_khaiphongchiquai005.jpg)
Đoan Mộc Thúy càng nghĩ càng ngại ngùng, đang lưỡng lự bỗng nghe bên ngoài có tiếng người xôn xao, kèm theo tiếng vó ngựa lộc cộc, lòng nàng cảm thấy căng thẳng: Theo lý mà nói, lúc này ở ấp An đã có quân Tây Kỳ đồn trú, chỉ có binh lính của mình và Cao Bá Kiển, không biết có chuyện gì mà giữa ban ngày ban mặt lại có kẻ phi ngựa qua ấp?
Nghĩ đến đây, nàng cũng không bận tâm quá nhiều, vội sải bước chạy ra cửa, đúng lúc này một đội kỵ binh phi ngang qua, vó ngựa đạp tung bụi đất khiến nàng ho sặc sụa, chợt thấy rõ một bóng lưng lẫn trong đám bụi mù mịt, nàng bèn cất tiếng gọi lớn: “Dương Tiễn!”
Lời còn chưa dứt, mấy con ngựa trước mặt cùng hí vang, Dương Tiễn ghìm cương ngựa, cười vang: “Đoan Mộc, thì ra muội ở đây!”
Rồi hắn quay sang nói với Cốc Xương: “Đi đón Đoan Mộc rồi cùng về doanh trại thôi.”
Cốc Xương cười đáp: “Đương nhiên phải vậy.” Nói đoạn hắn quay đầu ngựa, hai chân một kẹp bụng ngựa, con ngựa hí lên một tiếng, chạy ngược theo con đường, khi sắp tới chỗ Đoan Mộc Thúy, hắn hơi ngả người xuống, chìa tay về phía nàng.
Đoan Mộc Thúy cười ranh mãnh: “Cốc Xương, cẩn thận.”
Cốc Xương nhận thấy vẻ kỳ lạ trong ánh mắt của nàng, hắn biết ngay có gì đó không ổn, đang định rút tay lại, nào ngờ động tác của Đoan Mộc Thúy nhanh như chớp, nàng vươn tay nắm lấy cánh tay của hắn, hai chân gần như đồng thời vắt lên yên ngựa, khẽ hô một tiếng: “Xuống này!”
Nàng dùng sức một cách khéo léo, Cốc Xương lại không hề phòng bị, thật sự đã bị nàng kéo ra khỏi yên ngựa, hắn có ý không cho nàng lên ngựa nhưng lại sợ nàng té ngã, trong lòng thầm thở dài, đành phải mượn lực dùng lực, nhẹ nhàng đỡ nàng lên, còn hắn tiếp đất một cách vững vàng.
Đoan Mộc Thúy nhân lúc so chiêu mà cướp được ngựa, không khỏi đắc ý một phen, nàng kéo dây cương ngựa ngồi thẳng người lên, chạy về phía trước mấy bước mới quay đầu ngựa lại, mỉm cười tươi tắn với Cốc Xương.
Dương Tiễn cười lắc đầu thở dài: “Càn quấy, nếu sau này thực sự thành thân với nhau thì phải làm sao?”
Phó tướng ở bên cạnh cũng góp vui: “Nghe nói thừa tướng đã đồng ý hôn sự của Đoan Mộc tướng quân và Cốc Xương tướng quân.
“Đúng vậy,” Dương Tiễn gật đầu, “Sau khi thu được thành Sùng sẽ tổ chức hôn lễ.”
Phó tướng kia cười khà khà, Dương Tiễn ngừng lại một chút rồi đề khí cất cao giọng: “Đoan Mộc, có chuyện gì về doanh trại rồi nói.”
Đoan Mộc Thúy đáp một tiếng, giục ngựa chạy tới, lúc đi qua chỗ Cốc Xương, nàng bèn đưa tay kéo hắn lên. Cốc Xương mượn lực đạp một cái, ngồi ngay sau lưng Đoan Mộc Thúy, hai tay vòng qua nàng nắm lấy dây cương, cười nói: “Nàng ngồi cho vững nào”.
Đoan Mộc Thúy ngẩng đầu cười mà đáp: “Chàng mới phải là người ngồi cho chắc, nếu ta đây không vui sẽ lại đá chàng xuống đấy”.
Trong lúc họ nói chuyện, Dương Tiễn ở bên kia đã đánh ngựa chạy trước, Cốc Xương giục ngựa đuổi theo sau, vừa mới chạy được mấy bước, hắn bỗng cảm thấy thân thể Đoan Mộc Thúy cứng đờ, trong lòng lấy làm lạ bèn cúi đầu hỏi: “Sao thế?”
