Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 6128 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 118
Image

Đêm hôm ấy dường như rất dài.

Diêu Mạn Thanh dỏng tai lắng nghe chuyển động bên ngoài tú lâu [1] , tiếng gió lay động những chiếc đèn treo trên mái hiên, tiếng kêu cót két từ những vết nứt gãy của lan can trên gác, tiếng chim kêu đêm đột nhiên lướt qua ngoài cửa sổ...

Bỗng nhiên...

“Cộc” một tiếng, tựa như có thứ gì đó nhẹ nhàng đập vào cửa sổ.

Diêu Mạn Thanh trở mình ngồi dậy, mặc lại y phục, xỏ giày rồi vội vàng đi xuống lầu, khi đẩy then cửa tầng dưới, nàng ta chợt phát hiện ra đôi tay mình đang run rẩy, ngón tay nhỏ gầy tái nhợt mang theo sắc xanh yếu ớt.

Một thứ mùi phấn son trộn lẫn mùi rượu nồng nặc cùng hơi lạnh phả vào mặt nàng ta, Lưu Hướng Hoàn lách vào nhanh như chớp, Diêu Mạn Thanh dáo dác nhìn ra ngoài rồi vội vàng đóng cửa lại.

Cảnh tượng giữa đêm khuya như vậy từng xảy ra rất nhiều lần, nhưng nàng ta vẫn không đè nén được nỗi sợ trong tim mình, mỗi lần đóng mở cửa đều như bị một ngọn núi đổ đè nặng tới không thở nổi.

“Rốt cuộc là có chuyện gì mà vội vã gọi ta đến đây thế?” Giọng nói bị đè xuống cực thấp của Lưu Hướng Hoàn lộ ra sự thiếu kiên nhẫn, đêm nay vẫn chưa tận hưởng hết bữa tiệc ở Vạn Hoa Lâu, trước khi hắn rời đi, cô nương hồng bài tên Tuyết Kiều kia còn tỏ vẻ rất tiếc nuối, tiễn ra tới cửa còn cào ngón út vào lòng bàn tay hắn, khiến trái tim hắn đến giờ vẫn còn thấy ngứa ngáy.

Hắn phải nói dăm ba câu đuổi Diêu Mạn Thanh về, để còn kịp quay lại ân ái với Tuyết Kiều, cùng trải qua một đêm tuyệt diệu.

“Ta...” Hai tay Diêu Mạn Thanh quấn vào nhau, cảm giác thẹn thùng cùng bối rối khiến nàng ta không thể cất lời.

“Nàng cái gì?” Lưu Hướng Hoàn càng thêm mất kiên nhẫn, “Có chuyện gì thì nói ngay đi…”

Diêu Mạn Thanh hạ quyết tâm, đánh liều mà nói “Hình như ta bị nôn nghén...”

“Hả?” Lưu Hướng Hoàn ngờ rằng bản thân vừa nghe lầm, “Nàng nói cái gì?”

“Tháng này quỳ thủy [2] không tới, ta luôn thấy buồn nôn, nhũ nương nói, chỉ sợ là có...” Diêu Mạn Thanh sốt ruột nói, “Nên ta mới gọi chàng đến đây, Hướng Hoàn…”

Trái tim Lưu Hướng Hoàn hẫng một nhịp, hắn có phần sửng sốt.

“Hướng Hoàn, chàng mau bảo người nhà đến cầu hôn…” Mồ hôi rịn ra từ lòng bàn tay của Diêu Mạn Thanh, “Nếu để cha biết chuyện này, ông ấy sẽ đánh chết ta...”

“Cô có thai thì tìm ta làm gì?” Lưu Hướng Hoàn bỗng nhiên liếc mắt nhìn nàng, giọng nói đầy sự ám chỉ, “Cô không định lấy hồng hoa [3] uống sao?”

