_khaiphongchiquai005.jpg)
Tên vung đao kia hơi sửng sốt, lưỡi đao sáng loáng như tuyết khựng giữa không trung, hắn nghi hoặc quay sang hỏi tên còn lại: “Ả gọi ai đó?”
Tên kia hừ một tiếng, nói nhỏ: “Không biết, ra tay đi, đừng để xảy ra chuyện!”
Tên vung đao kia gật đầu, lưỡi đao lại giương lên cao, đang định chém xuống thật mạnh chợt phía sau có đại lực xông tới, lực đạo vừa nhanh vừa ác, hắn chưa kịp phản ứng lại thì đã bị đánh bay ra ngoài, đập thẳng vào tường rào, một tiếng trầm đục vang lên, hắn rơi xuống dưới.
Tên còn lại hết sức sợ hãi, vội lui về phía sau mấy bước, giương mắt lên nhìn, thấy người vừa tới đang đưa lưng về phía hắn khom người xuống, trong lòng không khỏi vui mừng, cầm sợi xích gai lên toan bước tới, nào ngờ vừa mới cầm đến sợi xích thì bỗng thấy trước mắt lóe hàn quang, ngay sau đó bụng hắn chợt cảm thấy lạnh lẽo...
Hắn vô cùng kinh hãi, chầm chậm cúi đầu nhìn xuống, tuy bóng đêm tối tăm nhưng vẫn có thể thấy trên vạt áo có thêm một vệt sẫm màu đang từ từ loang ra...
Cuối cùng hắn không chống đỡ được nữa, ngã lăn ra đất. Cảnh tượng cuối cùng hắn nhìn thấy là Đoan Mộc Thúy được người vừa tới ôm lấy.
Đoan Mộc Thúy đưa mắt nhìn hắn, sắc mặt trắng bệch vì đau đớn nhưng khóe môi vẫn mang nụ cười mỉa mai.
Chúng đã lên kế hoạch ám sát chu đáo đến vậy, cuối cùng vẫn để cho nàng chạy thoát.
☆ ☆ ☆
Triển Chiêu sải bước quay về ngôi nhà của nhà Kỳ Mục, một chân đá văng cửa phòng ngủ, đặt Đoan Mộc Thúy đang nằm trong lòng mình lên giường.
Trong phòng không có đốt đèn, hơi thở của Đoan Mộc Thúy vô cùng yếu ớt, đôi mắt nàng lại sáng long lanh, mùi máu càng lúc càng nồng.
Triển Chiêu đứng dậy đi đốt đèn, tay y run lẩy bẩy, hỏa chiết tử mãi không châm được vào bấc đèn, không biết phải tốn bao nhiêu công sức mới đốt được. Khi bưng ngọn đèn tới gần Đoan Mộc Thúy, trong đầu y nổ “oành” một tiếng, y bất giác nghiến chặt răng, cứ thế đứng như trời trồng.
Khắp người Đoan Mộc Thúy dính đầy máu, máu tươi thấm ra loang lổ, có vài chỗ đã chuyển sang màu đỏ sẫm, trong phút chốc y cũng không biết nàng bị thương ở đâu.
Đoan Mộc Thúy thấy y đứng bất động, nghèn nghẹn cất lời: “Ở trên đùi, cả trên eo nữa.”
Triển Chiêu sửng sốt, sau đó liền tỉnh táo trở lại, chẳng nói chẳng rằng bước tới cởi thắt lưng của nàng, không ngờ nút thắt phức tạp đến nỗi bị y buộc thành nút chế, y hạ quyết tâm, nói một câu “Đắc tội rồi.”
Sau đó xé “roẹt” một tiếng.
Trên eo của nàng máu thịt đã nát be bét từ bao giờ, có chỗ còn dính bết vào áo, hoàn toàn không thể tách rời.
Triển Chiêu không đành lòng nhìn tiếp, lấy Cự Khuyết đỡ sau lưng nàng: Nếu y biết nàng bị thương ở sau eo thì lúc nãy đã không đặt nàng nằm xuống như vậy, mỗi lần cử động không biết nàng phải chịu thêm bao nhiêu đau đớn.
Lại nhìn đầu gối của nàng, vải quần cũng dính vào vết thương, Triển Chiêu cẩn thận cắt ra từng chút từng chút một, chân của nàng bị thương nặng hơn, đầu gối dính đầy máu, có thể thoáng thấy lỗ mũi tên, Triển Chiêu không biết nàng có bị tổn thương đến xương cốt hay không, chỉ có thể đưa tay sờ thử, lúc chuẩn bị chạm vào lại bất giác hơi do dự, y nhìn Đoan Mộc Thúy và nói: “Tướng quân cố chịu một chút.”
Nếu bị gãy xương thì khi chạm vào sẽ đau đớn vô cùng.
Đoan Mộc Thúy gật đầu.