Đoan Mộc Thúy cười hơi miễn cưỡng: “Không có gì, đại ca ở phía trước, chúng ta mau đi thôi.”
Cốc Xương không mảy may nghi ngờ, thúc ngựa thật mạnh, con ngựa hí lên rồi lao đi như tên bắn.
Đoan Mộc Thúy ngờ rằng mình đã nhìn lầm, không kìm được liền quay đầu nhìn lại phía sau.
Ở nơi ấy, làn bụi dần dần tan để lộ ra bóng hình cao gầy mà mơ hồ của Triển Chiêu.
☆ ☆ ☆
A Di ở trong doanh trại đã chuẩn bị đầy đủ cơm rượu, sau khi mấy người bọn họ ngồi vào chỗ, vui vẻ cụng chén với nhau, Đoan Mộc Thúy lại vì lúc trước nhìn thấy Triển Chiêu mà thầm trách bản thân rời đi quá vội vàng: Khi ấy gặp được đại ca và Cốc Xương, nhất thời nổi hứng, quên không chào từ biệt hắn, thấy hắn xách một cái giỏ chứa rất nhiều thứ, mình khiến hắn phải tốn công vô ích, chẳng biết trong lòng hắn nghĩ ra sao...
Tự nhiên nàng cảm thấy có chút buồn bực không vui, ỉu xìu chẳng có chút hứng thú nào, Dương Tiễn gọi nàng mấy lần nàng mới lấy lại tinh thần, ngơ ngác hỏi: “Sao thế?”
Dương Tiễn vừa tức giận lại vừa buồn cười: “Nha đầu này, muội đang nghĩ cái gì thế? Tâm hồn treo ngược cành cây rồi hả? Ta đang hỏi muội, có chuyện gì mà lúc sáng lại sai A Di đến đưa ngọc bài cho ta?”
“Tối hôm qua ta nằm mơ,” Đoan Mộc Thúy đưa tay day trán, hơi cau mày, “Ta không nhớ rõ nhưng hình như có người cứ liên tục nói với ta về Trầm Uyên... Đại ca, Trầm Uyên là cái gì?”
Dương Tiễn đáp qua loa: “Nếu đã nói đến Trầm Uyên thì không thể không nhắc tới minh đạo, nhưng đây đều là chuyện từ thuở xa xưa, ngay cả người tu tiên như chúng ta cũng chẳng biết nhiều, Đoan Mộc, muội muốn hỏi làm gì? Lẽ nào muốn theo ta tu tiên ư?”
Đoan Mộc Thúy lườm hắn: “Ta không thèm.”
Dương Tiễn cười ha ha: “Với cái tính này của muội, không mất đến một nghìn tám trăm năm áp chế xuống thì cũng chẳng tu thành tiên được đâu, bảo đưa muội tiên đan may ra còn được.”
Đoan Mộc Thúy cười hì hì: “Có thể cho ta thật sao? Đại ca, nếu có thể thì huynh cho ta một viên đi, để ta đỡ phải nhọc lòng tu tiên.”
Dương Tiễn chỉ mỉm cười lắc đầu, lại uống thêm một lượt rượu nữa, chợt hắn nhớ ra điều gì đó: “Đoan Mộc, người thanh niên lần trước ta nói với muội giờ thế nào rồi?”
Đoan Mộc Thúy không ngờ hắn lại nhắc tới Triển Chiêu, nhất thời nghẹn lời, ngập ngừng một chút mới đáp: “Sau đó ta với Cao tướng quân điều tra cẩn thận, thấy hắn không phải hung thủ giết Ngu Đô nên ta đã... thả hắn đi rồi.”
Dương Tiễn sửng sốt, bất giác đặt chén rượu xuống bàn, nhìn Đoan Mộc Thúy chằm chằm, hồ nghi nói: “Muội thả đi rồi?”
“Đúng vậy.”
“Muội đã điều tra rõ thân phận của hắn chưa?”
“Hắn... là người Đông Di, không dính dáng gì đến Triều Ca”
Cặp chân mày của Dương Tiễn dần nhíu lại: “Hắn nói hắn là người Đông Di, vậy muội có sai người đi Đông Di kiểm chứng không?”
Đoan Mộc Thúy im lặng, một lúc lâu sau mới khẽ nói: “Không.”