“Không được uống hồng hoa, nhũ nương bảo uống vào sẽ chết,” Diêu Mạn Thanh không nhận ra giọng điệu khác thường của Lưu Hướng Hoàn, nàng ta chỉ đang chìm trong cơn hoảng loạn của chính mình, “Nếu cha ta phát hiện ra, ông ấy sẽ đánh chết ta mất.”

“Vậy cô tìm ta làm gì?” Lưu Hướng Hoàn thong thả phủi vạt áo, như thể muốn phủi sạch quan hệ giữa hắn với Diêu Mạn Thanh, “Ai biết đứa con trong bụng cô là dòng giống của ai?”

“Chàng…. Chàng nói cái gì?” Diêu Mạn Thanh ngơ ngác, có lẽ cả đời nàng ta cũng chưa từng nghe qua những lời thô tục hạ lưu như thế, trong lúc bất ngờ không kịp chuẩn bị, lại không biết phải tức giận thế nào, nàng ta chỉ ngây người ra và hỏi: “Chàng nói gì cơ?”

“Ta nói,” Lưu Hướng Hoàn liếc nhìn nàng ta bằng nửa con mắt, “Cửa tú lâu của cô đã có thể mở ra vì Lưu công tử ta đây, thì tất nhiên cũng có thể mở vì Trương công tử, Vương công tử gì đó, qua tay rất nhiều người, đến lúc có chuyện lại bắt ta làm lão cha hờ, ta không ôm đồm chuyện này được đâu”.

Đôi môi của Diêu Mạn Thanh cắt không còn hột máu, nàng ta run rẩy giơ tay lên trỏ Lưu Hướng Hoàn: “Ngươi, ngươi ngậm máu phun người”.

“Nếu không phải chuyện của ta thì ta đi trước đây” Lưu Hướng Hoàn ra vẻ không liên quan, “Hay là cô đi tìm Trương công tử, Vương công tử nào đó hỏi thử xem, biết đâu lại có kẻ vui vẻ làm cha hờ đấy”.

Dứt lời hắn toan đi ra kéo then cửa, Diêu Mạn Thanh đứng sững sờ hồi lâu, rồi đột nhiên nhào tới như phát điên, nắm chặt lấy tay áo của Lưu Hướng Hoàn: “Ngươi không được đi”.

“Kêu lên, kêu lớn tiếng một chút,” Lưu Hướng Hoàn cười khẩy, “Đánh thức cha của cô dậy, để ông ta xem con gái làm chuyện hay, nhà họ Diêu các người cũng không phải gia đình bình thường, nghe nói cô còn có một tỷ tỷ ở trong cung hầu hạ hoàng thượng, nếu việc này rêu rao ra ngoài thì ta đây cũng muốn xem cha cô có vứt bỏ đứa con này không, hoàng đế tỷ phu kia có vứt bỏ loại người như cô không!”

Tâm trí Diêu Mạn Thanh như nổ tung, miệng nàng ta há hốc, một tia kinh hãi xẹt qua đôi mắt, Lưu Hướng Hoàn lạnh lùng hừ một tiếng, hất tay nàng ta ra rồi mở cửa bước đi một cách nghênh ngang.

Nói nghênh ngang thì chưa đúng lắm, sau khi ra khỏi cửa hắn vẫn hết sức cẩn thận, kể cả lúc đạp vào hốc lõm để leo tường ra ngoài cũng vậy.

Diêu Mạn Thanh ngồi liệt trên sàn, mặt đất lạnh lẽo, trong lòng còn lạnh hơn, nhưng khuôn mặt lại nóng vô cùng, nàng ta ngẩng đầu nhìn xà nhà, tưởng tượng thân thể gầy yếu của mình bị dải lụa trắng treo lên, đung đưa tới lui giữa không trung.

Hoặc là trước sân có một cái giếng bỏ hoang, trong giếng vẫn còn nước, nước đọng bao năm bốc mùi hôi tanh, cha chê mùi hôi đó quá kinh khủng nên đã sai người lấy đá tảng lấp lại.

