển Chiêu, ta thật đáng thương.”
“Đáng thương chỗ nào?” Sau khi hỏi xong Triển Chiêu liền hối hận.
“Đường đường là một thần tiên, thế mà nửa đêm lại ngồi đây ăn mì, còn là mì nguội nữa chứ,” nàng ngậm đầu đũa trong miệng, bắt thấy thương cho thân phận mình, “Đường đường là một thần tiên đó”.
“Với cả nếu như không quen ngài thì ngay đến mì cũng chẳng có mà ăn, nói đến đây nàng đột nhiên cảm thấy mình nên giao du với Triển Chiêu nhiều hơn, “Này, Triển Chiêu, ngài nói xem nếu ta không quen biết ngài thì bây giờ ta đang làm gì nhỉ?”
“Chắc là đang xin cơm.” Triển Chiêu đáp rất nhanh.
“Sao ta lại phải đi xin cơm?” Đoan Mộc Thúy bất mãn, “Ta cũng có chút bản lĩnh, tốt xấu gì cũng từng làm tướng quân mà”.
“Thế thì tòng quân?” Triển Chiêu liếc mắt nhìn nàng, “Nhưng trừ khi cô giả nam trang, bằng không quân đội cũng không thu nhận cổ”.
“Tòng quân...” Đoan Mộc Thúy không muốn bắt đầu lại từ đầu, “Dù có nữ giả nam trang thì cũng phải làm lính mới”.
“Ý cô là muốn làm tướng quân ấy à?” Triển Chiêu lườm nàng, “Vậy cô cứ gả vào Dương gia là được”.
“Dương gia là nhà nào?”
“Chính là Thiên Ba Phủ.” Triển Chiêu nói được nửa chừng, chợt thấy đôi mắt của vị cô nương kia sáng ngời, nhất thời sinh lòng cảnh giác, “Dù sao cô cũng không gả được vào nhà họ đâu”.
“Sao ta lại không gả được?” Đoan Mộc Thúy không phục.
Triển Chiêu ngẫm nghĩ rồi từ tốn đáp: “Người trong Dương gia đều được đính hôn từ nhỏ, cô nửa đường nhảy ra như thế chỉ có thể làm thiếp thôi”.
“Không được” Đoan Mộc cô nương vẫn giữ vững nguyên tắc, “Nếu thế thì mất mặt lắm”.
Triển Chiêu không còn gì để nói, xem ra làm thiếp chỉ là chuyện nhỏ, mất mặt mới là chuyện lớn.
“Ta còn có võ công, nếu bí quá thì cũng có thể ra đầu đường mãi võ,” Đoan Mộc Thúy bắt đầu tính đến những môn khác mà mình tinh thông, “Nhưng mãi võ vất vả quá…”
“Hay là bán tranh chữ, đánh đàn gì đó…”
“Cô còn biết cầm kỳ thi họa nữa sao?” Triển Chiêu kinh ngạc.
“Sao ta lại không biết được chứ?” Đoan Mộc Thúy hơi bực mình, “Ta ở Doanh Châu hai nghìn năm, suốt hai nghìn năm làm gì có chuyện không học được, dù có là heo...”
Nàng kịp thời ngậm miệng, Triển Chiêu đến khổ vì cố nhịn cười.
Nhưng ngẫm lại thấy cũng có lý, rất nhiều người thành danh từ thuở thiếu niên đều do nỗ lực mười mấy hai mươi năm mà nên, cô nương này có ngốc nghếch đến mấy thì nàng vẫn thắng ở chỗ có nhiều thời gian. Dù nàng không có năng khiếu, nhưng không làm được họa sĩ thì nàng cũng có thể thành thợ vẽ, không thành được nhà thư pháp thì nàng cũng có thể thành người chép sách...
Nghĩ vậy, Triển Chiêu lập tức phải nhìn Đoan Mộc Thúy với ánh mắt khác xưa.
“Những lúc rảnh rỗi nhàm chán cô học những gì?”
“Kể ra cũng nhiều đấy, Đoan Mộc Thúy đếm đầu ngón tay, “Trồng hoa, giẫy cỏ, trồng lúa, xay bột, dệt vải, dán đèn lồng, đan nan tre, rèn sắt, gói sủi cảo, còn thổi kèn bầu nữa...”