Trong mắt Dương Tiễn lóe lên một tia giận dữ, hắn cố nén lửa giận trong lòng, gằn từng chữ một: “Ta đã nói với muội rằng thanh kiếm của hắn giống Cự Khuyết, bảo muội dù thế nào cũng phải nghĩ cách giữ chân hắn lại, muội có chịu nghe không hả?”
Đoan Mộc Thúy cụp mắt xuống, không lên tiếng.
Dương Tiễn ôm một bụng giận dữ, đột nhiên đập mạnh xuống bàn: “Muội có biết bây giờ là lúc nào không? Nghe nói Triều Ca phái cao thủ đến, muốn lấy mạng chiến tướng Tây Kỳ, đi lùng bắt bốn phương còn không kịp, thế mà muội lại thả người ra?”
Đoan Mộc Thúy cắn môi: “Ta thấy hắn... không giống kẻ gian nịnh.”
“Không giống ư?” Lần này Dương Tiễn thật sự nổi giận, “Đoan Mộc Thúy, muội mới chỉ làm tướng quân ngày một ngày hai sao? Từ bao giờ muội lại đánh giá người ta chỉ qua vẻ bề ngoài? Làm gì có tên mật thám nào viết rõ lên mặt cho muội xem?”
Đoan Mộc Thúy bị hắn quát như thế cũng bực mình: “Tóm lại hắn không phải mật thám, ta bảo không phải là không phải, chắc chắn không phải!”
Cốc Xương đau đầu hết sức, hắn biết tính tình của hai người này, Đoan Mộc Thúy cố chấp có chết cũng không chịu nhận sai, Dương Tiễn cũng chẳng phải người dễ chơi gì. Nếu hai người bọn họ đấu với nhau thì thực sự khiến người ta nhức đầu hơn cả đánh thành Sùng, thấy họ giằng co không ngừng nên hắn đành phải đứng ra là người giảng hòa.
“Đoan Mộc, Dương Tiễn cũng chỉ muốn tốt cho nàng thôi, những lúc đặc biệt thế này thì cứ cẩn thận là hơn. Người nọ đang ở đâu, vẫn ở gần ấp An sao?”
“Đi mất rồi,” ngoài miệng Đoan Mộc Thúy đáp lời Cốc Xương, nhưng đôi mắt lại nhìn sang Dương Tiễn, “Ta bảo hắn đi càng xa càng tốt, kẻo cái tên Dương Tiễn kia đến đây lại bắt hắn lại, tới lúc đó kiểu gì cũng bị tra tấn thừa sống thiếu chết”.
“Muội!” Dương Tiễn tức đến bừng bừng lửa giận, giương mắt nhìn vẻ mặt ngang bướng của Đoan Mộc Thúy, tức tối đầy bụng mà không trút được vào đầu, bèn đưa tay gạt bay chén rượu trên bàn, hất áo choàng rồi sải bước ra ngoài.
Ngay sau đó có tiếng vó ngựa lộc cộc, Cốc Xương thầm kêu một tiếng “không hay rồi”, vội chạy ra cửa lều, quả nhiên thấy Dương Tiễn cùng thị vệ của mình đã giục ngựa chạy xa.
Cốc Xương cười bất đắc dĩ: “Đoan Mộc, tội gì nàng phải làm thế, huynh ấy đặc biệt tới thăm nàng, vậy mà bị nàng chọc tức đến nỗi phải bỏ đi”.
Đoan Mộc Thúy cũng không biết hôm nay mình bị làm sao, sao lại nóng nảy đến thế. Nàng rầu rĩ uống rượu một hồi, Cốc Xương cũng dịu dàng khuyên nhủ một lúc, thấy sắc trời đã tối, hắn dặn dò nàng mấy câu rồi cũng tự rời đi.
☆ ☆ ☆
Buổi tối khi đi ngủ, Đoan Mộc Thúy đưa tay cởi thắt lưng, ngón tay vừa chạm vào nút thắt, tự nhiên tim đau nhói, khi nhìn lại thì thấy ở ngón trỏ và ngón giữa mọc lên hai bọc nước.
Đoan Mộc Thúy nhíu mày, tự lấy kim cẩn thận chọc vỡ, chợt nàng nhớ tới lời Triển Chiêu nói.
“Cũng may không bị phỏng nặng, chưa bị nổi bọc nước, cô cứ ngâm tay vào nước, tuyệt đối không được băng lại, dù ngứa cũng đừng có gãi, qua một hai hôm là sẽ ổn thôi”.
Chẳng biết bây giờ Triển Chiêu ra sao...
Đoan Mộc Thúy nhớ tới cái niêu nhỏ đặt trên bếp lò kia, rau dại nấu lẫn với cháo hoa.