Phiến đá ấy không nặng, chỉ cần dời nó đi, quyết tâm nhảy xuống thế là mọi chuyện sẽ kết thúc, không biết phải mất bao lâu người ta mới tìm thấy cái xác trương phềnh trắng ởn của mình đây?

Diêu Mạn Thanh như bị đè chặt, trong lúc bần thần dường như nàng ta nhìn thấy mình bị quấn trong một tấm chiếu rách ném ngoài bãi tha ma, một chân không có giày thò ra ngoài, mấy con chó hoang lạc đàn, thân lông trốc lở vây quanh bọc chiếu vừa hít vừa dụi.

Tầm mắt của nàng ta mờ đi, hàm răng cắn mạnh vào môi, mùi vị của máu nhanh chóng lan ra trong miệng, không hiểu sao mùi vị ấy lại khiến nàng ta hưng phấn không thể giải thích được.

Cảnh tượng trước mắt dường như lại thay đổi, lửa cháy ngút trời, đỏ thẫm như máu, khát vọng tội lỗi muốn thiêu rụi mọi thứ đang trào dâng trong lòng Diêu Mạn Thanh, cùng với lưỡi kiếm sắc nhọn sáng loáng đâm thẳng vào thân thể Lưu Hướng Hoàn, phát ra tiếng phầm phập dễ nghe, dòng máu ấm áp bắn đầy lên mặt, gần gũi như sự vỗ về của mẹ.

Cơ thể run lên, Diêu Mạn Thanh không rõ đó là vì sợ hãi hay phấn khích, khi thì nóng như lửa đốt, lúc lại lạnh đến kinh hoàng, trong vòng xoay giữa băng và lửa này, nàng ta đột nhiên nghe thấy tiếng nhũ nương kêu lên: “Tiểu thư đang làm gì vậy?”

Diêu Mạn Thanh thoáng rùng mình, nàng ta thất thần nhìn về nơi phát ra giọng nói, nhưng đôi mắt vốn đã nhức nhối lại bị ánh sáng ban ngày làm cho cay xè - trời đã sáng rồi.

Nàng ta đã ngồi đó cả đêm.

Nhũ nương Trương Lý thị nhanh nhẹn đỡ tiểu thư nhà mình dậy, dìu trở về phòng, thân thể Diêu Mạn Thanh mềm nhũn, đổ xuống giường như không có xương, lúc Trương Lý thị đắp chăn cho, ánh mắt của nàng ta yếu ớt hé mở, sau đó đột nhiên đưa tay nắm lấy tay Trương Lý thị.

“Nhũ nương,” nàng ta thấy mình sắp chết rồi, “Lưu công tử, hắn không nhận”.

Trương Lý thị hơi sửng sốt rồi chợt nhận ra nàng ta đang nói đến chuyện gì, bà ta oán hận nói: “Ta biết ngay hắn là đồ đốn mạt mà!”

“Nhũ nương.” Diêu Mạn Thanh từ từ khép hai mắt lại, đôi dòng lệ từ khóe mắt chầm chậm chảy ra, “Ta muốn chết, cha sẽ không bỏ qua cho ta.”

“Nói bừa gì vậy.” Trương Lý thị mắng nàng ta, “Có cách, nhất định sẽ có cách”.

“Có cách gì chứ?” Diêu Mạn Thanh cười sầu thảm.

“Người ta thường nói trời không tuyệt đường người.” Trương Lý thị trấn an nàng ta, “Tiểu thư, thế nào cũng sẽ có cách, tại sao cô lại muốn chết, nghe lời nhũ nương, dù có làm người khác chết cũng không thể để cô chết được.”

“Làm người khác chết cũng không để ta phải chết ư?” Diêu Mạn Thanh lẩm bẩm, hàng lông mi dài mảnh khẽ rung động.