Triển Chiêu thu hồi ánh mắt, động tác cố gắng nhẹ nhàng hết sức có thể, y chầm chậm thăm dò quanh đầu gối của nàng, từ từ vỗ nhẹ, chỉ vừa vỗ xuống đã nghe Đoan Mộc Thúy kêu lên một tiếng thảm thiết, từ trên giường ngồi bật dậy, tay nàng túm lấy vạt áo của Triển Chiêu, giận dữ nói: “Triển Chiêu, ta phải giết ngươi!”
Nàng đột nhiên bật dậy khiến Triển Chiêu bất ngờ không kịp chuẩn bị, suýt chút nữa bước hụt, y đưa mắt nhìn nàng, thấy con ngươi của Đoan Mộc Thúy trống rỗng, ánh mắt hoảng loạn, biết nàng đau đến thất thần, vội đưa tay đỡ lấy bờ vai nàng, lúc này chỉ thấy thân thể nàng cứng đờ.
Cũng không biết Đoan Mộc Thúy đang trợn mắt lườm ai, hai tay siết chặt hơn, khớp ngón tay trở nên trắng bệch, miệng nói một cách vô cùng hung dữ: “Triển Chiêu, ta phải giết ngươi”.
Triển Chiêu cảm thấy rất buồn bực, nhưng cũng không biết phải làm sao, chỉ có thể nhẹ giọng đáp: “Được rồi, trước hết cô cứ ngủ một giấc đi đã, sau đó có giết cũng không muộn.”
Vừa nói y vừa từ từ đỡ nàng nằm xuống giường, tay còn lại chầm chậm đưa tới cổ nàng, vén mái tóc dài như mây của nàng sang một bên, ánh mắt của Đoan Mộc Thúy cũng dần mơ hồ, hai mắt nhẹ nhàng khép lại, nhưng miệng vẫn không chịu buông tha: “Giết ngươi, giết ngươi...
Triển Chiêu thấy tóc mai trên thái dương của nàng thấm đẫm mồ hôi, trong lòng chua xót vô cùng, y nhẹ nhàng áp lên trán nàng, rồi lại áp lên gò má mềm mại của nàng, nhưng càng lúc càng thấy má nàng trở nên ướt át, bên tai nghe thấy giọng nàng hổn hển: “Giết... Giết...”
Khẽ ngẩng đầu nhìn lại, ngay cả khi nàng đang hôn mê, trên khuôn mặt vẫn mang sát khí lạnh thấu xương, Triển Chiêu nhẹ nhàng chạm vào lông mày nàng, cúi đầu hôn lên bờ môi lạnh giá của nàng.
Cuối cùng nàng cũng trở nên yên lặng, hơi thở khe khẽ, cơ thể thả lỏng.
Triển Chiêu gỡ bàn tay đang nắm chặt lấy vạt áo của mình, bấy giờ mới nhận ra hai tay nàng cũng máu me be bét, y nhẹ nhàng đặt tay nàng xuống, hít một hơi thật sâu rồi sải bước ra khỏi phòng.
Vừa bước ra khỏi ngưỡng cửa, y chợt cảm thấy trước mắt tối sầm, thân thể loạng choạng, y vội vịn vào khung cửa, đi mấy bước xuống bếp, sau khi ngẫm nghĩ bèn nhanh chóng bước về phòng, lục lọi một hồi, xé một tấm áo lụa trắng lấy một mảnh vải, rồi lại lục tìm trong ngực áo, móc hết mấy thứ thuốc trị thương rải ra giường, định băng bó cho nàng, chợt nhớ ra mình còn chưa đun nước, y lại xuống bếp chuẩn bị.
May mà lúc này Đoan Mộc Thúy đã hôn mê bất tỉnh, vết thương cũng không chảy máu nữa.
Khi đã chuẩn bị xong xuôi, trước hết Triển Chiêu ngâm miếng vải lụa trắng vào nước nóng rồi cẩn thận lau vết thương cho Đoan Mộc Thúy, vết thương trên tay và eo được y dùng vải lụa băng thật kỹ, nhưng lúc lau vết thương trên đầu gối, cặp lông mày của càng lúc càng nhíu chặt: Y chỉ có thể tạm bó xương cho nàng, những việc sau đó đều vượt quá khả năng của y, y buộc phải đưa Đoan Mộc Thúy trở lại quân doanh.
Nhưng bó xương.
Tức là nàng lại phải trải qua một phen đau đớn.
Triển Chiêu thở dài, bỗng nhiên nhớ ra đây là lần thứ hai y nối xương cho Đoan Mộc Thúy.
“Triển Chiêu, sau này nếu ngài không làm hộ vệ ở phủ Khai Phong nữa, thì có thể làm... đại phu nối xương.”
“Đúng, chắc chắn khách đến như mây, ngày ngày hốt bạc.”
Nhưng cớ sao khách của y hết lần này đến lần khác đều vẫn là nàng?