“Nếu chỉ có một mình Triển Chiêu thì húp cháo thôi cũng đủ rồi.”
Trên người Triển Chiêu chắc vẫn còn thương tích? Nếu ăn uống đạm bạc như vậy...
Trong lúc ngẩn ngơ, nàng cứ ngỡ thấy được ánh mắt của Triển Chiêu, trầm tĩnh khoan dung, mang theo ý cười nhàn nhạt, tựa như đang nói với nàng: “Nhưng nếu muốn giữ tướng quân ở lại dùng bữa, dĩ nhiên không thể đạm bạc như thế. Tướng quân chờ ở đây, Triển Chiêu đi một lát rồi sẽ về ngay.
Đoan Mộc Thúy chợt thấy buồn phiền ân hận, ngồi ngây người hồi lâu, chợt hạ quyết tâm, ném cây kim trên tay đi, bước vội ra ngoài.
Lúc ra tới cửa lều suýt nữa đụng trúng A Di, A Di ngạc nhiên hỏi: “Cô nương, cô đi đâu thế?”
“Ta đi một lát rồi sẽ về. Nàng đi rất nhanh, lời còn chưa dứt mà người đã cách xa mấy trượng.
A Di vội la lên: “Tướng quân, có cần cho người đi theo không?”
Lần này còn chẳng có lấy một tiếng đáp lại.
A Di thở dài, đi vào trong lều xem thử, chỉ thấy giữa đống chăn mền lộn xộn có một vật sáng bóng lấp lánh, tới gần mới biết đó chính là xuyên tâm liên hoa.
Ngay cả xuyên tâm liên hoa cũng không mang theo, xem ra đúng thật là không đi xa, chỉ đi một lúc rồi sẽ về ngay.
A Di lắc đầu, đưa tay sắp xếp lại giường ngủ của Đoan Mộc Thúy, bỗng nàng ta kêu “ôi chao” một tiếng, suýt chút nữa đã nhảy dựng lên.
Nàng ta đã hứa với Triển Chiêu sẽ tới Cao Bá Kiển doanh để xin tha cho đám người Kỳ Mục Y La, sao lại quên béng đi mất cơ chứ?
☆ ☆ ☆
Đoan Mộc Thúy đi gấp, hai tên lính canh cổng doanh trại không dám hỏi nhiều, đến khi nàng đi xa mới không nhịn được mà thì thầm hỏi nhau: “Đêm thế này mà tướng quân còn ra ngoài, sao lại không gọi người đi theo nhỉ?”
Đang rầm rì thì A Di cũng vội vã đi tới, như một cơn gió lao ra ngoài. Hai người liếc nhìn nhau, không ai bảo ai cùng thở phào. Có A Di cô nương đi cùng, sẽ không có chuyện gì đâu.
Đoan Mộc Thúy đi rất nhanh, chẳng mấy chốc đã tới ngôi nhà của nhà Kỳ Mục trên phố chính, cũng giống như trước kia, chỉ cần màn đêm vừa buông xuống là ấp An trở nên trầm lặng, trên đường không một bóng người.
Đoan Mộc Thúy chợt bước chậm lại.
Không biết tại sao, nàng luôn cảm thấy có người đi theo mình.
Đi thêm mấy bước, nàng không nhịn được bèn quay phắt lại, màn đêm sau lưng đen như mực khiến nàng hơi lo sợ.
Hình như... không có ai.
Đoan Mộc Thúy thầm cười nhạo bản thân thần hồn nát thần tính, vừa định quay đầu đi bỗng cảm thấy tiếng gió khác thường, nàng phản ứng cực nhanh, còn chưa kịp nhìn thấy cái gì đã khom người lăn trên mặt đất, đưa mắt nhìn lên, ánh đao loang loáng, lưỡi đao lạnh lẽo đang chém thẳng xuống nơi nàng vừa đứng.
Hơi thở của nàng vừa ổn định trở lại, lưng liền vang lên một tiếng leng keng, Đoan Mộc Thúy nghe theo tiếng gió xác định phương hướng, xoay người một cái, nheo mắt liếc qua, trông thấy một sợi xích đồng rất dài phủ đầy gai nhọn, nàng từ tức giận chuyển sang hoảng sợ, sợi xích gai này được chế ra từ dây cản chân ngựa, phải do hai người cùng sử dụng, chúng nhân lúc hỗn loạn định đánh lén nàng, xem ra lúc này đối thủ của nàng có tới ba người ư?