☆ ☆ ☆

Hương trà bảng lảng, tuy rằng không phải loại trà nổi tiếng nhưng lại có hương vị đặc biệt, Triển Chiêu khẽ gạt nắp, rồi nâng chung trà lên mời Diêu Tri Chính, sau đó cúi đầu nhấp trà, ánh mắt như vô tình lướt qua khuôn mặt của vị chủ nhà này, ấn đường hơi nhíu lại.

Diêu Tri Chính, từng nhậm chức tri huyện huyện Lũng ở Liêm Châu, hiện đã từ quan, dưới gối không có con trai, trưởng nữ Diêu Mạn Bích vào cung nhiều năm, được phong mỹ nhân.

Trước đó y nói với Đoan Mộc Thúy rằng một vị phi tử của hoàng thượng bị lạc đường, lời này thực ra cũng chưa đúng, thứ nhất cấp bậc mỹ nhân còn kém phi tử rất xa, thứ hai Diêu Mạn Bích không phải bị lạc đường, mà nàng ta đánh ngất cung nữ và tiểu thái giám gác đêm, mang theo châu báu, không thấy tung tích.

Khi nhắc đến chuyện này, thánh thượng vô cùng tức giận: “Trẫm còn không biết Diêu mỹ nhân lại có bản lĩnh đến thế!”

Cũng may thánh thượng không hạ lệnh giáng tội, chỉ giao việc này cho phủ Khai Phong âm thầm điều tra.

Tra hỏi trong cung một vòng mới biết, Diêu mỹ nhân là một chủ tử bình thường đến không thể bình thường hơn, tính tình tẻ nhạt, ở hậu cung không tranh giành ghen ghét, có lẽ cũng vì nàng ta xuất thân tầm thường, không như các phi tần quý nhân khác có nhà mẹ đẻ thế lực mạnh để nương tựa. Thánh thượng cũng đối xử với nàng ta hết sức bình thường, tuy có ân trạch nhưng chưa từng được sủng ái, nàng ta hành sự đúng bổn phận, không dám vượt khuôn phép, nhà họ Diêu cũng chưa từng nhận được lợi lộc gì từ nàng ta, điểm này có thể nhìn ra từ căn nhà cũ kỹ của nhà họ Diêu.

Nếu đã giữ khuôn phép nhiều năm như vậy, tại sao lại đột nhiên thay đổi thái độ, đánh ngất hạ nhân, mang theo châu báu, biến mất không thấy tung tích? Cho dù nàng ta có thể rời khỏi chỗ ở của mình, thì làm sao có thể rời khỏi đại cung được canh giữ nghiêm ngặt?

Rất nhiều điểm đáng ngờ, vốn đang chờ khám tra từng việc, nhưng thánh thượng lại nói thêm một câu: “Diêu mỹ nhân không có thân thích hay bằng hữu ở kinh thành, chi bằng Triển hộ vệ đi về quê của nàng ta một chuyến.”

Bấy giờ mới nảy sinh chuyến đi tới huyện Lũng ở Liêm Châu.

Kỳ thực theo cách nhìn của Triển Chiêu, chuyến đi này quá đỗi dư thừa, đối với Diêu mỹ nhân, “không có thân thích, cũng không có bằng hữu” chỉ là chuyện trước khi vào cung, nàng ta ở trong cung bao nhiêu năm như vậy, có lẽ đã tìm được rất nhiều lối ngầm sau lưng hoàng thượng, huống chi đây là cuộc bỏ trốn đã được tính toán từ trước, sợ liên lụy đến người thân còn không hết, sao có thể trở về quê nhà được?

Nhưng thánh thượng đã có ý, y lại không thể gạt đi, đành phải vất vả một phen.

Huyện Lũng trời cao đất xa, gần như hoang vắng, cách Khai Phong ba ngày đêm di chuyển, trên đường đi cát bụi mù mịt, vắng người qua lại, khách điếm cũ kỹ, chỉ có mấy chỗ tường hoa ngõ liễu là nhộn nhịp.