Triển Chiêu hết sức kinh ngạc.
Trời ơi đây mà là thần tiên sao, thần tiên trong ấn tượng của Triển Chiêu, đặc biệt là nữ thần tiên đều hẳn là xiêm y phất phơ, ca múa uyển chuyển, mắt sáng long lanh, lúc rảnh rỗi thì đi rải mưa xuống nơi hạn hán, nghe vài ba khúc nhạc tiên, y thực sự không thể tưởng tượng được cảnh Đoan Mộc Thúy xắn tay áo kéo bễ đập sắt.
Động phủ của thần tiên là nơi cao nhã thần bí, gió thổi cũng đượm hương, mưa rơi cũng thuần khiết, sao cô có thể bày đủ trò dân dã ở nơi ấy, cô là mẫu phụ nữ tiên tiến điển hình của nước nhà hay là đóa hoa phố chợ do nhân dân bình bầu hả...
Đoan Mộc Thúy nhìn thấu suy nghĩ của Triển Chiêu, Thượng giới là một thành trì khép kín, nàng đã quá quen thuộc với tâm thái của những người ở ngoài tòa thành ấy: “Triển Chiêu, ngài nghĩ thần tiên chúng ta lúc rảnh rỗi đều vẽ tranh đánh đàn gì đó sao? Thế thì bí bách lắm, hơn nữa ở lâu cũng chán, dĩ nhiên muốn thử những trò mới mẻ hơn. Ngài có biết Thái Thượng Lão Quân không, cái người tên Lý Nhĩ cưỡi trâu xanh vào ải Hàm Cốc ấy?”
Triển Chiêu gật đầu, y đã từng đọc qua mấy câu “Đạo khả đạo phi thường đạo [18] .”
“Ông ấy quây một mảnh đất phía sau phủ đệ, làm từ lúc mặt trời mọc đến khi mặt trời lặn, này nào cũng thúc con trâu xanh của mình đi cày ruộng, sau khi thu hoạch liền đem gạo đi xay thành bột, tự mình nhào thành bánh tổ... Nói thực lòng ta cũng không hiểu sách của ông ấy lắm, nhưng bánh tổ ông ấy làm rất ngon. Khuôn mặt của Đoan Mộc Thúy lộ ra vài phần mê mẩn.
Triển Chiêu không nói gì, y vẫn đắm chìm trong nỗi khổ thuở bé phải vất vả học Đạo Đức Kinh, y vẫn nhớ lúc đó y từng âm thầm nguyền rủa vị học giả này, mong ông ấy không đọc được một chữ nào, cả đời bán mặt cho đất bán lưng cho trời, không ngờ người ta ở Thượng giới lại tự mình thực hiện rồi.
“Thái Bạch Kim Tinh còn kỳ quái hơn, ông ấy thích ghép bát, tức là đập vỡ bát ra rồi lấy từng mảnh ghép lại với nhau, lấy keo bôi vào khe hở giữa những mảnh bát vỡ, tay nghề không tệ nhưng không đắt khách lắm.” Đoan Mộc Thúy cười hì hì, “Chúng ta thích dùng bát mới cơ”.
Trước mắt Triển Chiêu như hiện lên một cuộn tranh vẽ cảnh sinh hoạt của các tầng lớp sĩ nông công thương, gà gáy ba tiếng, khói nhẹ lượn lờ, người xuống ruộng, kẻ tát nước, còn có cả tiếng hô dài của thợ ghép bát...
“Vậy không có ai thích thơ từ ca phú, uống trà gảy đàn sao?”
“Cũng có, nhưng mà ít thôi.” Đoan Mộc Thúy nhíu mày, “Có nhiều đất mà”.
Đất ư?
Triển Chiêu dở khóc dở cười, tự nhiên lại nảy sinh cảm giác hoang đường, người đời đều muốn thành tiên, từ xưa đến nay văn chương dào dạt, biết bao giấy mực thơ từ mô tả sự tiêu dao thanh nhã lòng thích ý của chốn thần tiên, nào biết thứ thần tiên thực sự yêu thích lại là cuộc sống bình thường nhất, nếu đã như vậy tại sao không sống một đời phàm nhân? Hay là sau khi thành thần tiên mới hiểu thấu hồng trần vạn trượng, tuy là đau khổ phiền não nhưng thể hiện rõ nhất mùi vị thực sự của nhân gian?