Triển Chiêu hơi nhắm mắt lại, từ từ đặt lòng bàn tay lên đầu gối của nàng, do dự một lúc rồi đột nhiên mở to đôi mắt, bàn tay siết lại.
Đoan Mộc Thúy giật nảy mình, nàng lập tức tỉnh lại.
Triển Chiêu không nhiều lời, lập tức dùng hai khúc gỗ ngắn vừa được chặt vội kẹp lấy đầu gối của nàng, sau đó lấy vải bó lại thật chặt, lúc này mới thở dài nhẹ nhõm.
Lúc quay đầu lại nhìn Đoan Mộc Thúy, thấy nàng không khóc lóc không quậy phá, tuy sắc mặt tái nhợt cắt không ra hạt máu, nhưng vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, nàng nhìn y bằng đôi mắt đen láy phẳng lặng, trong ánh mắt dịu dàng lại mang theo một nét kỳ quái khó tả.
Nàng bỗng cất tiếng gọi y: “Mẹ.”
Vừa nói vừa vươn tay về phía y.
Nếu không phải tình thế đêm nay vô cùng nguy hiểm, Triển Chiêu quả thực không biết nên cười hay nên khóc.
Lúc đầu hùng hổ đòi giết y, bây giờ lại gọi y là cái gì cơ? Mẹ?
Nhưng y không muốn làm... mẹ của nàng.
Cũng may, cho dù đến nay Đoan Mộc Thúy có làm ra mấy chuyện kỳ quái, Triển Chiêu cũng sẽ không ngạc nhiên, y chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, cầm lấy tay Đoan Mộc Thúy, ngồi xuống bên giường: “Đoan Mộc, cô tỉnh lại rồi”.
Đoan Mộc Thúy không đáp, vẫn nhìn y với ánh mắt kỳ lạ kia, rồi bỗng nàng hơi nghiêng đầu, nhìn vẻ mặt lại có nét ngây thơ của một bé gái: “Mẹ”.
Triển Chiêu chợt nhận ra, y không hiểu biết nhiều về Đoan Mộc Thúy như y vẫn tưởng.
Y chưa bao giờ nghe Đoan Mộc Thúy nhắc đến gia đình nàng, vì vậy y hoàn toàn quên mất con người ai cũng có cha có mẹ, dù Đoan Mộc Thúy có là thượng tiên thì khi sinh ra cũng là một người phàm.
Lẽ nào vào lúc đau đớn nhất, khi tất cả mọi thứ không còn quan trọng nữa, nàng bỗng trở về thuở còn thơ, một lòng một dạ nhớ về mẹ?
Lòng Triển Chiêu vô cùng đau xót, sau đó lại cảm thấy tiếc thương. Đoan Mộc Thúy nhổm người ngồi dậy, chợt nhoẻn miệng cười tươi, chầm chậm dựa vào trong vòng tay của Triển Chiêu.
Triển Chiêu vòng một cánh tay qua eo nàng, tay kia nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc nàng, Đoan Mộc Thúy hiếm khi ngoan ngoãn yếu mềm như vậy, nàng cứ thế lặng lẽ dựa vào trên người y. Triển Chiêu muốn mở miệng nói đôi lời, nhưng ngẫm nghĩ một chút rồi lại từ bỏ, chỉ khẽ khàng vuốt tóc cho nàng: Lúc này trong lòng nàng đang nhớ về mẹ, dù y có thể cho nàng cái ôm ấm áp giống vậy, nhưng không thể thủ thỉ an ủi như mẹ của nàng.
Chợt nghe nàng dịu dàng nói: “Mẹ, con nhớ rồi, là Hùng Phi”.
Thân thể Triển Chiêu cứng đờ, lúc y vội cúi đầu nhìn xuống, Đoan Mộc Thúy đã từ từ nhắm mắt lại, hàng lông mi dài mảnh như phiến quạt, khóe mắt vẫn còn đọng giọt lệ chưa khô.
Triển Chiêu hít thở càng lúc càng khó khăn, ngực phập phồng kịch liệt, trái tim trong lồng ngực đập loạn xạ.
Nàng vừa mới nói gì? Hùng Phi ư?
Chưa nói đến việc nàng vẫn là Đoan Mộc tướng quân trong Trầm Uyên, cho dù là Đoan Mộc thượng tiên đi chăng nữa, y cũng chưa từng nói với nàng chuyện tên tự của mình là Hùng Phi, bởi nàng không có kiên nhẫn đi quan tâm đến những thứ này, ngay cả chức quan danh hàm của y nàng cũng cảm thấy dài dòng, chỉ luôn miệng gọi y là Triển Chiêu mà thôi.
Nếu như hỏi nàng xem Hùng Phi là ai, có lẽ nàng sẽ trợn mắt mà đáp: “Làm sao ta biết được?”
Vậy tại sao tự nhiên nàng lại nói ra một câu không đầu không đuôi như vậy?