Y tới vào lúc gần trưa, đưa bái thiếp, chỉ nói là tình cờ đi qua huyện Lũng, có lòng tới viếng thăm, nơi này có rất ít khách nhân từ Khai Phong tới, hơn nữa còn là võ quan tứ phẩm ngự tiền, Diêu Tri Chính hết sức vui mừng, đón tiếp rất ân cần.

Sau một tuần trà, hàn huyên vài câu, nhìn mặt đoán ý, Triển Chiêu càng thêm khẳng định phán đoán trước đó của mình, nhà họ Diêu hoàn toàn không biết việc của Diêu mỹ nhân, còn muốn hỏi thăm tin tức về Diêu mỹ nhân, chuyện thông đồng bỏ trốn chỉ là chuyện vô căn cứ.

Y đặt chung trà xuống, trong lòng đã có kế hoạch. Ở lại đây thêm một ngày, hỏi thăm láng giềng về chuyện trước khi Diêu mỹ nhân vào cung, sau đó lập tức quay vê Khai Phong.

Điểm đột phá trong việc điều tra vụ của Diêu mỹ nhân hẳn phải nằm ở hoàng thành.

Ngờ đâu chưa kịp cáo từ thì Diêu Trị Chính đã niềm nở giữ lại: “Phòng ở khách điếm cũ kỹ, chỉ e không hợp với thân phận của Triển hộ vệ, nếu ngài không chê tệ xá thô lậu, chi bằng cứ ở lại đây mấy ngày, để lão hủ được làm trọn lễ nghĩa của người bản xứ”.

Lại nói bên trong đang thu dọn rồi, Triển Chiêu suy nghĩ một chút, sau đó mỉm cười chắp tay: “Vậy xin làm phiền ngài.”

Diêu Trị Chính vô cùng vui sướng, chợt nghĩ đến điều gì đó, vội sai bảo hạ nhân: “Mời tiểu thư ra gặp khách.”

Thấy Triển Chiêu có vẻ ngờ vực, Diêu Tri Chính vội giải thích với y: “Nếu là người ngoài thì dĩ nhiên ta sẽ không để tiểu nữ xuất đầu lộ diện. Nhưng Triển đại nhân là khách quý từ kinh thành tới, lại là người bên cạnh hoàng thượng, để tiểu nữ được bái kiến cũng là chuyện tốt.”

Diên Mạn Thanh tới rất nhanh, bên cạnh có một bà già đi cùng, có thể thấy vị tiểu thư này là nữ tử khuê các tri thư đạt lý, hành xử mực thước, nàng ta hơi cúi mình với Triển Chiêu, miệng khẽ nói: “Bái kiến Triển đại nhân”.

Lúc đứng thẳng người dậy, nàng ta hơi loạng choạng, bà già bên cạnh vội bước tới đỡ, hẳn Diêu Trị Chính cảm thấy có chút thất lễ, sắc mặt sa sầm, hiềm một nỗi khách còn đang ở đây nên ông ta không tiện nổi giận.

Diêu Mạn Thanh cùng bà già kia nhanh chóng lui xuống, mọi thứ đều bình thường như mọi cuộc gặp gỡ không có đoạn kết.

Chỉ có điều Triển Chiêu cảm thấy lúc tiểu thư nhà họ Diêu chào hỏi, giọng nói nghe nghèn nghẹn lại nhẹ bẫng, dường như sức khỏe không được tốt.

☆ ☆ ☆

Diêu Mạn Thanh cùng Trương Lý thị chậm rãi đi trên hành lang dẫn tới hậu viện, trước mặt có mấy hạ nhân đang đi tới, ôm theo chăn đệm mới với ít đồ lặt vặt, cả đám cung kính tránh sang một bên, sau khi Diêu Mạn Thanh đi qua mới vội vàng đi tiếp.