Y còn đang chìm trong dòng suy nghĩ, cô nương bên cạnh lại như tỉnh giấc mộng: “Triển Chiêu, tính ra ta đúng là toàn tài thật đấy.”
Tâm trí đang bay xa lập tức bị kéo về, Triển Chiêu khẽ mỉm cười: “Nếu ngày mai cô nương toàn tài ra đường tìm việc thì chắc chắn sẽ được mọi người tranh giành. Đến lúc ta trở về có lẽ là cô đã thành người bận rộn ở phủ Khai Phong này rồi.”
Đoan Mộc Thúy hơi ngẩn người: “Đến lúc ngài về ư? Ngài định đi đâu à?”
“Hôm nay thánh thượng cho gọi, ta phải đi xa mấy ngày”. Đoan Mộc Thúy không lên tiếng, nàng đặt chiếc bát trong tay lên bàn, im lặng hồi lâu mới rầu rĩ nói: “Vậy mấy ngày nữa ngài cũng không tới à?”
Vừa thu xếp cho nàng ổn thỏa lại muốn bỏ nàng đi xa, trong lòng Triển Chiêu cũng có chút áy náy: “Ta sẽ về sớm thôi”.
Đoan Mộc Thúy ngẩn ngơ nhìn bát canh, cảm thấy không ăn nổi nữa: “Nhưng ngài vẫn chưa khỏe lại mà.
“Không có gì đáng ngại” Triển Chiêu trấn an nàng, “Cô xem chẳng phải bây giờ ta rất khỏe đó sao?”
“Bao giờ thì đi?”
“Trời sáng sẽ đi."
Đoan Mộc Thúy lại im lặng, trong lòng nàng bỗng dưng có cảm giác bực bội.
“Vậy chuyến này đi có nguy hiểm không?”
Nàng cũng hiểu vì sao tự nhiên mình lại nói năng dông dài như vậy.
“Chỉ là chuyện nhỏ thôi.
“Chuyện nhỏ ư?” Đoan Mộc Thúy không tin, “Việc hoàng đế sai phái mà là chuyện nhỏ ư?”
Triển Chiêu cũng không muốn giấu nàng: “Một phi tử của hoàng thượng bị lạc đường, ngài sai ta đi tìm người đó về.”
Đoan Mộc Thúy mất hứng: “Phi tử của mình đi lạc sao không tự mình đi tìm? Ai mà tìm được, dù có tìm thấy cũng không trả cho hắn!”
Triển Chiêu biết nàng đang giận dỗi, y chỉ mỉm cười, cũng không nói gì thêm.
Ăn uống xong xuôi, trời đã không còn sớm, bóng đêm dần dần biến mất, phía đông ló ra một tia sáng trắng.
Đoan Mộc Thúy tiễn Triển Chiêu tới cửa, nàng tựa vào khung cửa nhìn bóng dáng Triển Chiêu biến mất ở đầu ngõ.
Nàng ngẩng đầu lên, vươn tay gạt chuỗi chuông đồng treo trên cửa, tiếng chuông lúc đầu còn trầm trầm, về sau mới lộ ra âm thanh trong trẻo như tiếng lục lạc.
Đoan Mộc Thúy hơi buồn ngủ.
Một ngày thật dài vừa trôi qua, nàng còn nhớ lúc đầu vẫn ở trong nhà Lý Niên Khánh, sau đó được Triển Chiêu dẫn đến đây, kế đến nàng thấy hơi buồn phiền vì chuyện căn nhà này rốt cuộc được chuẩn bị cho ai, rồi Thải Tú xuất hiện, cuối cùng vì hỗn sự của Tịnh Dung và Trương Văn Hưởng mà nửa đêm phải tất tả ngược xuôi...
Hết chuyện này đến chuyện khác, vậy nên nàng đã quên gần hết những chuyện đã xảy ra trong một ngày qua.
Hoặc có lẽ không phải quên, mà là nàng không muốn nghĩ tới nữa.
Lúc này nàng chỉ nghĩ đến một việc, hy vọng Triển Chiêu chuyến này đi thuận lợi, có thể sớm quay về.