Quả nhiên, tên dùng đao kia quay lại chém tới, Đoan Mộc Thúy quát lên một tiếng đầy tức giận: “Đi chết đi!” Sau đó đưa tay định rút xuyên tâm liên hoa đeo bên hông.
Nào ngờ sờ chẳng thấy gì, trong phút chốc suy nghĩ trong đầu nảy lên cực nhanh, nàng sợ đến toát mồ hôi lạnh: Ta tháo xuyên tâm liên hoa ra mất rồi!
Cao thủ so chiêu gì có thời gian cho nàng lơ là, Đoan Mộc Thúy vừa mới định thần, tay lật như đao, chặt thẳng xuống cổ tay của tên dùng đao kia, tên đó lui lại cực nhanh, lưỡi đao xoay chuyển giữa không trung, thuận thế chém vào thân dưới của nàng.
Đoan Mộc Thúy nhìn thế tấn công của lưỡi đao rất chính xác, nàng xoay cổ tay, nhanh chóng đè sống đạo của tên kia xuống, mượn lực nhẹ nhàng nhảy lên, tên kia cười khẩy một tiếng, vung đao đẩy mạnh nàng ra, trầm giọng quát lên: “Giữ lấy ả!”
Đoan Mộc Thúy nghe thấy phía sau lại vang lên tiếng leng keng, trong lòng biết có chuyện không hay, nàng vội đáp xuống đất, nhưng cuối cùng vẫn chậm một bước, đụng phải sợi xích gai kia, gai nhọn trên sợi xích đồng đâm vào sau eo, khiến nàng đau đến rơi nước mắt. Nàng nghiến răng, liều mạng nhận thêm thương tổn, hai tay thình lình bắt lấy xích gai, ra sức kéo mạnh. Một trong hai kẻ cầm xích không đứng vững, bị nàng kéo ngã, Đoan Mộc Thúy cắn chặt răng, tay nhanh như chớp, quấn sợi xích gai lên cổ tên nọ, sau đó siết thật mạnh, hai mắt tên nọ lồi ra, hắn cố lôi sợi xích đồng, nhưng Đoan Mộc Thúy cười gắn một tiếng, cổ tay lại siết chặt hơn, đột nhiên đầu gối của nàng đau nhói, nghiêng người khuỵu xuống, lúc nàng ngã ra thấy trên nóc nhà có một người đang đứng, lại nhìn xuống dưới thấy một mũi tên đồng đâm xuyên qua đầu gối.
Hóa ra không chỉ có ba tên muốn mưu sát nàng!
Đoan Mộc Thúy ngã vật ra đất, hổn hển thở dốc không ngừng, tên ở trên nóc nhà nhẹ nhàng nhảy xuống, ba tên cùng quây lấy nàng, một tên trong đám đó ngồi xổm xuống kiểm tra tên bị Đoan Mộc Thúy dùng xích gai siết cổ, sau đó quay đầu lại chầm chậm lắc đầu.
Tên lén bắn tên kia cúi xuống nhìn Đoan Mộc Thúy, đưa tay nắm lấy cằm nàng, xoay mặt nàng ra trước ánh trăng, nói nhỏ: “Chính là ả”.
Vừa buông lỏng tay, chợt thấy Đoan Mộc Thúy nhìn hắn cười rất tươi.
Tên này cả kinh, chưa kịp phản ứng bỗng nhiên chân hắn hẫng đi, Đoan Mộc Thúy thừa dịp hắn không đề phòng, hai chân quét qua như chớp giật, lập tức quấn lấy chân hắn, nàng trở mình đè hắn xuống, tên đó toan chồm dậy nhưng Đoan Mộc Thúy còn nhanh hơn, một tay nhổ mũi tên cắm trên đầu gối, đâm thẳng vào mặt hắn, lần này lực đao rất dữ dội, đóng chặt hắn xuống đất.
Biến cố xảy ra đột ngột, hai người bên cạnh không kịp chuẩn bị, đến khi phản ứng kịp thì một trong hai tên không nói nhiều lời, giẫm lên đầu gối bị thương của Đoan Mộc Thúy, chỉ nghe có tiếng xương gãy răng rắc, Đoan Mộc Thúy co quắp, đau đến suýt ngất đi.
Tên kia hung ác nói: “Chặt đầu ả!”
Tên còn lại khẽ đáp một tiếng, nương theo ánh trăng vung đao lên, trong đầu Đoan Mộc Thúy ong ong như sắp nổ tung, nàng bỗng dùng hết sức bình sinh mà hét tới lạc giọng: “Triển Chiêu!”