Diêu Mạn Thanh như đang suy nghĩ điều gì đó, nàng dừng bước, nhìn theo mấy người kia rồi hỏi Trương Lý thị: “Nhũ nương, đám hạ nhân đang làm gì vậy?”

“Lão gia mời vị Triển đại nhân kia ở lại dùng bữa, còn muốn giữ người đó ở lại mấy hôm, nhớ tới cảnh tượng vừa được nhìn thấy, Trương Lý thị chép miệng, “Tiểu thư, dáng vẻ của kẻ làm quan trong kinh thành đúng là khác biệt, tướng mạo nhân phẩm cũng xuất chúng, cả đời lão chưa từng thấy người nào sáng sủa như vậy, nếu tiểu thư có thể gả cho y…”

Diêu Mạn Thanh cười khẩy một tiếng.

Trương Lý thị biết mình ăn nói nói lỗ mãng, vội ngậm miệng lại.

“Quạ trong thiên hạ đều đen cả, trên đời này làm gì có nam nhân tốt, tất cả bọn chúng đều nên bị đem đi cho chó ăn.” Diêu Mạn Thanh nghiến răng nghiến lợi, như muốn cắn ai đó mấy miếng mới hả giận.

Trương Lý thị không nhiều lời nữa mà đưa Diêu Mạn Thanh trở về tú lâu, đúng lúc dưới bếp muốn làm cơm đãi khách, người ở nhà chính tới gọi nhờ giúp một tay, vì vậy bà ta liền vội vàng đi ngay.

Diêu Mạn Thanh bước từng bước lên cầu thang, vịn vào lan can cũ kỹ và lung lay để quay về phòng, bấy giờ mới thấy vô cùng mệt mỏi, vừa rồi nàng ta cố lấy chút sức lực cuối cùng để tỏ vẻ tươi tỉnh ra gặp khách quý của cha, lúc này mới thực sự không gắng gượng nổi nữa.

Nàng ta lảo đảo đi tới mép giường, vươn tay lấy chăn đắp lên người, vừa mới kéo một cái thì chiếc gối sứ thắt eo ở đầu giường cũng rơi xuống đất.

Một vài mảnh sứ bên hông gối rụng xuống, một gói giấy được gấp vuông vắn giấu bên trong cũng rơi ra ngoài.

Đây là xuân dược do Lưu Hướng Hoàn mang tới, tên là “chiến thanh kiều”, lúc hai người đêm nồng tình đượm có dùng một ít để góp vui, Lưu Hướng Hoàn từng nói thứ này tuyệt đối không thể lạm dụng, kẻo lại mất tỉnh táo, làm hại đến mình.

Cảnh tượng ân ái khi xưa, nay nghĩ lại chỉ thấy mỉa mai vô cùng.

Diêu Mạn Thanh nghiến chặt răng, chộp lấy gói thuốc, muốn ném ra ngoài cửa sổ.

Lúc nàng ta vung tay lên, động tác bỗng nhiên khựng lại.

Đứng trước cửa sổ của tú lâu có thể nhìn thấy cảnh tượng tại tiền viện, phòng cho khách ở mé Tây có mấy hạ nhân đang bận rộn thu xếp.

Diêu Mạn Thanh chầm chậm thu tay về.

Nàng ta cố gắng nhớ lại bộ dạng của vị “Triển đại nhân” vừa gặp, chỉ cảm thấy mơ hồ, lúc đôi bên gặp mặt nàng ta còn đang thẫn thờ không để ý đến người trước mặt.

“Dù làm cho người khác chết cũng không thể để ta phải chết.” Diêu Mạn Thanh lẩm bẩm, ánh mắt có phần mờ mịt mê mang, ngay đến bản thân cũng không nhận ra, ngón tay cầm gói thuốc siết càng ngày càng chặt, chỗ khớp ngón tay lộ ra một màu trắng bệch.

Dù vậy bàn tay nàng ta vẫn rất đẹp.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »